Nước Lọc

Chương 6: Chương 6




Từ khi chấp nhận sự thật mình rốt cuộc không thể quay về nữa, suy nghĩ của Thẩm Lưu Sấm thay đổi rất lớn. Trước đây cậu không để ý đến sự vật nơi đây, cậu có ảo giác rằng mình chỉ là một nhân vật quần chúng đắm chìm vào một vở kịch và rồi sẽ rời khỏi sân khấu.

Nhưng bây giờ thì khác, cậu trở thành một trong những nhân vật chính, cả một thế giới mới đang chờ cậu khám phá. Trong vòng một đêm Thẩm Lưu Sấm biến thành một em bé hiếu kỳ, cái gì cũng muốn hỏi, cái gì cũng muốn xem, cái gì cũng muốn sờ.

Sáng sớm Ngụy Hủ An thức dậy không thấy bóng cậu đâu, cuối cùng phát hiện cậu ngồi trên cầu thang.

Từ khi đến thế giới này, thời gian sinh hoạt của Thẩm Lưu Sấm càng ngày càng quy luật, ban ngày chẳng cần làm gì cả, mỗi ngày thức sớm một cách tự nhiên. Hiện tại cậu đang mặc đồ ngủ ngồi trên bậc thang, ôm một cái cột lan can nghiên cứu.

Cậu xem đi xem lại, sờ soạng tới lui, hột kim cương này rốt cuộc là thật hay giả? Nếu đính kim cương thật trên lan can cầu thang, vậy quả thực xa xỉ đến mức không có thiên lý. Nhưng nếu là giả… Kim cương trong nhà tổng tài bá đạo nắm giữ mạch máu kinh tế toàn cầu là giả, nghe mất mặt sao sao ấy.

Ngụy Hủ An đi rửa mặt xong phát hiện cậu còn mang cái đầu ổ gà nghiên cứu cây cột, hắn đành phải đi qua cúi người ôm cậu từ phía sau. Cơ thể Thẩm Lưu Sấm đột nhiên lơ lửng, cậu giật nảy mình, vội vàng giơ tay bấu víu canh tay ôm ngang ngực cậu.

“Nghiên cứu ra gì chưa?” Ngụy Hủ An vừa ôm cậu đi xuống lầu, vừa kề tai cậu hững hờ hỏi, đi đến bậc thang cuối cùng mà cậu vẫn không quên quay đầu liếc nhìn cây cột bị ôm cả buổi sáng.

Thẩm Lưu Sấm tuy rất ngạc nhiên, nhưng vẫn không định hỏi ra thắc mắc của mình, như vậy cậu sẽ trông rất ngu ngốc thiếu kiến thức. Cậu phát hiện Ngụy Hủ An luôn tỏ vẻ dịu dàng bao dung ở mặt ngoài, trên thực tế chuyện hắn thích nhất chính là thong dong ngồi ở chỗ đó nhìn người ta xấu mặt, cười như không cười, khiến Thẩm Lưu Sấm nhớ tới ánh mắt của những người dắt chó đi dạo trong công viên mà cậu từng gặp: “Ồ, con chó ngu nhà mình còn biết chơi bóng nữa à, thật là thông minh”.

Thẩm Lưu Sấm rất phiền cái bộ dáng khinh bỉ người khác mà còn ra vẻ cao thâm này, nhưng cậu lại không có cách nào khác, cách duy nhất chính là cố gắng không để bản thân xấu mặt trước mặt hắn.

“Nghiên cứu ra phong cách ưa thích của anh… Ừm, thật sự…” Thẩm Lưu Sấm suy nghĩ nát óc kiếm từ ngữ để châm biếm phong cách trang trí “nguy nga” của căn biệt thự này mà không mất phong độ: “…có rất nhiều khoảng cách thế hệ đối với tôi.”

Thẩm Lưu Sấm đúng là không hiểu nổi phong cách tràn ngập mùi quý tộc của thế kỷ trước, trong tầm mắt không phải vàng bạc thì cũng là kim cương, cái nào cũng khiến cậu khó phân thật giả, dù có muốn bày ra phong thái của một tổng tài bá đạo thì cũng phải đuổi theo thời đại đi chứ.

Ngụy Hủ An nhẹ nhàng đặt cậu trên ghế, hoàn toàn không có vẻ tức giận, trái lại còn mỉm cười giải thích: “Đây là nhà ông nội anh để lại, ông thật sự có rất nhiều khoảng cách thế hệ với em.”

Thẩm Lưu Sấm rót sữa vào ly cà phê của mình, trong lòng cố nén xúc động của mình nhưng không nén nổi: “Ông anh thích kim cương hả?” Cậu tự nhận mình đã hỏi cực kỳ uyển chuyển, là điển hình cho câu “nói bóng nói gió”.

Ngụy Hủ An tao nhã uống một ngụm cà phê, uống xong trên môi hắn sạch sẽ đến mức Thẩm Lưu Sấm nghi ngờ lúc nãy hắn chỉ giả vờ uống mà thôi. Hầu kết nhấp nhô lên xuống, sau đó hắn bày ra vẻ như cười như không, xem thấu hết mọi trò vặt khiến còi báo động trong lòng Thẩm Lưu Sấm vang lên.

“Ông thích kim cương.” Ngụy Hủ An thoáng dừng lại một chút: “Nhưng kim cương trên cột cầu thang là giả.”

Dù đã rót rất nhiều sữa vào nhưng cà phê vẫn đắng đến mức mặt mày Thẩm Lưu Sấm nhăn nhúm lại, sau khi nghe hắn nói xong cậu càng muốn bùng nổ. Anh ta biết hết! Lần nào Ngụy Hủ An cũng tỏ vẻ rộng lượng bên ngoài, nhưng thật ra có thù tất báo! Bây giờ khiến hắn không vui, lát nữa hắn sẽ khiến người ta mất mặt tại chỗ khác.

“Tôi đương nhiên biết nó là giả! Tôi cũng không ngu.” Thẩm Lưu Sấm ức chế như con cá nóc, còn phải mạnh miệng cứu vãn danh dự của mình. Vì che giấu sự chột dạ của mình, cậu bưng cốc uống cạn cà phê, nuốt xuống ngụm cà phê cuối cùng cậu cảm thấy mồm mình đắng nghét.

Sau đó cậu buồn bực vùi đầu ăn, không ngẩng đầu lên cũng không nói chuyện, Ngụy Hủ An kêu cậu mấy lần cậu cũng không để ý tới.

Cuối cùng Ngụy Hủ An phải đi làm, hắn khom lưng hôn lên mặt cậu một cái giống như thường ngày, còn xoa đầu cậu hai cái.

Bình thường lúc này Thẩm Lưu Sấm sẽ mất kiên nhẫn với hành vi sến súa này, cậu sẽ giả bộ ngó lơ, hôm nay cậu xoay đầu giữ chặt khuôn mặt Ngụy Hủ An, sau đó ngẩng mặt đặt đôi môi dính đầy dầu mỡ và vụn bánh mì của mình lên trên mặt Ngụy Hủ An, hôn một cái chụt thật vang rồi mới vô cảm nói: “Bye.”

Ngụy Hủ An nở nụ cười bất đắc dĩ sau lưng cậu.

——

Thẩm Lưu Sấm vốn đang tràn đầy phấn khởi với ngôi nhà này đột nhiên cảm thấy nhàm chán, cậu quyết định muốn đi ra ngoài xem thành thị, con đường, đám người và cả đèn nê ông của thành phố này!

Cậu bật nhảy khỏi ghế salon, khi đi tới cửa cậu phát hiện một vấn đề lớn, cậu không có tiền.

Cậu lên lầu lục lọi một trận, phát hiện ngoại trừ chứng minh nhân dân, đừng nói tiền giấy, ngay cả một đồng xu nguyên thân cũng chẳng có. Thẩm Lưu Sấm choáng váng, ai mà ngờ người gả vào nhà giàu lại không có một xu dính túi chứ.

Theo lý mà nói, chẳng phải mấy ông chồng tổng tài bá đạo thường sẽ vứt cho người yêu tân hôn một tấm thẻ đen sao? Hoặc là trước khi đi ra ngoài sẽ cực ngầu quăng ra một chồng tiền, nói hôm nay không xài hết không được phép về nhà.

Mặc dù bao ăn bao ở nghe tốt thật đấy, nhưng cuộc sống không có tiền còn có ý nghĩa gì nữa?! Thẩm Lưu Sấm nằm ườn trên ghế sofa, trước đó cậu vẫn hài lòng với cuộc sống ăn không ngồi rồi, hiện giờ cậu chỉ cảm thấy nhàm chán vô vị, một ngày bằng một năm.

Nhây một hồi lâu, Thẩm Lưu Sấm vẫn viết một tin nhắn ngôn từ uyển chuyển nhất, lấy hết can đảm gửi cho Ngụy Hủ An.

[Hôm nay tôi muốn ra ngoài.]

Bình thường Ngụy Hủ An có vẻ rất bận bịu, mỗi lần đi ra ngoài làm việc sẽ là cả ngày, trong lúc đó họ cũng rất ít liên lạc, đây là lần đầu tiên Thẩm Lưu Sấm chủ động gửi tin nhắn cho hắn, không ngờ chờ mãi không nhận được tin trả lời.

Mỗi một giây trôi qua, trong lòng Thẩm Lưu Sấm càng thêm giày vò, cũng càng thêm hối hận, nhưng bây giờ đã không thể thu hồi tin nhắn.

Cậu tự nhận là loại người da mặt dày, nhưng từ nhỏ đến lớn cậu rất ngại xin tiền người khác. Lên trung học những người bạn cùng lứa với cậu đều có thể tự tin xin cha mẹ tiền tiêu vặt, nhưng Thẩm Lưu Sấm lại không làm được. Không phải là bởi vì sợ cha mẹ trách cứ, cũng không phải vì cậu được nhận nuôi mà sinh ra khoảng cách, cha mẹ nuôi đối đãi cậu như người thân trong nhà, hoàn toàn không để cậu thấy khó chịu. Cậu sẽ đợi đến ngày phát tiền tiêu vặt mỗi tháng, trường học yêu cầu đóng phí cậu sẽ tự nộp, đến cuối tháng không đủ tiền cậu cũng sẽ không nói.

Cậu chỉ là rất ngại xin tiền người khác mà thôi.

Huống chi hiện giờ cậu còn xin tiền Ngụy Hủ An. Mặc dù họ đã kết hôn, không, phải nói là bởi vì họ đã kết hôn nên Thẩm Lưu Sấm càng không thể mặt dày. Đều là đàn ông với nhau, vì sao anh ta phải nuôi mình, vì sao mình phải nhờ anh ta nuôi.

Thậm chí cậu cảm thấy cuối cùng trong tiểu tiểu thuyết nguyên thân rơi vào kết cục “bi thảm” đều là bởi vì cậu ta không có nguồn kinh tế, toàn dựa vào Ngụy Hủ An nuôi, vậy chẳng khác nào phải ngoan ngoãn phục tùng trên giường cả.

Cậu không muốn vì tiền mà phải nhìn sắc mặt Ngụy Hủ An mà sống, huống chi plan B của cậu là ly hôn với Ngụy Hủ An rồi sống cuộc sống thư thái của mình, giờ đừng nói đến cuộc sống thư thái, chỉ sợ ly hôn xong cậu lập tức sẽ chết cóng đầu đường.

Tóm lại, Thẩm Lưu Sấm quyết định cậu phải tìm công việc!

Khi tinh thần cậu đang sôi sục, Ngụy Hủ An trả lời tin nhắn.

Tinh thần của Thẩm Lưu Sấm lập tức bị dập tắt hơn phân nửa, cậu vẫn rất sợ hãi nếu bên kia chuyển tới khoản tiền to sụ. Nhưng cậu nghĩ lại, nếu như hắn chuyển tiền lại đây, chẳng phải cậu có thể lập tức cầm tiền ra ngoài khám phá thế giới mới rồi sao? Hình như cũng không tệ lắm.

[Lúc nãy anh đi họp, để bác Lý đưa em đi, nhớ về nhà sớm.]

Thẩm Lưu Sấm hơi cạn lời, bộ cậu thiếu tài xế chở ra ngoài sao? Thứ cậu thiếu chính là tiền.

Hiện giờ cậu như rơi vào một vòng lặp vô tận. Cậu không có tiền cho nên cần phải đi ra ngoài tìm việc làm, nhưng bởi vì cậu còn chưa có việc làm cho nên không thể có tiền, cũng không thể đi ra ngoài, vậy thì sẽ không tìm được việc, vẫn không có tiền, vẫn không thể đi ra ngoài.

Cho nên bây giờ cậu cần một khoản tiền vốn.

Buổi tối Thẩm Lưu Sấm tắm rửa xong xuôi và ngồi ngay ngắn ở đầu giường, dù chuẩn bị nhiều lần trong đầu nhưng vẫn ngại mở miệng. Ngụy Hủ An thấy dáng vẻ có chuyện nhưng không nói nên lời của cậu cũng giả bộ không biết gì cả.

“Vậy anh tắt đèn nhé bảo bối.”

Thẩm Lưu Sấm cảm thấy tắt đèn rất tốt, nhìn không thấy gì thì cậu sẽ không còn ngại nữa.

Ngụy Hủ An quay sang ôm cậu, Thẩm Lưu Sấm ôm một cánh tay của hắn, lắp bắp nói: “Anh còn, còn nhớ đêm hôm đó không?”

Lúc này Ngụy Hủ An thật sự không biết cậu đang nói đêm nào: “Đêm em cho anh uống sữa, hay là đêm em tự đo xem anh tới 20 không vậy?”

“Sai hết!” Thẩm Lưu Sấm lớn tiếng phủ nhận, rồi lại bắt đầu mấp máy môi không nói nên lời, cậu chửi mình trong lòng, Thẩm Lưu Sấm, mày nói chuyện như một thằng đàn ông coi!

“Cái đêm tôi nghe điện thoại của anh mà bên kia là bác sĩ tâm lý mà anh hẹn đó tôi nói rất lãng phí sau đó anh bảo tôi khám còn đồng ý tăng giá gấp đôi cho tôi nữa!” Cậu nói không kịp lấy hơi, sau đó im như thóc, không dám động đậy.

May mà Ngụy Hủ An biết nắm trọng điểm trong câu nói liến thoắng của cậu, hắn ôm chặt cậu một chút, dịu dàng hôn trán cậu một cái: “Là lỗi của anh, đã nói là giá gấp đôi mà anh quên mất.”

Bởi vì không có đèn, Thẩm Lưu Sấm không biết liệu hắn có cười mỉa mai cậu hay không, nhưng nụ hôn và lời nói của hắn đều rất khẽ khàng, khiến lòng tự trọng mà cậu lấy hết dũng khí thể hiện ra quay về trong yên bình.

Thẩm Lưu Sấm hiếm khi bị cảm động, cậu đang định ôm lấy cổ hắn, chợt nghe hắn ra vẻ tiếc nuối nói: “Nhưng lần trước em khám không lâu, gấp đôi tiền cũng không có bao nhiêu cả.”

Thẩm Lưu Sấm suy nghĩ một chút, quả thật cậu chỉ nói mấy câu không đến năm phút đồng hồ, vừa rồi cậu căng thẳng đến choáng váng đầu, cứ tính tiền theo giờ.

“Như vầy đi, bây giờ anh có thể tính lại thời gian, chỉ cần em nói vài câu khiến anh vui, bất kể thời gian bao lâu thì đều tính là một giờ được không?”

Thẩm Lưu Sấm biết Ngụy Hủ An muốn bắt đầu đùa cậu, nhưng cậu không khỏi dao động trước sự cám dỗ: “Khiến anh vui à, anh nghe truyện cười không?”

Ngụy Hủ An véo mặt cậu, trong giọng lộ ra vẻ vui thích: “Không được, truyện cười chỉ có thể khiến anh vui một hồi. Em phải nói gì đó khiến anh vui cả ngày mới được.” Ngay sau đó hắn lại bổ sung: “Nếu không nói, vậy làm chút gì đó khiến anh vui vẻ cũng được.”

Thẩm Lưu Sấm im lặng hồi lâu trong bóng đêm, sau đó cậu đột nhiên xoay người nằm úp sấp trên người hắn, hôn mãnh liệt lên mặt hắn, là kiểu hôn chụt chụt chụt loạn xạ của con nít.

Ngụy Hủ An quả thật bị cậu chọc không nhịn được bắt đầu cười, giống như bị cù lét.

Thẩm Lưu Sấm thích giở mấy trò khôn vặt, lần nào hắn cũng cảm thấy đáng yêu. Không ngờ tới đêm nay cậu thật sự thông minh một lần, vốn hắn còn định nhìn xem đêm nay cậu sẽ bị hắn chọc đến khi nào mới tức giận xù lông.

Hắn đè người Thẩm Lưu Sấm lại, vỗ một cái không nặng không nhẹ trên mông cậu, trong giọng còn mang theo ý cười rõ ràng: “Được rồi.”

Thẩm Lưu Sấm không hề chất vấn hắn tại sao lại đánh cậu, cậu chỉ giơ tay nắm lấy cái tay đánh mình, sau đó mới đắc ý hỏi: “Vui chưa?”

Ngụy Hủ An nghe giọng điệu của cậu là có thể tưởng tượng ra vẻ mặt đắc ý hoạt bát của cậu, không biết tại sao hắn lại bắt đầu thấy buồn cười.

Thẩm Lưu Sấm nằm sấp ở trên người hắn, cậu có thể cảm nhận lồng ngực hắn chấn động do cười. Cậu cũng không nhịn nổi bật cười theo, sau đó mới nhỏ giọng gọi một tiếng “Chồng”.

Cậu biết ngay từ đầu Ngụy Hủ An đùa cậu là muốn nghe cái gì. Cậu cũng thề ngay từ đầu cậu thật sự không định kêu lên chữ đó.

Nhưng mà trên một cái giường, hai người đàn ông, nằm kề sát như thế, hormone chạy lung tung, ai mà biết được chứ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.