Nương Tử Cười

Chương 47: Chương 47: Trút vào




“Ahhh, nhột. Bị cộm đau.” An Nhược Hảo không nhịn được vỗ lưng hắn, ván gỗ dưới thân rát cứng, cộm nàng hơi đau.

Lăng Canh Tân cười cười lót cho nàng bộ quần áo: “Nhan Nhan, càng ngày nàng càng yếu ớt rồi.”

“Nếu không chàng nằm?” An Nhược Hảo tức giận liếc nhìn hắn.

Lăng Canh Tân tiếp tục cười: “Được.”

An Nhược Hảo lườm hắn: “Hôm nay không cần, ta sợ mệt mỏi, chàng lôi thôi nữa ta không cho chàng đụng.”

“Nhan Nhan, đừng như vậy.” Lần này Lăng Canh Tân gấp gáp, vốn định trêu chọc nàng, không ngờ tâm tình An Nhược Hảo không tốt, lúc này còn ảnh hưởng.

“Chàng, sao chàng còn ở chỗ đó.” An Nhược Hảo nhìn miệng hắn vẫn ở rốn, thật ra thì nàng sợ nhột, nhưng lại không muốn nói cho hắn biết, chỉ sợ lần sau đều phải đối phó với hắn như vậy, ước gì hắn xuống phía dưới hoặc hướng lên trên.

Lăng Canh Tân nghe giọng nói không kiên nhẫn của nàng, tiếp tục tìm kiếm xuống phía dưới, nhìn quần trong màu trắng bao chặt lấy khu vực tam giác của An Nhược Hảo, cho dù cách vải vóc, hắn cũng có thể nhìn ra màu đen nồng đậm. Lăng Canh Tân vuốt ve cặp mông tròn trĩnh, không nhịn được hôn lên một cái.

An Nhược Hảo lại bị sợ hết hồn, hôm nay hắn muốn dùng miệng tới?

Hắn chậm rãi cởi thứ che đậy chỗ cuối cùng của An Nhược Hảo, ngay sau đó, thân dưới An Nhược Hảo chợt lạnh, hơi rung động: “Tướng công?”

Lăng Canh Tân thấy khe hẹp trắng nõn nà lộ ra từ trong rừng rậm đen kia, lập tức máu xông lên não rồi, duỗi ngón tay ra từ từ đi vào khe hẹp khít khao này.

An Nhược Hảo thở phào nhẹ nhõm, may mà hắn không dùng miệng, hôm nay chưa tắm, hắn không chê bẩn, nàng còn ngại đấy.

Một ngón tay của Lăng Canh Tân dò vào, chỉ cảm thấy cảm giác khít khao bao lấy ngón tay cũng rất thoải mái, khó trách đệ đệ của mình thoải mái như vậy. Hắn nhìn chỗ kia co duỗi, lớn hơn vừa rồi đút vào một chút, lại đút thêm một ngón tay nữa vào, chậm rãi rút ra cắm vào.

An Nhược Hảo chỉ cảm thấy phía dưới hơi căng căng, nhưng rất thoải mái, đi theo tiết tấu của hắn ngâm nga, phía dưới cũng dần ướt át.

Lăng Canh Tân nhìn đã đủ ướt, di chuyển xuống phía dưới nhìn, đệ đệ mình đã sớm đói bụng đến ngất rồi, lều nhỏ dienlandlqudyon chống lên thật cao, hắn dừng chơi đùa ngón tay lại, cởi dây lưng thả ra lửa nóng dục vọng.

“A!” Tràn đầy không giống nhau khiến An Nhược Hảo kêu lên không dứt.

Lăng Canh Tân nhìn nàng mang theo chút kinh ngạc, vẻ mặt mang theo chút thỏa mãn, trong nháy mắt trong lòng cũng thoải mái. Nhưng không phải Nhan Nhan đã từng sờ vật nhỏ của mình sao, còn kinh ngạc cái gì, chẳng lẽ nàng đã quên đêm tân hôn khó khăn như vậy? Nghĩ đến đêm tân hôn, trong lòng Lăng Canh Tân vừa chua xót vừa uất ức, càng dùng thêm sức xông lên, chọc cho An Nhược Hảo kêu liên tục, tay nắm ga giường gần như kiệt sức.

Ở trong hang đá này, An Nhược Hảo không biết canh giờ, chỉ biết không kém bao nhiêu khi nghe thấy Lăng Canh Tân đốt lửa nấu cơm lách tách thì bị đánh thức, mà nàng cũng muốn giải quyết vấn đề sinh lý. Nhưng, nàng hơi động chút tay chân đã cảm thấy toàn thân đau nhức, cho dù đêm đầu tiên cũng không đau đớn như vậy, chịu hết nổi lẩm bẩm ra tiếng. Nàng giơ hai đùi lên, giống như đổ chì, vốn thân thể này làm chút việc nhà nông được rèn luyện, thân thể mạnh hơn trước kia rồi, thật không nghĩ tới trải qua cả đêm giày vò lật qua lật lại, chút rèn luyện này của nàng đã không còn gì trong nháy mắt rồi.

Lăng Canh Tân nghe thấy nàng lẩm bẩm liền lại gần: “Đã tỉnh rồi hả?”

An Nhược Hảo nhìn dáng vẻ vui đùa của hắn, trừng mắt liếc nhìn hắn, chân mày xinh đẹp không vui nhíu lại: “Tối hôm qua chàng làm mấy lần?” Nàng không nhớ rõ số lần rồi, dù sao cũng không chỉ có một lần, hơn nữa bây giờ ấn tượng duy nhất trong đầu nàng chính là lửa nóng kia như cây gậy đụng liên tục, chạy nước rút, đụng, chạy nước rút, hơn nữa mỗi một lần đều đâm vào sâu nhất.

Lăng Canh Tân nhìn vẻ mặt nàng hơi giận, nhưng mặt mày ngậm xuân, xem ra cả đêm qua đổ vào vẫn có thành quả. Cười nói: “Bốn lần.” Thật ra thì lần cuối cùng, An Nhược Hảo đã đến cực hạn, không lâu sau mệt mỏi ngủ thiếp đi. Nhìn nàng mệt rồi, đáy lòng hắn cũng thương, liền kết thúc qua loa ôm nàng ngủ.

An Nhược Hảo nhìn hắn cười xấu xa, càng thêm tức giận trừng mắt nhìn hắn, tất cả đều do hắn làm hại, bây giiờ nàng cũng không kiêng dè rồi, nhấc chăn lên nhìn trên người một chút, rõ ràng xanh hồng từng mảng: tối qua hắn giống như liều mạng, biến trên người nàng thành như vậy!

Lăng Canh Tân lúng túng nhìn các vết ứ thương khắp nơi trên người nàng, vừa ngắm ngắm phía dưới: “Nơi này cũng sưng lên?” Tiếp theo hắn định đưa tay sờ vào phía dưới, An Nhược Hảo căm hận đẩy tay hắn ra: “Rốt cuộc tối qua chàng nổi điên cái gì?”

Lăng Canh Tân bị đẩy tay ra, lúng ta lúng túng nói: “Không có.” Hắn không thể chính miệng thừa nhận hắn ghen rồi, không thể để nàng phát hiện chuyện này. Trước kia nàng đều có thể phát hiện, sao lần này lại không có cảm giác. Nhưng bỗng nhiên hắn lại nghĩ, nàng vốn không ngờ hắn ăn dấm của đại thúc? Sau khi hắn nghĩ như vậy, bắt đầu cảm giác mình hơi quá mức, lại có thể ăn dấm của Tề đại thúc.

“Ta muốn đi vệ sinh.” An Nhược Hảo ngồi trên mép giường, chỉ cảm thấy đùi mềm, hoàn toàn không đứng lên được, mím môi nói.

Lăng Canh Tân gật đầu, ôm nàng tới cái bô bên kia, trong lòng còn đang nghĩ có phải hắn ăn dấm của Tề đại thúc là có chút cố tình gây sự không.

Bởi vì tối hôm qua hắn không giải thích được chuyện trên giường nên An Nhược Hảo không để ý đến hắn một ngày, cứ ngồi trên mép giường cắt giấy, đọc sách, tiện thể bồi dưỡng sức lực.

Lăng Canh Tân thấy nàng không để ý đến hắn, bắt đầu chậm rãi nghĩ lại bản thân, hình như hắn sai rồi, hắn dienlqudon không nên vô duyên vô cớ ghen, đợi lát nữa đi ra ngoài tìm chút thức ăn ngon nói lời xin lỗi với Tiếu Nhan cũng được. Hắn nghĩ như vậy, bới cỏ dại ngoài cửa động đi ra ngoài.

“Chàng đi đâu vậy?” An Nhược Hảo thấy hắn đi ra ngoài, lo lắng nói, lời nói ra khỏi miệng cũng gấp gáp.

Lăng Canh Tân quay đầu lại thấy gương mặt lo lắng của nàng, nghĩ thầm Nhan Nhan vô cùng đau lòng hắn: “Ta đi ra ngoài tìm chút rau dưa mới mẻ, không thể cứ ăn đồ khô.”

“À, trở về sớm một chút, đi đường cẩn thận.” An Nhược Hảo nhớ trên khắp núi này đều có đồ ăn, hơn nữa Lăng Canh Tân còn quen chỗ này hơn nhà mình, cũng không sợ gặp chuyện không may, cúi đầu tiếp tục cắt giấy dán cửa sổ.

Lăng Canh Tân nghe được nàng dặn dò, cười gật đầu, yên lòng đi ra ngoài.

“Tiếu Nhan, Tiếu Nhan.”

Đột nhiên, An Nhược Hảo nghe thấy bên ngoài có tiếng gọi, giật mình, giọng nói này – nàng đến cạnh cửa động cẩn thận lắng nghe, là Tề đại thúc, nàng nghe tiếng bước chân là có thể xác định chỉ có một mình hắn, liền bới loạn cỏ đi ra ngoài vẫy tay với hắn: “Tề đại thúc, ở chỗ này.”

Tề Phỉ Dương nghe được âm thanh tinh tế của nàng, quay đầu lại: “Tiếu Nhan, nàng ở đó.” Tề Phỉ Dương nhỏ giọng đi theo vào động.

An Nhược Hảo mang ghế gỗ từ sâu trong hang đá ra đưa tới: “Đại thúc, ngồi.”

“Ừ, nàng cũng ngồi.” Đột nhiên hắn phát hiện chân An Nhược Hảo giống như không thể hoạt động, lại nhìn thấy từng mảng từng mảng đó, giống như bị đánh, vẻ mặt lạnh lẽo, “Hắn ta đánh nàng hả?”

“Hả?” An Nhược Hảo thấy vẻ mặt hắn đột nhiên nghiêm túc, kinh ngạc nói. Thấy ánh mắt của hắn vẫn nhìn chằm chằm vào cô rmình, lập tức phản ứng kịp, che cổ, xoay người sang chỗ khác: “Không có, không có.”

Nhưng Tề Phỉ Dương lại thấy đây là biểu hiện chột dạ của nàng: Xem ra tiểu tử kia không tốt với nàng, ngoài mặt tỏ ra rất tốt, thì ra sau lưng lại ngược đãi cô nương nhà hắn.

An Nhược Hảo nào nghĩ tới Tề Phỉ Dương vẫn lẻ loi một mình, trước kia cũng chưa từng chạm tới nữ nhân, hắn vốn không hiểu những vết đỏ đó là gì. Nàng chỉ cảm thấy hắn nhìn chằm chằm đến lúng túng, tiện tay chuẩn bị cơm tối.

“Để ta đi.” Ở trong lòng Tề Phỉ Dương, cô nương nhà hắn không thể làm việc nặng, nàng đã khổ cực mười mấy năm rồi, bây giờ hắn tìm được nàng, đương nhiên không thể để cho nàng chịu khổ, liền ôm lấy công việc.

An Nhược Hảo là người kính già yêu trẻ, sao có thể để cho đại thúc nấu cơm, hai người liền đưa đẩy.

Không khéo, Lăng Canh Tân vừa đúng lúc trở lại, thấy Tề Phỉ Dương đang nắm tay An Nhược Hảo, mặt đỏ bừng lên: “Các ngươi đang làm gì?”

“Nhị ca, chàng trở lại.” An Nhược Hảo đang lúng túng, Tề đại thúc trước kia cũng không như vậy, chạy đến bên cạnh Lăng Canh Tân.

Lăng Canh Tân tỉ mì nhìn An Nhược Hảo từ trên xuống, không có việc gì, lúc này mới yên lòng. Nhận lấy rau cải trong tay An Nhược Hảo, các loại món ăn cầm trên tay cũng bỏ vào, đi tới bên đống lửa chuẩn bị cơm tối, không thèm để ý tới Tề đại thúc.

Trong lòng Tề đại thúc oán hận sao cô nương lại gả cho người thô kệch như vậy, quay đầu đi cũng không để ý đến hắn.

An Nhược Hảo hoài nghi nhìn cảnh tượng này, rõ ràng không có gì, lúc này hai nam nhân nhìn có vẻ như có thâm thù đại hận, vẻ mặt vô cùng con nít. Nàng âm thầm lắc đầu, ngồi sang bên cạnh bắt đầu nhặt rau.

Nàng nhặt đậu đũa được một lát, nhớ tới chuyện bên ngoài: “Tề đại thúc, thúc biết chuyện chứ?”

“Ừ.” Tề đại thúc không cần hỏi cũng biết nàng hỏi cái gì, nhưng người trong thôn không biết phụ thân Lăng Canh Tân tên gì, mà Chân lưu manh cũng không thèm nói cho hắn, cho ênn còn chưa xác định phụ thân Lăng Canh Tân có phải Lăng Tri Ẩn không. Chỉ có điều chuyện phản bội Đại Lương đúng là rất nghiêm trọng, mặc kệ Lăng Tứ Lang là ai, hắn phải bảo vệ tốt cô nương là được.

“Mấy quan sai kia đi chưa?”

“Không có, bọn họ coi chừng nhà Tiếu Nhan rồi, cảm thấy các ngươi không mang thứ gì đi, khẳng định còn trở lại lấy.”

Trên thực tế, đúng là Lăng Canh Tân muốn trở lại lấy chút đồ, nếu không lên đường không tiện. Một đám quan sai canh chừng, hắn làm như thế nào để lấy những thứ kia? Hắn nhíu chặt mày, khiến hũ sành trên tay va chạm đến loong coong.

“Nhị ca?” Thật ra suy nghĩ của An Nhược Hảo lqd giống Lăng Canh Tân, nhìn hắn phiền muộn, trong lòng nàng cũng phiền muộn.

“Về sau các ngươi định làm như thế nào?” Tề Phỉ Dương hỏi Lăng Canh Tân.

Lăng Canh Tân hơi do dự: “Chúng ta phải rời khỏi nơi này.”

“Đi đâu?”

“Còn chưa nghĩ ra.” Lăng Canh Tân cảm thấy Tề đại thúc không có địch ý với bọn họ, chỉ quan tâm quá mức đến Tiếu Nhan, khiến cho hắn không thoải mái. Nhưng đại thúc trải đời nhiều hơn hắn, cho nên hắn có chuyện vẫn có sao nói vậy.

Tề Phỉ Dương đang định nói chuyện, lại thình lình nghe thấy tiếng bới cỏ ngoài cửa động, lập tức đề phòng. Lăng Canh Tân cũng lập tức kéo An Nhược Hảo ra phía sau, cả người đều căng thẳng.

“Quả nhiên các ngươi ở chỗ này.” Bạch tiên sinh chặn tiến công của Tề Phỉ Dương, lạnh nhạt nói, nghe giọng điệu giống như vừa thở phào nhẹ nhõm.

Tề Phỉ Dương nhìn Bạch tiên sinh, lặng lẽ trốn ra đằng sau Lăng Canh Tân, cẩn thận từng ly từng tí nhìn sắc mặt hắn.

Lăng Canh Tân thấy vậy, cũng không kinh ngạc. Hắn biết mặc dù Bạch tiên sinh không chào đón hắn và Tiếu Nhan, nưhng hình như quan hệ với phụ mẫu không cạn: “Bạch tiên sinh.”

“Các ngươi không thể ở lại chỗ này.”

“Ta cũng biết, nhưng đồ gì cũng đang ở nhà Tiếu Nhan, hơn nữa chúng ta tạm thời không có chỗ để đi.” Lăng Canh Tân khổ sở nói.

Bạch tiên sinh gật gật đầu: “Ngươi liệt kê mấy thứ cần lấy, nói địa điểm cho ta biết, mấy ngày nữa ta sẽ đưa các ngươi đi.”

“Đi đâu?” An Nhược Hảo hỏi, Lăng Canh Tân bắt đầu tìm giấy bút.

“Đến lúc đó sẽ nói cho ngươi biết.” Bạch tiên sinh nhìn chằm chằm Tề Phỉ Dương, đi đến sau lưng Lăng Canh Tân nhìn hắn viết chữ, thỉnh thoảng hỏi một câu địa chỉ cụ thể, nêu rõ ràng hơn chút.

Đến đêm, Bạch tiên sinh đi nhà Tiếu Nhan, An Nhược Hảo dựng ván gỗ cho Tề đại thúc ngủ bên cạnh, Lăng Canh Tân buồn bực ôm An Nhược Hảo ngồi trên giường. Nhìn Tề đại thúc, phiền; nghĩ đến phụ thân tin tức hoàn toàn không có, phiền; lại nhìn An Nhược Hảo nép trong ngực hắn, đầu nhỏ nhẹ nhàng cụp trong ngực hắn, trái tim lại ấm áp, tiến tới hôn lên trán nàng.

“Nhị ca.” An Nhược Hảo nhẹ nhàng gọi hắn, trong giọng nói mang theo vẻ buồn ngủ.

“Hả?”

“Sao Bạch tiên sinh còn chưa trở lại?”

Lăng Canh Tân còn chưa kịp mở miệng, Tề đại thúc đã mở miệng trước: “Các ngươi yên tâm, hắn rất lợi hại, mấy lâu la hoàn toàn không thành vấn đề.”

“Có vẻ ngươi rất quen thuộc với tiên sinh.” An Nhược Hảo và Lăng Canh Tân khó có được cùng lúc mở miệng chế nhạo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.