Nương Tử, Đừng Đào Hoa Như Vậy

Chương 127: Chương 127: Chương 65.2




Thiên Song Song nhạ nhõm thở ra nhưng lại cảm thấy mồ hôi lại như rạ rơi xuống “Thủy Ngọc“. Thiên Song Song nhìn về phía sau lưng, đây là lần đầu tiên nàng gọi tên hắn. Thủy Ngọc sắc mặt trắng bệch như tờ giấy cực kì dọa người, hắn đã hết sức lực rồi thế mà còn muốn cứu nàng. Thật là...đồ ngốc mà.

Nhưng là chưa kịp buông lỏng mà nghỉ ngơi, hắc y nhân lại công kích tới, sức lực của Thiên Song Song lúc này cũng xói mòn đến cực hạn, mệt mỏi không ngừng. Mặc Tư Thủy lúc này cũng một đầu bạc hãn.

Mắt thấy hắc y nhân lại tiếp tục hô một đoàn hỏa diễm xông tới đánh thẳng vào trái tim Thiên Song Song, Mặc Tư Thủy cảm thấy có một chút bất lực, hắn tự trách bản thân không thể bảo vệ được nàng, bị bọn hắn cách ly nàng, hắn thật sự không đáng là một pháp sư mạnh mẽ.

Bỗng một đạo hào quang chợt lóe, sương mù trắng xóa cuốn lấy thân thể mảnh mai của người ngọc. Nhiệt độ như hàn băng bao trùm.

Một nam tử yêu diễm, phong tư như nguyệt, khí chất yêu dã, mờ mờ ảo ảo, một mái tóc vàng tùy ý rối tung, đôi mắt xanh biếc câu hồn nhân, đôi mắt sắc lạnh không có một chút độ ấm, hắn chính là lạnh lùng, chính là một cái quỷ hồn mới thức tỉnh dậy.

-”Ngươi dám tổn thương nàng” Ảo mị nam tử giọng nói trầm ấm rét lạnh giọng nói như chuông gọi hồn người chết làm hắc y nhân có một chút không rét mà run.

Không kịp nghe hắc y nhân trả lời, chỉ thấy nam tử một thân kiếm phát sáng đón lấy nguyệt mà đến, nhanh như chớp cứa qua cổ hắc y nhân, một kiếm chém vào hỏa diễm làm nó tan thành mây khói.

Mọi người khán ngây ngốc.

Ảo mị nam tử không có để ý xung quanh, trực tiếp đi đến Thiên Song Song ôm nàng vào lòng, lo lắng hỏi thăm “Thiên nhi ngươi có sao không?”

-”Ta không sao, cám ơn ngươi, ngươi lại giúp ta” Thiên Song Song cười yếu ớt nhìn hắn, trước mặt nàng chính là nam tử tựa như ảo mộng, hắn lần trước lúc nàng sắp chết đã ra tay cứu nàng một mạng, lúc đó là lúc nàng bị đột kích, Tạ Khuyển lại bỏ rơi nàng, cũng may có hắn ra tay cứu giúp, hiện tại hắn lại cứu nàng một lần nữa.

-”Thiên nhi, là trách nhiệm của ta, ngươi là định mệnh của ta” Ảo mị nam tử đáy mắt hiện lên một tia nhu tình.

Ảo mị nam nhân tên đầy đủ là Tống Doãn, hắn chính là kiếm hồn vạn năm bị phong ấn, lúc trước Thiên Song Song đến thăm mẫu thân nàng, mẫu thân nàng đã đưa cho nàng bị cây nguyệt kiếm, nói đó chính là trên thiên hạ duy nhất bảo kiếm.

Bảo kiếm danh tựa như xưng, trên đời người người hằng mong ước, có điều nhiều người lấy được nó xong vẫn không thể sử dụng nó, cuối cùng ném nó vào đống phế liệu, một lần nọ ma xui quỷ khiến như thế nào Thiên Băng Băng lại lấy được Nguyệt kiếm, cuối cùng giữ nó làm vật tùy thân, mặc dù không có sử dụng được nhưng là coi nó như một cái chủy thủ.

Thiên Băng Băng vì thương con gái nên đem Nguyệt kiếm trao lại cho Thiên Song Song. May mắn thay Thiên Song Song lại là người mà Nguyệt kiếm tìm kiếm, người mà Tống Doãn một ngàn năm đợi chờ. Từ lúc Thiên Song Song cầm trên tay Nguyệt kiếm thì giúp cho Tống Doãn thức tỉnh, bên người nàng hấp thụ tinh nguyên Phong đế, hắn có thể xuất hiện bên người nàng, giúp đỡ nàng, bảo vệ nàng.

-”Doãn, cám ơn ngươi” Thiên Song Song không biết nói gì với nam nhân trước mặt vẫn là một tiếng cảm ơn.

-”Ngươi đừng cám ơn ta, như thế thật xa lạ” Tống Doãn khuôn mặt ma mị hiện lên một tia hờn giận.

Thiên Song Song nhạ nhõm thở ra nhưng lại cảm thấy mồ hôi lại như rạ rơi xuống “Thủy Ngọc“. Thiên Song Song nhìn về phía sau lưng, đây là lần đầu tiên nàng gọi tên hắn. Thủy Ngọc sắc mặt trắng bệch như tờ giấy cực kì dọa người, hắn đã hết sức lực rồi thế mà còn muốn cứu nàng. Thật là...đồ ngốc mà.

Nhưng là chưa kịp buông lỏng mà nghỉ ngơi, hắc y nhân lại công kích tới, sức lực của Thiên Song Song lúc này cũng xói mòn đến cực hạn, mệt mỏi không ngừng. Mặc Tư Thủy lúc này cũng một đầu bạc hãn.

Mắt thấy hắc y nhân lại tiếp tục hô một đoàn hỏa diễm xông tới đánh thẳng vào trái tim Thiên Song Song, Mặc Tư Thủy cảm thấy có một chút bất lực, hắn tự trách bản thân không thể bảo vệ được nàng, bị bọn hắn cách ly nàng, hắn thật sự không đáng là một pháp sư mạnh mẽ.

Bỗng một đạo hào quang chợt lóe, sương mù trắng xóa cuốn lấy thân thể mảnh mai của người ngọc. Nhiệt độ như hàn băng bao trùm.

Một nam tử yêu diễm, phong tư như nguyệt, khí chất yêu dã, mờ mờ ảo ảo, một mái tóc vàng tùy ý rối tung, đôi mắt xanh biếc câu hồn nhân, đôi mắt sắc lạnh không có một chút độ ấm, hắn chính là lạnh lùng, chính là một cái quỷ hồn mới thức tỉnh dậy.

-”Ngươi dám tổn thương nàng” Ảo mị nam tử giọng nói trầm ấm rét lạnh giọng nói như chuông gọi hồn người chết làm hắc y nhân có một chút không rét mà run.

Không kịp nghe hắc y nhân trả lời, chỉ thấy nam tử một thân kiếm phát sáng đón lấy nguyệt mà đến, nhanh như chớp cứa qua cổ hắc y nhân, một kiếm chém vào hỏa diễm làm nó tan thành mây khói.

Mọi người khán ngây ngốc.

Ảo mị nam tử không có để ý xung quanh, trực tiếp đi đến Thiên Song Song ôm nàng vào lòng, lo lắng hỏi thăm “Thiên nhi ngươi có sao không?”

-”Ta không sao, cám ơn ngươi, ngươi lại giúp ta” Thiên Song Song cười yếu ớt nhìn hắn, trước mặt nàng chính là nam tử tựa như ảo mộng, hắn lần trước lúc nàng sắp chết đã ra tay cứu nàng một mạng, lúc đó là lúc nàng bị đột kích, Tạ Khuyển lại bỏ rơi nàng, cũng may có hắn ra tay cứu giúp, hiện tại hắn lại cứu nàng một lần nữa.

-”Thiên nhi, là trách nhiệm của ta, ngươi là định mệnh của ta” Ảo mị nam tử đáy mắt hiện lên một tia nhu tình.

Ảo mị nam nhân tên đầy đủ là Tống Doãn, hắn chính là kiếm hồn vạn năm bị phong ấn, lúc trước Thiên Song Song đến thăm mẫu thân nàng, mẫu thân nàng đã đưa cho nàng bị cây nguyệt kiếm, nói đó chính là trên thiên hạ duy nhất bảo kiếm.

Bảo kiếm danh tựa như xưng, trên đời người người hằng mong ước, có điều nhiều người lấy được nó xong vẫn không thể sử dụng nó, cuối cùng ném nó vào đống phế liệu, một lần nọ ma xui quỷ khiến như thế nào Thiên Băng Băng lại lấy được Nguyệt kiếm, cuối cùng giữ nó làm vật tùy thân, mặc dù không có sử dụng được nhưng là coi nó như một cái chủy thủ.

Thiên Băng Băng vì thương con gái nên đem Nguyệt kiếm trao lại cho Thiên Song Song. May mắn thay Thiên Song Song lại là người mà Nguyệt kiếm tìm kiếm, người mà Tống Doãn một ngàn năm đợi chờ. Từ lúc Thiên Song Song cầm trên tay Nguyệt kiếm thì giúp cho Tống Doãn thức tỉnh, bên người nàng hấp thụ tinh nguyên Phong đế, hắn có thể xuất hiện bên người nàng, giúp đỡ nàng, bảo vệ nàng.

-”Doãn, cám ơn ngươi” Thiên Song Song không biết nói gì với nam nhân trước mặt vẫn là một tiếng cảm ơn.

-”Ngươi đừng cám ơn ta, như thế thật xa lạ” Tống Doãn khuôn mặt ma mị hiện lên một tia hờn giận.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.