Nương Tử, Đừng Đào Hoa Như Vậy

Chương 133: Chương 133: Chương 66.5




Phong cựu trưỡng lão không phải người chịu chết, hắn rất nhanh tránh né được, hai người lại so chiêu, lão ta bỗng ngưng tụ Phong thành một thanh kiếm sắc bén, cùng Tống Doãn giao chiến.

Hai bên kẻ tám lạng người nửa cân, có điểm ngang tài ngang sức, thời gian lúc này đã quá nữa đêm.

Không biết lão nhân dùng cái gì dược mà đánh hoài không cạn sức, ngược lại càng đánh càng hưng phấn, còn Tống Doãn đi ra quá lâu đương nhiên sức lực ngày một giảm sút.

Kiên trì không được bao lâu, Tống Doãn bị Phong cựu trưởng lão đâm một kiếm vào vai.

Thừa thắng xông đến, Phong cựu trưởng lão đương nhiên không có lý do buông tha cho Tống Doãn, cuối cùng lấy Phong kiếm hướng trái tim Tống Doãn đâm tới.

Nhưng là lúc này mười mấy nam nhân bỗng xuất hiện, giúp Tống Doãn giải vây.

Nam Cung Tiếu lấy roi mấy đem Phong cựu trưởng lão gói một cái bánh ở giữa làm cho hắn muốn động cũng không được. Mấy người còn lại không ngừng hướng hắn công kích đi lên.

Nhưng là đánh như thế nào Phong cựu trưởng lão vẫn có vẻ không hề mỏi mệt, hắn như là một cái tử sĩ đâu.

-”Hắn bán thân cho ma giới, thương hắn không được. Chỉ có một cách giết hắn” Mặc Tư Thủy đại phái sư Thủy tộc đương nhiên hiểu biết không ít, xem xét tình hình nói.

-”Cách gì?” Bạch Vân hẩn trương hỏi. Tình hình này hắn còn nói dài dòng được sao.

-”Sức mạnh của Phong đế áp bách” Mặc Tư Thủy nhìn Thiên Song Song bất đắc dĩ nói.

Thiên Song Song hiện sức lực có chút ngưng trệ, khó có thể đối mặt với Phong cựu trưởng lão, bọn hắn chỉ có thể kéo dài thời gian, tất cả mọi người cách tử vong hội rất gần.

Thiên Song Song nghe Mặc Tư Thủy lời nói mắt có một chút mờ mịt. Mẫu thân, phụ thân, Y Mục gia gia, Khổng lão nhân cùng biết bao người chết oan ức, nàng không thể để bọn họ chết oan ức như vậy.

Thiên Song Song ngồi xếp bằng trên mặt đất, cố gắng tập trung tinh thần lực, cuối cùng Phong nguyên tố như được thức tỉnh cuồn cuộn chảy vào đan điền. Như một dòng nước ấm làm cơ thể thoải mái. Thiên Song Song bật dậy đem toàn bộ năng lực tạo thành một chưởng hướng Phong cựu trưởng lão đánh qua.

-”Các ngươi tránh ra một bên” Thiên Song Song sợ làm tổn hại đến bọn hắn, rống lên. Đem một chưởng nọ quăng vào Phong cựu trưởng lão.

Ầm vang long.

-”Các ngươi tránh ra một bên” Thiên Song Song sợ làm tổn hại đến bọn hắn, rống lên. Đem một chưởng nọ quăng vào Phong cựu trưởng lão.

Ầm vang long.

Lại một trận cuồng phong kêu gào đi qua, mặt đất lúc này như bị quét hết một tầng rồi một tầng đất cát, chính giữa chiến trường tạo thành một cái hố lớn.

Lạnh lẽo không khí bao trùm.

Nhưng là lạnh lẽo rất nhanh chóng bị một tiếng cười lạnh sởn gai ốc bao trùm“Hahaha, Phong đế chỉ có thế thôi sao“. Một thân đầy bụi đất Phong cựu trưởng lão trong bóng đêm quỷ dị xuất hiện, ngông cuồng đến cực điểm, hắn còn không có chết nga.

-”Sao lại như vậy?” Thủy Ngọc như lạc vào sương mù hỏi, rõ ràng Mặc Tư Thủy nói như vậy nhưng là hiện tại cả Thiên nhi cũng không làm gì được hắn.

-”Song nhi, có chết chúng ta cùng chết” Lãnh Phong lạnh lẽo mà nhu tình hướng Thiên Song Song nói.

-”Song nhi, ta không muốn rời xa ngươi” Bạch Vân chu cái mỏ làm nũng, giờ phút này mà còn làm được như vậy thật sự là bái phục hắn.

-”Song Song, ta sẽ bảo vệ ngươi hết sức” Đông Y Ly khốc khốc nhưng thật sự là tình cảm vô vàn.

-”Song Song, ta Bắc Thần Tử Yên nguyện cùng nương tử cùng sinh cùng tử” Bắc Thần Tử Yên mang đậm ấm áp.

Thiên Song Song đối bọn hắn cảm động không thôi.

-”Tiểu Song đôi, nếu hôm nay ta tử, ngươi có hay không tha lỗi cho ta?” Tạ Khuyển nỉ non.

-”Ngươi mà tử, ta không tha cho ngươi” Thiên Song Song nghe Tạ Khuyển nói xong giận dữ mắng, hắn mà tử nàng làm sao mà sống nổi, nghĩ như thế lòng nàng ẩn ẩn đau đớn.

-”Song Song, ta là người của ngươi nga, không được bỏ rơi ta” Thượng Quan Thần Tinh ủy khuất hề hề hướng Thiên Song Song như muốn khóc. Thiên Song Song liếc hắn một cái mà đầy tình cảm.

-”Song Song, Hoa gia phu nhân không có ai khác ngoài ngươi” Hoa Trầm Hương hoa đào mắt mãnh liệt tình cảm nhu tình thổ lộ.

-”Thiên nhi, ngươi là tình trong mộng của ta, hiện cũng là đối tượng ta muốn thú” Thủy Ngọc vương giả khí cao ngạo nói.

-”Thiên nhi, kì thật ta thích ngươi” Mặc Tư Thủy sợ không có cơ hội thổ lộ, hiện cũng thổ lộ ra.

-”Thiên nhi, ngươi là định mệnh của ta, ta chờ đợi ngươi cả ngàn năm rồi, hôm nay chúng ta không thể chết” Tống Doãn nắm lấy tay nàng nói, đưa cho nàng Nguyệt kiếm.

-”Uh, cám ơn các ngươi” Thiên Song Song nhìn mấy nam nhân trong mắt cũng tràn đầy tình cảm. Nàng đối bọn hắn cũng là yêu, hiện tại nàng cảm nhận rất rõ, mất một trong bọn hắn, sợ là nàng chịu không nổi.

-”Muội muội, kì thật ca ca lúc trước ghen tỵ ngươi cùng A Nhị, hắn có thể quanh minh chính đại nói thích ngươi, nhưng là ta lại không dám nói. Hiện tại ta sợ không còn cơ hội, ta thật chỉ muốn nói một câu với ngươi ta yêu ngươi” Nam Cung Tiếu thổ lộ làm Thiên Song Song có một chút nuốt không trôi.

-”Ca ca, kì thật lúc ta mất trí nhớ cũng nhờ có ngươi, ta thực sự cũng thích ngươi” Thiên Song Song đối Nam Cung Tiếu một cái trong veo tươi cười làm cho hắn nhém một chút bị nàng cấp mê đến ngất xỉu đi.

-”Bảo bối, ngươi không thể quên ta” Tây Thần Ninh liếc xéo nàng, như rắn nước ôm chầm lấy nàng làm mấy người khác hận không thể một chưởng đánh chết hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.