Nương Tử, Đừng Đào Hoa Như Vậy

Chương 77: Chương 77: Đại Gia Chung Tình




Đặt thân thể xuống giường, thở nhẹ một hơi. Thiên Hoa Băng rất muốn nhớ về kí ức của mình nhưng vô dụng. Đầu nàng quặng đau.

Cảm nhận được đang có ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình. Thiên Hoa Băng liền mở con ngươi, chỉ thấy môi đôi mắt đen láy thâm tình nhìn nàng, trong đôi mắt đó chỉ có nàng, một mình nàng mà không hề lẫn một tạp chất khác.

-”Ngươi như thế nào ở đây?” Thiên Hoa Băng có một chút kinh ngạc nhìn thiếu niên trích tiên bộ dáng trước mặt, nàng không hỏi hắn là ai vì nàng đã gặp hắn rồi nhưng là võ công của hắn làm nàng có chút không hiểu, hắn đến lúc nào đích thị nàng không biết. Nếu hắn võ công cao như vậy làm sao lại chịu thua nàng, tại sao đâu? Nàng rối rắm.

-”Song nhi, ta đến thăm ngươi.” Lãnh Phong giọng nói nhẹ nhàng mà nhu tình tựa làn gió mát thổi vào lòng người làm người ta cảm thấy một trận dễ chịu.

-”Ta không phải Song nhi, ngươi lầm?” Thiên Hoa Băng lạnh nhạt phủ định.

-”Không, chính là ngươi“. Lãnh Phong chính là khẳng định, cuối cùng hắn lấy trong tay áo ra cây tiêu. Sau đó hắn lẩm nhẩm trong miệng cái gì đó, bỗng nhiên ống tiêu phát ra ánh sáng chói lóa, mà kì lạ một điều là ánh sáng đó như đang hướng về Thiên Hoa Băng. Ống tiêu càng gần nàng càng sáng và ngược lại Thiên Hoa Băng bỗng cảm thấy có cái gì đó rất lạ trong lòng mình.

-”Chuyện gì thế này?” Thiên Hoa Băng nhìn Lãnh Phong tỏ vẻ không hiểu.

-”Song nhi, ngươi có cảm nhận đúng không? Nếu ngươi không phải người ta cần tìm ngươi sẽ không bao giờ có cảm giác như vậy” Lãnh Phong ăn ngay nói thật, như một cách bày tỏ tình cảm của mình.

-”Vậy ngươi biết quá khứ của ta, ân?” Thiên Hoa Băng biết còn cố hỏi.

-”Ân“. Lãnh Phong nhìn nàng điểm đầu.

-”Vậy ngươi kể ta nghe xem“. Thiên Hoa Băng cơ hồ tò mò sự việc lúc trước của mình hỏi hắn, không biết sao nàng nhìn hắn có cảm giác rất quen thuộc, rất ấm áp, nàng chính là vô điều kiện tin hắn.

-”Ngươi là Thiên Song Song thê tử của ta” Lãnh Phong chỉ một câu ngắn gọn làm mỗ nữ liền giật mình.

TRUYENFUN.COM

Lưu lại

HOME › ĐỌC TRUYỆN › NƯƠNG TỬ ĐỪNG NHƯ VẬY ĐÀO HOA (NP, XUYÊN KHÔNG, CỔ ĐẠI, H) - HOA MINH TUYẾT - HOÀN

Nương tử đừng như vậy đào hoa 2 - Hoa Minh Tuyết

tên là gì?” Mỗ nam nhân nhìn tân minh chủ có một chút say mê hỏi. Hắn chỉ là đại diện cho một đống người bên dưới có cùng suy nghĩ.

-”Thiên Hoa Băng” Thiên Hoa Băng chính là đạm mạc đáp.

-”Ách” Mọi người một trận sửng sốt, tên này đúng là rất lạ nha, nhưng cũng rất dễ nghe, rất khí phách.

-”Thiên tân minh chủ“..

-”Chúc mừng Thiên minh chủ“.. Nhiều mỗ nhân nhân cơ hội lấy le Thiên Hoa Băng. Nàng cũng chỉ cười lạnh nhạt như đáp lễ cho xong, nếu không phải vì địa vị này, nàng đã trực tiếp đá văng mấy tên đó rồi.

Buổi tiệc mừng chào đón tân minh chủ võ lâm cuối cùng cũng xong, Thiên Hoa Băng chính là mệt mỏi trở về phòng mới của mình.

Chương 48: Đại gia chung tình

Đặt thân thể xuống giường, thở nhẹ một hơi. Thiên Hoa Băng rất muốn nhớ về kí ức của mình nhưng vô dụng. Đầu nàng quặng đau.

Cảm nhận được đang có ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình. Thiên Hoa Băng liền mở con ngươi, chỉ thấy môi đôi mắt đen láy thâm tình nhìn nàng, trong đôi mắt đó chỉ có nàng, một mình nàng mà không hề lẫn một tạp chất khác.

-”Ngươi như thế nào ở đây?” Thiên Hoa Băng có một chút kinh ngạc nhìn thiếu niên trích tiên bộ dáng trước mặt, nàng không hỏi hắn là ai vì nàng đã gặp hắn rồi nhưng là võ công của hắn làm nàng có chút không hiểu, hắn đến lúc nào đích thị nàng không biết. Nếu hắn võ công cao như vậy làm sao lại chịu thua nàng, tại sao đâu? Nàng rối rắm.

-”Song nhi, ta đến thăm ngươi.” Lãnh Phong giọng nói nhẹ nhàng mà nhu tình tựa làn gió mát thổi vào lòng người làm người ta cảm thấy một trận dễ chịu.

-”Ta không phải Song nhi, ngươi lầm?” Thiên Hoa Băng lạnh nhạt phủ định.

-”Không, chính là ngươi“. Lãnh Phong chính là khẳng định, cuối cùng hắn lấy trong tay áo ra cây tiêu. Sau đó hắn lẩm nhẩm trong miệng cái gì đó, bỗng nhiên ống tiêu phát ra ánh sáng chói lóa, mà kì lạ một điều là ánh sáng đó như đang hướng về Thiên Hoa Băng. Ống tiêu càng gần nàng càng sáng và ngược lại Thiên Hoa Băng bỗng cảm thấy có cái gì đó rất lạ trong lòng mình.

-”Chuyện gì thế này?” Thiên Hoa Băng nhìn Lãnh Phong tỏ vẻ không hiểu.

-”Song nhi, ngươi có cảm nhận đúng không? Nếu ngươi không phải người ta cần tìm ngươi sẽ không bao giờ có cảm giác như vậy” Lãnh Phong ăn ngay nói thật, như một cách bày tỏ tình cảm của mình.

-”Vậy ngươi biết quá khứ của ta, ân?” Thiên Hoa Băng biết còn cố hỏi.

-”Ân“. Lãnh Phong nhìn nàng điểm đầu.

-”Vậy ngươi kể ta nghe xem“. Thiên Hoa Băng cơ hồ tò mò sự việc lúc trước của mình hỏi hắn, không biết sao nàng nhìn hắn có cảm giác rất quen thuộc, rất ấm áp, nàng chính là vô điều kiện tin hắn.

-”Ngươi là Thiên Song Song thê tử của ta” Lãnh Phong chỉ một câu ngắn gọn làm mỗ nữ liền giật mình.

-”Này, ta có phu quân rồi sao? Ta còn mới mười sáu tuổi đâu?” Hoa Thiên Băng rất không tin bản thân sớm có chồng, không cam lòng hỏi.

-”Uh, việc này cũng không thể trách ngươi, là tại vì hắc ngọc bội” Lãnh Phong thấy nàng phản ứng có chút không biết làm sao giải thích.

-”Cái gì là hắc ngọc bội?” Thiên Hoa Băng nhíu mi.

-”Là một cái ngọc bội bằng ngọc màu đen, chắc là ngươi cất nó trong vòng tay ngươi rồi. Nó giúp ngươi chọn phu quân ngươi không thể thay đổi được” Lãnh Phong bất đắc dĩ nói.

-”Ta không tin, nhưng là hiện tại ta không có tình cảm với ngươi. Mọi chuyện qua hết rồi ta cũng không muốn nhớ lại“. Thiên Hoa Băng lạnh nhạt nói làm cho Lãnh Phong cảm thấy một trận đau thắt ở tim.

-”Song nhi, tại sao ngươi lại không muốn nhớ lại? Nhưng dù ngươi không nhớ lại ta cũng sẽ có cách làm cho ngươi yêu ta” Lãnh Phong đau lòng nhưng là rất tự tin nói, nàng không muốn nhớ lúc trước, không sao cả, miễn sao nàng còn sống hắn đều còn cơ hội.

-”Tùy ngươi, ta mệt mỏi muốn ngủ” Thiên Hoa Băng phất tay tiễn khách, lạnh lùng làm cho người ta thấy xa cách vô cùng.

-”Uh, ta sẽ không phiền ngươi. Nhưng là, Song nhi; mọi chuyện ngươi có thể quên nhưng sứ mệnh của ngươi không thể không hoàn thành. Nếu ngươicòn sống không lâu sao bọn họ sẽ có người đến tìm ngươi, gây bất lợi cho ngươi. Ngươi phải đặc biệt cẩn thận” Lãnh Phong nói xong không có quay đầu liền đi rồi, hắn đến trong lặng lẽ và đi như một cơn gió.

Thiên Hoa Băng là định hỏi hắn bọn họ là người nào nhưng là chưa kịp hỏi thì người đã đi. Nàng đành ôm một đống câu hỏi hỗn độn vào giấc ngủ.

Lạ lùng thay Thiên Hoa Băng giật mình ngồi dậy thấy nàng ở một nơi rất lạ. Nàng bị lạc vào một nơi nào đó rất mị ảo, xung quanh sương mù mờ mịt, nàng bị trói ở giữa một khu rừng lớn, xung quanh không có một ai. Rồi một người bịt mặt đi tới nàng cầm một con dao trên tay, nhẹ nhàng đi tới lạnh lùng không thôi.

-”Ngươi không thể sống trên đời này. Ngày này năm sau chính là ngày giỗ của ngươi“.. Lãnh như băng lời nói làm người ta có cảm giác co thắt lại, sợ hãi. Ngoại trừ sợ hãi không còn là cái gì khác. Thiên Hoa Băng tuy là một người bình tĩnh nhưng lúc này cũng cảm thấy một chút áp lực, nhăn nhăn mi.

-”Thả người ra“. Nam tử từ tính tiếng nói hiện lên, lãnh như băng hơi thở sát khí tràn đầy làm người ta có chút bức bách.

Âm thanh dễ nghe chính là phát ra từ bạch y nam tử, nàng nhận ra hắn. Hắn chính là Lãnh Phong. Nam nhân một thân bạch y biểu hiện lạnh nhạt hỏi nàng, một mái tóc trắng như tuyết cấm trụ một cây trâm dài đi xuyên qua, gió thổi qua tóc hắn làm tóc hắn tán loạn, một đôi mắt lạnh lùng cuốn hút, khuôn mặt lạnh, cái mũi lạnh, cả người hắn đều toát ra sự lạnh nhạt, gió từ người hắn tung bay, như trêu đùa tóc hắn, trang phục hắn, như bạn thân của hắn; một sự lạnh nhạt âm trầm.

Kế bên hắn chính là một cái nam nhân khác, hắn một thân bạch y, mái tóc bạch kim nửa buộc nửa thả bồng bềnh trong gió. Hàng chân mày mỏng mà đen bóng nhỏ nhắn xinh xắn, đôi mắt màu hổ phách giảo hoạt như hồ ly, cái mũi cao thẳng, cái môi mỏng đỏ mọng, trên trán có một cái bớt hình giọt nước càng làm hắn thêm yêu diễm, mị hoặc mười phần, nữ nhân vị mười phần, yêu diễm như một cái hồ ly tinh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.