Nương Tử, Đừng Đào Hoa Như Vậy

Chương 53: Chương 53: Nam Quốc Ti Bỉ




Mười ngày sau.

-”Các chủ, Bắc Thần quốc có biến“. Xa Nhất mấy hôm nay quản Ám Các vừa mới trở lại đối Đông Y Ly bẩm báo.

-”Có chuyện gì?” Đông Y Ly mấy ngày nay đã tịnh dưỡng đủ nên đã khỏe rất nhiều, trở lại với vai trò của chính mình.

-”Chủ tử, Nam quốc cử binh sang Bắc Thần quốc gây hấn, chiến tranh bùng nổ“. Xa Nhất trình bày.

-”Nam quốc tại sao lại phát động chiến tranh?” Đông Y Ly nhíu mi, đầu óc bắt đầu vận động đi lên, hai quốc gia chiến tranh là sự tình lớn, mặc dù nói Đông quốc là không liên quan nhưng thế sự khó lường, hắn đương nhiên quan tâm việc này.

-”Nam quốc nhị hoàng tử Nam Cung Kỹ háo sắc vô độ trêu hoa ghẹo nguyệt ở Bắc quốc, Bắc Thần Tử Yên cứu người dạy cho hắn một bài học, Nam Cung Kỹ ghi hận trong lòng, hắn là cậy thế trưởng tử của hoàng hậu Nam quốc được sủng ái nên xin binh quyền qua vấn tội Bắc Thần Tử Yên cùng Bắc Thần quốc.” Xa Nhất phân tích kĩ lưỡng nói xong rồi. Hắn cũng là người làm việc có hiệu quả, không phải một kẻ ngu ngốc a.

-”Nam quốc lão hoàng đế chỉ là bù nhìn, lão bị hoàng hậu mê hoặc đến không biết trời đất là gì, còn muốn phế cả thái tử Nam Cung Tiếu đâu, ta còn nhớ Nam Cung Tiếu bị nhốt ở Nam thành đâu?” Đông Y Ly chợt nhớ tới Nam Cung Tiếu vì hắn cũng là một trong tứ quốc thái tử, chuyện hoàng cung Nam quốc hắn nghe cũng không ít; năm năm trước Nam quốc hoàng hậu cũ qua đời, hoàng đế lập hoàng hậu mới, Nam Cung Tiếu bị lão giam lỏng Nam thành, thế lực toàn bộ rơi vào tay hoàng hậu cùng con của bà Nam Cung Kỵ, Nam quốc hoàng đế ngu muội toàn dựa vào đàn bà, những năm trước hưng thịnh là nhờ hoàng hậu cũ Tiêu Liễu, từ khi bà mất thì Nam quốc rơi vào thối nát, Nam quốc tồn tại hiện giờ không ai biết trước còn bao nhiêu thời gian.

-”Uh, Nam Cung Tiếu hiện đang ở Nam thành, không có động tĩnh gì“. Xa Nhất giải đáp nghi vấn của Đông Y Ly.

-”Được rồi ngươi lui ra đi“. Đông Y Ly phất tay áo, mấy hôm nay hắn cũng đã tịnh dưỡng hảo thân thể, hiện tại hắn khỏe lắm. Nhưng là hắn phải ở lại Đông quốc thu xếp công việc, Thiên Song Song cùng đại gia đã trở về Bắc Thần quốc bảy ngày trước làm hắn có một chút tương tư.

Lúc này còn ba ngày lộ đường nữa mới có thể về đến kinh thành Bắc Thần quốc; hiện Thiên Song Song, Lãnh Phong, Bạch Vân cùng Hoa Trầm Hương đang trụ tại một thị trấn nhỏ, thị trấn này chính là ranh giới giữa ba quốc gia Bắc Thần quốc, Đông quốc và Nam quốc.

Hoa Trầm Hương vừa hồi phục liền bị Hoa lão phu nhân bắt đi theo Thiên Song Song, bà cấp cho hắn nhiệm vụ phải cưới bằng được nàng, nếu không hắn đừng có trở về, hắn cũng không biết phải làm như thế nào, cũng không muốn ép buộc Thiên Song Song nên đành lặng lẽ theo sau bảo vệ nàng.

Bốn người đi trụ tại một khách sạn nhỏ, người trong thôn nhỏ ngủ rất sớm, trời vừa chập tối đã đóng cửa tắt đèn, cũng may bọn họ đến đây sớm nên mới có chỗ tá túc, bằng không muộn một khắc chắc phải nghỉ tạm bợ nơi nào đó mà thôi.

Đêm tối yên lặng như tờ, bốn nhân mỗi người một phòng, dù Thiên Song Song cùng Lãnh Phong và Bạch Vân là phu thê nhưng hiện tại Thiên Song Song đi nguyên ngày không còn sức mà nghĩ đến chuyện khác, nàng cần thời gian bình tĩnh để tiếp nhận nhiều việc, huống hồ Bạch Vân nóng nảy làm nàng còn chưa có nguôi giận, phải hảo hảo trừng phạt hắn.

Thiên Song Song ở phòng đầu, Lãnh Phong phòng kế bên phải, Bạch Vân phòng bên trái, Hoa Trầm Hương trụ phòng kế Lãnh Phong.

Trời tối như mực, mọi người vì nguyên ngày mệt mỏi nên ai cũng về phóng sớm nghỉ ngơi. Thiên Song Song lăn qua lăn lại chính là không thể ngủ được. Nàng nằm suy nghĩ miên man về mọi chuyện đang xảy ra.

Bỗng nghe bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập, Thiên Song Song lắc mình một cái ra ngoài xem tình huống. Đen sắc một mảnh bao trùm xung quanh, phía Tây một màu đỏ nở rộ đang di chuyển theo hướng trung tâm thị trấn.

Tiếng vó ngựa càng lúc càng gần, đuốc sáng trong đêm, một đội binh mã mặc hắc y rất nhanh lọt vào tầm mắt nàng.

-”Phóng tên“. Giọng nói nam tử lạnh lẽo cất lên, đoàn quân phóng trăm tên lửa vào nhà những người dân trong trấn, mục đích rành rành chính là muốn hủy trấn. Thiên Song Song rất muốn biết bọn hắc y nhân là ai nhưng cứu người quan trọng hơn, nàng không suy nghĩ nhiều liền sử dụng tốc độ tối đa tìm một cái chiêng gõ vang, hô hoán cấp đánh thức mọi người.

Cùng lúc này, Lãnh Phong, Bạch Vân cùng Hoa Trầm Hương cũng đã rất nhanh đến được chỗ nàng. Bọn hắn đương nhiên nghe được âm thanh thất thường nên cũng đi theo, bốn người không hẹn mà gặp ở nóc nhà thượng trung tâm thị trấn.

-”Cứu những người không ra kịp” Thiên Song Song nhíu mi nói, nàng lo lắng người vô tội bị thương, nàng rất ghét sự chết chóc.

-”Ân” Ba nam nhân không hẹn mà cùng trả lời, lắc mình một cái đi rồi, Thiên Song Song tin tưởng ba người bọn họ năng lực, mặt khác chính là muốn biết người làm việc ác này là ai nên lần theo dấu vết mà truy.

Bọn hắc y nam tử vì nghĩ rằng ở trấn nhỏ hoang vu đương nhiên không có khả năng truy theo bọn chúng nên đi với tốc độ không lớn, qua vài đoạn đường liền trở về với hình dạng ban đầu. Bọn hắn không biết rằng trong một góc nào đó có một nam tử đang dùng căm hận ánh mắt nhìn chính mình.

Thiên Song Song đuổi kịp liền ẩn mình vào lùm cây, nhưng là vừa định đi vào lại bị đánh bật trở ra, may mắn bọn hắc y ở xa nên bắt gặp

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.