Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Chương 10: Chương 10: Đêm đông ấm áp




Buổi tối, Tạ Nam tắm rửa thay quần áo ngủ rồi lấy chăn -'“'len đắp lên chân, co người trên chiếc sofa xem ti vi. Ngoài cửa kính khẽ vang lên tiếng gõ cửa, cô không chú ý lắm, âm thanh mỗi lúc một mạnh hơn, Tạ Nam ngây ra một lúc rồi vén rèm cửa nhìn ra, Vu Mục Thành đang đứng ở đó. Giờ mới nhớ ra, bắt đầu từ sáng nay mình đã có một hàng xóm, người bạn trai gần tới mức chỉ cần nhấc chân lên cũng có thể tìm được cô. Nhìn sự biến đi trên nét mặt của Tạ Nam, Vu Mục Thành cảm thấy buồn cười. Không biết làm thế nào, cô đành ra mở cửa cho anh.

Vu Mục Thành mặc quần áo và đi giày thể thao bước vào, anh nhìn một lượt bộ quần áo ở nhà in những bô hoa nhỏ của cô, cười nói: “Nhìn thấy anh có vẻ không vui lắm nhỉ?”.

Tạ Nam quay về ghế sofa, kéo chăn đắp rồi nói: “Thì anh cũng phải để em có chút thời gian làm quen chứ, em khá chậm trong việc làm quen với cái mới”.

Vu Mục Thành ngồi xuống bên cạnh cô và nói: “Được, chúng mình cùng thu xếp cuộc hẹn ngày mai, để em quen dần với sự tồn tại của anh”.

“Ngày mai ư? Em phải đi mua máy giặt và máy sưởi.”

“Anh đưa em đi.”

Tạ Nam há miệng, muốn nuốt lại lời vừa nói, Vu Mục Thành cười thầm một tiếng rồi nói tiếp: “Chiều mai chúng ta đi xem phim nhé? Sau đó tìm chồ nào ăn tối luôn”.

Cuộc hẹn đúng kiểu lại được sắp xếp kín thế này làm Tạ Nam dấy lên một nỗi lo sợ vô hình trong lòng, nhưng cô không có lý do gì để từ chối, vốn kế hoạch của cô là ngủ dậy muộn một chút, rồi mới đi mua máy giặt, sau đó về nhà đợi người ta mang đồ tới, lúc đó tranh thủ hầm một nồi canh.

Nói đến canh, cô nhớ ra sau này còn phải mời cái người đang ngồi trước mặt cùng ăn, tất cả suy nghĩ hỗn loạn ập đến trong đầu khiến cô không biết nói thế nào cho phải. Ngẩng đầu nhìn lên, thấy Vu Mục Thành đang vê cằm, mắt nheo nheo cười nhìn thẳng vào mình, cô đành cười: “Vâng, cứ theo ý anh đi”.

“Em không phản đối gì thật khiến anh mất cảm giác chinh phục.”

Tạ Nam đoán người này còn hài hước hơn mình tưởng tượng, nên trả lời: “Em phản đối làm gì, hẹn hò thì phảithế thôi”.

Vu Mục Thành cười lớn, đứng dậy nói: “Thế thì được, ngày mai mười giờ sáng anh xuống đón em, em xem có bạn trai là hàng xóm thật tốt biết bao. Anh chạy bộ đã, em đóng cửa sổ lại, rồi nghỉ sớm đi”.

Tạ Nam ra tiễn, nhìn anh giúp cô đóng cổng lại, vẫy tay rồi bắt đầu chạy bộ, dáng anh trong bóng tối thật đẹp và khỏe mạnh. Tạ Nam trở lại chiếc sofa cuộn mình trong chăn, xem ti vi mà trong lòng hơi buồn bực.

Cô nghĩ, thế là từ giờ cuộc sống của mình sẽ không còn như trước nữa.

Ngày hôm sau, đứng ở khu mua bán đồ điện gia dụng, một lần nữa Tạ Nam khẳng định lại những điều mình dự đoán, cuộc sống của cô quả thật đã thay đổi.

Cô đang nghiên cứu tờ quảng cáo máy giặt thì Vu Mục Thành nói chen vào: “Phiền hà thế làm gì hả em?”. Anh tiện chỉ vào một chiếc máy giặt mà giá của nó không nằm trong phạm vi lựa chọn của Tạ Nam rồi nói: “Cái này tốt mà”.

Nhân viên bán hàng hết lời ca ngợi anh có mắt nhìn hàng, sau đó nói ra một lèo các số liệu có liên quan như nhãn mác, số hiệu, tính năng tiết kiệm điện, tiện dụng nhưthế nào, đáng tiền ra sao...

Từ trước tới giờ Tạ Nam rất sợ nghe người ta quảng cáo bán hàng, mua gì cô cũng muốn tự mình xem xét rồi mới bảo người ta làm hóa đơn. Cô khẽ kéo tay áo Vu Mục Thành và nói: “Chúng ta xem sau đi”.

Vu Mục Thành ngoan ngoãn theo cô đi xem cái khác, nhưng chưa được hai bước chân, anh lại chỉ vào một chiếc khác, nói: “Cái này cũng rất được”.

Tạ Nam sợ anh lại khiến nhân viên bán hàng chạy tới liền nói: “Em dự tính trước rồi, cái này và cái ban nãy đều không nằm trong phạm vi chi trả của em”.

“Thế em định mua cái bao nhiêu?”

Tạ Nam nói ra con số chỉ bằng một nửa so với giá của chiếc máy giặt mà anh vừa chỉ, Vu Mục Thành có vẻ suy nghĩ, nói: “Hay là thế này, bình thường anh không dùng máy giặt, bây giờ em bỏ chừng ấy tiền ra, phần còn lại anh trả, coi như chúng mình cùng mua. Sau này em không thể từ chối anh dùng nó được. Yên tâm, anh sẽ sử dụng trong thời gian hợp lý”.

Không đợi Tạ Nam nói câu đồng ý, anh đã nắm tay cô quay lại gọi nhân viên bán hàng làm hóa đơn.

Vu Mục Thành đón lấy tờ phiếu rồi tới bàn thanh toán, thấy Tạ Nam đi theo phía sau, anh cười nói: “Em cho anh chút thể diện chứ, một cái máy giặt mà hai người đến quẹt thẻ thì kỳ quá”.

Tạ Nam đành ở lại chồ cũ điền vào thông tin địa chỉ giao nhận, dặn nhân viên bán hàng thời gian đưa hàng đến. Vu Mục Thành cầm tờ hóa đơn quay lại nói: “Đi thôi, chúng mình đi xem điều hòa”.

Tạ Nam tưởng Vu Mục Thành mua điều hòa cho anh nên cứ răm rắp đi theo, anh đứng trước tủ bày các loại điều hòa, nói với nhân viên bán hàng vài câu rồi đột nhiên quay lại hỏi cô: “Diện tích phòng khách nhà em là bao nhiêu?”.

“Em không cần điều hòa, cũng chưa tính mua”, Tạ Nam kéo tay áo anh đẩy sang một bên, rồi giận dữ nói: “Đừng nói với em rằng anh lại muốn dùng chung nữa nhé, ngay cả nghĩ em cũng không dám đâu.”

“Em không sợ lạnh à?”

“Sợ.”

“Thế có mua máy sư không?”

“Đương nhiên là mua, cái đó thì trong dự tính.”

“Chúng mình cùng phân tích nhé, mua điều hòa sẽ thực tế hơn, có cả hai chức năng làm ấm và làm lạnh. Nếu không lắp thì mùa hè phòng khách của em khó mà ngồiđược đấy.”

“Mùa hè em ở trong phòng ngủ”, phòng ngủ của Tạ Nam có lắp một chiếc điều hòa treo tường, kế hoạch của cô là nếu bố mẹ dọn tới ở, cô sẽ lắp thêm một chiếc điều hòa ở phòng ngủ của khách, còn phòng khách thì cô chưa có ý định mua.

Vu Mục Thành lại cười nói: “Thế em dự định mùa hè sẽ cho anh vào phòng ngủ của em à?”.

“Nếu đến mùa hè hai chúng ta vẫn còn tiếp tục”, cơn giận của Tạ Nam bồng dâng lên, cô buột miệng nói.

“Xem em kìa, em vốn không có niềm tin vào tình cảm của chúng ta, dù chỉ một chút”, giọng Vu Mục Thành không hề vội vã cũng chẳng tức giận.

Tạ Nam cứng họng, cô không hiểu, rõ ràng mình có lý mà sao đứng trước anh lại trở nên vô lý như vậy, đành mím môi im lặng nhìn anh. Anh nhẹ nhàng nhìn cô đợi ý kiến. Cô hít sâu một hơi rồi nói: “Xin lỗi, em hơi quá lời. Có điều đây là nguyên tắc của em, bây giờ chúng ta mới chỉ trong giai đoạn thử tìm hiểu, phải xem có hợp nhau không. Nếu như cảm thấy có thể tiếp tục, anh yên tâm, đến lúc đó em sẽ không nề hà mà quẹt sạch thẻ của anh đâu”.

Vu Mục Thành cười nói: “Nói thật, anh cũng đang đợingày đó đây”.

Nhìn cách anh cười với đôi mắt sáng và cái nhìn ấm áp, Tạ Nam cảm thấy cơn giận của cô bất chợt tan biến, có lẽ mình đã quá nhạy cảm chăng.

Đợi Vu Mục Thành chọn được điều hòa và đi trả tiền, Tạ Nam cũng chẳng muốn nói tới nguyên tắc của mình nữa, cô cầm hóa đơn thanh toán của anh, ghi lại số thẻ, rồi dự tính khi về sẽ trả thẳng tiền vào tài khoản ấy.

Sau đó hai người cùng đi ăn cơm, rồi đi xem phim. Tạ Nam tỏ ra rất phối hợp, duy chỉ có Vu Mục Thành lại luôn phải nhận điện thoại, hàng ở Trương Gia Cảng đến chậm, bên bộ phận Cung ứng mà anh vốn không yên tâm giờ đã xảy ra vấn đề, giám đốc bộ phận lúng túng trước những câu hỏi của anh, các lý do ông ta đưa ra càng khiến anh đau đầu. Anh biết kỳ nghỉ tết Dương lịch của mình đã kết thúc sớm. Phần lớn thời gian sau của bộ phim anh chạy ra ngoài nghe và nhận điện thoại, khi trở vào thì phim đã đến hồi kết, Tạ Nam không hỏi gì, anh chỉ kịp nói câu “Xin lỗi em”, đèn trong rạp đã b

Hai người từ trong rạp đi ra, Vu Mục Thành nói với Tạ Nam: “Xin lỗi em, công ty anh có chút việc, giờ anh phải đi Thượng Hải công tác một chuyến, thư ký đã đặt vé cho anh rồi, hôm nay không ăn tối cùng em được”. “Không sao, em bắt xe về cũng được.”

“Để anh đưa em về, đằng nào anh cũng phải quay về nhà thu xếp hành lý.”

Anh dừng lại trước cổng tòa nhà uất Kim Hương, Tạ Nam xuống xe, đứng một chút rồi quay lại gõ gõ vào cửa kính ô tô: “Hay là em lái xe đưa anh tới sân bay”.

Vu Mục Thành mỉm cười lắc đầu: “Không cần, anh tự lái xe đi, xe để ở sân bay cũng được”.

Tạ Nam trở về nhà. Cô phải thẳng thắn thừa nhận rằng về nhà thật thoải mái. Bao nhiêu năm nay, cô đã không ở cùng người bạn trai nào cả một buổi dài như vậy, dù sao ít nhiều cô cũng chưa quen lắm với điều đó.

Cô đi về phía cửa, kéo rèm ra, bầu trời âm u trước mắt. Cô nghĩ, không biết thời tiết như thế này máy bay có cất cánh được không, và ngay lập tức nhận ra suy nghĩ của mình đang hướng về anh, cô vội vã mở ti vi rồi ngồi trên chiếc sofa.

Không biết sau khi kết hôn, Cao Như Băng có thay đổi không, nhưng Tạ Nam vẫn giữ thói quen khi hai người ở chung với nhau, thói quen bật ti vi lên ngay sau khi về đến nhà, sau đó mới bắt đầu làm việc khác. Cô thường để ti vi cho tới khi đi ngủ. Tiết mục gì cũng không quan trọng, chỉcần không phải hát kinh kịch là được. Bật ti vi, cảm giác dường như trong nhà lúc nào cũng có tiếng người, cô sẽ không thấy cô đơn và tĩnh lặng nữa.

Bây giờ đang phát tiết mục gì, cô cũng không để ý, mà chỉ nhớ đến người đàn ông to cao hôm qua ngồi cùng cô trên chiếc sofa này, anh ngồi thoải mái như thế, khuôn mặt cố nén nụ cười, dường như cố ý chọc cô cuống lên. Cô tự hỏi bản thân: Anh ấy thích mình ở điểm nào? Mình thích anh ấy ở điểm nào? Chẳng nhẽ mình đã đến bước chụp đại một cọng rơm bay qua mặt rồi sao? Nhưng cọng rơm vô tình chụp được này sao lại khiến người ta không dễ dàng bỏ xuống?

Không thể tiếp tục ngồi được nữa, cô tiến về phía cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Một lúc sau, Vu Mục Thành xách va li, ôm máy tính xách tay đến chồ ô tô của mình, anh mở cốp xe để hành lý vào đó, rồi kéo cửa trước ra, dường như chợt nhớ tới điều gì, anh đột nhiên dừng lại, nhìn về phía căn nhà của cô.

Cách một quãng khá xa nên Tạ Nam không nhìn được biểu hiện trên khuôn mặt của anh, không kịp nghĩ thêm điều gì, cũng chưa kịp mặc thêm áo khoác, cô chạy tới chỗ anh.

“Anh đi đường cẩn thận, tới nơi nhớ gọi điện cho em.” Vu Mục Thành đặt cái máy tính vào trong ghế lái, nắm tay cô nói: “Em vào nhà đi, cẩn thận bị lạnh”. Tuy nói vậy, nhưng tay anh vẫn nắm chặt tay cô, lại nhìn kỹ cô, giọng càng nhẹ nhàng hơn, nói: “Anh sẽ cố gắng về sớm”.

Tạ Nam trở về phòng tiếp tục xem ti vi, đầu óc lại tiếp tục nghĩ đâu đâu. Cô ôm lấy gối, co mình trên ghế, có chút sợ hãi, trong nỗi sợ hãi đó rõ ràng còn pha lẫn một cảm giác khác lạ khiến cô thấp thỏm không yên.

Vu Mục Thành đi công tác năm ngày, mãi tới mười một giờ đêm ngày thứ Năm, anh mới xuống máy bay. Ra khỏi sân bay, anh bồng phát hiện đang có mưa tuyết nhỏ, mùa đông ở đây đã đón nhận trận mưa tuyết đầu tiên.

Anh tiến vào tiểu khu, dừng xe ở bãi đỗ, nhìn sang phía nhà Tạ Nam, chiếc xe của cô đồ trước sân, hình như trong phòng ngủ vẫn sáng đèn. Anh hơi ngạc nhiên, thời gian nghỉ ngơi của Tạ Nam tương đối quy củ, nếu không phải làm thêm, khoảng mười giờ cô đã tắm rửa đi ngủ rồi. Mấy hôm trước, khi đã đến Thượng Hải một ngày, sau khi tiếp khách trở về khách sạn đã gần mười một giờ, cầm điện thoại gọi cho cô thấy tắt máy, Vu Mục Thành cảm thấy hơi lo lắng. Sáng hôm sau, Tạ Nam chủ động gọi lại, anh tỏ vẻ không hiểu sao lại có người đi ngủ sớm như vậy, Tạ Nam trả lời với giọng điệu hết sức tự nhiên: “Thói quen này đãhơn sáu năm rồi, trừ khi có gì đặc biệt”.

Hôm nay, trước khi lên máy bay, anh còn nhắn tin cho cô báo giờ về. Trong lòng chợt rộn lên, anh đóng cốp xe lại rồi tiến về phía nhà cô, nhẹ nhàng kéo cửa ra, đi vào vườn. Đèn phòng khách đột nhiên bật sáng, Tạ Nam khoác thêm chiếc áo lông vũ bên ngoài bộ đồ ngủ ra mở cửa, Vu Mục Thành vội chạy lại ôm lấy cô.

“Em có lạnh không?”

Tạ Nam quả thực rất sợ lạnh, nhưng cô chưa quen lắm với cái ôm của anh, vội vàng thoát khỏi vòng tay và nói: “Anh đợi một chút”, Tạ Nam vào bếp, rút phích cắm chiếc nồi hầm vẫn đang ở nút giữ nhiệt rồi múc ra một bát canh, để trên bàn ăn cho anh, món canh cô đã nấu từ lúc đi làm về, nói: “Canh xương hầm với thuốc lấy trên núi đấy, tương đối thanh đạm, anh ăn đi cho nóng”.

“Em lên giường nghỉ đi, cẩn thận kẻo lạnh.”

Tạ Nam đi về phòng ngủ, cởi áo khoác vứt dưới cuối giường rồi chui vào trong chăn. Vu Mục Thành ngồi xuống bên bàn ăn, chầm chậm thưởng thức món canh cô nấu. Ăn xong, rửa bát sạch sẽ, để cẩn thận lên chiếc tủ bát, anh đứng dựa lưng vào cửa bếp một hồi lâu, cố gắng thăng bằng lại cảm xúc của mình. Những ngày công tác vừagiống như con thoi đi lại mấy lượt giữa Thượng Hải và Trương Gia Cảng, giờ có thể xem như bước đầu giải quyết xong các khó khăn do bên giám đốc Cung ứng gây ra, anh cũng đã thấm mệt. Chuyến bay hơi muộn nên Mục Thành ăn tạm một suất ăn vừa đắt lại chẳng có vị gì ở sân bay, sau đó lên máy bay chợp mắt thiếp đi và không ăn bữa phục vụ trên máy bay. Bây giờ, bát canh nóng hổi thơm phức kia đang được cái dạ dày của anh nhiệt liệt chào đón, hơn thế, nó còn khiến lòng anh thấy ấm áp.

Đây không phải lần đầu tiên có người con gái nấu cơm cho anh, nhưng dường như lại là lần khiến anh cảm động nhất.

Anh bước vào phòng Tạ Nam. Phòng ngủ và cả căn hộ bố trí rất đơn giản, một chiếc tủ quần áo màu trắng, một chiếc giường cũng màu trắng, trên tủ đầu giường bằng mây có đặt một chiếc đèn ngủ đơn giản. Tạ Nam thu mình trong tấm chăn in hình những bông hoa nhỏ đọc sách, thấy anh đi vào, cô lộ rõ vẻ bối rối.

Anh bỗng cảm thấy buồn cười, bước đến ngồi cạnh cô, nói: “Canh ngon lắm, cảm ơn em”.

Tạ Nam không tự tin lắm, cô muốn nói thẳng với anh rằng “Không còn sớm nữa, anh về nghỉ sớm đi”, nhưngnhìn khuôn mặt mệt mỏi và tua tủa râu ria chưa kịp cạo của anh, cô lại không thể nói nên lời.

“Mấy hôm nay, nhớ anh rồi à?”

Tạ Nam đáp một cách miễn cưỡng: “Không nhớ là chuyện không thể”, cô đã nói rất thật.

“Thế thì tốt, bởi vì anh cũng rất nhớ em.”

Trong đêm đông tĩnh mịch như vậy, giọng nói nhẹ nhàng nhường ấy, quả thật có sức hút khác thường. Tạ Nam đỏ mặt, tay bấu chặt vào chăn chẳng nói lời nào. Vu Mục Thành lấy quyển sách trong tay cô để lên chiếc tủ đầu giường, nói: “Ngủ đi, anh về lối cửa chính, em không cần dậy đóng cửa đâu”.

Tạ Nam thuận thế nằm xuống, Vu Mục Thành kéo chăn cẩn thận đắp cho cô, vuốt mái tóc rồi khẽ cúi xuống nhẹ nhàng hôn cô, thì thầm: “Ngủ ngon em nhé”, giọng anh trầm khàn mà dịu dàng. Sau đó, anh tắt đèn bàn rồi ra ngoài.

Tạ Nam ngoan ngoãn nằm trên giường, chỉ nghe thấy tiếng anh đóng cửa kính, kéo rèm cẩn thận, rồi tắt hết đèn điện, mở cửa bước ra ngoài rồi chốt lại. Cô khẽ thở ra một hơi, dần dần thả lỏng cơ thể, song chiếc hôn kia vẫn nóng bỏng trên trán, bên tai vẫn như hiển hiện hơi thở ấm áp củaanh.

Cô vốn ngủ không tốt lắm, đặc biệt hay tỉnh dậy giữa đêm nên thường đi ngủ sớm. Giờ này mọi hôm Tạ Nam đã tắt đèn yên giấc, nhưng giờ đây với này, cô cảm thấy thật khó ngủ. Tạ Nam vùi đầu vào gối, quay ngang quay ngửa mãi mới mơ màng thiếp đi.

Cũng không biết ngủ được bao lâu, cô đột nhiên tỉnh dậy, chút ánh sáng le lói bên ngoài hắt qua khe cửa sổ, cô hoảng hốt nhỏm dậy, với chiếc đồng hồ đeo tay để trên tủ đầu giường xem, mới bốn giờ sáng. Không tin vào mắt mình, sợ lỡ mất giờ đi làm, cô vội vàng xuống giường vén rèm cửa nhìn ra ngoài. Bên ngoài đã được bao phủ bởi một lóp tuyết trắng, những bông hoa tuyết đang nhảy múa nô đùa trên không trung trong khung cảnh nửa sáng nửa tối, chúng thỏa sức bay lượn, cả khu như một cảnh trong mộng. Tạ Nam không dám nhìn lâu, loẹt quẹt về giường ngồi dựa lưng vào gối, không muốn ngủ thêm nữa, cũng chưa muốn rời khỏi chiếc chăn ấm áp đáng yêu, cô lặng lẽ nằm xuống.

“Tĩnh lặng thế này, còn nghe thấy cả tiếng tuyết rơi. ”

“Nói linh tinh, hoa tuyết bay như thế, làm sao có âm thanh được. ”

“Có đẩy, anh nghe xem. ” “Anh chỉ nghe thấy tiếng tim em đập thôi, đừng đẩy anh mà. ”

Những kỷ niệm xưa cũ cứ ào tới khiến tâm trí cô bấn loạn. Tạ Nam không thích hồi tưởng quá khứ, nếu có thể, cô thà mất trí nhớ còn hơn, nhưng bản thân đâu có sự lựa chọn. Cô mệt mỏi xoa mặt, quyết tâm bỏ qua những do dự, dù kết quả có như thế nào, cũng phải cố mà yêu cho tốt.

Có lẽ đây là cơ hội duy nhất để cô thoát khỏi hồi ức chăng?

Buổi sáng, sợ tuyết sẽ làm tắc đường nên Tạ Nam cố ý đi làm sớm hơn hai mươi phút. Không biết tuyết đã ngừng rơi tự bao giờ, trong sân nhà cô vẫn còn phủ một lóp tuyết mỏng. Bên ngoài đã in dấu chân người giẫm lên, lại thêm những vết bánh xe qua lại, nên không còn nhiều lắm vết tích của tuyết nữa.

Vị trí đỗ xe của cô bên cạnh vườn, mở cửa xe, Tạ Nam bỗng phát hiện trên cửa kính trước có mấy chữ, cô tò mò vòng ra phía trước xem. Nhìn thấy dòng chữ “Lái xe cẩn thận!”, cô bật cười, đưa tay xóa đi, quay đầu về phía đỗ xe của Vu Mục Thành, ở đó đã trống không.

Mấy ngày sau đó, Vu Mục Thành đều rất bận, nể mặtanh rể, anh đã để giám đốc bộ phận Cung ứng chủ động từ chức, đồng thời nhờ bên công ty môi giới tìm một người phù họp. Trước khi tìm được người, anh phải kiêm luôn quản lý bộ phận Cung ứng. Có quá nhiều đơn đặt hàng phải giao trước Tết, Mục Thành đành để giám đốc bộ phận Sản xuất thu xếp cho công nhân làm thêm, còn mình thì dốc hết sức lực, lao theo mọi người.

Có điều hôm nào làm thêm, anh cũng cố gắng chỉ làm đến chín giờ. Một mặt anh không muốn công nhân quá vất vả, mặt khác cũng không muốn bỏ lỡ chút thời gian ít ỏi dành cho Tạ Nam. Thường thì cứ chín rưỡi về tới nhà, dừng xe rồi anh gõ cửa vào ngồi với cô một lúc, tranh thủ cơ hội ngắm nhìn người yêu. Không biết phải làm sao, Tạ Nam ngày nào cũng chuẩn bị sẵn canh, có lúc còn múc sẵn ra bát cho anh, có lúc ngoài món canh, cô còn chuẩn bị thêm cho anh chút thức ăn hay nấu thêm chút mì. Để chiều theo khẩu vị thanh đạm của anh, Tạ Nam không làm món canh thịt bò mình vẫn thích ăn nữa. Cũng may, anh luôn miệng khen ngon khi thưởng thức các món cô nấu, Tạ Nam thầm nghĩ hy sinh bản thân một chút mà đổi lại như vậy cũng đáng.

Cứ đến tầm mười giờ, Tạ Nam bắt đầu ngáp vặt một cách không khách khí, Vu Mục Thành băn khoăn sao lại có người ngủ sớm được như vậy, anh nói: “Không phải emmuốn đuổi anh về đấy chứ”.

Tạ Nam cố gắng ngăn cái ngáp tiếp theo lại, nói: “Anh thật khéo tưởng tượng. Ngày nào em cũng dậy sớm, nên chỉ đành cố gắng ngủ sớm một chút, thời gian ngủ không đủ, cả ngày hôm sau em sẽ không có tinh thần làm việc”.

“Em thường dậy lúc mấy giờ?”

“Tầm năm giờ, có hôm bốn giờ.”

“Em thử ngủ muộn đi một chút, điều chỉnh lại đồng hồ sinh học xem.”

“Em đều thử cả rồi, chả tác dụng gì. Anh cho rằng em thích giương mắt ngắm trần nhà vào lúc mọi người đang ngon giấc sao?”

Vu Mục Thành cảm thấy kỳ lạ, Tạ Nam không phải là tip người dễ bị mất ngủ, anh nói: “Sau này chạy bộ buổi tối với anh đi, biết đâu nó lại giúp em ngủ ngon”.

“Đợi trời ấm lên rồi tính, với thời tiết này”, Tạ Nam trốn tránh: “Em nghĩ chưa cần đâu”.

“Lạnh à? Được, em ngủ sớm đi. Coi như anh xin em được không? Chúng ta mua thêm một cái điều hòa nữa, anh thực sự rất cần sử dụng nó cùng em đấy”, đừng nói Tạ Nam ngay đến Vu Mục Thành còn cảm thấy phòng khách này rất lạnh. Anh đã quen mùa đông được sưởi ấm, co rotrong phòng khách như Tạ Nam thế này, dù có ép thế nào, anh cũng không chịu nổi.

“Em không mua đâu, nếu sợ lạnh thì anh về nhà anh đi”, Tạ Nam lại bắt đầu giận dồi khi nhắc đến việc mua chung điều hòa. Chiếc máy giặt mới mua chung ấy quả thật đáng tiền, nhưng cái người nói mua rồi dùng chung với cô kia lại chưa dùng lần nào. Tạ Nam cũng không chờ anh mang cả đống đồ cần giặt đến tùy tiện vứt vào đó, chỉ âm thầm thấy rằng mình đã bị lừa.

Vu Mục Thành biết cô không thoải mái, có điềuđể ý lắm. Nhận được số tiền trong tài khoản đúng bằng một nửa số tiền trên hóa đơn mua chiếc máy giặt, anh cảm thấy vừa giận lại vừa buồn cười.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.