Ôn Lương

Chương 59: Chương 59




Cơn sốt khiến Tả Lộ Dư buồn ngủ sớm, sau khi tắm cô cố thức đợi Diệp Phi trên giường, đến khi nàng lên giường, ôm nhau một lúc, vành tai tóc mai chạm nhau, hai người trò chuyện vài câu, Tả Lộ Dư không cố được nữa, chưa đến mười giờ đã bị Diệp Phi dỗ ngủ mất.

Diệp Phi vẫn ở trong sự phấn khởi về chuyến đi của họ, căn phòng mở đèn ấm áp, Tả Lộ Dư thở nhẹ nhàng, một tay nàng nắm lấy tay Tả Lộ Dư, tay kia quẹt gì đó lên điện thoại hoặc máy tính bảng, bắt đầu lên lịch trình.

Địa điểm là một hòn đảo nghỉ mát ở tỉnh X, có biển có suối nước nóng có hải sản có danh lam thắng cảnh, hòn đảo không lớn, Diệp Phi dựa vào ý nghĩ chậm rãi chơi đùa, dự định ở đó bốn ngày, sau đó bay đến thành phố M, một thành phố sống chậm với cảnh sắc vô cùng xinh đẹp.

Nhân duyên của nàng có được từ việc du lịch trong vài năm qua, lần này cũng có công dụng.

Trong một đêm, nàng mua vé máy bay, đặt khách sạn nhà hàng, hẹn hướng dẫn viên du lịch và tài xế, liên lạc với người bạn để lên kế hoạch cho lộ trình, sắp xếp mọi thứ mà nàng có thể nghĩ ra.

Tả Lộ Dư tỉnh dậy vào lúc nửa đêm, Diệp Phi vẫn đang nói chuyện với bạn bè.

Diệp Phi thấy cô tỉnh dậy, đúng lúc hỏi: “Chị có dị ứng hải sản không?”

“Sao em chưa ngủ?”

“Không ngủ được.”

Mở bức ảnh do người bạn gửi cho nàng, ảnh một bàn hải sản: “Muốn ăn không?”

“Em sắp xếp đi, gì chị cũng ăn được.”

“Hôm đó bạn em không rảnh, nhưng muốn mời em ăn nên ban nãy đặt nhà hàng cho em xong rồi.”

Tả Lộ Dư liếc nhìn điện thoại của nàng: “Bạn nào? Chị có biết không?”

“Không biết, lúc trước đi Châu Phi chơi nên quen, tình cờ cô ấy cũng là người ở đảo X.”

Tả Lộ Dư cầm ly nước hớp một ngụm: “Có rất nhiều bạn.”

“Cũng thường thôi.”

Sau đó Tả Lộ Dư không cho Diệp Phi cơ hội nói chuyện trên trời dưới đất nữa, giành điện thoại ép nàng đi ngủ.

Hôm sau Tả Lộ Dư thức dậy, Diệp Phi không ở bên cạnh, ổ chăn cũng lạnh, cô nhìn thời gian, chưa được bảy giờ.

Đã hạ sốt, ngủ nhiều khiến Tả Lộ Dư tỉnh táo, không đợi báo thức vang, xuống giường đi tìm người, cuối cùng ở phòng bếp tìm được Diệp Phi.

Tả Lộ Dư đi tới, thấy nàng đứng chống nạnh, nhìn cháo trong nồi.

“Chị dậy rồi à.” Diệp Phi thấy Tả Lộ Dư đến, lập tức kéo qua, chỉ vào nồi: “Em thấy trong tủ lạnh có thịt có trứng bắc thảo, một ít rau nữa, nên nấu cháo thịt nạc trứng bắc thảo.”

Tả Lộ Dư cúi đầu nhìn, trông không có gì bất thường.

“Em cho nước gạo thịt, đứng canh nấu, nhìn cũng chín, em thêm trứng bắc thảo, sau đó...” Diệp Phi cười khúc khích: “Sau đó em mới nhớ ra, có thể lên mạng dò.”

“Vậy em có dò chưa?”

“Không, em đã nấu tới bước này rồi, sắp chín rồi mà lên mạng dò, lỡ như nấu sai thì đả kích em quá, sẽ phải làm lại, em thấy chị cũng sắp dậy nên quá muộn rồi.”

Diệp Phi múc một thìa: “Em thấy như vầy cũng được rồi, mấy cái này không phải chín là được sao.”

Nàng hỏi Tả Lộ Dư: “Đúng không?”

“Chị nếm thử.”

Diệp Phi thổi thổi, đút cho Tả Lộ Dư, Tả Lộ Dư đang định há mồm, thấy Diệp Phi cũng vô thức há mồm theo, cô nhịn không được bật cười.

Diệp Phi rút tay về, khó hiểu: “Nóng à?”

“Không nóng.”

Diệp Phi lại đút tới, Tả Lộ Dư nếm thử một miếng: “Có bỏ gia vị chưa?”

“Hả? À.” Nàng chợt hiểu ra.

Tả Lộ Dư mỉm cười, cô đã hiểu rồi.

Cháo chín, Diệp Phi nhường chỗ cho Tả Lộ Dư, cô làm phần còn lại, lấy thêm cái bát.

Diệp Phi luôn rất thích cuộc sống hàng ngày với Tả Lộ Dư như thế này, Tả Lộ Dư bận rộn công việc, nhưng mỗi khi cô về Diệp Phi đều rất vui, Tả Lộ Dư không thích nói nhưng cô ở ngay bên cạnh nàng, rất thanh thản rất dễ chịu.

“Cảm thấy khỏe hơn không?” Diệp Phi bưng cháo ra, hỏi Tả Lộ Dư.

“Khỏe.”

“Chiều một giờ mình bay, chị kịp thời gian đến công ty không?”

“Kịp.”

“Hành lý hôm qua em bỏ vào xong rồi, chưa kéo khóa, lát nữa chị xem thử, mang thêm mấy bộ quần áo là được, mấy món khác em đem đầy đủ rồi.”

“Ừ.”

“Trưa mình ăn cơm chung, rồi ra sân bay.” Nàng suy nghĩ một chút: “Thôi lát nữa em đến công ty với chị.”

“Ừ.”

Diệp Phi hớp một muỗng cháo, quay đầu đụng phải ánh mắt kì quái của Tả Lộ Dư: “Nhìn em vậy làm gì?”

“Không có gì.”

Tả Lộ Dư cúi đầu tiếp tục ăn, hai người ăn chậm rãi không có tiếng động, ăn xong một bát, cô hỏi: “Hôm nay sao dậy sớm vậy?”

“Dậy nấu bữa sáng cho chị.”

“Hôm qua ngủ trễ như vậy, không buồn ngủ sao?”

“Cũng bình thường.” Nàng ngây ngô lắc đầu: “Em có hơi hưng phấn quá mức, lần đầu tiên đi chơi với chị.”

Tả Lộ Dư sờ đầu nàng, cầm thìa hỏi: “Ăn nữa không?”

Diệp Phi gật đầu, Tả Lộ Dư lấy bát của nàng múc cháo cho nàng.

“Tả Lộ Dư, bao tử chị không tốt sao không nói em biết?”

“Sao em biết?”

“Hôm qua em lấy điện thoại chị gọi điện thoại cho Diệc Thanh.”

Ngay từ đầu nàng chỉ gọi cho Diệc Thanh với ý muốn tìm hiểu về Tả Lộ Dư một cách bí mật, dù sao hai người đã quen biết mười năm, ít nhiều gì cũng biết một chút, Diệp Phi muốn lựa chọn những gì Tả Lộ Dư thích, để sắp xếp nó cho Tả Lộ Dư.

Ban đầu trò chuyện khá tốt, vì chủ đề là Tả Lộ Dư, hai người cũng không xa lạ, nói chuyện gần một tiếng đồng hồ.

Diệc Thanh nói rất nhiều về quá khứ của Tả Lộ Dư, giống như nghe một câu chuyện, Diệp Phi cười khoái chí nghe, sau lại, Diệc Thanh chợt nói: “Đúng rồi, một ngày ba bữa đúng giờ, bao tử của Lộ Dư không tốt.”

Diệp Phi bỗng ngơ ngác: “Cái gì bao tử không tốt? Bao tử của chị ấy bị sao?”

“Cậu ấy không nói với em à? Lúc trước cậu ấy bị bệnh bao tử, đã phải phẫu thuật nên phải chăm sóc thật tốt.”

“Trước đây Lộ Dư không để tâm chuyện ăn uống lắm, có lúc lo làm việc không ăn để bị đói, sau này gặp vấn đề về bao tử, cậu ấy mới chú ý đến mặt này.”

“Ông bà nội ngoại hai bên đã mất từ lâu, chuyện ba mẹ cậu ấy em cũng biết đó, nhà chỉ còn một mình cậu ấy, cho nên phẫu thuật rồi cậu ấy không dám làm ẩu nữa.”

“Mỗi sáng phải ăn sáng rồi mới đến công ty, bữa trưa bữa tối rất nghiêm khắc, cũng ít uống rượu.”

Diệp Phi chợt nhớ đến hôm họ ở khách sạn ở quê của chú, hôm sau dậy muộn, Tả Lộ Dư ảo não nói dậy trễ không ăn sáng.

Diệp Phi lại cảm thấy đau lòng hơn, đặc biệt là khi Diệc Thanh nói câu, nhà chỉ còn một mình cậu ấy.

Vì thế hôm nay Diệp Phi mới dậy sớm, nấu cháo cho Tả Lộ Dư.

“Diệc Thanh đã nói gì?” Tả Lộ Dư lấy điện thoại ra nhìn: “Một tiếng hai mươi ba phút.”

Tả Lộ Dư quay đầu nhìn Diệp Phi: “Hai đứa đã nói cái gì?”

“Nói chị đó.”

“Nói chị cái gì?”

“Chỉ nói những chuyện này thôi, chị cũng không nói với em là chị đã mổ.” Nàng bĩu môi.

“Chuyện nhiều năm trước rồi.”

“Kệ, sau này ngày ba bữa em lo.”

“Ừ, em lo.”

Quả thật, nhìn lại họ đã bên nhau hơn nửa năm, Tả Lộ Dư luôn làm việc và nghỉ ngơi theo quy luật, một ngày ba bữa đều đặn Diệp Phi vẫn luôn nhìn thấy, nàng cũng bắt đầu theo chế độ sức khỏe của Tả Lộ Dư.

Dùng bữa sáng xong, với thái độ phục vụ Tả Tổng, Diệp Phi để Tả Lộ Dư lên xe ngồi, nàng thầu phần hai chiếc vali của cả hai.

Đưa đồ cho tài xế, nàng kéo cửa sau nằm lên đùi Tả Lộ Dư, Tả Lộ Dư cất điện thoại trêu chọc cằm nàng, đột nhiên hỏi: “Diệc Thanh đã nói gì với em?”

Diệp Phi đặt tay nàng lên mu bàn tay cô: “Sao vậy?”

“Cậu ấy sẽ không nói với em là, nhà chị giờ chỉ còn mỗi mình chị, bảo em quan tâm chị nhiều hơn chứ?”

Diệp Phi bật cười, ngước mắt nhìn Tả Lộ Dư: “Sao chị biết? Chị ấy thường nói với người khác như vậy?”

Trông Tả Lộ Dư có vẻ bất lực, vẻ mặt “chị biết sẽ vậy mà”: “Không phải, chị thấy em nhiệt tình như vậy, nên chị nghĩ cậu ấy đã nói gì đó với em.”

“Cái gì vậy?” Diệp Phi ngồi dậy, mặt mày không vui: “Sao lại tại chị ấy nói em mới nhiệt tình, trước giờ em không nhiệt tình à?”

“Không phải.”

“Trước giờ em đối xử tệ với chị sao?”

Tả Lộ Dư đưa tay tới, nắm lấy tay Diệp Phi: “Không, em rất tốt với chị.”

“Đúng là Diệc Thanh nói như vậy, nhưng mà liên quan gì tới chị ấy.” Nàng chỉ vào Tả Lộ Dư: “Chị nói chuyện đàng hoàng cho em, nói lại đi.”

“Ừ.” Tả Lộ Dư kéo Diệp Phi vào lại lòng mình, dỗ dành: “Không phải do Diệc Thanh, em luôn tốt như vậy.”

“Hừm.” Diệp Phi liếc Tả Lộ Dư: “Chị nói có lệ quá.”

“Không có lệ, chị nghiêm túc.”

Tuy nói nghỉ nhưng việc thì vẫn không thiếu Tả Lộ Dư được, ngồi xe cũng không ngừng, không phải nhận mail thì cũng là nói chuyện với cấp dưới.

Diệp Phi không làm phiền, cầm điện thoại đặt nhà hàng cho bữa trưa.

Đến khi Tả Lộ Dư kết thúc, xe đến Xioo, cả hai cùng nhau xuống xe, tay trong tay lên lầu trước mặt mọi người, tay còn đeo nhẫn cặp, thiếu chút nữa chói mù mắt các lão bách tính.

Chỉ tiếc, khi thấy tin tức của Tả Lộ Dư và Dương Oánh Oánh trong nhóm thị phi lần trước, Diệp Phi bị kích thích rời khỏi nhóm, nếu không hiện giờ nàng nhất định sẽ thấy trong nhóm đang điên cuồng thảo luận về nàng và Tả Lộ Dư.

Hàng tá chủ đề về chuyện hai người dắt tay nhau, và hàng tá chủ đề khác về chiếc nhẫn, Dương Oánh Oánh cố chấp xuất hiện lại thêm chục chủ đề.

Dương Oánh Oánh đột nhiên xuất hiện tất nhiên là có nguyên do, nguyên do là sáng nay Dương Oánh Oánh cũng đến Xioo.

Cuộc hợp tác của Dương Oánh Oánh và Tả Lộ Dư sắp kết thúc, vốn chỉ định trò chuyện trên mạng với Tả Lộ Dư, nhưng nghe Tả Lộ Dư nói Diệp Phi đến nên Dương Oánh Oánh đã đích thân đến thăm hỏi.

Tả Lộ Dư tham gia một cuộc họp vào buổi sáng, Diệp Phi ôm máy tính bảng chờ ở văn phòng của cô, chờ đợi thế là chờ đến Dương Oánh Oánh.

Khi Dương Oánh Oánh gõ cửa đi vào, Diệp Phi suýt ngủ gục vì buồn ngủ, nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy Dương Oánh Oánh, cả người nàng bỗng nhiên đoan trang hẳn lên.

Dương Oánh Oánh mỉm cười đi tới, Diệp Phi không có biểu cảm gì, văn phòng không có ai khác, nàng cũng không quá lịch sự.

“Cô đến làm gì? Tả Lộ Dư không có ở đây.”

Dương Oánh Oánh tự ý kéo cái ghế trước mặt Diệp Phi: “Không tìm đàn chị, tìm cô.”

“Tìm tôi làm gì?”

“Bài báo của tôi là cô viết phải không?”

“Làm sao?”

“Cám ơn, viết rất tốt.”

“Ồ.”

“Sự kiện lần trước, do tôi không biết cân nhắc, hôm nay cố ý đến tìm cô để nói xin lỗi.”

Diệp Phi thản nhiên liếc nhìn: “Tay không đến xin lỗi?”

Dương Oánh Oánh khựng lại, sau đó cười rộ lên: “Xin lỗi, tôi không suy nghĩ chu toàn, lần sau sẽ bổ sung.”

Diệp Phi xua tay: “Thôi đừng lần sau, chúng ta không có cơ hội gặp lại, tôi không quan tâm đến công việc của cô và Tả Lộ Dư. Sau này đừng xen vào việc riêng tư của chị ấy, ưa không nổi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.