Ông Bố Thiếu Soái

Chương 288: Chương 288: Điều kiện cứu người




“Hừ! Bạn cũ? Ông nội chưa bao giờ có người bạn như ông!”

“Mời ông ra ngoài cho, đừng quấy rầy ông nội tôi nghỉ ngơi!”

Ai ngờ Lương Quốc Đống không chỉ không ra ngoài, ngược lại còn ngồi xuống sô pha, thảnh thơi vắt chéo hai chân, cười nói: “Đừng vội vàng đuổi tôi đi như thế, những lời tôi vừa nói đều xuất phát từ tận đáy lòng đấy!”

“Hừ, mèo khóc chuột, giả từ bi!”

Hồ Vân Long gằn giọng nói: “Ông đã tranh đấu mấy chục năm với nhà họ Hồ rồi, ông nội thương hại ông, không muốn đuổi giết tận cùng, nhưng ông lại lòng lang dạ sói, không những không đền ơn đáp nghĩa, ngược lại còn chống đối nhà họ Hồ đủ đường, không biết đã hại chúng tôi tổn thất bao nhiêu mối làm ăn, bây giờ người mong ông nội không tỉnh lại được nhất chính là ông thì có!”

Lương Quốc Đống cười nhẹ một tiếng: “Cậu đừng kích động, mặc dù tôi đấu với ông cụ Hồ mấy chục năm nay, nhưng thương trường cũng như chiến trường, kiểu gì cũng phải có một bên phải chết, sử dụng một vài thủ đoạn cũng là điều bình thường”.

“Nhưng hôm nay, tôi tới đây không phải để gây chuyện, mà là tới để cứu ông cụ Hồ”.

Hồ Vân Long hoài nghi nhìn ông ta: “Ông tốt bụng như thế sao?”

“Đương nhiên là không!”

Lương Quốc Đống thừa nhận luôn, sau đó hất cằm với một ông lão râu trắng bên cạnh mình, khách khí nói: “Ông Tần, làm phiền ông khám xem thế nào”.

Trên người ông lão ấy toát lên cảm giác không dính bụi trần, giống hệt những cao nhân sống ẩn. Ông ta ngạo nghễ gật đầu, bước về phía Hồ Khởi Vinh, nhưng chưa tới gần thì Hồ Vân Long đã đứng chắn trước mặt ông ta, trên mặt chỉ toàn nét cẩn thận và không tin.

“Ha ha, đừng lo, cho dù muốn hại ông cụ Hồ thì tôi cũng không dùng cách ngu xuẩn như thế đâu, để người của tôi khám đi, nhỡ ông ấy có cách thật thì sao?”

Hồ Vân Long đang định nói gì đó thì Hồ Mị Nhi đã mở miệng trước: “Vân Long, tránh ra đi”.

“Nhưng chị à…”

“Không sao”.

Hồ Mị Nhi đã lấy lại sự khoan thai lúc trước: “Ông chủ Lương là người có thâm niên trên thương trường, thừa biết nên làm chuyện gì và trong trường hợp nào!”

Mặc dù Hồ Mị Nhi cũng không hoàn toàn tin tưởng Lương Quốc Đống, nhưng cô ta chẳng có cách gì về bệnh tình của Lương Quốc Đống cả, nếu tính theo thời gian mà Hạng Tư Thành nói, triệu tập những thầy thuốc nổi tiếng trên cả nước rõ ràng là chuyện không thực tế.

Lương Quốc Đống dám đưa người tới đây một cách trắng trợn như thế, có thể người ông ta đưa tới có cách thật thì sao?

Dù sao tính mạng của Hồ Khởi Vinh mới là quan trọng nhất.

Có một câu mà Lương Quốc Đống nói đúng, cho dù ông ta có ngốc đến mấy thì cũng không thể giết hại Hồ Khởi Vinh trong trường hợp như thế này được.

Ông lão ấy đến gần, lật mí mắt, sờ xương cốt, mày mò một lúc rồi mới gật đầu với Lương Quốc Đống: “Nếu tôi ra tay thì có thể cứu được”.

“Thật sao?!”

Đôi mắt của Hồ Vân Long sáng rực lên, chuyện này quả thực là tin tức tốt với anh ta.

Nghe thấy câu nói hoài nghi của Hồ Vân Long, ông lão kia khinh thường hừ lạnh: “Trông lão giống người ăn nói ngông cuồng vậy sao?”

“Vậy thì tốt quá, xin ông hãy cứu ông nội tội, bất kể bao nhiêu tiền thì nhà họ Hồ cũng sẵn sàng chi trả!”

“Ha ha, cậu cháu Vân Long này, hình như cậu quên mất một chuyện rồi…”

Lúc này, Lương Quốc Đống vừa cười vừa bước tới bên cạnh ông lão, nói: “Ông Tần là người mà tôi đưa tới, có cứu ông cụ Hồ hay không đều phải xem quyết định của tôi!”

Sự nhiệt tình của Hồ Vân Long tắt ngấm, ánh mắt của Hồ Mị Nhi trở nên lạnh lùng, Lương Quốc Đống đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ trước khi tới đây rồi!

Nhưng lúc này ông ta đang nắm đằng chuôi, khiến cô ta chẳng thể từ chối nổi.

Đôi mắt Hồ Mị Nhi lóe lên tia sáng, nhìn ông ta và nói: “Nói đi, ông cần cái gì?”

“Cô Mị Nhi có thể đại diện cho nhà họ Hồ?”

Hồ Mị Nhi nghiêm giọng nói: “Khi không có ông nội, mọi chuyện trong nhà họ Hồ đều do tôi quyết định”.

“Ha ha, thẳng thắn lắm!”

Ánh mắt của Lương Quốc Đống trầm xuống, ông ta nhếch môi cười: “Thứ tôi muốn rất đơn giản, chỉ cần mười mẫu mộ hoang dưới chân núi Tuyết Nham ở Lĩnh Nam là được!”

“Ông nói cái gì?!”

Nghe thấy câu ấy, Hồ Mị Nhi và Hồ Vân Long nhìn nhau, đôi mắt ai cũng rất tức giận.

Thứ mà Lương Quốc Đống muốn có được là khu mộ tổ của biết bao thế hệ nhà họ Hồ.

Theo những gì tổ tiên truyền lại, mười mẫu mộ địa ấy là nơi được bậc thầy phong thủy chỉ bảo cho tổ tiên Hồ Tuyết Nham, dùng thuật phong thủy để giúp nhà họ Hồ giàu sang từ đời này sang đời khác. Qua mấy chục đời kế thừa, quả thực nhà họ Hồ luôn luôn thịnh vượng, bất kể gặp được khó khăn lớn đến mức nào cũng gặp dữ hóa lành.

Không hề khoa trương khi nói rằng mười mẫu mộ địa ấy không chỉ là nghĩa địa chôn cất các đời tổ tiên của nhà họ Hồ, mà còn là tín ngưỡng và đức tin hưng thịnh muôn đời của nhà họ Hồ.

Lương Quốc Đống đòi lấy khu mộ tổ của nhà họ Hồ, xét theo một phương diện nào đó thì chẳng khác nào muốn chặt đứt gốc rễ của nhà họ Hồ.

Rắp tâm của ông ta đã rõ ràng quá rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.