Ông Xã Tổng Tài Hắc Ám

Chương 259: Chương 259






Lâm Quán Quán: “…”

Cô bắt quá thuận miệng vừa nói, anh lại còn coi là thật!

Trầm mặc một lát, cô cắn răng đáp lại:“Anh muốn tôi cảm ơn thế nào?”

“Hôm nay buổi tối, cùng nhau ăn cơm.”

Lâm Quán Quán hung hăng nhấn mấy chữ: “Xin lỗi, tối nay có hẹn.”

Lần này.

Lại ngừng máy chục giây, anh mới hồi phục tin tức:“Ai?”

“Riêng tư cá nhân, không thể trả lời!”

Trả lời xong, cô hung hăng đóng điện thoại lại.

Mà lúc này.

Tổng bộ tập đoàn Tiêu thị.

Phòng họp.

Tiêu Lăng Dạ ngồi ở chỗ ngồi cao nhất phía trên, một tay nắm di động, trên mặt đã phủ một tầng sương lạnh.

“Tổng, tổng giám đốc?”

“Tiếp tục!”

Tiêu Lăng Dạ thu di động, ngước mặt nhìn vê phía phòng họp một đám người cấp cao.

Nhóm người đó: “…”

Mẹ nó!

Không phải là mắt tổng giám đốc đang nhìn vào điện thoại sao, vì cái gì bọn họ cảm thấy tâm tình của anh lập tức trở nên đặc biệt cuồng bạo đâu!

Mọi người nuốt nước miếng liền hội báo công tác càng thêm cần thận.

Nhưng mà.

“Đây là báo cáo? Làm lại!”

“Này mà cũng gọi kế hoạch sao? Làm lại!”

“Làm lại!”

“Làm lại!”



Nhóm người cấp cao kêu rên.

Nói cách khác, bọn họ muốn tại đây trong vòng mấy giờ.

làm ra một bản kế hoạch mới sao?

Ông trời ơi!

Đây là căn bản không có khả năng hoàn thành nhiệm vụ nhat “Tan họp!”

Sau khi cuộc họp chấm dứt, người có cùng Tiêu Diễn quen biết liền lập tức gọi cho anh cầu cứu.

“Tam thiếu! Cứu mạng!”

Một giờ sau.

Tiêu Diễn xuất hiện ở cửa văn phòng tổng giám đốc.

“Tam thiếu, giúp một chút, giúp chúng tôi đem bản báo cáo này cho tổng giám đốc với.”

“Tam thiếu tam thiếu! Bản hợp đồng này yêu cầu tổng giám đốc ký tên, anh giúp một chút cũng mang cho tổng giám đốc đi nhé.”

“Tam thiếu, còn có cái này.”

“Cái này cái này!”

Nghe tin anh tới, nhân viên đem văn kiện công việc cần giao cho Tiêu Lăng Dạ tất cả đều giao cho Tiêu Diễn, Tiêu Diễn nhìn một chồng đồ vật thật dày trong lòng ngực, khóe miệng hung hãng co rút.

Mẹ nó!

Chuyện tốt thì không nhớ tới anh, loại chuyện tặng đầu người này liền dừng ở trên người anh.

“Tam thiếu, xin nhờ rồi!”

Tiêu Diễn khẽ cắn môi, ôm một chồng văn kiện thật dày, vặn cửa phòng tổng giám đốc.

Thấy anh đi vào.

Nhân viên vây quanh ở cửa nhịn không được vì Tiêu Diễn cầu phúc.

A di đà phật.

Tam thiếu anh bảo trọng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.