Peter Pan

Chương 15: Chương 15: SẼ LÀ HOOK HOẶC TA PHẢI CHẾT




Trong cuộc đời, chúng ta có biết bao sự cố, biết bao cuộc phiêu lưu mà ta chỉ hoàn toàn ý thức đầy đủ về chúng sau khi đã trải qua. Chẳng hạn đột nhiên ta phát hiện ra rằng ta bị điếc một bên tai từ bao giờ chẳng biết, có lẽ là từ nửa giờ đồng hồ nay. Peter đêm đó cũng trải qua một tình huồng tương tự. Lúc trước, khi chúng ta rời Peter, chú ta còn đang rón rén bước đi, ngón tay trên môi và dao găm sẵn sàng để chém giết. Chú thấy con cá sấu đi qua mà không nhận thấy điều gì khác lạ rồi sau đó, chú mới tự nhủ rằng chẳng thấy tiếng tích tắc đâu cả. Thoạt tiên, chú thấy lo nhưng rồi chú cho rằng có lẽ chiếc đồng hồ trong bụng cá sấu bị chết máy, đơn giản thế thôi.

Peter chẳng hề nghĩ tới tâm tình của con vật khi đột nhiên bị lấy mất một người bạn đồng hành gắn bó, chú chỉ nghĩ cách liệu chú có thể lợi dụng tình thế này. Và chú quyết định tự kêu tích tắc để bọn thú hoang khác tưởng là cá sấu và không dám tấn công chú. Peter bèn bắt chước tiếng tích tắc một cách tài tình nhưng kết quả thật bất ngờ: con cá sấu cũng nghe thấy tiếng Peter kêu và bèn đi theo chú, hoặc để thu hồi vật dụng đã mất, hoặc chẳng có thù nghịch gì mà chỉ tưởng là chính nó đang tích tắc. Về việc này ta khó lòng phát biểu cho chính xác, vì cũng là như mọi nô lệ của một ý tưởng cố định, con vật này quả là rất ngu.

Peter đến bên bờ sông an toàn và tiếp tục đi không dừng lại, đôi chân trong nước tựa như trên cạn. Nhiều con vật khác có thể chuyển từ đất liền xuống nước nhưng chẳng có con người nào làm được thế. Vừa bơi, Peter vừa nghĩ: "Lần này, hoặc Hook, hoặc là ta, phải chết". Chú vẫn kêu tích tắc từ một lúc lâu nên thậm chí chú còn chẳng để ý là mình đang kêu nữa. Nếu chú tự biết mình đang kêu tích tắc, có lẽ chú đã đừng kêu rồi vì ý tưởng trèo lên boong tàu nhờ tiếng kêu tích tắc có hay ho đến mấy, cũng chẳng mảy may gợn qua đầu chú.

Ngược lại, chú đã nghĩ rằng mình trèo lên mạn tàu khẽ khàng như chuột và rất đỗi ngạc nhiên khi thấy bọn cướp biển lùi bước trước mặt chú, dưới chân chúng là Hook, nom thảm hại tựa như nghe phải tiếng con cá sấu vậy.

- Cá sấu à! - Peter vừa mới nhớ ra con cá sấu thì đồng thời chú cũng nghe thấy tiếng tích tắc. Mới đầu chú cứ tưởng là tiếng kêu phát ra từ bụng cá sấu và ngoái đầu nhìn lại. Rồi chú chợt hiểu là chính chú phát ra tiếng kêu kia và chỉ trong nháy mắt đã hiểu ngay ra tình thế.

"Mình mới khôn làm sao chứ!" - Peter tự nhủ và ra hiệu cho bọn trẻ chớ để lộ dấu hiệu mừng vui.

Đúng vào lúc đó, Ed Teynte, tay cướp lái tàu, rời khỏi cabin trước boong và đi về phía bọn trẻ trên boong. Bây giờ, các bạn độc giả thân mến, hãy theo dõi kỹ từng phút diễn biến của sự việc.

Peter đánh rất mạnh và chính xác. John đưa cả hai tay bịt mồm tên cướp biển không may để ngăn tiếng rên rỉ bật ra. Tên này ngã nhoài ra phía trước và bốn đứa trẻ tóm vội ngang thân nó, hòng giảm bớt tiếng va đập vào sàn tàu. Peter ra hiệu và xác tên cướp biển bị lẳng xuống nước. Có tiếng tõm một cái rồi lại im lặng. Không biết chúng làm vậy hết bao nhiêu lâu?

- Một đứa này! - Slightly bắt đầu đếm.

Lát sau, Peter rón rén đi vào phía trong cabin. Nhiều tên cướp biển, lấy hết can đảm, bắt đầu nhìn quanh. Chúng nghe được tiếng hơi thở dồn dập khiếp hãi của chính mình., tiếng động kinh khủng nhất đối với chúng đã chấm dứt.

- Thưa thuyền trưởng, nó đi rồi, yên tĩnh lắm - Smee vừa báo cáo vừa lau mắt kính.

Hook chậm rãi ngóc đầu lên khỏi chiếc cổ áo xòe vấy bẩn của hắn và chăm chú nghe đến độ hắn có thể bắt được cả tiếng vọng của tiếng tích tắc, nhưng hắn không nghe thấy gì hết và hắn đứng thẳng người dậy.

- Nào! Cho ván nhảy ra thôi! - Hắn gầm lên với giọng man dại.

Mối căm hận của hắn đối với bọn trẻ lại càng nhân lên gấp bội kể từ lúc hắn để lộ sự hèn hạ của mình trước mặt chúng. Và hắn bắt đầu hát bài ca ghê tởm:

Yô hô, yô hô, ván trượt sốt ruột rồi

Ta cho chúng đi thôi

Tới tận đầu mép nước

Mênh mông đại dương phía trước

Mời các cậu dạo chơi!

Để dọa thêm bọn trẻ, dù điều này có làm giảm tư cách của hắn, Hook bắt đầu giả bộ lảo đảo đi trên một tấm ván tưởng tượng, vừa nhăn mặt với bọn trẻ vừa hát. Và khi hát xong, hắn kêu lên:

- Bọn bay có muốn thử roi chín dải trước khi đi lên đầu ván hay không?

Bọn trẻ quỳ xuống.

- Ôi không - chúng van xin, đáng thương đến độ cả lũ cướp biển đều mỉm cười.

- Này Escarpe, đem roi ra - Hook nói - roi ở trong cabin của ta ấy.

Thế mà Peter lại cũng đang ở trong cabin! Bọn trẻ nhìn nhau.

- Thưa thuyền trưởng, có ngay! - Escarpe vui vẻ đáp.

Hắn sải bước đi lên cabin. Bọn trẻ đều nhìn theo hắn. Chúng gần như không để ý rằng Hook lại lên giọng hát, lần này có cả bọn tùy tòng cùng họa theo:

Yô hô, yô hô, chiếc roi sắp reo lên

Chín đuôi dài yêu kiều ve vuốt

Trên lưng thon vạch những lằn đỏ chót...

Phần tiếp theo của bài ca là gì chúng ta cũng không bao giờ được biết vì bài hát của tụi cướp biển đột ngột bị gián đoạn bởi một tiếng thét kinh hoàng vọng lên từ cabin. Tiếng thét vang lên từ đầu tới cuối con tàu rồi tắt ngầm. Tiếp theo là một tiếng hú khác mà tất cả tụi trẻ đều nhận ra nhưng đối với bọn cướp biển thì còn đáng sợ hơn cả tiếng kêu trước.

- Có chuyện gì vậy? - Hook thốt lên.

- Hai thằng - Slightly trịnh trọng đếm.

Gã người Ý Cecco ngập ngừng đôi chút rồi nhảy bổ lên cabin. Hắn quay xuống, người lảo đảo, thất thần.

- Thằng Jukes đâu? - Hook cộc lốc hỏi, thân hình hắn cao vượt trội hơn cả tên kia - Nó đâu, đồ chó?

- Nó... nó chết rồi... bị dao găm đâm - Cecco nghẹn giọng trả lời.

- Bill Jukes chết rồi!!! - Bọn cướp biển kinh hãi kêu lên.

- Trong ấy tối lắm - Cecco gần như lúng búng - nhưng có cái gì kinh khủng lắm ở cuối phòng, phát ra tiếng hú đó.

Nỗi vui mừng của tụi trẻ cũng như vẻ mặt buồn rầu của bọn cướp không lọt khỏi mắt Hook.

- Cecco - hắn nói với giọng dứt khoát - đi tìm cho ta cái thằng to mồm ấy về đây.

Cecco, người hùng nhất trong những người hùng cướp biển, cúi đầu trước thủ lĩnh:

- Không, không, không đâu.

Nhưng Hook nhìn cái móc sắt và nhẹ nhàng hỏi đầy ngụ ý:

- Cecco, mày bảo là mày sẽ đi chứ?

Cecco đành tuân lời, giơ hai tay lên trong một vẻ tuyệt vọng. Tiếng hát ngừng bặt. Mọi người đều vểnh tai nghe ngóng và một lần nữa, lại có tiếng kêu chết chóc vang lên kèm theo tiếng hú chiến thắng.

- Là ba thằng - Slightly là người duy nhất cất tiếng.

Hook phất tay ra lệnh, triệu tập quân lại.

- Trời đất quỷ thần ơi! Đứa nào đi lôi cổ cái thằng ấy ra cho ta?

- Chờ cho Cecco quay về đã chứ - Startkey càu nhàu.

Và những tên khác cũng đồng thanh hưởng ứng.

- Hình như ta thấy là mày định xung phong thì phải, Startkey? - Hook ngọt ngào hỏi.

- Không, quỷ ạ, không đâu!

- Móc sắt của tao lại bảo rằng có chứ - Hook lập lại và vừa nói vừa tiến về phía Startkey - tao đang tự hỏi có nên theo lời khuyên của nó không đây.

- Tôi thà là chết treo lủng lẳng ở đầu dây còn hơn - Startkey ương bướng nói.

Một lần nữa, hắn lại được đồng bọn ủng hộ.

- Ra là nổi loạn đây? - Hook lại càng ngọt ngào hơn bao giờ hết - Và thằng Startkey cầm đầu à?

- Xin thuyền trưởng rủ lòng thương! - Startkey run lên.

- Startkey, chúng ta hãy bắt tay nhau nào - Hook vừa nói vừa chìa móc sắt ra.

Startkey nhìn quanh xem có ai giúp đỡ hắn không. Vô ích. Hắn càng lùi thì Hook càng tiến sát, mắt tóe lửa. Và thế là, hét lên một tiếng kêu đầy tuyệt vọng, tên cướp biển nhảy qua khẩu Long Tom và lao xuống biển.

- Bốn rồi - Slightly đếm.

- Bây giờ thì có quý ông nào muốn nói chuyện nổi loạn nữa không? - Hook lịch sự hỏi.

Hắn cầm một ngọn đèn và giơ bàn tay sắt lên đầy vẻ đe dọa.

- Ta sẽ đích thân đi tìm cái con họa mi đó - và hắn biến vào trong cabin.

- Năm đấy nhé - Slightly khoái trá nói.

Nó liếm môi để sẵn sàng đếm tiếp, nhưng lại thấy Hook ra khỏi đó, bước đi hơi ngập ngừng, tay không còn đèn.

- Có cái gì làm tắt đèn rồi - Hook nói không chắc chắn lắm.

- Có cái gì à? - Mullins lặp lại.

- Thế còn Cecco? - Le Noodler hỏi.

- Cũng chết như Jukes rồi - Hook đáp cụt lủn.

Mối e ngại phải đi vào cabin lần nữa của hắn mang lại ấn tượng xấu và một vài tiếng rì rầm phản kháng bắt đầu vang lên. Tất cả bọn cướp biển đều mê tín và Cookson kêu lên:

- Hình như khi trên thuyền có một người thừa ra thì đó là con thuyền bị nguyền rủa.

- Người ta kể rằng bao giờ hắn cũng lên thuyền sau cùng, có phải vì hắn có đuôi chăng, thuyền trưởng? - Mullins thêm.

- Người ta còn bảo rằng hắn là người độc ác nhất trên thuyền - một tên khác vừa nói vừa hằm hè liếc xéo Hook.

- Thuyền trưởng, phải chăng là hắn có một cái móc sắt - Cookson hỗn xược nói.

Lần lượt từng tên và rồi cả lũ cướp biển cùng nhắc lại:

- Thuyền chúng ta bị quỷ ám mất rồi!

Bọn trẻ con không kìm được bèn vỗ tay. Hook gần như đã quên mất lũ tù binh của hắn nhưng rồi hắn quay về phía bọn trẻ, mặt rạng lên:

- Các cậu - hắn kêu lên với đồng bọn - bây giờ chúng ta làm thế này. Mở cửa cabin ra và tống tất cả cái lũ khốn này vào trong đó cho chúng nó đánh nhau với cái thằng to mồm kia. Nếu chúng giết được thằng kia thì quá ổn cho ta, nếu thằng kia giết chúng thì ta cũng chẳng sao.

Đây là lần cuối cùng, bọn thủy thủ thán phục Hook và chúng nhiệt tình thực thi mệnh lệnh hắn đưa ra. Bọn trẻ giả vờ kháng cự nhưng vẫn để cho bị lôi đi nhét vào cabin. Sau đó, cửa cabin bị chốt lại.

- Bây giờ nghe nhé - Hook kêu lên.

Cả bọn đều vểnh tai nghe ngóng, nhưng không tên nào dám nhìn thẳng vào cánh cửa. Trừ Wendy vốn bị trói vào cột buồm trong suốt thời gian ấy. Wendy không đợi tiếng reo tiếng hú nào cả mà cô chờ chính Peter xuất hiện.

Cô chẳng phải chờ lâu. Trong cabin, Peter đã tìm ra cái cần tìm: chìa khóa xích tay của tụi trẻ, và giờ đây chúng chỉ cần nhẹ nhàng ra khỏi cabin với các loại vũ khí đủ hình đủ vẻ thu nhặt đó đây. Peter ra hiệu cho chúng trước hết phải nấp đi, rồi chú đi cắt dây cho Wendy. Lúc này đối với chúng, chẳng còn gì dễ hơn là bay đi, nhưng có một điều ngăn cản Peter, đó là lời thề: "Lần này, hoặc Hook, hoặc ta, phải chết."

Thế nên ngay sau khi giải thoát cho Wendy, chú thầm dặn cô đi nấp cùng tụi trẻ còn chú ra đứng thay thế Wendy bên cạnh cột buồm, quấn người trong chiếc áo khoác của Wendy để đánh lừa kẻ khác. Và rồi chú hít hơi thật sâu trước khi hú lên một tiếng kêu giòn giã.

Đối với tụi cướp, tiếng kêu báo hiệu là tất cả bọn trẻ trong cabin đã bị tàn sát hết và chúng đờ người vì sợ hãi. Hook cố khơi dậy lòng can đảm của bọn cướp nhưng do chúng đã trở thành như một lũ chó dưới tay hắn, nay chúng chỉ nhe nanh với chủ và Hook hiểu rằng chỉ cần hắn quay lưng lại là bọn này sẽ nhảy bổ vào hắn ngay.

- Các cậu nghe đây - hắn đã sẵn sàng dụ dỗ hoặc tung chưởng ngay mà không hề nao núng mảy may - ta đã nghĩ kỹ rồi, có một kẻ mang vận xúi trên tàu.

- Đúng vậy - bọn cướp hầm hè - Một tên có móc sắt.

- Không đâu, đó là đứa con gái. Trên tàu cướp biển, phụ nữ bao giờ cũng đem lại xúi quẩy. Mọi việc sẽ ổn hơn khi nó biến đi.

Một vài đứa nhớ lại là Flint cũng đã nói như thế.

- Thử một tí cũng đáng đấy - Chúng nói mà không tin tưởng lắm.

- Lẳng nó xuống nước - Hook hô.

Cả bọn nhảy bổ tới cái hình người quấn áo khoác.

- Lần này, chẳng ai cứu được tiểu thư nữa rồi - Mullins vui vẻ thốt lên.

- Có chứ, có một người - cái bóng dưới chân cột buồm đáp lời.

- Ai vậy kìa?

- Peter Pan, người báo thù.

Với câu trả lời khủng khiếp đó, Peter giật tung áo choàng và cả bọn hiểu ngay tức thì ai là người đã đánh chúng trong cabin. Hai lần liền, Hook định lên lời nhưng không nói nổi. Vào lúc đó, tôi cho rằng trái tim tàn bạo của hắn đã tan nát.

Rồi hắn cũng kêu lên được thành câu:

- Giết nó đi!

Nhưng hắn cũng không tin vào lời hắn nữa rồi.

- Nào, các cậu đâu, tấn công đi! - Giọng Peter vang vang.

Lát sau, tiếng va đập của vũ khí chạm nhau vang lên khắp tàu. Nếu bọn cướp đứng cụm lại với nhau, chắc chúng sẽ thắng, nhưng cuộc tấn công nổ ra đúng lúc chúng đang đầu óc lộn tùng phèo và chúng chạy lung tung, đánh đấm loạn xị, đứa nào cũng tưởng chỉ còn mình là sống sót trong toàn thủy thủ đoàn. Nếu một chọi một vật nhau, chúng mạnh hơn nhưng vì chúng đang ở thế bị tấn công, lại không có tổ chức, nên bọn trẻ dễ dàng dùng chiến thuật hai đánh một và tự do lựa chọn con mồi. Một vài tên nhảy xuống biển, một số khác trốn trong các góc tối, nhưng Slightly vốn không thể chiến đấu được nữa, cầm đèn chạy khắp nơi để tìm ra chúng. Khi đó, bọn cướp bị chói mắt, bị ngã và trở thành những con mồi quá dễ dàng gục ngã dưới lưỡi gươm của các địch thủ trẻ. Chỉ nghe có tiếng kinh coong của các lưỡi thép chạm nhau, thảng hoặc có tiếng kêu lên ngắn ngủi hoặc tiếng người rơi xuống nước và giọng đều đều của Slightly đếm, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười, mười một...

Tôi cho rằng chẳng còn lại một tên cướp nào cho tới khi đám trẻ con vây Hook vào giữa. Tên này quả là đáng gờm vì hắn khiến tụi trẻ đứng cách xa thành vòng như một vòng tròn lửa. Chúng đã giết tay chân của hắn nhưng một mình Hook cũng đủ chơi được tất cả. Chúng liên tục tấn công, hắn liên tục đẩy lùi lũ trẻ. Hắn đã dùng móc sắt ngoắc được một đứa trẻ và giơ thằng bé ra như một tấm khiên. Ngay lúc đó, một chú bé vừa đâm xuyên lưỡi kiếm của mình qua người gã Mullins, rồi lao lên phía trước.

- Các cậu, thu vũ khí về. Thằng này là của tớ - kẻ mới tới hô lên.

Hai kẻ thù nhìn nhau thách thức rất lâu. Đôi lúc Hook rùng mình và trên môi Peter nở nụ cười kỳ dị.

- Thế nào, Pan, mày đã gây ra tất cả trò này đó hả? - Cuối cùng, Hook mở miệng.

- Đúng vậy, Hook, chính là tao đây - Peter nghiêm khắc đáp lời.

- Đồ nhãi nhép huênh hoang, giờ chết của mày đã tới rồi đó!

- Đồ khốn kiếp đen tối, thủ thế đi! - Peter đáp lời.

Rồi chẳng đôi hồi gì nữa, chúng giao gươm và trong một lúc lâu, không ai thắng thế. Peter là một tay kiếm cừ khôi, chặn được tất cả mọi cú đánh, nhanh như chớp, lát lát, chú lại ra đòn dứ và cũng lừa được đối thủ nhưng tay chú ngắn quá nên không chém được tận người Hook. Tên này cũng là mọt tay kiếm lão luyện, không thua kém chút nào và nếu như cổ tay hắn có hơi thiếu dẻo dai, bù lại các cú đánh của hắn mạnh mẽ vô cùng. Hắn hy vọng sẽ nhanh chóng kết thúc bằng cách giáng cho Peter một cú đánh mà Barbecue đã dạy hắn ở Riô nhưng vô cùng ngạc nhiên khi thấy Peter cũng biết miếng đó. Hắn bèn tìm cách đánh gần và định sử dụng móc sắt, cho tới lúc đó vẫn chĩa lên trời như một con dao găm. Tuy nhiên, Peter chui qua dưới tầm tay chém của Hook và dướn người đâm hắn vào mạng sườn. Nhìn thấy máu mình, các bạn hãy nhớ lại là máu hắn có màu đặc biệt mà hắn không chịu được, Hook buông kiếm và thế là hoàn toàn bị Peter chế ngự.

- Giết hắn đi! - Bọn trẻ đồng thanh kêu lên.

Nhưng Peter cao thượng khoát tay mời địch thủ nhặt lại kiếm. Hook chẳng đợi mời lần thứ hai mặc dù hắn cảm thấy bị hạ gục bởi cử chỉ đầy quý phái này.

Cho tới lúc này, hắn nghĩ là mình đang chiến đấu với một thằng bé cầu bơ cầu bất nào đó và giờ đây, hắn cảm thấy rúng động vì những mối nghi hoặc hoang mang.

- Pan, mi là ai? - Hook khàn giọng đi hỏi.

- Ta là tuổi trẻ, ta là niềm vui - Peter đáp ngay - Ta là một con chim non rơi khỏi tổ.

Rõ là những lời đó chả có ý nghĩa gì nhưng nó lại cho Hook khốn khổ thấy rằng Peter chẳng biết gì về mình cả, điều này có thể được coi như là tột đỉnh của kiểu cách quý tộc.

- Thủ thế đi! - Hắn đau đớn kêu lên.

Và hắn vung kiếm thành vòng rộng trong không khí, tựa như một hung thần, mỗi nhát kiếm vung lên dường như có thể chặt đôi mọi kẻ đứng trong tầm kiếm, dù là trẻ con hay người lớn. Nhưng Peter bay chập chờn quanh Hook như thể luồng gió do thanh kiếm của Hook tạo ra lại giữ cho Peter thoát khỏi tầm kiếm của hắn. Và lúc lúc, Peter lại nhào về phía trước và đâm trúng địch thủ.

Hook giờ đây đánh mà không hy vọng. Trái tim hắn, đập thình thịch mạnh mẽ và tăm tối, đã chán sống rồi. Hắn chỉ còn mong mỗi một điều: trước khi chết, được nhìn thấy Peter bỏ rơi phong cách quý phái của mình.

Và đột nhiên hắn bỏ dở trận đấu, lao bổ xuống hầm tàu nơi đựng thuốc súng để châm lửa đốt.

- Hai phút nữa, tàu sẽ nổ tung! - Hắn thét lên.

- Lần này thì đi đời phong thái quý tộc nhé - hắn tự nhủ.

Nhưng Peter cũng lao xuống hầm tàu và chui ra mang theo một viên đạn pháo đã châm ngòi và bình tĩnh ném nó xuống biển.

Còn Hook, thái độ của hắn ra sao?

Dù cho hắn có xấu xa đến đâu, chúng tôi phải thừa nhận và không vì thế mà tỏ ra có cảm tình với hắn tẹo nào, là hắn vẫn tỏ ra trung thành với truyền thống đẳng cấp của hắn. Bọn trẻ bắt đầu xoay quanh hắn, khinh bỉ giễu cợt hắn và trong khi hắn loạng choạng bước trên boong tàu, đâm những nhát kiếm vô nghĩa trong không khí, đầu óc bắt đầu nghĩ lan man, nào những nơi hắn vui vẻ khi còn trẻ, những cuộc chơi đầy phấn khích trước bức tường Điện Jeu de Paume tại Pháp. Và giày, và áo, quần tất, cổ áo xếp của hắn đều phẳng phiu sạch sẽ.

Thuyền trưởng Hook, người cũng mang trong mình chút khí chất anh hùng, xin chào!

Vì giờ đã đến những giây phút cuối cùng của Hook rồi.

Khi thấy Peter chầm chậm bước về phía mình, dao găm vung lên, hắn nhảy qua vách chắn boong tàu để lao mình xuống biển. Hắn không ngờ rằng con cá sấu đang chờ hắn. Chúng tôi đã cố tình cho dừng đồng hồ để tránh cho Hook khỏi nỗi khắc khoải này: đó cũng là sự tôn trọng cuối cùng dành cho viên thuyền trưởng cướp biển.

Hắn còn được một phút giây thắng thế cuối cùng nữa mà chúng tôi cũng không đành tước mất. Trong khi hắn đang đứng bấp bênh trên lan can tàu, đầu ngoái về phía Peter đang bay quanh người hắn, hắn ra hiệu cho Peter dùng chân đẩy hắn xuống nước. Và Peter, đáng ra phải đâm, lại duỗi chân ra đạp Hook khiến hắn ngã nhào xuống nước.

Thế là rốt cuộc, nguyện vọng cuối cùng của Hook đã được thực hiện.

- Thật là hạ cấp! - Hắn vui mừng kêu lên và rơi thẳng vào mồm con cá sấu.

Thuyền trưởng Hook đã chết như thế đó.

- Mười bảy - Slightly làu bàu.

Nhưng nó đếm sai. Mười lăm tên đã bỏ mạng đêm đó vì các tội ác của chúng nhưng hai tên bơi được đến bờ. Startkey bị dân Da đỏ bắt làm người giữ trẻ cho bọn trẻ Da đỏ sơ sinh, thật là số phận hẩm hiu cho một tên cướp biển! Còn Smee, hắn đi ngao du thiên hạ cùng cặp kính, sống một cuộc đời tạm bợ và luôn kể ở mọi nơi rằng hắn là người duy nhất khiến thuyền trưởng Hook e ngại.

Dĩ nhiên Wendy chẳng tham gia tí nào vào trận đánh nhưng cô theo dõi hết tất cả các chiến công của Peter, và giờ đây khi chiến cuộc chấm dứt, cô đòi lại các đặc quyền của mình. Cô bèn khen ngợi tất cả và kìm cơn rùng mình khoái trá khi Michael chỉ cho cô xem chỗ Michael giết được một tên cướp biển. Rồi cô bé đưa tất cả bọn trẻ vào cabin của thuyền trưởng Hook, chỉ cho chúng chiếc đồng hồ của viên thuyền trưởng treo trên đinh. Đồng hồ chỉ một giờ ba mươi.

Giờ giấc muộn màng này khiến mọi thứ đều phải nhường cho quy củ. Các bạn hãy tin chắc rằng Wendy đã nhanh chóng bắt tất cả bọn trẻ lên giường ngay trong các khoang nằm của cướp biển, tất cả, trừ Peter còn đi đi lại lại rất lâu trên boong tàu cho tới khi lăn quay ra ngủ bên cạnh khẩu thần công Long Tom. Đêm đó, Peter mơ thấy lại một trong các giấc mơ của chú, và chú khóc rất lâu trong mơ khi Wendy ôm chặt chú vào lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.