Pháo Hôi Bá Tổng Không Có Ham Muốn Trần Tục

Chương 1: Chương 1




“Cố tổng, xin ngài đừng nóng giận, mau uống chút rượu để hạ hoả nào.”

Bên tai truyền đến một giọng nói nhớp nháp, Cố Sâm Vũ đột ngột mở hai mắt ra. Trong nháy mắt trái tim như hồi phục, tiếng tim đập nhảy lên trong lồng ngực như từng hồi trống.

Ký ức cuối cùng của anh dừng lại ở khoảnh khắc bị ô tô đâm, rũ xuống đôi mắt còn nữa mê nữa tỉnh, nhận ra môi dưới của chính mình đang chạm vào chiếc ly chứa chất lỏng màu đỏ.

“Làm sao vậy Cố tổng, ngài không vừa ý sao?” Không nghe được câu trả lời, cậu trai trẻ tuổi lập tức thu hồi ly rượu, ngược lại đem mặt chính mình kề sát hơn, y muốn lấy lòng kim chủ đại nhân bằng một nụ hôn.

Một mùi hương kỳ quái xộc vào mũi, Cố Sâm Vũ bị kích thích đến run rẩy, theo bản năng duỗi tay đẩy người đến gần mình xuống đất.

“A!” Cậu trai trẻ tuổi phát ra một tiếng kêu sợ hãi, ngã nhào lên mặt thảm.

Cố Sâm Vũ lập tức xin lỗi: “Xin lỗi! Xin lỗi! Ta không phải cố ý hắt xì —”

Anh hắt xì một cái, tầm mắt mông lung dần dần rõ ràng, lúc này mới phát hiện bản thân đang ở một căn phòng xa lạ.

Cố Sâm Vũ ngu người rồi, tình huống gì đây? Không phải hồi nãy anh còn ở giữa đường sao? Làm thế nào mà trong nháy mắt lại thành địa điểm khác vậy?

Chẳng lẽ là do anh còn trẻ mà lại dũng cảm làm việc thiện nên sau khi chết được lên thiên đường?

Nhưng mà, không biết có phải do anh thiếu kiến thức hay không, thiên đường này lại có chút giống với khách sạn trên trái đất…?

Anh ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt chuyển từ chiếc đèn treo hoa lệ rồi dừng lại ở chiếc giường King Size siêu to khổng lồ, đồng tử đột ngột co rút lại.

Trên tấm khăn trải giường màu đen bằng tơ tằm, có một người thanh niên mảnh khảnh đang ngồi. Cổ tay gầy trắng nõn được cột lại bằng một dải lụa đỏ, buộc ở đầu giường, tóc mái dài hơi che khuất đôi mắt, chỉ để lộ sống mũi và làn da gần như trong suốt của hắn.

Dường như nhận ra ánh mắt của anh, thanh niên từ từ ngẩng mặt lên.

Cố Sâm Vũ hít vào một ngụm khí lạnh.

Đó là một đôi mắt lung linh động lòng người, như bầu trời đêm yên tĩnh thâm thúy được điểm những ngôi sao sáng ngời rực rỡ nhất.

Đẹp, đây là từ đầu tiên Cố Sâm Vũ có thể nghĩ ra trong đầu. Nhưng nhìn dáng vẻ mảnh khảnh của hắn chẳng thể dính với nửa chữ ẻo lả hay nữ tính chút nào.

Chính là loại nhan sắc tràn đầy thanh xuân, cùng một chút sắc bén, dù tư thế bây giờ có chút khó nói, nhưng vẫn tuyệt đẹp như một tác phẩm nghệ thuật.

“Ngài đã chơi đủ rồi chứ?” Thanh niên bình tĩnh mở miệng.

Đại não của Cố Sâm Vũ vẫn còn trong tình trạng đơ máy: “A? Chơi gì cơ?”

“Cố tổng, nếu Giản — Giản tiểu thiếu gia không biết điều như vậy, hay là để hai anh em chúng ta tới bồi ngài chơi đùa đi.”

Từ phía sau xuất hiện một bàn tay sờ lên trước người anh, Cố Sâm Vũ quay đầu lại, đột nhiên có một gương mặt phóng đại đến gần anh.

“Đ** m*!” Mai khai nhị độ ¹, Cố Sâm Vũ giật bắn người, hai tay dùng sức đẩy đối phương ra.

Đôi anh em song sinh một trước một sau, ngã ngồi trên mặt thảm hai mắt nhìn nhau, không hiểu tại sao bản thân trong nháy mắt liền bị Cố tổng chán ghét.

Cố Sâm Vũ: “Chẳng lẽ các ngươi chính là Hắc Bạch Vô Thường trong truyền thuyết sao? Lại còn là sinh đôi nữa?”

Gương mặt đôi song sinh hiện lên sự ngơ ngác: Đây là một loại cosplay mới à?

“Cố tổng, tên Giản Vân Xuyên này thật sự không biết tình thú gì cả, không bằng… Ngài liền sử dụng loại thuốc kia đi.” Người anh trai trong song sinh ngồi dậy đầu tiên, một lần nữa có ý đồ tới gần vị kim chủ để cùng bày mưu tính kế, “Chỉ cần một liều thuốc nhỏ, không cần biết hắn ta thủ thân như ngọc như thế nào, đều sẽ liền biến thành —”

“Ngươi dám.” Giọng nói lạnh lùng vang lên mang theo một áp lực khó tả, thanh niên ngồi trên giường ngay lập tức thẳng lưng.

Vừa nghe xong ba chữ ‘Giản Vân Xuyên’, một tiếng nổ như sấm vang lên trong đầu của Cố Sâm Vũ, anh trực tiếp hóa đá.

Sau một lúc lâu, anh nâng đầu ngón tay còn đang run nhè nhẹ, giọng nói có chút thay đổi “Cậu nói — cậu nói người kia gọi là gì?”

Hai anh em song sinh liền luống cuống, trăm miệng một lời xin lỗi: “Thật xin lỗi Cố tổng! Chúng em không cố ý mạo phạm Giản V— mạo phạm Giản tiểu thiếu gia…”

Ai mà không biết, Cố nhị thiếu theo đuổi cái tên thiếu gia rách nát của Giản gia đã gây chấn động cả thành phố đâu chứ? Là bọn họ nhất thời đắc ý vênh váo!

Cố Sâm Vũ hít sâu một hơi, đại não trống rỗng một lần nữa hoạt động lại.

Đêm qua, trước khi ngủ anh có lướt WeChat một hồi, thấy nữ sinh thành tích tốt nhất cũng là người không sợ trời đất nhất trong lớp, gửi cho anh một mớ tin nhắn.

Nhấn mở khung thoại, trên cùng là một chuỗi đường liên kết, bên dưới còn kèm thêm vài đoạn ghi âm giải thích: “Há há há há há há há há mau cứu mạng! Nè mau xem cái liên kết về cuốn tiểu thuyết tui vừa chia sẻ đi. Không hiểu sao lại có một tên pháo hôi công cùng tên cùng họ với thầy Cố luôn! Có còn thiên lý hay không? Nhớ tới khuôn mặt của thầy Cố tui liền đồng cảm với tên pháo hôi này á trừi!”

Cố Sâm Vũ:???

Có phải tại anh cho quá ít bài tập về nhà không? Đường đường là học sinh cao trung mà lại còn thời gian rảnh xem tiểu thuyết?

Mười phút sau, nữ sinh tỏ vẻ sau này sẽ hoàn lương, chăm chỉ học tập hướng về tương lai, thầy giáo Cố của chúng ta mới thỏa mãn đặt điện thoại xuống.

Anh nằm trên giường, nghĩ thầm dù sao bản thân cũng đang rảnh rỗi, thôi thì thử nghiên cứu xem tụi học trò thời nay thích xem thể loại văn học gì.

Vì thế, anh nhấn vào liên kết còn chưa được thu hồi trong tin nhắn, rồi tập trung bắt đầu đọc.

Sau khi đọc được vài chương ngắn ngủi, thầy giáo Cố đang rơi vào trầm cảm.

Bộ tiểu thuyết này dường như có chỗ nào không ổn lắm, nhưng nếu hỏi cụ thể không ổn chỗ nào, anh nhất thời cũng không nói ra được.

Thẳng đến khi đọc tới khúc tên pháo hôi cùng tên cùng họ ‘Cố Sâm Vũ’ một mực nhất kiến chung tình với nam chủ, anh rốt cuộc biết chỗ nào không đúng.

Bộ tiểu thuyết này, không có nữ chính….

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.