Pháo Hôi Bá Tổng Không Có Ham Muốn Trần Tục

Chương 2: Chương 2: Chương 1




Kiến thức kì quái đã được tiếp thu, trước mắt thầy Cố như được mở ra một thế giới mới. Vì để làm rõ tên ‘Cố Sâm Vũ’ này chết như thế nào, anh nghiên cứu và tải xuống phần mềm đọc truyện màu xanh, cố gắng vượt qua giai đoạn 'Đang loading' và 'tải về thất bại' của cái máy chủ rác rưởi này, cuối cùng dành cả đêm để chuyên tâm theo đuổi cuốn tiểu thuyết ngu ngốc đầy máu chó.

<> là một quyển sảng văn hào môn máu chó lấy ‘Giản Vân Xuyên’ làm nhân vật chính.

Trong tiểu thuyết ‘Giản Vân Xuyên’ vốn là một tiểu thiếu gia được cưng như cưng trứng trong Giản gia, nhưng năm 18 tuổi lại có lời đồn hắn là con trai của mẹ cùng một nam nhân xa lạ sinh ra, từ đó về sau liền biến thành đề tài nói chuyện cùng trò cười cho mọi người, cuộc sống mỗi ngày của hắn tại Giản gia ngày càng gian nan.

Nhưng ‘Giản Vân Xuyên’ lại là thiếu niên được trời cao chiếu cố, không chỉ thiên tư thông tuệ xuất chúng, chỉ số thông minh siêu cao, hơn nữa còn có một mặt tiền siêu cấp vũ trụ, bên người lúc nào cũng được quay quanh bởi một đám quý nhân ái mộ luôn giúp đỡ hắn, cho nên liền có thể nhẹ nhàng nghịch tập bước đi trên con đường vả mặt người khác, trở thành kẻ thắng cuộc lớn nhất trong cuốn sách này.

Mà ‘Cố Sâm Vũ’ chỉ là một tên pháo hôi bá tổng bị vả mặt trên con đường của nhân vật chính.

Trong sách không miêu tả về vị pháo hôi bá tổng này quá nhiều, chỉ biết anh là đứa nhỏ lưu lạc nhiều năm ở bên ngoài của Cố gia, sau khi thành niên mới được nhận về.

Cùng ‘Giản Vân Xuyên’ hoàn toàn bất đồng, ‘Cố Sâm Vũ’ đã sớm là một tên không ra gì, anh không học vấn, không nghề nghiệp, là một bao cỏ phế vật, chỉ hứng thú với mỹ nhân, yêu thích nhất là bao nuôi mỹ nhân, Cố gia phí rất nhiều sức lực cũng không rèn giũa được, cha của anh chỉ có thể tùy ý anh, cho anh một cái công ty con của tập đoàn. Chẳng mấy chốc, Cố nhị thiếu trở thành một tên nhị thế tổ vô dụng có tiếng khắp nơi.

Cố nhị thiếu vừa phóng túng vừa cặn bã, một bên bao dưỡng một hai ba bốn năm chú chim hoàng yến nhỏ, lại đối với ‘Giản Vân Xuyên’ thấy sắc nảy lòng tham, lì lợm la liếm không từ thủ đoạn để bắt lấy người đẹp.

Cha Cố vẫn luôn mở một mắt nhắm một mắt với đứa con trai không nên thân này, nhưng ‘Cố Sâm Vũ’ hành động ngày càng quá giới hạn, cuối cùng bị ‘Giản Vân Xuyên’ cùng công chính quy, hai người hợp lực chỉnh anh cực kỳ thê thảm…

Nghĩ đến kết cục bi thảm của tên pháo hôi bá tổng kia, Cố Sâm Vũ không khỏi rùng mình.

Trước mắt theo tình hình này, rõ ràng là pháo hôi bá tổng lợi dụng lúc Giản Vân Xuyên sinh bệnh, hèn hạ đánh lén, cưỡng ép bắt cóc đem người đến khách sạn làm chuyện bậy bạ.

Anh nhớ rất rõ, tuy rằng nam chủ đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc chuẩn bị bị bá vương ngạnh thượng cung, công hai đã kịp thời đuổi đến cứu nam chính, nhưng chính lần này hành vi đã vượt quá giới hạn, làm ‘Giản Vân Xuyên’ tức giận, cuối cùng hắn tự mình động thủ, chỉnh chết tên pháo hôi bá tổng.

Hơn nữa, ‘Cố Sâm Vũ’ bị mọi người đòi đánh còn bị chính quy công một chân đá thành con ma ốm, từ nay về sau cả đời chỉ có thể ôm cái ấm sắc thuốc sống dở chết dở.

“Anh cảm thấy, tôi hoàn toàn bị Giản gia vứt bỏ, cho nên mới dám làm những chuyện này mà không kiêng nể ai sao?” Ánh mắt càng lúc càng sắc bén, giọng nói của Giản Vân Xuyên lạnh băng như lưỡi đao được rút ra từ vỏ kiếm.

“Làm sao có thể chứ?” Cố Sâm Vũ phục hồi tính thần, “Không thể nào, không có đâu ha ha…”

Anh đảo mắt, ý đồ cố vớt lại chút ấn tượng tốt cho vị pháo hôi bá tổng đang tràn ngập nguy cơ này: “Giản tiểu thiếu gia à, cậu đừng hiểu lầm, bản thân tôi tuyệt đối không có một nửa ý nghĩ coi khinh cậu.”

Giản Vân Xuyên cười lạnh: “Cho nên, mục đích anh trói tôi là?”

Cố Sâm Vũ: “Này…”

“Cố tổng ~” Người em trai song sinh không cam lòng bị cho ra rìa, từ trên thảm bò lên, “Là chúng em làm sai cái gì sao? Cố tổng như thế nào đột nhiên đối xử với chúng em như vậy~”

Cố Sâm Vũ theo quán tính ngã về phía sau, sợ đến mức muốn nhảy ra bỏ trốn.

Trong truyện ‘Cố Sâm Vũ’ trói Giản Vân Xuyên thật sự có mục đích, quả thực là lòng dạ Tư Mã Chiêu, anh đê tiện chuẩn bị cùng đôi song bào thai anh em cùng nhau chơi bốn…

Bốn người?

Linh cơ vừa động, Cố Sâm Vũ liền nói: “Là như thế này, cậu xem chúng ta vừa vặn ba thiếu một, mời cậu tới cùng làm một ván địa chủ đó!”

Giản Vân Xuyên:...

Đôi song sinh:???

Cố Sâm Vũ nghiêm trang mở miệng nói phét: “Các cậu nhìn xem, khách sạn rộng rãi thế này. hoàn toàn có thể thoải mái tay chân, chúng ta bốn người đại chiến 300 hiệp không thành vấn đề.”

Giản Vân Xuyên dùng ánh mắt như thấy một tên ngốc nhìn anh.

Cặp anh em song sinh thở phào nhẹ nhõm: Quả nhiên! Cố tổng vẫn là thích những tư thế kì quái đó.

“Bất quá, nếu cậu không thích, tôi đây cũng không muốn làm khó người khác.” Cố Sâm Vũ biểu tình trấn định, bước chân vững vàng mà đi đến trước giường, “Tôi liền cởi trói cho cậu.”

Giản Vân Xuyên hơi hơi nhíu mày, không biết tên khốn nhị thế tổ này lại có mưu đồ xấu gì.

Cố Sâm Vũ tận lực khống chế ánh mắt của mình không được nhìn lung tung, thao tác nhanh nhẹn mở trói dây lụa cho mỹ nhân.

Cổ tay trắng nõn như ngọc đã đã có một đường vết dây hằn khá sâu, trong lòng anh thầm nghĩ nguyên chủ thật sự là một tên không biết thương hoa tiếc ngọc, thảo nào vẫn là một tên pháo hôi công.

Mà Giản Vân Xuyên có được lại tự do, chuyện đầu tiên chính là xoay người xuống giường.

Cố Sâm Vũ vô thức lùi lại đằng sau một bước.

Mỹ nhân vẫn luôn ngồi ở trên giường, chỉ mang lại cảm giác tứ chi thon dài, cho tới khi đứng lên, anh mới phát hiện đối phương chiều cao giống như còn cao hơn một chút so với anh nữa.

Ngoại hình xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, vai rộng eo hẹp cùng đôi chân thon dài. Khi những gì miêu tả trong sách được cụ thể hóa và đứng trước mặt anh, Cố Sâm Vũ chợt hiểu tại sao nam nữ trong sách lại tranh Giản Vân Xuyên đến đầu rơi máu chảy.

Tuy rằng hắn là một thẳng nam sắt thép chân chính.

“Làm phiền, tránh ra một chút.” Giản Vân Xuyên vặn cổ tay, ngữ khí cơ hồ không mang theo bất cứ cảm xúc gì.

Cố Sâm Vũ nghiêng người ngay lập tức, miệng so với đầu óc càng nhanh: “Xin hỏi, cậu có cần tôi đưa____”

Giản Vân Xuyên ánh mắt lạnh xuống, nghiêng mắt nhìn đối phương, thầm nghĩ quả nhiên không thể nào đơn giản như vậy.

“Tôi đưa cậu rời đi ~ ngàn dặm ngoài kia ~ cậu không tiếng động tạm biệt ~” Dục vọng cầu sinh lập tức trỗi dậy, anh ngay tức khắc thể hiện giọng hát mỹ miều của mình, “Niên đại yên lặng ~ có lẽ không nên ~ yêu nhau quá xa xôi ~”

Cố Sâm Vũ một bên ra sức mà biểu diễn, một bên dùng ánh mắt ra hiệu cho hai anh em song sinh.

Đôi song sinh trầm mặc một lát, cứng ngắc vỗ tay.

Huýt. Hiện trường phạm tội liền biến thành buổi biểu diễn văn nghệ dành cho học sinh tiểu học chỉ trong vài giây.

__________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Sâm Vũ: Người sống một đời, dù sao cũng phải có một thứ sở trường, hay là tuyệt chiêu giúp thoát chết có phải ngon cơm không?

Giản Vân Xuyên: ….

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.