Pháo Hôi Bá Tổng Không Có Ham Muốn Trần Tục

Chương 3: Chương 3: Chương 2




Khóe môi xinh đẹp của Giản Vân Xuyên run rẩy khó phát hiện.

“Giản tiểu thiếu gia, tôi chỉ là nhất thời hứng thú mà làm chuyện này, thứ lỗi thứ lỗi.” Cố Sâm Vũ kết thúc biểu diễn, da đầu căng lên nói lời khách sáo, “Mời cậu.”

Hai mắt Giản Vân Xuyên hơi nheo lại, nhìn chằm chằm vào cặp mắt mang thần sắc vô tội, đáy mắt lặng lẽ sinh ra một tia tìm tòi nghiên cứu.

Không bàn đến cái đầu rỗng tuếch và gương mặt hơi sợ hãi của tên nhị thế tổ phế vật này, lại có một đôi mắt cực kỳ sạch sẽ linh động. Nhưng mà, gu thẩm mỹ của anh thật sự quá mức…đau mắt.

Nhìn thêm vài lần, thì mắt liền đau.

Hắn thu hồi ánh mắt, cũng không nói thêm cái gì, chân dài thẳng tắp bước thẳng đến cửa phòng khách sạn.

Giảm đi một chuyện thay vì cứ rước lấy phiền toái, tình cảnh trước mắt của hắn còn chưa đủ năng lực cùng cố gia đối nghịch.

Nhìn theo Giản Vân Xuyên rời khỏi phòng, thần kinh căng chặt của Cố Sâm Vũ thoáng được thả lỏng.

Vị mỹ nhân này chính là đại BOSS cuối cùng của quyển sách, ai cũng không thể đắc tội với nam chính, anh không muốn có một cái chết khó coi giống như nguyên chủ.

Nói như vậy, vừa rồi có phải anh đã giải quyết xong nguy cơ rồi không? Hẳn là Giản Vân Xuyên đã tin tưởng anh chỉ muốn chơi vài ván địa chủ, chứ không phải là có ý tưởng không an phận gì đi? Rốt cuộc kỹ thuật diễn của anh khá là tự nhiên nha, giọng hát còn đỉnh tới vậy…

“Cố tổng, nếu Giản tiểu thiếu gia đã đi rồi, không bằng.. không bằng chúng em hai người cùng hầu hạ ngài được không?” Hai anh em song sinh mở miệng lên tiếng thăm dò.

Cố Sâm Vũ phục hồi lại tinh thần, nhìn về phía hai khuôn mặt ngây ngô của hai anh em, nhịn không được hơi nhíu mày, “Hai người các cậu —”

“Cố tổng ~” Đôi song bào thai liếc nhau, cho rằng Cố Sâm Vũ hồi tâm chuyển ý, lập tức một trái một phải dán người lên.

“Chờ một chút!” Cố Sâm Vũ khẽ quát một tiếng, “Các ngươi lập tức đứng yên ở đó nói chuyện, không cần lại đây.”

Anh thật sự không chịu nổi mùi nước hoa nồng nặc kia.

Bước chân của hai anh em dừng lại.

“Cố tổng, chúng em rốt cuộc làm sai ở đâu, mong Cố tổng dạy dỗ lại.” Ngữ khí của cậu anh nghe có chút ủy khuất, nhiều hơn là sự hèn mọn.

Lúc trước rõ ràng Cố tổng còn rất thích hai anh em bọn họ, bây giờ nói một lời liền trở mặt, quả nhiên kẻ có tiền đều rất dễ thay đổi.

Cố Sâm Vũ cố gắn sắp xếp lại ngôn ngữ: “Hai cậu còn đi học sao?”

“Sao ạ?” Cậu em trai ngẩn người, buột miệng thốt ra, “Cố tổng, tuy rằng chúng em đã học đại học, nhưng là năm nay vừa mới tròn 18 tuổi.”

Cố Sâm Vũ mở to hai mắt: “Sao? Vừa tròn 18 tuổi?”

Anh chỉ biết trong sách ‘Cố Sâm Vũ’ ham muốn những thiếu niên với diện mạo tinh tế, lại không biết bá tổng này lại cầm thú đến thế, liền làm trò đồi bại với thiếu niên vừa tròn 18, còn là anh em song sinh…

“Thật mà Cố tổng!” Cho rằng Cố Sâm Vũ không tin, người em hoảng hốt, gấp gáp tiến lên một bước, “Nếu ngài không tin, ngài có thể xem chúng em giấy tờ thân phận —”

“Được rồi được rồi!” Cố Sâm Vũ giơ tay làm tư thế 'Dừng lại', “Tôi không phải không tin các cậu, tôi là nghĩ đến cái khác.”

Anh hắng giọng, tận lực dùng ngữ khí ôn hòa nhất hỏi: “Các cậu là gặp chuyện gì khó khăn phải không?”

Làm chủ nhiệm lớp được hai năm, vài năm nay anh từng gặp qua nhiều đứa nhỏ không giống nhau. Trừ bỏ một vài đứa trời sinh đã có nhân cách phản xã hội, mỗi đứa nhỏ đều không hoàn hảo, đều sẽ có những lý do không thể nói ra.

Bởi vậy, khi anh đảm nhiệm chức chủ nhiệm lớp, điều đầu tiên chính là dưới tình huống không hiểu gì sẽ không phê phán hay gán ghép từ “Hư hỏng” lên bất cứ đứa nhỏ nào.

“Chuyện này…” Hai anh em nhất thời nghẹn lời, phải sau một lúc, cậu anh mới nhỏ giọng trả lời, “Cố tổng, ngài đã cho chúng em đủ nhiều.”

Bất luận những lời đồn bên ngoài về nhị thiếu có bao nhiêu hoang dâm, háo sắc, nhưng nhị thiếu chi tiền cho anh em bọn họ rất hào phóng, cơ hồ hỏi cũng không cần mà vung tay cho bọn họ số tiền vượt qua cả những gì họ muốn, thậm chí đến bây giờ cũng chưa đòi hỏi gì từ bọn họ…

“Quả nhiên là thiếu tiền sao…” Cố Sâm Vũ lầm bầm lầu bầu một câu, lại hỏi: “Các cậu còn cần nhiều không, hôm nay tôi — hôm khác tôi sẽ gọi cho các cậu. Về sau ráng tập trung học tập, tương lai sẽ kiếm được tiền thật nhiều.”

Bây giờ trong tiểu thuyết ‘Cố Sâm Vũ’ vẫn còn rất có tiền.

“Cố tổng!” Cậu anh bỗng nhiên phản ứng, nhận ra được ý tứ trong lời của Cố Sâm Vũ, “Chúng em không thể lấy tiền của ngài mà không đổi gì lại như vậy được!”

“Ai nói các cậu lấy tiền không của tôi? Tôi có làm từ thiện bao giờ?” Cố Sâm Vũ vừa nói vừa quay người, biểu tình nghiêm túc mà mắng, “Hai đứa đều là nam nhân đầy đủ tay chân, về sau kiếm được tiền, không trả cho tôi à?”

Thầy giáo Cố một khi xụ mặt, liền mang theo một khí thế không giận tự uy.

Hai anh em song sinh cúi đầu, không nói gì.

“Tôi không biết các cậu có chuyện gì khó nói, tôi cũng không muốn hỏi. Tôi sẽ cho các cậu một số tiền, sau này các cậu muốn tiếp tục cuộc sống trong vũng lầy như bây giờ, hay tỉnh táo nỗ lực cố gắng tiến về phía trước, đều nhìn ở quyết định cùng quyết tâm của bản thân.” Cố Sâm Vũ cầm giấy bút trên bàn trà, đưa cho người anh trai, “Cho tôi số tài khoản đi, xong thì các cậu có thể rời đi.”

Đối thoại kết thúc ở đây.

Anh là một người ngoài cuộc bị kéo đến thế giới này, chuyện có thể làm cũng chỉ có bấy nhiêu mà thôi.

Vất vả đem nhóm tiểu tình nhân của nguyên chủ đuổi đi, Cố Sâm Vũ ngồi ở ghế sô pha xa hoa của khách sạn, lâm vào trầm tư.

Chuyện đến nước này, anh không thể không tiếp thu sự thật, anh thật sự đã xuyên vào quyển tiểu thuyết hào môn cẩu huyết kia rồi, còn trở thành một tên pháo hôi bá tổng cùng tên cùng họ.

Điều bất hạnh nhất chính là, khi anh xuyên qua thì ‘Cố Sâm Vũ’ đã làm không ít chuyện thiếu đạo đức rồi. May mắn thay, anh kịp thời ngăn được cơn sóng dữ, bóp chết hành vi nguy hiểm nhất trước khi xảy ra.

Tiếp theo, anh nên làm như thế nào mới có thể né được flag bị Giản Vân Xuyên ghi hận, tránh được vận mệnh bị công chính trả thù đây?

“You love me, I love you Mixue Ice Cream & Tea, You love me, I love you Mixue Ice Cream & Tea…”

Tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của thầy Cố.

Cố Sâm Vũ: …

[Tác giả có lời chưa nói, dù là bá tổng thì cũng không ngăn cản được người ta thích Mật tuyết băng thành…

Ăn ké tác giả beta cũng có lời muốn nói, mình nhẹ nhàng để cái link bài hát ở đây cho những ai quan tâm (https://youtu.be/PbkEaYlsatA)]

Lấy di động từ trong túi quần tây, chỉ thấy trên màn hình thông báo nhảy ra hai chữ “Anh cả”.

“Shhhh…” Cố Sâm Vũ nhẹ nhàng nghiến răng.

Người anh cả của Cố gia, Cố Diệp, là người nối nghiệp tương lai của xí nghiệp Cố thị. Trong quyển sách này miêu tả vị thiên chi kiêu tử này rất ít ỏi, nhưng cách đoạn tình đoạn nghĩa nhanh như chớp của người này để lại một ấn tượng sâu sắc cho Cố Sâm Vũ.

Đây là nhân vật thứ hai mà anh phải đề phòng.

Trong lòng Cố Sâm Vũ vang lên một hồi chuông cảnh báo, hít sâu một hơi, rồi nhận cuộc gọi.

“Anh cả.”

“Ừ.” Một giọng nói trầm thấp dễ nghe truyền tới từ đầu bên kia điện thoại, “Đêm nay trở về sớm một chút, cùng nhau dùng bữa tối, cha có chuyện muốn nói.”

Cố Sâm Vũ nghi hoặc mà chớp chớp mắt, cố gắng lục lọi trí nhớ xem hôm nay ở Cố gia sẽ xảy ra những chuyện gì, nhưng thật đáng tiếc, không nghĩ ra được gì.

Rốt cuộc chỉ là một tên nhân vật pháo hôi, chỉ có lúc liên quan tới nhân vật chính mới có thể lên sân khấu, những thời điểm còn lại đều lặng mất tăm.

Tuy rằng không biết cuối cùng phải đối mặt với chuyện gì, Cố Sâm Vũ vẫn ngoan ngoãn đồng ý. Kết thúc cuộc gọi, anh lập tức mở ra phần danh bạ, gọi điện thoại cho vị thư ký của nguyên chủ.

Đúng vậy, vị thư ký vạn năng đầy đủ tiêu chuẩn của tổng tài trong truyền thuyết, là một vị bá tổng, đương nhiên Cố Sâm Vũ cũng có một vị thư ký hợp chuẩn.

“Cố tổng.” Sau một phút, người thanh niên mang kính gõ cửa phòng, “Ngài có gì phân phó?”

Cố Sâm Vũ: “Lâm thư ký, chuẩn bị xe về nhà.”

Lâm thư ký tạm ngừng một giây, “Ý ngài là nhà nào vậy?”

Cố Sâm Vũ: …

Cái gọi là thỏ khôn có ba hàng, riêng phần này được Cố tổng lĩnh hội khá tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.