Phi Ngựa Trên Đầu Tiền Nhiệm

Chương 32: Chương 32




Hai quản lý mới của Wonders, một nam một nữ, nam nhân kia tên là Dương Bái, chủ yếu phụ trách cho các hoạt động của nhóm, nữ nhân kia tên là Lâm Khê, sắp xếp các hoạt động cá nhân, hai người phối hợp cùng thương lượng với nhau, cùng phấn đấu điều kiện tiên quyết không làm tổn hại đến phát triển sau này của các thành viên.

Hôm nay bọn họ chỉ có trách nhiệm đưa các thành viên của Wonders về công ty quản lý ban đầu.

Bảy cô gái đến gần xe bảo mẫu, trợ lý giúp xếp hành lý, Hạ Thanh Tây và Trác Tri Vi thuận lý thành chương lên cùng một chiếc xe.

Xe chạy không bao xa, các cô gái liền nhìn thấy bao quát cả tòa nhà, bao gồm cả sân trong, xung quanh là một biển người, đủ loại cờ tay và đèn hiệu đang tung bay trong gió. Các màu sắc khác nhau rất rõ ràng, tiếng la hét cùng cổ vũ được trộn lẫn tràn vào màng nhĩ.

Đào Kính Hàn, Hạ Thanh Tây, Trác Tri Vi...Tên nào cũng đều có.

Kể từ khi <Thần Tượng Thời Đại> được phát sóng, lượng người hâm mộ trên Weibo của các cô gái tăng lên gấp đôi. Ba tháng trong chương trình, các buổi chụp hình tạp chí cùng quảng cáo khác nhau cũng tầng tầng lớp lớp, lúc nào cũng có thông cáo...

Nhưng trước đây dù là biểu diễn hay sau khi tan tầm, chưa bao giờ lượng fan lại đông như vậy, dù các thành viên đã chuẩn bị kỹ càng nhưng vẫn phải sửng sốt trước độ hot của mình hiện tại.

Mỗi ngày bọn họ có thể nghe thấy các nhân viên nhắc tới, hôm nay nhận được bao nhiêu phiếu, ngày mai có bao nhiêu lượt thích, nhưng đó chỉ là con số mà thôi, khái niệm về độ hot trước sau luôn rất mơ hồ.

Đặc biệt là bốn người còn lại ngoại trừ top3, bốn đến mười bốn người đều là tấm gương phản chiếu lẫn nhau, không ai biết cuối cùng ai sẽ thành lập một nhóm cho đến giây phút cuối cùng.

Hôm qua bọn họ vẫn còn đang lo sợ, không biết mình có thể xuất đạo hay không. Hơn nữa top 3 ưu tú, nhân khí lại cao như vậy, so sánh ra tự nhiên sẽ nghi hoặc mình có thực sự không đủ năng lực, cho nên mới không có ai yêu thích chính mình... cả người mơ hồ lại luống cuống.

Cho đến bây giờ, toàn trường tiếp ứng âm thanh như vậy, làm cho bọn họ như từ trên trời rơi xuống, ngất ngất ngây ngây, có chút không dám tin hóa ra nhiều người yêu thích chính mình như vậy....

Dù cho có trầm ổn như Trác Tri Vi cũng bị tiếng hét long trời lở đất làm cho chấn kinh.

Hạ Thanh Tây nhìn thấy khu vực tập trung fan của mình thì vẫy tay về phía đó, Trác Tri Vi cũng nghiêng người, tò mò nhìn cảnh tượng kia lại có chút phấn khích.

Người hâm mộ sắc bén nhìn thấy khuôn mặt của hai người kia kề gần nhau, mắt sáng lên, nhiệt huyết nháy mắt bùng cháy, tiếng thét chói tai nhấc lên một trận sóng nhiệt này đến một trận sóng nhiệt khác.

Fan CP ẩn nấp trong Fans Only nhanh chóng lấy điện thoại ra ghi lại, bí mật gửi cho siêu thoại CP, muốn mọi người cùng vui vẻ ăn đường!

TV là chân ái: Trực tuyến trên đường, bảy người sáu xe bảo mẫu, Thanh Vi của tôi là chân ái!

Trong vòng vài phút đã có hàng trăm bình luận.

[Trời ạ, loại CP thần tiên nào đây!]

Còn có người sắc bén phát hiện Trác Tri Vi đang đội mũ của Hạ Thanh Tây, ảnh chụp màn hình được cắt ra.

[Ai nói hai người họ có quan hệ không tốt, chính là Hint Cp, dùng tấm hình này đập vào mặt đi! Quan hệ không tốt mà ngồi cùng xe về nhà? Quan hệ không tốt mà cho người ta mượn mũ đội? Thực sự là bịa đặt, vạ miệng】

Buổi phát sóng trực tiếp tối hôm qua kết thúc lúc 12 giờ. Sân khấu của trận chung kết khiến mỗi người đều phấn khích, sau khi trở về giường tự nhiên không ngoài dự đoán bị mắc chứng mất ngủ, vẫn là tán gẫu đến tận nửa đêm.

Nhà của Hạ Thanh Tây và ký túc xá của <Ngẫu Thời> ngang qua một nửa thành phố A. Kỹ năng lái xe của tài xế rất tốt, rất ổn định, tốc độ vừa phải, không khí yên bình tĩnh lặng, cơn buồn ngủ liền tập kích. Hai mắt Trác Tri Vi càng ngày càng nhỏ, cuối cùng ngã trên vai Hạ Thanh Tây ngủ thiếp đi.

Thấy vậy, Hạ Thanh Tây khẽ cười, nhẹ nhàng cởi mũ của Trác Tri Vi, điều chỉnh vị trí vai mình để cô tựa vào thoải mái hơn, đồng thời ra hiệu cho tài xế tăng nhiệt độ điều hòa. Từ từ, nàng nhắm mắt lại, chợp mắt một lúc.

Cho đến khi một âm thanh yếu ớt truyền đến bên tai nàng.

“Tiểu Tây? Tiểu Tây?” Thanh âm này nghe rất quen thuộc, Hạ Thanh Tây mơ màng nghĩ.

“Tiểu Tây, dậy đi, đừng ngủ, về đến nhà rồi.”

Hạ Thanh Tây vừa vặn thoải mái, chậm rãi mở mắt ra, tư duy còn chưa rõ ràng, cau mày bất mãn nhìn về phía âm thanh: “Có chuyện gì vậy?”

“Dậy rồi?”

Hạ Thanh Tây chớp chớp mắt, hình ảnh trước mắt nàng dần trở nên rõ ràng, đồng tử tập trung: “Ông nội?”

Nàng giật mình ý thức lại, sương mù mông lung trong đầu hoàn toàn biến mất.

Môi nàng khẽ giương, nhìn nam nhân có chút già nua trước mặt, không nói nên lời.

Cảnh tượng nam nhân không một tiếng động ngủ trên giường bệnh năm ấy vẫn còn rõ ràng trước mắt, nàng từng tận mắt nhìn thấy ông bị đẩy vào lò thiêu để hỏa táng... Mặc dù nàng đã biết sẽ gặp lại ông, cũng nhìn thấy thân thể khỏe mạnh của ông trong video. Nhưng khi thực sự gặp lại, nàng vẫn cảm thấy xúc động muốn khóc.

Hạ Đông Triệt cũng ở bên cạnh: “Tiểu Tây? Con chưa tỉnh hẳn sao? Hay là gặp ác mộng.”

Cổ họng Hạ Thanh Tây run lên, nàng khẽ “Ân” một tiếng, sau đó nhanh chóng dời tầm mắt đi chỗ khác, cảm giác chua xót xông thẳng vào mũi, khiến mắt nàng nhanh chóng đỏ lên. Nàng miễn cưỡng nuốt xuống chua xót, làm ra bộ dáng như không có chuyện gì.

“Con muốn đánh thức bạn của con không?” Thanh âm của Hạ Đông Triệt có chút nhẹ nhàng, giống như ông đang lo lắng sẽ quấy rầy Trác Tri Vi.

Bên ngoài ông là Hạ Chủ tịch mặt lạnh vô tình, nhưng ở nhà ông chỉ là một người cha bình thường, thường xuyên cáu gắt với con gái mình nhưng không thể không sủng ái nàng, ông là người cha rất săn sóc.

Mặc dù là sủng ái, nhưng cũng không phải vô điều kiện thuận theo tâm ý của Hạ Thanh Tây, ông sẽ nghiêm túc dạy nàng đạo lý làm người, Hạ Thanh Tây vi phạm nguyên tắc một chút cũng sẽ trở nên nghiêm khắc mà không nể tình.

Đây cũng là lý do tại sao Hạ Thanh Tây ngoan ngoãn ba mươi năm, ngoài chuyện của Phương Huyên Dao, nàng không gây ra những đại loạn nào khác nữa.

Hạ Thanh Tây cân nhắc khả năng chính mình ôm Trác Tri Vi lên lầu, lập tức xua tan ý tưởng này. Nàng nhẹ nhàng cử động vai, ôn thanh gọi: “Tri Vi, Tri Vi?”

Hạ Đông Triệt cùng Hạ Gia Gia trố mắt nhìn nhau, có chút kinh ngạc. Đã nhiều năm như vậy, bọn họ đã thấy nhiều loại mặt của Hạ Thanh Tây, ngoan ngoãn, nổi loạn, kiêu ngạo, tức giận, bá đạo, tùy hứng... Loại ôn nhu này đã từng chỉ thuộc về Phương Huyên Dao.

Bây giờ lại bày ra trước cô gái cực kỳ xinh đẹp kia.

Nếu nhớ không lầm, hẳn gọi là Trác Tri Vi, người đứng thứ ba trong <Thần tượng thời đại>, thậm chí ngoại hình còn đẹp hơn con gái ruột của ông.

Bây giờ nhìn thấy người thật, quả nhiên nói không ngoa.

Lông mi của Trác Tri Vi run lên, chậm rãi mở mắt ra, mê man nhìn Hạ Thanh Tây giống như một con nai lạc trong rừng vào sáng sớm, đôi mắt tinh khiết, vừa vô hại vừa đáng yêu.

“Thanh Tây?” Giọng nói của cô mềm mềm nhu nhu, không giống như mọi khi, tựa như vô thức làm nũng.

Tâm can Hạ Thanh Tây bất giác run rẩy, con ngươi ôn hòa như muốn chảy ra nước, ôn nhu xoa xoa đầu Trác Tri Vi, thanh âm mềm mại nói:

“Đến nhà tớ rồi… chúng ta lên lầu rồi ngủ tiếp, được không?”

Trác Tri Vi theo bản năng gật đầu, đột nhiên nhận thấy có gì đó không đúng, bắt lấy mấy từ khóa trong lời nói của Hạ Thanh Tây, “nhà tớ”, “ lên lầu“...

Cô đột nhiên mở to hai mắt, cơn buồn ngủ cũng tiêu tán, ánh mắt không khỏi rơi vào hai nam nhân đang đứng ở cửa xe nhìn cô.

Rất quen thuộc.

Giống như cô đã từng thấy ở đâu đó, ngũ quan có phần giống với Hạ Thanh Tây.

Cô chợt ý thức được đó là ai, trên mặt thoáng hiện lên chút ngượng ngùng, cũng may tố chất cô không tệ, ho nhẹ một tiếng sắc mặt liền trở lại bình thường, mỉm cười chào hỏi từng người: “Ông nội, Thúc Thúc.”

Hạ Đông Triệt nhẹ câu khóe môi, gật đầu nói: “Ừm, cháu cứ coi đây là nhà mình đi, không cần khách khí, một lúc nữa để Thanh Tây mang cháu đi dạo, ta cũng không quấy rầy hai đứa.”

Sau đó, ông xoay người giúp xách hành lý, phân phó cho trợ lý: “Đi theo tôi.” Hạ gia gia cũng chậm rãi đi theo.

Mãi cho đến khi bóng dáng của bọn họ biến mất ở ngã rẽ, Trác Tri Vi mới thả lỏng.

Cô mím mím môi, trừng mắt nhìn Hạ Thanh Tây, đánh nàng như gãi ngứa, thì thào nói: “Thúc thúc đến sao cậu không gọi tớ dậy! Hại tớ làm hình tượng xấu như vậy!”

“Cái nào xấu” Hạ Thanh Tây co vai lại, tránh cú đấm của cô, mỉm cười nói: “Vi Vi của chúng ta rõ ràng lớn lên xinh đẹp như vậy.”

Lại là danh xưng này.

Tim Trác Tri Vi run lên, hai má không tự chủ được mà đỏ bừng, đỏ lan đến tận mang tai, oán giận nói:

“Cậu còn ngụy biện.”

Hạ Thanh Tây khẽ lay bờ vai tê dại, giả vờ làm bộ dáng oan ức, không thể tin nói: “Tớ nào có! Này không phải sự thật sao? Hơn chín mươi người trong chúng ta đều cảm thấy cậu đẹp mắt nhất!”

Trác Tri Vi có chút giận nàng, không nói gì, mắt sắc phát hiện nàng mờ ám, để nàng ngồi quay lưng lại với mình, duỗi tay nhấn nhấn bả vai nàng.

Một lúc sau, cô ôn thanh hỏi: “Tốt hơn chưa?”

Hạ Thanh Tây lắc đầu nhắm mắt lại, giống như một ông già lười biếng nằm trên ghế xích đu.

Nghe thấy câu hỏi của cô, nàng “ân” một tiếng, chờ Trác Tri Vi ngừng nhấn, nàng xoay người lại cười với cô gái phía sau, tự nhiên bắt lấy tay cô gái đang để trên vai: “Trác tiểu thư, có thể nể nang mặt mũi tham quan nhà tôi một chút không?”

Rất ra dáng thân sĩ phong độ.

Trác Tri Vi khẽ chớp mắt, chợt nhớ ra cái gì, cười nhạo nói:

“Thuận tiện xem Hạ chủ tịch khác nhà cậu sao?”

Hạ Thanh Tây nghe vậy, đột nhiên nhớ tới chuyện ngớ ngẩn khi còn bé, khuôn mặt đỏ bừng, có chút lúng túng sờ sờ mũi.

Nàng nhặt mũ đội lên đầu rồi nhảy ra khỏi xe: “Sao cậu còn nhớ đến chuyện này? Lúc đó không phải tớ còn nhỏ không hiểu chuyện sao?”

Công tác an ninh của Ngự Đỉnh sơn trang làm rất tốt, người sống ở nơi này không giàu sang thì cũng cao quý, cũng có rất nhiều minh tinh nổi danh ở nơi này. Nhà của Hạ Thanh Tây cũng là biệt thự độc nhất, ngoại trừ bảo an tuần tra thì rất ít người qua lại, cho nên không lo bị paparazzi hay fans cực đoan quấy rầy.

Hạ Nãi Nãi vừa rồi đang ở trên lầu hai, nghe tin cháu gái đã về, đi đứng vô cùng linh hoạt bước nhanh ra cửa.

“Tiểu Tây!”

“Bà nội!” Hai mắt Hạ Thanh Tây sáng rỡ, không để ý tới Trác Tri Vi ở phía sau, lao đến bên người Hạ Nãi Nãi như đạn pháo, ôm lấy bà nội mập mạp: “Cháu nhớ bà!”

Nếu nói lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Gia Gia, cảm giác như là một giấc mơ không có thật. Nhưng sau đó nhìn thấy Hạ Nãi Nãi, Hạ Thanh Tây chỉ có thể cảm thấy niềm vui sướng như vỡ òa, vồ vập ập đến.

Bởi vì được sống lại nàng mới có thể gặp lại ông bà nội, mới có thể cứu vãn tất cả những sai lầm nàng đã gây ra.

Thí dụ như Trác Tri Vi, thí dụ như Phương Huyên Dao.

Một người nàng nợ, một người nợ nàng.

“Ai ôi, Tiểu Tây nhà chúng ta, nhìn khuôn mặt nhỏ gầy này, ở trong đó có phải ăn không được không?” Hạ Nãi Nãi đau lòng sờ sờ mặt Hạ Thanh Tây.

Trên mặt Hạ Thanh Tây xấu hổ đến mức nàng cảm thấy Trác Tri Vi đang cười trộm sau lưng mình, nàng kéo Hạ Nãi Nãi nháy mắt để bà đừng nói nữa:

“Nội, cháu tăng bảy cân, hiện tại sắp một trăm lẻ một rồi a!”

“Bảy cân?” Hạ Nãi Nãi không thể tin nhìn nàng, hiển nhiên là không tiếp thu: “Làm sao có thể, tay chân nhỏ của cháu đều không bằng một vòng!”

“Nhất định là gầy!” Hạ Nãi Nãi nghĩ rồi lại nghĩ, càng đau lòng nói: “Nhìn Tiểu Tây chúng ta đi a, gầy đi trông thấy.”

Trác Tri Vi cũng bước tới, trong lòng đột nhiên có chút khẩn trương, lưng cứng đờ, hô hấp chậm lại một chút.

Hạ Nãi Nãi định thần nhìn lại, bật thốt lên: “Thật đẹp a, còn đẹp hơn trên TV nữa.”

Hạ Thanh Tây cười ra tiếng, tự nhiên ôm lấy Trác Tri Vi, kéo đến trước mặt bà nội: “Nội, đây là Trác Tri Vi mà nội thích.”

Trác Tri Vi mím mím môi, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười nhàn nhạt về phía Hạ Nãi Nãi, nói: “Bà nội“.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.