Phi Ngựa Trên Đầu Tiền Nhiệm

Chương 33: Chương 33




“Ngoan a.” Hạ Nãi Nãi mỉm cười hiền hậu: “Chúng ta vào lại nói.”

Hạ Thanh Tây tay trái nắm Hạ Nãi Nãi, tay phải nắm Trác Tri Vi. Từ lúc sống lại đến nay, đây là lần đầu tiên nàng bước vào nhà.

“Tiểu Tây đã về rồi.”

Hạ Thanh Tây theo âm thanh nhìn sang, cong cong mặt mày: “Trương a di.”

Dì Trương năm nay bốn mươi tuổi, đã ở Hạ gia mười năm, có thể nói là nhìn Hạ Thanh Tây lớn lên. Thậm chí mười năm sau, dì Trương vẫn ở Hạ gia, giúp chăm sóc Hạ Nãi Nãi.

“Biết hôm nay cháu về, dì kêu người làm món sườn xào chua ngọt cháu yêu thích a.”

Dì Trương đột nhiên dừng lại, nhìn Trác Tri Vi, trong lòng chợt có chút kinh hỉ: “Đây là Tri Vi a! Dì có nhìn thấy cháu trên TV!”

“Đúng vậy a, Trương a di, cháu giới thiệu với dì, đây là...” Hạ Thanh Tây dừng một chút, tự hỏi mình nên gọi Trác Tri Vi là bạn tốt hay đồng đội. Lại suy nghĩ một chút, cảm thấy là bạn tốt càng thêm thân: “Bạn tốt của cháu, Trác Tri Vi.”

“Chào cháu, ngưỡng mộ đại danh đã lâu“.

“Tri Vi, đây là Trương a di.”

Trác Tri Vi nhẹ nhàng gật đầu: “Trương a di.”

“Baba!” Hạ Thanh Tây hướng lên lầu kêu lớn: “Ba đem hành lý của Tri Vi bỏ vào phòng bên cạnh của con a!”

“Được!” Hạ Đông Triệt vừa vặn bước xuống cầu thang trả lời nàng.

Vừa dứt lời, một con Berger Đức to lớn đột nhiên lao tới, rầm gừ rồi nhảy lên người Hạ Thanh Tây.

Khi tầm mắt chạm vào Trác Tri Vi, lại không nhịn được phát ra âm thanh đe dọa.

“Chủ tịch!” Hạ Thanh Tây lo lắng Berger nhảy như vậy sẽ làm đau đầu gối nàng, nàng hơi cúi xuống, để Berger đặt chân lên vai nàng, nếu không nàng cũng không chống lại được.

Độ cao vừa vặn, Berger càng thêm phấn khích, cái đuôi rục rịch, một tầng nước miếng lại một tầng nước miếng hướng trên mặt Hạ Thanh Tây, còn không quên cảnh giác nhìn chằm chằm Trác Tri Vi, cái đuôi khi thì vẫy, khi thì không, không thấy mệt.

Hạ Thanh Tây vội vàng mím môi lại, vì sợ chủ tịch đưa lưỡi vào miệng nàng, lúc trước cũng không phải không có chuyện này.

Trước khi nàng chết, chủ tịch mới mười lăm tuổi, còn sống rất tốt nhưng râu mép đã bạc trắng, cả Hạ gia đều lo lắng nó rời đi.

Kết quả là nó không đi, Hạ Thanh Tây lại đi trước một bước, đã lâu không thấy nó hoạt bát như vậy, Hạ Thanh Tây không khỏi chua xót, vòng tay qua vỗ vỗ, chủ tịch càng kích động hơn.

Hạ Thanh Tây đang chân tay luống cuống ứng phó thì đột nhiên, từ phía sau xuất hiện một con Berger khác trông nhỏ hơn nhưng khỏe hơn, đặt móng vuốt lớn lên lưng Hạ Thanh Tây.

“Giám đốc!”

Trác Tri Vi sững sờ, trên gương mặt trước nay lạnh lùng hiện lên một tia nghi hoặc, cô nghiêng đầu: “Giám đốc?”

Thêm một con chó lớn khiến Hạ Thanh Tây rối tung cả lên, hai con sợ nàng thật sự không chống đỡ được. Dì Trương cùng Hạ Nãi Nãi thấy vậy, vội vàng tiến tới kéo hai con chó ra khỏi người Hạ Thanh Tây.

“Giám đốc Hạ!” Hạ Nãi Nãi tức giận mắng: “Xem ngươi cào cô cô kìa!”

Hạ Nãi Nãi đau lòng sờ lên vết xước trên cổ Hạ Thanh Tây: “Ai ôi, nhìn vết cào này, còn ngươi nữa, Chủ tịch! Làm sao không quản con trai ngươi!”

Cuối cùng Hạ Thanh Tây cũng thở phào nhẹ nhõm, sờ sờ cổ nàng, cười với Hạ Nãi Nãi: “Không sao a, nội, hai ngày nữa sẽ ổn thôi.”

Nàng thu thập quần áo xong, xoay người liền nhìn thấy ánh mắt chế nhạo của Trác Tri Vi.

Nàng khẽ ho một tiếng, sờ sờ chóp mũi có chút ngượng ngùng: “Tri Vi, cậu còn nhớ chuyện trước kia tớ đã kể cho cậu nghe không.”

Trác Tri Vi gật đầu cười hỏi: “Vậy còn có chuyện tiếp theo sao?”

Hạ Thanh Tây ngượng ngùng thè lưỡi: “Sau đó, trợ lý Hàn lại hỏi tớ: Vậy thì... Giám đốc Hạ có ở đây không? Giám đốc Hạ là... anh trai tớ, tớ có một người anh trai tên là Hạ Thanh Chu.”

Hạ Nãi Nãi nghe vậy liền sững sờ, vui mừng cùng Dì Trương liếc mắt nhìn nhau. . ngôn tình hay

Hạ Thanh Tây tiếp tục nói: “Ngày đó tớ suy nghĩ một chút, nói với hắn: Vẫn chưa sinh ra! Trợ lý Hàn kinh ngạc đến ngây người, hỏi tớ: Chưa sinh? Sau đó tớ nói, vợ của chủ tịch chúng ta vừa mới mang thai, giám đốc Hạ hiện tại đang trong bụng của nó, có vấn đề gì sao? Như vậy tớ làm cho trợ lý Hàn chân tay luống cuống.”

Trác Tri Vi cười thành tiếng, nghe Hạ Nãi Nãi ở một bên nói thêm: “Ai nha, Tiểu Tây vẫn chưa nói hết đâu. Cũng không biết trợ lý Hàn đó lấy dũng khí từ đâu, đánh bạo hỏi Tiểu Tây.”

Hạ Nãi Nãi học giọng điệu của Trợ lý Hàn: “À ừm...Hạ tiểu thư, vậy vợ của chủ tịch họ gì?”

“Tiểu Tây lườm hắn một cái, nói với hắn: Dù sao không phải họ Tưởng là được rồi... Ai ôi, đúng rồi, mẹ của Tiểu Tây họ Tưởng.”

Trác Tri Vi không ngờ Hạ Thanh Tây lại xấu xa đến vậy, không nhịn được đưa tay sờ sờ tóc đuôi ngựa của nàng, nói đùa: “Chủ tịch cùng giám đốc Hạ đều đã đi ra, vậy... có còn một con tên Hạ Tiểu Tây hay không?”

“Aiz, lúc đó không phải tớ còn nhỏ sao? Được rồi được rồi, không nói nữa!” Hạ Thanh Tây có chút xấu hổ lôi kéo Trác Tri Vi: “Nội, con đưa Tri Vi lên xem phòng một chút.”

“Đi thôi đi thôi.”

Biệt thự của Hạ gia có bốn tầng, ông bà nội ở tầng 2, Hạ Đông Triệt cùng Hạ Thanh Chu ở tầng 3, còn Hạ Thanh Tây ở tầng trên cùng. Nàng cho người mở giếng trời ở tầng 4 để thỉnh thoảng có thể ngắm sao.

Hạ Thanh Tây mở cửa phòng mình: “Tri Vi, đây là phòng của tớ.”

Phòng của Hạ Thanh Tây là màu xanh đại dương, nhìn có vẻ như đã được trang trí từ khi nàng còn nhỏ, Hạ Thanh Tây lại mang Trác Tri Vi qua phòng bên cạnh: “Có máy tính, có phòng vệ sinh, đêm nay cậu ở đây, thế nào.”

“Rất tốt.” Trác Tri Vi nói.

“Toàn bộ tầng bốn này là địa bàn của chúng ta.” Có lẽ đã lâu không trở về, Hạ Thanh Tây có vẻ đặc biệt phấn khích, dẫn Trác Tri Vi đi vòng quanh.

“Đây là phòng tập thể dục, đây là phòng tập vũ đạo, một lúc nữa chúng ta có thể đến đây tập luyện, đây là phòng trò chơi ba tớ xây cho tớ, còn có phòng karaoke a! Phòng cậu có điện thoại, có nhu cầu gì cậu có thể gọi trực tiếp tới tầng một, để a di cùng mọi người chuẩn bị...”

Hạ Thanh Tây quay đầu cười nhìn Trác Tri Vi, khoác tay lên vai cô: “Sao cậu không ở lại đây thêm mấy ngày nữa? Qua mấy ngày tớ sẽ dẫn cậu đi gặp mấy người bạn của tớ a.”

Tối hôm qua lấy lại điện thoại, Trác Tri Vi liền không nhịn được xem toàn bộ đề tài quan hệ của nàng, cô suy nghĩ một chút, hỏi: “Có phải là Sài Húc, Cố Minh Duệ cùng những người khác không?”

Hạ Thanh Tây chớp chớp mắt: “Tri Vi, làm sao cậu biết.”

“Trong bức ảnh Sài Húc đăng tải, quan hệ của các cậu tốt như vậy, không cần đoán cũng biết không phải sao?”

“Được rồi.” Hạ Thanh Tây cong mày nói: “Chúng ta cùng nhau lớn lên, bọn họ là những người bạn rất quan trọng của tớ, cậu còn hơn thế nữa, cho nên tớ mới muốn giới thiệu các cậu nhận thức, có thể không?”

Trác Tri Vi khẽ mím môi, có chút ngại ngùng rồi khẽ gật đầu.

Hạ Thanh Tây đột nhiên nhìn thoáng qua vành tai tinh xảo của Trác Tri Vi ẩn sau mái tóc, quỷ thần sai khiến nàng đưa tay ra sờ vào, nhẹ nhàng vuốt ve hai lần.

Trong khoảnh khắc, màu đỏ hồng từ má lan đến tận mang tai, Trác Tri Vi cắn cắn môi: “Thanh... Thanh Tây.”

Nhịp tim của Hạ Thanh Tây không tên đập như sấm, giống như Trác Tri Vi, khuôn mặt bạch ngọc có một đám mây đỏ xuất hiện, nàng nhìn Trác Tri Vi đang đỏ mặt liền sửng sốt một hồi.

Ngay lúc bốn mắt giao nhau, Hạ Thanh Tây giống như bị điện giật thu lại tầm mắt, trong nháy mắt liền hoàn hồn, nàng vội vàng thu ngón tay lại, lắp bắp nói: “Tai tai tai tai của cậu cảm giác thật tốt.”

Hạ Thanh Tây không khỏi thầm mắng chửi chính mình trong lòng, Đào Kính Hàn thực sự nói đúng, nàng chính là một nhan cẩu!

Ánh mắt Trác Tri Vi mang mấy phần bối rối, môi run lên, nói chuyện cũng không lưu loát: “Mọi, mọi người đều nói như vậy.”

Hạ Thanh Tây ngượng ngùng cười cười, hai người giả vờ như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục đi về phía trước, đi vòng quanh tầng bốn một vòng rồi lại một vòng, đến khi Hạ Nãi Nãi ở tầng dưới phát hiện ra vấn đề.

“Tiểu Tây! Đi nhiều như vậy vẫn chưa tham quan xong sao?”

“A! À tham quan, tham quan xong rồi, vậy thì hai cháu đi xuống, đến giờ ăn cơm rồi sao?”

“Ừm, mau xuống đây đi, lát nữa anh trai cháu trở về chúng ta liền ăn cơm!”

“Được!”

Hạ Thanh Tây đột nhiên dừng lại, sau đó hậu tri hậu giác nhận ra lời Tri Vi vừa nói... mọi người? Mọi người?

Không biết tại sao, không hiểu ra sao, hứng thú liền nhạt dần.

Còn có ai sờ tai của Tri Vi sao? Rõ ràng là Tri Vi... không thích người khác chạm vào cậu ấy!

Hạ Thanh Tây mím mím môi, liếc nhìn người bên cạnh, suy nghĩ xong vẫn không hỏi gì.

Không lâu sau, Hạ Thanh Chu tan sở về nhà, lúc nhìn thấy Hạ Thanh Tây, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng, tay chân có chút luống cuống, giật giật cánh tay liền thu về.

Hắn mím mím môi, tiến lên nửa bước lại lùi về.

“Tiểu… Tiểu Tây, em về rồi a.”

Hạ Thanh Tây liếc nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng mà nàng đối mặt nhiều năm qua khiến nàng bây giờ hữu tâm cải thiện cũng không đành lòng.

Nàng khó xử “ừm” một tiếng.

Hai mắt Hạ Thanh Chu sáng lên, đây là đáp lại không tệ, bình thường Hạ Thanh Tây coi hắn như không khí, nhiều lắm chỉ liếc mắt nhìn hắn một cái.

“Ca, ca ca rất nhớ em.” Hạ Thanh Chu đột nhiên lắp ba lắp bắp cao giọng nói: “À ừm! Ông bà nội, ba ba cũng rất nhớ em! Chủ tịch, giám đốc cũng vậy!”

Hạ Thanh Tây giả vờ ghét bỏ: “Em biết rồi, chúng ta ăn cơm trước đi?”

Sau đó nàng thấp giọng thì thào một câu: “Buồn nôn chết rồi.”

Trác Tri Vi quan sát tương tác của hai người, khi ánh mắt chạm đến vành tai đỏ bừng của Hạ Thanh Tây, đôi mắt an tĩnh như nước kia bỗng nhiên mang theo mấy phần ý cười.

Thực sự là... sư tử con vụng về lại kiêu ngạo.

“A đúng rồi, xin lỗi.” Hạ Thanh Chu chợt nhớ tới cái gì liền nhìn về phía Trác Tri Vi: “Tự giới thiệu một chút, tôi là Hạ Thanh Chu, là...” Hạ Thanh Chu dừng lại, lén lút nhìn Hạ Thanh Tây, thấy nàng không có biểu hiện phản cảm gì mới nói tiếp: “Anh trai của Hạ Thanh Tây.”

Trong lòng Trác Tri Vi có chút hoài nghi, cô có thể nhìn ra Hạ Thanh Chu là anh trai của Hạ Thanh Tây, còn có thể nhìn ra quan hệ trước đây của hai người họ không tốt, nhưng tại sao? rõ ràng, nhìn dáng dấp của Hạ Thanh Chu đối với Hạ Thanh Tây không tệ.

Còn có trước đó Hạ Nãi Nãi đã nhắc tới, Hạ Thanh Tây nói vợ của chủ tịch tức là mẹ của Giám đốc Hạ, ngược lại không phải họ Tưởng...

Vậy, cùng cha khác mẹ?

Cùng cha khác mẹ.

Ánh mặt Trác Tri Vi mờ mịt trong chốc lát, sau đó nhấc mắt nhìn Hạ Thanh Chu, hoãn thần lại, vẫn bộ dáng lãnh đạm lạnh lùng như cũ, đưa tay ra tiếp: “Trác Tri Vi.”

Hạ Thanh Chu nắm lấy, đồng dạng lãnh đạm: “Ngưỡng mộ đại danh đã lâu.”

“Không dám nhận.”

Hạ Thanh Tây đi đến chỗ nàng thường ngồi, kéo ghế bên cạnh ra, cười như một đại cẩu: “Tri Vi, cậu ngồi bên cạnh tớ.”

Trác Tri Vi khẽ gật đầu:“ Nghe lời cậu.”

Hạ Thanh Tây nhìn trên bàn đầy đồ ăn yêu thích của nàng, hai mắt sáng lên, vừa động đũa liền nghe thấy tiếng chuông “dingdong” vang lên.

Dì Trương nói: “Dì đi mở cửa.”

Hạ Thanh Tây nhìn quanh một vòng, nghi hoặc hỏi: “Mọi người đã đủ rồi, ai có khách đến sao?” Những người có mặt đều lắc đầu, Hạ Thanh Tây suy nghĩ một lúc: “Chẳng lẽ là tìm con?”

Hai mắt nàng sáng lên:“ Chẳng lẽ là ông ngoại bà ngoại của con sao?”

“Không đúng.” Hạ Thanh Tây phủ quyết ý nghĩ của mình. Chỉ cần Hạ Đông Triệt ở đây, ông bà ngoại sẽ không đến: “Vậy hẳn là mấy người Sài Húc a!”

Dì Trương mở cửa, đột nhiên vui vẻ nói: “Phương tiểu thư!”

“Tiểu Tây, Phương tiểu thư đến rồi!”

Nụ cười trên mặt Hạ Thanh Tây đột nhiên đông cứng lại, môi mím lại thành một đường thẳng, bàn tay đang cầm đũa đột nhiên siết chặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.