Phi Thương Bất Phú

Chương 3: Chương 3




Chương 3: Tình Thân là gì?

Ta bình sinh đã hiểu thếnào là sống không bằng chết. Nhưng một khi ta còn hơi thở, còn sức lực thì nhấtđịnh ta sẽ chết được. Ngay sau khi tỉnh dậy, ta đã từng lao xuống hồ, nhảy trêncao, ăn thạch tín, đập đầu vào cột, cắt mạch máu tự sát…nhưng tất cả mới ở giaiđoạn sơ khai. Tức là, ta lao xuống sông thì làm Chu kéo ta lên, nhảy từ trêncây xuống thì lão Chu đỡ ở phía dưới, thạch tín gần miệng thì bị giật đi…rốtcuộc sau bao nỗ lực thì ta bị trói lại nơi góc miếu. Lão Chu nhìn ta cảm thán,hốc mắt khô dường như đang ươn ướt dần, lão lắc đầu, lắc đến đầu ta cũng hoamắt theo. Rồi, trong không gian yên lặng đó, lão bắt đầu thủ thỉ:

-        Tiểunha đầu, người thật ngốc, ông làm gì ngươi mà ngươi nhất quyết phải làm khổ bảnthân mình như vậy. Chết dễ lắm, sống mới khó.

“Chết dễ lắm, sống mới khó” nhưng giờta chẳng phải là ta trong quá khứ. Ta là ăn mày còn đỡ vì dù sao từ bần hàn gâydựng sự nghiệp thì mới đáng quý. Nhưng tại sao, lão thiên gia lại oán ghét ta biếnta thành nữ, nữ ăn mày không đáng đồng tiền. Sao ta không được xuyên không vàonhững gia môn hiển hách chẳng phải những vụ xuyên không trên phim ảnh đều vậysao. Ta đã trêu ghẹo lão thiên gia bao giờ mà lại đày đọa ta thế này.

 Hồi lâu không thấy ta nói gì, lão Chu gảy lửato hơn, ánh sáng hắt vào gương mặt già nua bẩn thỉu. Lão nói như thở:

-        Tabiết, tiểu nha đầu nhà người từ khi sống với ta chẳng ngày nào đủ ăn đủ mặc,những tưởng chúng ta nương tựa vào nhau mà sống ta cũng dạy cho ngươi một ítkhinh công mà chạy chó đuổi gà. Ta ngờ đầu nên cơ sự này. Người chết rồi, tabiết làm sao. Mười mấy năm vò võ chăm ngươi, ngươi chết ta cũng xót lắm chứ.Thân thể là vàng bạc, ta và ngươi chẳng có tiền, thì lấy thân làm vàng lấy mạngsống làm bạc.

Ta vẫn không nói gì, mắtvẫn ủy khuất, ta cũng biết trọng thân giữ mạng nhưng mà đây không phải thân ta,cũng chẳng phải mạng ta. Mạng hiện giờ nếu mất đi thì có thể khiến ta trở về.Ta muốn thử. Thật sự ta chẳng nghĩ nhiều đến lão. Ta đã được dạy, chỉ có giađình ta là trên hết. Người ngoài rút cuộc chỉ là khác máu tanh lòng. Hiện tạita là cháu ngươi, nhưng lão chẳng bao giờ nghĩ được cháu lão thực sự đã chếtrồi. Thân nữ nhi thì làm gì cho đời, kiếm tiền bằng gì, chẳng nhẽ làm kẻ ănmày, rồi đến khi trổ mã thì bán vào kĩ viện lầu xanh. Mà ta cũng đã từng ngắmnhìn mình hiện giờ, bán vào kĩ viện cũng chẳng đáng mấy đồng. Lỗ vốn ta khônglàm.

Lão Chu vác đến miệng tabát thuốc đen ngòm, ngửi mùi đã thấy đắng ngắt. Ta suy nghĩ có nên uống haykhông? Uống thì chẳng chết được lại phải sống, tốt nhất là ngậm miệng lại. LãoChu thấy miệng ta không động đậy thì để thuốc bên cạnh. Rồi lại gần đống lửa, lãolấy ra ít đám lá cây cỏ gì đó đắp vào đùi lão. Ta trừng mắt, lão bị thương baogiờ vậy. Mặt lão tái xanh gương mặt gân lên. Ta thấy động lòng, đột nhiên nhớđến cha ta. Cha ta tiêu sái anh hùng, trên thương trường kiêu bạc thương tabằng tiền và bạo lực, dạy ta mánh khóe thương trường, dạy ta làm nhà người taphá sản nhảy lầu. Cha ta cũng chẳng bao giờ vỗ về ta, nhìn ta bằng ánh mắt trìumến đến vậy. Cha ta có cây roi, từ năm 10 tuổi ta đã được nếm mùi của nó. Roilà để dạy ta quý trọng đồng tiền.  Nhìnlão ăn mày bây giờ, lão thương cháu lão bằng máu và nỗi đau.

-        Ôngkhông sao chứ?

-        Ah,không sao, tiểu nha đầu uống thuốc đi

-        Đùiông bị chảy máu kìa

-        Trênđường về, bị chó nhà lão Hàng đuổi, bị ngã, vết thương đắp lá là khỏi.

Lão lại đưa thuốc cho ta uống. Ta đưamiệng uống, lão vui ra mặt:

-        Nghỉngơi, đừng suy nghĩ nhiều, để ông cởi trói cho, nhưng đừng làm gì manh độngđấy, đùi ông đau nhưng tay ông vẫn khỏe lắm đấy.

Lão cởi trói xong, lẩmbẩm một lúc thì ngất lịm đi. Ta vội chạy lại lấy nước giặt đống rẻ rách rồibăng bó cho lão. Nhưng người lão lạnh ngắt. Một hồi lâu lão tỉnh dậy:

-        Ôngxin lỗi, tiểu nha đầu ah, ông không lo nổi cho cháu. Cháu chịu khổ cùng ôngrồi.

-        Ôngđừng nói nữa, nghỉ ngơi đi

-        Ôngcó dành dụm được ít tiền chôn ở ngay sau tượng phật, cháu cầm lấy rồi tính kếlâu dài, đừng sống như vậy nữa.

-        Nóinhiều làm gì, ông ngủ đi.

-        Tiểunha đầu ghét ông ah? Ông biết là nha đầu ngươi không chịu được khổ, nhưng vì sĩdiện ông vác cháu theo, ông sợ cháu ở nhà đó bị bắt nạt, ông sợ nhà đó nói ôngvô dụng không nuôi nổi cháu ông. Ông đã để mẹ cháu khổ, ông những tưởng sẽ chocháu thoát khỏi cái nhà đó là không khổ. Ôi vậy mà cháu vẫn chịu khổ rồi…

Lão vẫn lầm bẩm cái quãng đời trướcđó của cháu lão và lão. Ta chẳng hiểu gì nhưng vẫn an ủi động viên. Đã một lầnmang thân xác cháu lão thì cũng nên tích đức cũng trọn đạo ông cháu. Ta nhìnlão hằn lên vẻ khắc khổ, đen đúa. Bất giác cảm thấy, nếu không thoát khỏi đây,ta cũng sẽ như lão. Trước kia, ta ko được ai nói lời yêu thương như vậy, nếutrong trường hợp này, cha ta sẽ gằn lên, sẽ nói việc gì phải mếu máo, rồi bácsĩ ở quanh đó bám lấy cha ta, đẩy ta xa dần xa dần đến nỗi ta chẳng còn độnglòng nếu chẳng may cha ta bị ốm đau nữa. Ta nắm tay lão, tay lạnh quá, lão thựcsự đang rất yếu. Nếu lão biết cháu lão sớm đã ra đi thì chắc không sống nổi. Tađịnh chạy ra ngoài tìm ai đó giúp đỡ, miếu này tuy xa thị trấn nhưng quanh đấyrất nhiều ăn mày, có lẽ sẽ giúp được. Nhưng tay lão nhất quyết không chịu buôngtay ta ra, cứ nắm chặt đến lúc cả hai cùng thiếp đi.

          Sánghôm sau, bà lão ăn mày xuất hiện, bù lu bù loa, tiếng khóc ai oán đánh ta thứcdậy. Bà lão cứ thế mà đánh ta, vừa đánh vừa chửi:

-        Tiểunha đầu lão Chu sao lại lạnh ngắt thế này, sao không nói năng gì thế này

Ta bật dậy, sờ vào gương mặt lão, sờvào mũi lão, chỉ thấy lạnh ngắt. Cái lạnh khiến đầu óc ta đóng băng, lão chẳngnhẽ đã chết rồi. Lão chết thật rồi.

-        Cũngtại ngươi, vì người dở chứng, lão cứ vừa chạy đi xin ăn xin thuốc cho ngươi lạivừa trông chừng ngươi, thành ra bị thương mà nằm rịt ở đây thế này. Tại ngươi,ôi Lão Chu, sao lão lại đi thế này hả lão, lão đi rồi thì tiểu nha đầu sống saođây, ôi, lão còn bảo ta đợi lão, đợi cái con khỉ nhà lão…ôi lão Chu, lão Chu….

Ta thấy rất nhiều ngườiđến, toàn hội ăn mày ở đây, đến chia buồn với ta, ta chẳng biết ai, cũng chẳngđể ý đến ai. Tay ta vẫn cầm tay lão, cảm giác cái lạnh làm thức tỉnh ta. Tasống là vì cái gì, nếu ta trước kia đã chết, vậy thì trở lại cũng chỉ là mộthồn ma. Ta sống vì cái gì, trước kia ta sống như thế nào, mà giờ đây chỉ cầnvài giọt lệ, bát thuốc và cái chết của lão ăn mày khiến ta động lòng. Ta sốngvì cái gì, chẳng phải hiện tại ta đang sống đấy sao. Chẳng nhẽ không thể mộtlần, ta sống vì ta chăng? sống vì lão cho ta sống chăng? Trời cho ta tái sinh,để ta hiểu cái gì, hiểu tình thân là gì hay sao? Sao phải dạy ta điều này bằngcách tước bỏ đi tình thân duy nhất lúc này của ta. Mấy ngày dù gây ra nhữngchuyện dở hơi nhưng ta biết ta nhìn thấy lão quan tâm đến ta như thế nào, thấyđược đôi mắt của lão nhìn ta ra sao. Ta thấy tất cả nhưng giả vờ như lão khôngphải nhìn mình, lão nhìn người khác, lão nhìn vào cái hồn ma của cháu lão.Nhưng rút cuộc, ta chẳng phải là cháu lão hay sao?

Ta vẫn quỳ bên lão mặc kệnhững người khác vác lão chôn lão xuống dưới đất lạnh. Ta lại quỳ bên mộ lãomặc kệ những người khác lần lượt ra về.. Chân của ta trước kia làm bằng kimcương, chẳng bao giờ khụy gối trước bất kì ai. Giờ ta có thể thật tâm quỳ xuốngnhư vậy. Ta hét lên với lão với tất cả mọi người ở đây mạnh mẽ và hùng hồn:

-        Tasẽ sống rất mạnh khỏe, ta sẽ tái sinh…

Bốp…

-        Aida, tiểu nhà đầu đau thương quá đến nỗi lại nói hồ đồ rồi, lão Chu ơi là lãoChu, ta sẽ chăm cháu lão…ôi lão yên nghỉ nha lão Chu, cháu lão lại không bìnhthường rồi…ta xin lỗi nha... Ngất đi vẫn tốt hơn…Ngất đi vẫn tốt hơn aaaaa.

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.