Phi Tử Của Vương Gia Ngốc

Chương 24: Chương 24






Vào trong, Tô Lệ Nhã phát hiện bên trong phủ bố trí khá xa xỉ, nhưng lúc này nàng không có tâm trạng thưởng thức những kì trân dị thảo, núi giả tế thủy.

Rốt cuộc bọn họ đến nơi được gọi là phòng khám, bọn họ đem A Kim nằm xuống giường.

“Thỉnh chờ, chúng ta đi thỉnh đương gia.” Gia đinh nói xong liền rời đi.

Tô Lệ Nhã động tác mềm nhẹ lau khuôn mặt bám đầy tro bụi của A Kim. Bàn tay lau qua mũi hắn, nội tâm nàng tràn ngập sợ hãi. Nàng sợ nơi đó không còn hô hấp. Đến nửa ngày, rốt cuộc cảm thấy luồng khí mỏng phả vào ngón tay, nàng mới thả lỏng tâm tư sợ hãi xuống.

“Đã nhiều năm rồi, ngươi là người đầu tiên trả lời được câu hỏi của ta mà không đến một khắc.” Một thanh âm non nớt vang lên khiến cho nàng xoay người lại, chỉ thấy một thiếu niên khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, bộ dạng mi thanh mục tú, nhưng sắc mặt lại quá mức tái nhợt đứng trước cửa.

Chẳng lẽ nam hài này lại là thần y nổi danh khắp thiên hạ? Tô Lệ Nhã khiếp sợ nói: “Ngươi là đương gia của Trình gia?”

Thiếu niên nọ nhíu mày, vẻ mặt tự nhiên bước tới: “Đại trượng phu đi không đổi tên, ngồi không đổi họ. Ta chính là Trình Lân.”

Đại trượng phu?! Một thiếu niên nhìn ngang nhìn dọc gì cũng đều giống nam hài, tự xưng là đại trượng phu. Tô Lệ Nhã ẩn nhẫn ý định muốn cười. Nếu không phải có việc cần nhờ hắn, nàng nhất định sẽ cười to.

Trình Lân lông mi mảnh khảnh hơi nhíu, hắn đương nhiên thấy khóe miệng Tô Lệ Nhã giật giật. Hắn cười một cách quỷ dị nói: “Xem ra ngươi là người trả lời được câu hỏi của ta! Xấu nữ!”

Xấu nữ?! Cho dù thường xuyên mang cái danh hiệu đệ nhất xấu nữ Tô Gia thôn, nhưng dám không kiêng nể gì chê cười trước mặt nàng cũng chỉ có tên Trình Lân này. Nàng nhịn, vì A Kim, nàng phải nhịn. Tô Lệ Nhã vẫn giữ vẻ mặt tươi cười nói: “Đúng vậy, Trình đương gia.”

Trình Lân thấy Tô Lệ Nhã không có tức giận như mong muốn, cau mày nói: “Bất quá, ta cũng có quy cũ trước khi xem bệnh, người bệnh này là người thân thích của ngươi? Ta xem bộ dạng xấu xí của ngươi, cũng không giống là muội muội của nam nhân này.”

Tô Lệ Nhã âm thầm “ân cần” hỏi thăm đến mười tám đời tổ tông của Trình Lân, cười nói: “Ta là thê tử của hắn.”

Đại Mao đứng bên cạnh gật đầu mạnh: “Đúng. Đại tẩu là thê tử của lão đại. Không tin, ngươi có thể phải người đến Tô Gia thôn hỏi.”

Trình Lân trong mắt hiện lại nghi hoặc, ngạc nhiên nói thẳng: “Ta thấy hắn không nên đến trị đạo thương (vết thương do đao gây ra), hẳn là trị mắt trước.”

Thật không thể nhịn, không thể nhịn nổi. Tô Lệ Nhã tức khí mặt đỏ lên vọt tới trước mặt hắn, nắm lấy tay áo hắn nói: “Trình Lân, ta đã trả lời được câu hỏi của ngươi. Ngươi nên giúp ta chữa bệnh, chẳng lẽ ngươi tính nuốt lời.”

Trình Lân gạt tay của Tô Lệ Nhã ra, chậm rãi sửa sang lại y phục, mất kiên nhẫn nói: “Ta có thể trị cho hắn. Nhưng trước hết các ngươi phải trả tiền thuốc men.”

Trình Lân khinh thường đảo mắt nhìn y phục cũ nát của ba người nói: “Ta thấy các ngươi cũng không có tiền mua thuốc.”

Tô Lệ Nhã tức giận từ trong lòng lấy ra một đĩnh vàng lớn [vàng này chính là trên người của A Kim], cùng một ít bạc vụn.

Đại Mao giật mình nhìn đĩnh vàng trước mắt: “Đại tẩu, không thể tin được ngươi có nhiều tiền vậy a!”

Trình Lân hai mắt thoáng đảo qua đĩnh vàng, hừ lạnh nói: “Có nhiêu đó không đủ mua một thang thuốc đâu.”

Cổ nhân thường nói: Lương y như từ mẫu. Nhìn người trước mắt không hề có nửa điểm nhân từ, Tô Lệ Nhã oán hận trong lòng thầm nghĩ: Chó má! Những lời thiên hạ đồn đại đều là gạt người mà. Tô Lệ Nhã vốn đã muốn buông xuôi, đột nhiên trong đầu hiện lên một đạo linh quang: “Ngươi đã chịu khó nói nãy giờ như vậy, chắc không phải muốn quyết định đuổi chúng ta ra khỏi cửa, nói ra điều kiện của ngươi đi!”

Trình Lân trong mắt hiện lên tán thưởng, nói: “Chỉ cần ngươi trả lời đúng một câu hỏi, ta liền không lấy một xu điều trị.”

“Hảo. Một lời đã định.” Tô Lệ Nhã lập tức đáp ứng. Không phải chỉ là một câu hỏi thôi sao? Nàng không tin với trí tuệ tân tiến của thế kỉ hai mươi mốt mà lại đi thua tiểu tử này.

Trình Lân trong mắt tự tin, với bộ dạng như chắc chắn nàng trả lời không được, nói: “nghe đây, trư là chết như thế nào?”

Đại Mao vừa nghe liền lẩm bẩm: “trư đương nhiên là bị người giết chết ”

Những lời này lọt vào tai Trình Lân khiến hắn càng thêm tự tin và đắc ý vô cùng.

Tô Lệ Nhã thất vọng đảo tròn cặp mắt trắng dã, tưởng hắn đưa ra vấn đề gì cao siêu lắm, không ngờ nó lại tầm thường đến cả học sinh tiểu học cũng trả lời được.

“Thế nào, trả lời không được?”, Trình Lân đắc ý cười nói.

“Bổn tử” (cái này có nghĩa là ngu mà chết), Tô Lệ Nhã thấy hành động đắc ý của Trình Lân như tiểu hài tử, vô lực trả lời.

Trình Lân hai mắt mở to, lớn tiếng nói: “ làm sao ngươi có thể biết được”

Tô Lệ Nhã híp mắt cười nói: “ Tiểu đệ không nên khinh người quá đáng, xưa có câu nhân ngoại hữu nhân, sơn ngoại hữu sơn (người tài có người tài hơn, núi này cao còn có núi khác cao hơn). Ta đã trả lời được vấn đề của nhà ngươi, vậy ngươi cũng nên tuân thủ lời đã hứa đi!.”

Trình Lân vẻ mặt tái nhợt lúc xanh lúc hồng, đến nửa ngày thì hắn mới hé răng nói một câu: “Ta sẽ tuân thủ lời hứa. Các ngươi ra bên ngoài chờ đi.”

Tô Lệ Nhã vội vàng kéo lôi Đại Mao đi ra ngoài, chỉ sợ Trình Lân hối hận.

Ngoài cửa Đại Mao vẫn đang suy nghĩ đáp án vừa rồi, nhưng nghĩ thế nào cũng không thông. Vì thế, hắn bước đến trước mặt Tô Lệ Nhã hỏi: “ Đại tẩu,trư vì sao là bổn tử a”

Tô Lệ Nhã không nói gì nhìn vẻ mặt nghi hoặc, nghiêm trang của Đại Mao,nàng có thể lý giải ánh mắt giật mình của Trình Lân lúc nãy, bởi vì trong thời đại này người ta không nghĩ có người có năng lực lý giải được.Nàng khẽ thở dài một hơi, vì Đại Mao giải thích nghi hoặc: “Đại Mao, bình thường nếu ngươi cảm thấy một người thực ngu, ngươi sẽ mắng cái gì a?”

Đại Mao không chút do dự trả lời: “ Ngươi là trư a, ngu đến chết.”

“Ngươi xem ngay cả ngươi cũng nói trư là ngu đến chết” Tô Lệ Nhã quán buông tay nói.

Đại Mao tức thì bừng tỉnh ngộ, ánh mắt tỏ vẻ sùng bái nhìn Tô Lệ Nhã nói: “ Đại tẩu, thật quá thông minh.”

Nàng vốn dĩ đã muốn tạo hình tượng chí tôn trong lòng tên lao công miễn phí này, nên nàng không khách khí nói: “ Đó là đương nhiên, nếu ta không thông minh, làm đại tẩu của ngươi không biết xấu hổ như thế nào đâu? ha ha a – -”

Trình Lân mở cửa ra vừa vặn thấy một màn trước mắt. Hắn rất hiếu kỳ vì sao một nữ nhân có diện mạo vô cùng xấu xí lại có thể sống lạc quan và tự tin như thế.

Tô Lệ Nhã nghe được tiếng cửa mở, lập tức vội chạy lên, hỏi: “ Thế nào a? A Kim không có việc gì nghiêm trọng chứ? ”

Trình Lân mi tâm hơi nhíu lại, nữ nhân này như thế nào lại thích nắm tay áo người khác như vậy a? Hắn dùng lực thoát khỏi hai tay chướng mắt, tự phụ nói: “ Trong thiên hạ, không có bệnh nào mà Trình Lân ta không trị khỏi.”

Cái rắm! đây chẳng qua là chỉ có chút y thuật thôi sao, có gì mà khoe khoang a. Nhưng cũng chỉ nghĩ thầm thôi, nàng nào dám nói ra, cố ra vẻ chân thành nói: “ cám ơn, cám ơn.” Vừa mới nói xong nàng liền đi vọt vào trong.

“Đại tẩu, đợi ta với.” Đại Mao cũng đi theo vào.

Trình Lân khóe miệng giật giật nhìn thân ảnh rời đi. Hắn dám khẳng định xấu nữ kia vừa nhìn hắn trong mắt hiện lên một tia khinh miệt. Hừ, từ trước đến nay chỉ có hắn khinh thị người khác, chưa có ai dám khinh thị hắn như thế. Hắn hiện tại cảm thấy vô cùng may mắn vì mới vừa rồi không dùng kim châm loại bỏ khối huyết trong đầu nam nhân kia. Khi nãy hắn còn cảm thấy kì quái làm sao mà có nam nhân nguyện thú xấu nữ này, nguyên lai do nam nhân kia đầu bị thương quá nặng, biến thành ngốc tử. Xấu nữ vẫn xứng với ngốc tử đi! Hừ, Trình Lân phất tay áo rời đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.