Phong Mang

Chương 312: Chương 312: Hạ Du (2B)




Bất quá, sau khi về nhà tình cảnh lại không lạc quan như vậy nữa.

Du Minh còn chưa giới thiệu cho cha mẹ, sắc mặt nhị lão đã trầm xuống. Kết quả đúng như lời Hạ Hoằng Uy, thực ra trong lòng nhị lão cái gì cũng đã minh bạch rồi, chỉ là vẫn nhịn xuống mà thôi.

Trọn một buổi chiều, phụ thân Du Minh đều tự nhốt mình trong phòng, giống như một chút không hề vui vẻ khi nhìn thấy nhi tử. Mà mẫu thân Du Minh cũng một mực than thở, không khí trong nhà áp lực đến dọa người.

Buổi tối, Du Minh đến cửa phòng Du phụ.

"Ba, đến giờ ăn cơm rồi."

Thanh âm Du phụ trầm thấp từ bên trong truyền đến. "Các người ăn đi, ta không đói."

Du Minh cũng không miễn cưỡng.

Du mẫu vừa ăn một miếng cơm, lại một tiếng thở dài, đặt đũa đi ra phòng khách.

Toàn bộ phòng ăn chỉ còn lại Du Minh cùng Hạ Hoằng Uy, còn có một bàn thức ăn đầy ngập chưa động. Mấy thứ này đều là Du mẫu tự tay làm, cho dù nhi tử mang theo một đả kích trí mạng cho mình, bà cũng không quên chuẩn bị mấy món ăn cậu thích nhất.

Trong lòng Du Minh có tư vị nói không nên lời, cậu ngược lại tình nguyện cho cha mẹ đánh mắng, cũng không nguyện ý nhìn nhị lão yên lặng ẩn nhẫn thương tâm như vậy.

Giờ khắc này, cậu rốt cuộc biết mỗi lần bản thân áp dụng phương thức lạnh nhạt, trong lòng Hạ Hoằng Uy là cái cảm giác gì.

Trước lúc ngủ, Du mẫu mới mở miệng hướng Hạ Hoằng Uy nói câu đầu tiên.

"Phòng của cậu, tôi quên chuẩn bị rồi."

Du Minh thử thương lượng cùng Du mẫu, "Mẹ, trong nhà nhiều phòng như vậy, cũng đừng bắt anh ấy ở lại khách sạn đi?"

Du mẫu không nói gì.

Nửa giờ sau, Du Minh nhìn thấy mẫu thân ăn mặc chỉnh tề từ phòng ngủ đi ra, tư thế như là muốn ra ngoài.

"Mẹ, đã trễ thế này còn đi đâu vậy?"

Du mẫu không nói chuyện.

Du Minh như là dự cảm được điều gì, một biểu tình khó tin nhìn Du mẫu.

"Mẹ, mẹ muốn ra ngoài ở?"

Du mẫu tuy rằng không trả lời, nhưng biểu tình trên mặt rõ ràng viết cam chịu.

Tim Du Minh trong nháy mắt giống như bị dao cắt.

"Mẹ, người cứ như vậy không thể chấp nhận anh ấy sao?"

Du mẫu còn chưa mở miệng, Du phụ liền đẩy cửa đi ra, thay bà nói một câu.

"Không phải không thế chấp nhập, là căn bản không thể nhìn."

Du Minh cương sững sờ, một câu cũng nói không nên lời.

Hạ Hoằng Uy từ nhỏ sống ở trong cưng chiều cùng nịnh nọt, chưa từng chịu qua loại nhục nhã này, lập tức nhấc chân muốn đi.

"Anh không thể đi !" Du Minh đột nhiên kéo lấy hắn.

Cha mẹ Du Minh đại để cũng không nghĩ tới nhi tử sẽ làm như vậy, bọn họ nghĩ kết quả xấu nhất cũng bất quá là Du Minh ra ngoài ở cùng Hạ Hoằng Uy, không ngờ Du Minh cư nhiên lại ngỗ nghịch đến phần này."Anh đêm nay phải ở đây, nơi này là nhà của anh. Em là nam nhân của anh, anh phải ở lại nơi này !" Giọng điệu Du Minh dõng dạc.

Đừng nói cha mẹ Du Minh, ngay cả Hạ Hoằng Uy cũng không dự đoán được Du Minh sẽ nói ra lời này.

Du phụ một câu cũng không nói thêm nữa, cứ như vậy nhìn Du Minh. Thế nhưng này ánh nhìn này, lực sát thương đủ cho Du Minh khắc cốt ghi tâm một đời.

Biết Du phụ cùng Du mẫu sóng vai đi ra khỏi cửa, chân Du Minh cũng không mảy may di động.

Bất quá không còn tiếng thở dài trong nhà, như trước khắp nơi vẫn lộ ra một cỗ bi thương.

Du Minh nằm ở trên giường, ánh mắt chằm chằm nhìn trần nhà, thì thào, "Chân ba mẹ em không tốt, chịu không được gió đêm......"

Hạ Hoằng Uy nổi nóng:"Vừa rồi thái độ cứng rắn như vậy, hiện tại lại nói mấy lời này, là cố ý cho tôi nghe sao? Là trách tôi khiến phận làm con như em khó xử ? Hay là trách tôi nhất định đòi về nhà nhìn sắc mặt cha mẹ em? Em nếu không muốn, cũng đừng làm như vậy, không ai bắt buộc em, tôi cũng không cần em chứng minh cái gì......"

Hạ Hoằng Uy ồn ào nửa ngày Du Minh cũng không phản ứng, lại quay đầu vừa nhìn, nháy mắt sững sờ.

Trên mặt Du Minh ướt đẫm nước mắt.

Đây là lần đầu tiên cậu khóc trước mặt Hạ Hoằng Uy.

Tim Hạ Hoằng Uy như là bị xé rách rồi, vội vòng tay qua cổ ôm Du Minh vào lòng.

"Minh nhi, đừng khóc nữa, lời của tôi đều là tức giận, tôi chỉ là đau lòng em, sợ em khó chịu...... Đừng khóc nữa, nghe không? Ngày mai tôi liền đi tìm ba mẹ em về, vô luận dùng biện pháp gì, nhất định sẽ tìm bọn họ về......"

Dần dần, Du Minh ngừng khóc.

Hạ Hoằng Uy thấy cậu ổn định một chút, lại bắt đầu trêu đùa, "Bình thường kiên cường bất khuất, hôm nay lại bỏ được xuống mà khóc với tôi?"

Du Minh lạnh mặt không để ý tới hắn.

Hạ Hoằng Uy bỗng bật cười, lại vỗ vỗ trấn an sau lưng Du Minh nói, "Ngủ đi."

Cũng không biết là tiết tấu Hạ Hoằng Uy phát ra vừa vặn hợp ý Du Minh, hay là dọc đường đi quá mức bôn ba mệt nhọc, Du Minh chưa đầy một lúc đã ngủ.

Hạ Hoằng Uy lại ngay sau khi cậu ngủ liền xuống giường, lặng lẽ ra khỏi phòng.

Không ngoài dự liệu, cha mẹ Du Minh căn bản không có đi ra ngoài, mà là ngồi ngay ở băng ghế dưới lầu uống gió đêm.

Quả nhiên cái dạng cha mẹ gì dưỡng ra nhi tử đó, phần quật cường này thật đúng là nhị lão ban tặng rồi.

Hạ Hoằng Uy đi đến bên cạnh bọn họ.

Nhị lão nhìn cũng không nhìn một cái.

Hạ Hoằng Uy cũng một câu cũng không động, hắn biết đối phó người như thế nói dù nhiều hơn cũng không có tác dụng. Cho nên trực tiếp cúi người, đem Du mẫu cõng lên lưng liền đi.

"Ai? Ngươi làm cái gì vậy?"

Hạ Hoằng Uy không trả lời, trực tiếp cõng Du mẫu về phòng, lại đi xuống dưới lầu, dùng phương thức bá đạo như vậy "áp giải" Du phụ trở về.Tiếp, càng khiến cho Du mẫu không thể ngờ được là, Hạ Hoằng Uy mang tới một chậu nước ấm, không để thời gian giằng co, trực tiếp xắn quần Du mẫu, đem chân bà ấn vào.

Tuy rằng phương thức thô mãng đường đột, thế nhưng đối với bàn chân Du mẫu bị gió rét thổi đến cương hàn này mà nói, được ngâm nước ấm như vậy quả nhiên là vô cùng thoải mái.

Hạ Hoằng Uy còn tự tay xát lên.

Du mẫu vội vàng ngăn cản:"Ta tự mình làm là được."

Thế nhưng Hạ Hoằng Uy lại đẩy tay bà trở về, thản nhiên giúp Du mẫu nắn bóp.

Du mẫu không chỉ chân bị nóng đỏ, ngay cả mặt cũng đều đỏ rực. Tuy nói là trưởng bối nhưng cũng khác biệt nam nữ, huống hồ lại là người không quen, đặc biệt người này diện mạo còn...... soái như vậy, có thể tự nhiên sao?

Thực ra nhiều năm như vậy, Du mẫu đã biết đến Hạ Hoằng Uy. Biết hắn xuất thân danh môn, gia tài bạc triệu, thế nhưng bà làm sao cũng không dự đoán được, vẻ ngoài Hạ Hoằng Uy lại cũng xuất chúng như thế.

Ngay trước khi nhìn thấy, Du mẫu vẫn nghĩ đoạn cảm này chính là giao dịch quyền sắc, bà nghĩ Hạ Hoằng Uy chỉ đơn giản là nhìn trúng nhan sắc của nhi tử nhà mình.

Nhưng mà sau khi gặp, loại ý tưởng này triệt để đảo điên rồi.

Lúc trước bà nghĩ không thông, nhi tử vì cái gì lại khuất phục với quyền thế tiền tài, lựa chọn cùng một chỗ với nam nhân này? Hiện tại bà lại càng không minh bạch chính là, Hạ Hoằng Uy như thế nào lại lựa chọn nhi tử của mình đây?

Thế nhưng Hạ Hoằng Uy không cho Du mẫu cơ hội hỏi thăm, liền rời khỏi phòng bọn họ.

Ngày hôm sau, Du Minh tỉnh lại nhìn thấy nhị lão đều ở phòng khách, nhất thời ánh mắt sáng lên.

"Ba mẹ em như thế nào đều trở lại rồi?"

Hạ Hoằng Uy lúc này mới từ trên giường ngồi dậy, giọng điệu biếng nhác nói:"Ai biết? Phỏng chừng là đã nghĩ thông suốt rồi, dù sao cũng không thể một người ngoài chiếm phòng của mình."

Tuy rằng Hạ Hoằng Uy giải thích như vậy, nhưng Du Minh vẫn là khó nén cảm động. Tự hiểu là là cha mẹ nhân nhượng mình, gạt thái độ cường ngạnh tối hôm qua đến làm hòa với nhị lão.

Sau một buổi tâm tình bình phục, thêm được Hạ Hoằng Uy chiếu cố cùng nhi tử tạ lỗi, cảm xúc tương đối quyết đoán của nhị lão trước đó một ngày cũng không còn.

Sau đó vài ngày, Hạ Hoằng Uy vẫn dùng phương thức như vậy tiến hành bắt cóc cảm tình của cha mẹ Du Minh, khiến nhị lão bắt buộc phải hưởng thụ.

Hạ phụ Hạ mẫu đều không tự nguyện hưởng thụ đãi ngộ này. Hơn nữa đều là tiến hành sau lưng, chưa bao giờ để Du Minh biết. Du Minh luôn cho rằng thái độ thần biến của cha mẹ là thông cảm cho biểu hiện của nhi tử, lại càng tỏ ra hiếu thuận với cha mẹ. Biến thành cha mẹ Du Minh cứng không được mềm không xong, cuối cùng thật sự không nhịn nổi đành ngả bài với Hạ Hoằng Uy.

"Từ khi con trai ta nhập giới, chúng ta dã không dám cầu nó có thể đi theo khuôn phép cũ. Nhưng chí ít phải có một đoạn tình cảm thuận lợi, có một cuộc đời ổn định. Ngày sau chúng ta nhị già đi rồi, trong lòng cũng có thể kiên định a."Hạ Hoằng Uy nói:"Em ấy chỉ có cùng một chỗ với con mới có thể thuận lợi, chỉ có cùng con mới cuộc đời an ổn."

"Cậu làm sao có thể cam đoan?" Du phụ ngữ khí không tốt.

Ngữ khí Hạ Hoằng Uy càng ngang tàng, "Bởi vì em nếu cùng một chỗ với người khác khẳng định sẽ không được yên ổn."

Du phụ tức giận đến một câu cũng nói không nên lời.

Du mẫu coi như bình tĩnh, nói với Hạ Hoằng Uy nói, "Cậu hiện tại dám nói lời kiểu này là vì tuổi trẻ, cậu có nhiều xúc động. Ít ngày nữa đoạn cảm tình này phai nhạt, giữa hai người không có bất cứ cái gì bảo đảm, còn phải nhận lấy các loại áp lực, đến lúc đó còn có thể thành khẩn hứa hẹn bảo chứng như vậy sao?"

Hạ Hoằng Uy nói, "Thật sự đến ngày đó, sẽ là nhi tử hai người rời con trước, chắc chắn không phải con rời khỏi em ấy."

"Như thế nào......"

Hạ Hoằng Uy thẳng thắn nói:"Nhi tử của hai người có chút điểm mở thì sẽ lựa chọn con, thế nhưng con dù là có một chút đường lui, cũng sẽ không từ bỏ em ấy."

Lời này tuy rằng nói đến cuồng vọng tự đại, nhưng lại khiến cha mẹ Du Minh không còn bất cứ lực phản bác nào. Xác thực, lấy điều kiện của Hạ Hoằng Uy, nữ tử nhà giàu quan to tùy tiện chọn, không ai không sẵn sàng. Độ khó khi hắn lựa chọn Du Minh, nếu so với Du Minh lựa chọn hắn đương nhiên gấp nhiều lần.

Nếu không phải chân ái, hắn cũng sẽ không hạ mình nhiều năm như vậy, nhân nhượng đủ đường vì lợi ích toàn cục.

"Cho nên, hai người ép em ấy rời con thì còn có một đường cơ hội, bảo con rời em ấy, không có khả năng..."

"Bắt con rời khỏi anh ấy cũng không có khả năng."

Hạ Hoằng Uy mới nói được một nửa, Du Minh liền xông tới tiếp một câu.

Du phụ tức giận đến hơi kém hộc máu, "Ta xem các ngươi lần này là ý định chọc giận chết hai người chúng ta."

Du Minh giọng điệu hổ thẹn nói, "Ba, người hiểu con nhất, người biết con là cái loại đã chọn một con đường thì sẽ đi đến chết. Giằng co cùng do dự của con, tại thời điểm con lựa chọn anh ấy cũng đã kết thúc."

Du phụ muốn nói cái gì lại không nói ra được.

"Vậy cha mẹ cậu thì sao? Cậu có nghĩ tới cha mẹ không?" Du mẫu lại hỏi Hạ Hoằng Uy."Cho dù chúng ta không có cách, cha mẹ cậu sao có thể thỏa hiệp?"

"Bọn họ đã thỏa hiệp rồi." Hạ Hoằng Uy nói.

Du mẫu cùng Du phụ nhìn nhau, đều là một biểu tình khó tin. Bởi vì trong mắt bọn họ, danh môn vọng tộc Hạ gia hẳn là càng không thể nhận loại quan hệ này.

"Cho nên, con ngay cả bọn họ cũng thuyết phục được, đối với hai người đương nhiên không nói chơi. Sớm muộn gì cũng phải thỏa hiệp, hiện tại sao không sớm hòa hòa khí khí ?" Hạ Hoằng Uy nói.

"Cậu......"

Du Minh lại nói, "Ba, mẹ, con biết hai người là lo lắng cái gì. Con ở trong giới này nhiều năm như vậy, sớm đã không biết tôn nghiêm là gì rồi. Thời điểm con còn theo khuôn phép cũ, không có đồn đãi sao? Thời điểm con giữ khuôn phép, bọn họ không dùng ánh mắt khác thường nhìn con sao? Con vì cái gì phải sống vì người khác?"Du phụ Du mẫu tất cả đều trầm mặc.

Nhi tử nhập giới nhiều năm như vậy gặp bao nhiêu bạch nhãn lang, chịu bao nhiêu ủy khuất, bọn họ cũng đủ rõ ràng.

Không biết qua bao lâu, Hạ Hoằng Uy đột nhiên mở miệng.

"Con có thể bồi em ấy ở lại đây sống cùng hai người."

Lời vừa nói ra, đừng nói cha mẹ Du Minh, ngay cả Du Minh cũng ngây ngẩn.

Đến Thượng Hải? Đây là ở rể hay là được gả?

Mặc kệ là cái gì, có con cái làm bạn bên cạnh đối với người già mà nói đã là dụ hoặc thật lớn, nhất là đối với Du phụ Du mẫu từ khi nhi tử nhập giới đến nay số lần gặp nhau có thể đếm được trên đầu ngón tay.

"Uy, ý anh là gì? Sang bên này công việc của em làm sao được?" Du Minh nhỏ giọng hỏi Hạ Hoằng Uy.

Hạ Hoằng Uy không chút nghĩ ngợi liền trả lời, "Được."

"Được? Nói thì dễ, sự nghiệp của em hiện tại chính là như mặt trời ban trưa."

"Tôi sao lại không biết em đã tiến tới như vậy rồi?"

Du Minh nghẹn lời, "Em vẫn......"

"Em là luyến tiếc Hàn Đông đi?" Hạ Hoằng Uy ngắt lời.

Du Minh đen mặt, "Đã khi nào rồi kéo đến cái này?"

"......"

"Được rồi." Du mẫu cũng ngắt lời bọn họ,"Chúng ta còn chưa đồng ý đâu."

Cứ việc như thế, nhưng vẫn nhìn ra được trên mặt Du mẫu đã có vài phần dao động. Chung quy mấy ngày nhi tử về nhà này, là ngày thỏa mãn nhất trong mấy năm nay của Du phụ Du mẫu. Huống hồ có nhi tử ở bên người, băn khoăn của bọn họ đối với đoạn tình cảm cũng sẽ bớt đi một chút, tính ra so với mỗi ngày ngờ vô cớ cùng lo lắng đề phòng vẫn là tốt hơn.

Nói trắng ra, mấy ngày này Du phụ Du mẫu không đồng ý, cưỡng chế chia rẽ bọn họ. Sau này trở lại Bắc Kinh lại thông đồng với nhau, cũng là việc nhị lão không khống chế được.

Tóm lại này sự thành khẩn thẳng thắn này, cùng chân tâm Hạ Hoằng Uy đối với Du Minh, đã được nhị lão nhìn trúng.

Buổi tối trước khi ngủ, Du Minh chọc Hạ Hoằng Uy hỏi, "Anh nói cha mẹ em có đồng ý không?"

"Khẳng định đồng ý."

"Vi cái gì?"

Hạ Hoằng Uy nịnh một cái trên mặt Du Minh:"Có đại bảo bối này ở bên người, ai lại không vui?"

Du Minh mắt lạnh đáp lại, "Cũng không biết người nào nói hắn lựa chọn em so với em lựa chọn hắn khó hơn, có ý gì? Khinh thường em sao?"

Hạ Hoằng Uy cười ha ha, một tay ôm tiểu mặt than vào lòng, "Tôi là nói mắt em tốt đó?"

Du Minh hừ một tiếng, tuy rằng trên mặt không phục, nhưng trong lòng vẫn rất là thỏa mãn. Đặc biệt câu 'nguyện ý vì Du Minh đến Thượng Hải' kia, khiến cậu vô cùng xúc động.

"Này, chúng đã mấy ngày không ngủ cùng nhau ?" Du Minh hỏi.

Hạ Hoằng Uy cố ý giả ngu, "Ta không phải mỗi ngày đều ngủ ở cùng sao?"Rất nhanh, đầu lưỡi Du Minh trượt đến phía dưới, tới gần khu cấm địa.

Chuyện này Du Minh đã làm vô số lần cho Hạ Hoằng Uy, thế nhưng chủ động mà cam tâm tình nguyện, đây là lần đầu tiên.

Du Minh nhấc cái vật kia lên, trước khi bắt đầu còn liếc nhìn Hạ Hoằng Uy, xác định hắn còn đang đeo miếng che mắt, mới yên tâm vươn đầu lưỡi ra, từ dưới gốc uốn lượn thẳng lên.

Hạ Hoằng Uy nháy mắt phát ra âm thanh thô suyễn khó nhịn.

Du Minh như là được cổ vũ, đầu lưỡi dừng tại đỉnh, càn quét một vòng tại tại khe rãnh ở giữa, thích đến cái kia của Hạ Hoằng Uy phải nói là bạo trướng.

"Bảo Bối, ăn mấy miếng." Hạ Hoằng Uy nói.

Du Minh đem vật cứng cực đại nuốt vào trong miệng, lúc trước vẫn cảm giác trong quá trình này bản thân không có bất cứ hưởng thụ gì. Thế nhưng hiện tại cảm giác thứ ở trong miệng chậm rãi bành trướng, cứng cử, tưởng tượng tư thế khi nó phiên vân phúc vũ, chính mình lại có loại huyết mạch sôi trào.

Mà lúc này, Hạ Hoằng Uy đã mở mắt, tận tình thưởng thức Du Minh cam tâm tình nguyện lấy lòng mình.

Du Minh cũng không chú ý tới biểu tình trên mặt mình có bao nhiêu kì lạ, chờ đến khi ý thức được, này hết thảy đã bị Hạ Hoằng Uy thu vào di động.

"Ai ! Anh làm gì đây?" Du Minh vội vàng đoạt lại.

Tay Hạ Hoằng Uy vừa tránh Du Minh liền vồ hụt, "Một lần khẩu bạo có ý nghĩa như vậy, tôi sao có thể không hảo hảo trân quý?"

"Anh xóa đi." Du Minh sốt ruột.

Hạ Hoằng Uy lại lật thân đặt Du Minh xuống dưới, nâng hai cái chân của cậu ấn lên ngực, người bình thường áp được đến trước ngực cũng đã không nhiều, thế nhưng lấy độ dẻo của Du Minh, đầu gối áp đến mặt giường, mông áp đến trước mắt không chút nào khó khăn.

Vì thế, dưới con mắt không nhìn thấy gì của Du Minh, Hạ Hoằng Uy vươn đầu lưỡi tàn sát bừa bãi ở giữa khe rãnh.

"A ...."

Thị giác bị giới hạn kích thích lại thêm vui sướng nhục thể bức bách khiến Du Minh kịch liệt rên rỉ, nắm tóc Hạ Hoằng Uy giãy dụa nức nở.

"Chịu không nổi?" Hạ Hoằng Uy hỏi.

Du Minh gật gật đầu.

Hạ Hoằng Uy vừa muốn khuếch trương cho Du Minh, Du Minh liền đẩy tay hắn ra, "Không phiền anh, em tự làm."

"Yêu, hôm nay sao lại đàn ông như vậy?"

"Cút !"

Lời Du Minh tuy nói được đến kiên cường, nhưng vẫn là bịt mắt Hạ Hoằng Uy lại. Ngàn dặn dò vạn dạy bảo nói không được nhìn lén, kết quả tay vừa thò đến mặt sau, Hạ Hoằng Uy liền kéo miếng che mắt xuống.

"Đeo lại ngay cho em !" Du Minh nhào qua lại lần nữa che lên cho Hạ Hoằng Uy.

Kết quả vừa muốn xuống tay, Hạ Hoằng Uy lại kéo xuống.

Du Minh dưới cơn giận dữ dứt khoát không khuếch trương nữa trực tiếp ngồi xuống, tuy rằng Hạ Hoằng Uy so với cậu còn gấp hơn, nhưng vẫn ngăn cản."Đừng, đau."

Cuối cùng vẫn là Hạ Hoằng Uy tự mình động thủ.

"Em nhớ rõ lúc trước anh thường xuyên không thèm khuếch trương đã trực tiếp thượng." Du Minh đột nhiên nhắc tới.

Trong lòng Hạ Hoằng Uy khẽ run lên, nhưng lại vẫn mạnh miệng, "Tôi có sao?"

"Hừ ...." Du Minh quay mặt đi.

Hạ Hoằng Uy lại xoay mặt cậu lại đây cường hôn lên, đổi làm lúc trước đã sớm vác súng ra trận rồi, bây giờ còn ở bên tai nhu tình, "Là tôi làm em hay là em tự mình động?"

Du Minh nói, "Tự em."

Hạ Hoằng Uy nằm xuống, hưởng thụ đãi ngộ mấy trăm năm không gặp này.

Du Minh chậm rãi ngồi lên, tuy rằng trải qua khuếch trương đầy đủ, thế nhưng trọn vẹn nhét loại quái vật lớn này vào vẫn là phí một phen công phu.

"Ngô ...."

Sau khi vào, Du Minh bắt đầu đung đưa eo.

Ban đầu chủ yếu là đau trướng, Du Minh còn có thể miễn cưỡng ổn định cảm xúc. Sau đó cảm giác tê ngứa dần dần đột kích, Du Minh liền cầm giữ không nổi nữa, rốt cuộc ma sát lại một lần cọ đến điểm kia, nhịn không được rên rỉ thành tiếng.

"Thích sao?" Hạ Hoằng Uy hỏi.

Từ lúc nghe được Du Minh nói "cùng hắn làm chưa từng thấy thích", Hạ Hoằng Uy mỗi lần làm việc này đều phải hỏi thăm.

"Thoải mái ...." Du Minh hừ nói.

"Thoải mái thì động nhanh lên chút." Hạ Hoằng Uy nói.

Du Minh làm trụ cột vũ đạo nhiều năm như vậy, người tuy mảnh mai thế nhưng lực eo rất mạnh, vặn vẹo lên đặc biệt gợi cảm. Nhất là cái mặt than kia, lộ ra biểu tình dâm đãng một trời một vực so với ngày thường, có loại manh hồn xiêu phách lạc.

"Em nói nếu tôi đem bộ dáng hiện tại này của em phát lên mạng, có phải sẽ không còn ai nghi ngờ kỹ năng diễn xuất của em nữa không ?" Hạ Hoằng Uy quả nhiên lại đùa nghịch di động.

"Đừng chụp ...." Du Minh cầu xin.

Hạ Hoằng Uy không nghe.

Du Minh dưới cơn giận dữ chuyển người, hướng lưng về Hạ Hoằng Uy mà động.

Kết quả Hạ Hoằng Uy ôm lấy cổ cậu, một tay kéo người ngã vào trong lòng, đem tấm lưng dán vào lồng ngực mình. Hai tay áp hai bên phân thân của Du Minh, đại điểu chôn sâu bắt đầu bạo động, hung hăng đâm chọc lên phía trên.

"A a a ...."

Du Minh tay làm hàm nhai chung quy vẫn kém lực đạo của Hạ Hoằng Uy, khoái cảm tựa như liên hoàn pháo các loại tán loạn trong thân thể, thích đến cậu lớn tiếng khóc gọi, phân thân cử đến thẳng tắp phun ra bạch chước dâm đãng dưới camera di động.

"Nhìn xem ...." Hạ Hoằng Uy nhịn không được chia sẻ một chút với Du Minh.

Du Minh một phen đẩy ra, "Cút."

Hạ Hoằng Uy lại hung hăng đỉnh một cái lên điểm yếu ớt kia, "Em dám mắng tôi có phải không?"

Du Minh nức nở một tiếng, cắn chặt răng.

"Còn dám mắng hay không? Ân? Còn dám mắng không...." Hạ Hoằng Uy một bên hỏi một bên thô bạo luật động.

"Không được .... không được .... a a a .... đừng mạnh như vậy...."

"Vì cái gì không để dùng sức? Em rất mẫn cảm có phải không? Sợ nhất là bị đỉnh có phải hay không?" Hạ Hoằng Uy càng hỏi như vậy, va chạm lên điểm mẫn cảm kia càng nặng.

Ý chí Du Minh nháy mắt bị công hãm, vừa kịch liệt rên rỉ vừa mở rộng tiểu mông nghênh đón Hạ Hoằng Uy. Hạ Hoằng Uy chịu không nổi nhất là Du Minh như vậy, trong nháy mắt như bị dã thú nhập thể, bóp chặt eo Du Minh điên cuồng xoa nắn.

"Ách .... ách ...."

Hai thân hình ôm nhau cùng nhau run rẩy, âm phù rên rỉ đi theo tiếng gầm giao điệp gợi cảm lại ngọt ngào....

Đêm nay làm không biết bao nhiêu lần, trong đó có hai lần chính là Du Minh chủ động yêu cầu. Thân thể cậu bị Hạ Hoằng Uy huấn luyện được điểm mẫn cảm bên ngoài, lúc trước vừa ngủ là giống như heo, đánh chết cũng không tỉnh. Hiện tại tay Hạ Hoằng Uy vừa duỗi qua, rất nhanh liền sẽ tự mình dán lên.

Thời điểm làm một lần cuối cùng trời cũng sáng rồi, sau khi phóng thích Hạ Hoằng Uy ghé vào trên người Du Minh ồ ồ thở dốc.

"Hush ...." Du Minh đầy mặt cảnh giác, "Ba mẹ rời giường rồi, em nghe tiếng bước chân."

Đang nói, tiếng bước chân càng ngày càng gần, cuối cùng tiếng đập cửa thế nhưng tới rồi.

"Dậy ăn điểm tâm." Thanh âm của Du phụ.

Đây là lần đầu tiên sau khi Hạ Hoằng Uy đến, nhị lão nhìn thẳng vào sự tồn tại của bọn họ.

Du Minh sửng sốt nhìn Hạ Hoằng Uy, giữa mi nhãn Hạ Hoằng Uy đều là tiếu ý, Du Minh nhìn xong cũng cười, bắt lấy mặt Hạ Hoằng Uy hôn lên một ngụm lại chui về ổ chăn.

"Anh dậy trước em nằm thêm một lúc."

Hạ Hoằng Uy cảm giác mùa xuân cuộc đời lại đến với gia đình nhỏ này rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.