Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 131: Chương 131: Bộc lộ lời thật lòng




“Nàng xem, ở chỗ này có thể ngắm trăng thật rõ”

Cầu Mộ Quân gật gật đầu sau ngừng trong chốc lát, Thích Ngọc Lâm hỏi:“Nàng hôm nay có cảm thấy cha ta thực hung dữ hay không?” Cầu Mộ Quân trầm mặc một chút, nhỏ giọng nói:“Có chút.”

“Vậy nàng sợ ông ấy không ?” Thích Ngọc Lâm hỏi.

Cầu Mộ Quân nói:“Không, ông ấy đối với ta rất tốt . Nhưng mà hôm nay...... Nếu Đoàn Chính Trung không đến, ông ấy sẽ xử Liễu Vấn Bạch kia thế nào?”

Thích Ngọc Lâm nói:“Ông ấy không phải đã nói sao? Hủy thiên tư của hắn. Hẳn chính là rạch mặt, cắt lưỡi, chặt tay hoặc chân đi.”

Cầu Mộ Quân đột ngột rùng mình.

Thích Ngọc Lâm đỡ lấy nàng nói:“Sợ sao?”

Cầu Mộ Quân nói:“Ta chỉ cảm thấy...... Tội của hắn cũng không đến mức đó?”

“Đúng vậy, cha ta luôn luôn là người như vậy, thuận ta thì sống nghịch ta thì chết, ngay cả đại ca cũng không dám ở trước mặt ông ấy nói một câu không, chúng ta lại càng sợ ông ấy, thậm chí không dám ở trước mặt ông ấy biểu hiện ra biểu cảm không tán đồng.”

Nghe hắn nói như vậy, nàng rốt cục hiểu được.

Ban ngày, Thích Vi cúi đầu không để ý, hẳn là không đành lòng, lại không thể có ý kiến, cho nên coi như mình không thấy, Thích Ngọc Lâm cũng coi như không phát hiện bởi vì biết không có cách nào.

“Ta sợ...... Nàng hôm nay bị dọa, không dám đến Thích gia nữa, cũng không dám có quan hệ với họ Thích.” Thích Ngọc Lâm nói xong, nghiêng đầu nhìn nàng.

Đây là nguyên nhân đêm nay hắn ngồi ở đầu tường nhà nàng sao?

Lo lắng nàng có thành kiến với hắn, với gia đình hắn, muốn đến giải thích, lại không tiện trèo tường tiến vào, cho nên liền ngồi ở trên tường. Hắn ngồi bao lâu, vừa tới, hay là đợi đã lâu?

“Ngọc Lâm, kỳ thật ta...... Ta lừa ngươi.” Trong lòng nhiệt huyết trào dâng, Cầu Mộ Quân rốt cục nhịn không được, nói ra những lời này.

Thích Ngọc Lâm không nói gì, Cầu Mộ Quân hít sâu một hơi, mở miệng nói:“Ngay từ đầu, ta đã lừa ngươi. Sau khi gả vào Đoàn phủ, ta yêu Đoàn Chính Trung, nhưng hắn đối với ta...... không có một chút tình ý. Sau đó, ta bị người cường bạo, hắn biết được, không chút do dự hưu ta. Ta về nhà, vốn định chậm rãi quên hắn, nhưng sau đó, ta quen với Vi Vi, lại gặp ngươi. Hôm Thất Tịch đó, Sanh Dung đưa hắn đến, ta rất bất ngờ, cũng phát hiện ta vẫn còn để ý hắn, ta nghĩ hắn nhìn thấy ta và ngươi ở cùng nhau, có thể mất hứng, có ghen tị hay không? Quả nhiên, ngày đó sắc mặt hắn rất khó coi, ta nghĩ, hắn rốt cục đã để ý đến ta, cho nên sau này, ta liền cố ý ở cùng ngươi, muốn làm cho hắn tức giận, khiến cho hắn lại đến tìm ta. Khi đó ta tưởng, dù sao ngươi cũng gạt ta, cũng không thật sự thích ta, không thật sự muốn cùng ta cả đời. Nhưng sau này......”

Thích Ngọc Lâm nói:“Sau này, sự tình đảo ngược, người nàng để ý không tới tìm nàng, người nàng không thèm để ý, lại nói muốn thành thân với nàng, phải không?”

Cầu Mộ Quân rơi lệ nói:“Ngọc Lâm, thực xin lỗi, ta thực xin lỗi ngươi, thực xin lỗi Vi Vi, ta là kẻ lừa đảo, không đáng ngươi vì ta như vậy.”

Thích Ngọc Lâm trầm mặc , sau đó cười nói:“Ít nhất, nàng vẫn nói thật với ta, không phải sao? Nàng đã nói, nàng chưa từng yêu ta, là ta tự mình không tin.”

Miệng không nói nổi....

“Không, không cần xin lỗi, nàng không cần xin lỗi ta, bởi vì ta cũng lừa nàng.” Thích Ngọc Lâm nói. Cầu Mộ Quân ngẩng đầu lên, nhìn hắn.

Thích Ngọc Lâm nói:“Kỳ thật lúc ban đầu ta thật sự không nghĩ tới chuyện muốn cùng nàng, hoặc là nói...... Ta chỉ muốn chơi đùa với nàng một đoạn thời gian. Ngày đó kỳ thật ta đến quán trà Thấm Nhã để tìm một cô nương trong gánh hát, nhưng ở dưới lầu, một cây quạt bay tới trên người ta, ngẩng đầu, ta liền thấy được nàng. Dung nhan xinh đẹp đoan trang, da thịt vô cùng mịn màng, cúi đầu nhìn ta, có một tia kinh hoảng, có một tia e lệ...... Khi đó ta liền nghĩ, không biết có duyên phận với mỹ nhân này hay không?”

Nhớ tới lúc gặp mặt, Thích Ngọc Lâm cười, nói:“Kỳ thật ta lừa nàng còn nhiều hơn, ngày đó trên núi Nhạn Lai, ta thật ra là có chuẩn bị. Ta biết sườn núi Nhạn có khe núi sạch sẽ lại kín đáo, kỳ thật là ta muốn tìm cơ hội đưa nàng tới đó. Nhưng sau đó, nhìn thấy nụ cười của nàng, nghe được giọng nói của nàng, cùng nàng nghỉ ngơi dưới thác nước, ta lại muốn đợi lát nữa. Đến tận lúc tối, ở trên vực Tương Tư, thấy nàng đứng dưới rặng mây đỏ đầy trời, nhìn vách núi đen mà rơi lệ, ta đột nhiên muốn dùng cả đời để che chở nàng, đột nhiên muốn ôm nàng vào trong ngực cả đời. Khi đó, dường như ta đã biết mình thật sự thích nàng, lại không coi trọng phần tình cảm này, làm theo ý mình, đến khi nàng muốn rời khỏi ta, ta mới tỉnh ngộ, muốn dùng hết mọi biện pháp giữ nàng lại. Cho nên......”

Thích Ngọc Lâm nhìn nàng nói:“Nàng lừa ta, ta cũng lừa nàng, hai người chúng ta không thiếu nợ nhau. Ngày đó, ta chờ nàng, hiện tại, ta vẫn đợi nàng, không phải chờ nàng tha thứ ta, mà là chờ nàng không để ý đến quá khứ của ta, chờ nàng tin tưởng ta cũng có thể chuyên tình với một mình nàng, chờ nàng thật sự yêu ta, gả cho ta.”

“Ngươi......” Cầu Mộ Quân nhắm mắt lại, hai hàng lệ chảy xuống, đau lòng nói:“Ngươi không cần như vậy......”

Thích Ngọc Lâm nói:“Ta muốn như vậy, đây là quyền lợi của ta.”

Cầu Mộ Quân không nói nữa, chỉ trầm mặc ngồi ở một bên, hai mắt đẫm lệ nhìn bóng nhánh cây mơ hồ trong viện. Thích Ngọc Lâm lấy khăn tay, thay nàng lau đi nước mắt.

“Nàng hẳn là vẫn là yêu Đoàn Chính Trung, hôm nay hắn bảo vệ Liễu Vấn Bạch như vậy, nàng nhất định thực đau lòng?” Thích Ngọc Lâm hỏi. Cầu Mộ Quân không nói, nhắm mắt lại.

Thích Ngọc Lâm nói:“Nhìn đến nàng vì nam nhân khác rơi lệ như vậy, ta cũng thực đau lòng, hai chúng ta ngồi cùng nhau, thật đúng là người cùng cảnh ngộ nha.”

Cầu Mộ Quân nhìn về phía hắn, nói:“Ngươi có đau lòng sao? Giống người thất tình sao? Sao ta không nhìn ra.”

“Chẳng lẽ nhất định phải khóc mới là đau lòng sao? Đau lòng đau lòng, là đau trong lòng, cũng không phải mắt bị thương, khóc cái gì?” Thích Ngọc Lâm nói.

Cầu Mộ Quân dùng cánh tay huých hắn một chút, hắn ở trên nóc nhà cố ý ngã trái ngã phải nửa ngày mới ngồi ổn định nói:“Nàng cẩn thận kẻo khiến ta rơi xuống, nếu như bị cha nàng phát hiện, còn tưởng rằng chúng ta nửa đêm ở nhà nàng yêu đương vụng trộm, đến lúc đó nàng cho dù không muốn lấy chồng cũng phải gả.”

Cầu Mộ Quân bĩu môi, nói:“Ngươi nói nữa ta lại đẩy.”

“Được được, không nói .” Thích Ngọc Lâm vội đầu hàng nói.

Hai người nhìn về phía ánh trăng trên cao, Thích Ngọc Lâm nhíu mi, rốt cục mở miệng nói:“Ta có thể hỏi nàng một vấn đề sao?”

Cầu Mộ Quân trả lời:“Vấn đề gì?”

Thích Ngọc Lâm nói:“Nàng có biết thái giám khác nam nhân bình thường không?”

“Ngươi...... Đăng đồ tử*!” Cầu Mộ Quân đỏ mặt, cúi đầu nói.

Thích Ngọc Lâm nói:“Nếu nàng biết, ta lại càng không nghĩ ra. Sao nàng lại thích Đoàn Chính Trung mà không thích ta? Dù thế nào ta cũng là nam nhân, cũng thích nữ nhân, nàng thích hắn ở chỗ nào? Là thái giám biến thái thích nam nhân sao?”

(*) Đăng Đồ Tử: từ thời Tần Hán đến nay, “Đăng Đồ Tử” là một cái tên dùng để chỉ những kẻ háo sắc. Nguyên nhân cũng chính vì "Đăng Đồ Tử háo sắc phú" của Tống Ngọc. Có một lần, Đăng Đồ Tử tới gặp Sở vương cáo rằng Tống Ngọc là kẻ háo sắc, khuyên sở vương không nên dẫn hắn vào hậu cung. Tống Ngọc sau khi biết chuyện ghi hận trong lòng, trước mặt Sở vương ra sức biện giải, trái lại công kích nói rằng Đăng Đồ Tử mới là kẻ háo sắc, còn viết ra những lời hoa mỹ, giai cú trong "Đăng Đồ Tử háo sắc phú" Trong bài này có một đoạn nói, “Giai nhân thiên hạ có đâu bằng Sở quốc, giai nhân sở quốc có đâu bằng ở quê thần, người đẹp ở quê thần có ai bằng nữ tử phía đông nhà thần, người này nếu cao thêm một chút thì thành cao quá, nếu thấp một chút thì thành thấp quá. Nếu đánh thêm một lớp phấn lại ra trắng quá, nếu tô thêm một lớp son thì ra đỏ quá. Răng, tóc, cử chỉ của nàng đều đẹp, không gì sánh nổi. Nàng chỉ cần mỉm cười đã khiến biết bao công tử si mê, nhưng thần chưa bao giờ động lòng. Còn Đăng Đồ Tử thì ngược lại, có vợ xấu xí, còn có với nhau 5 đứa con. Thế nên, Đăng Đồ Tử mới là kẻ háo sắc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.