Phu Quân Ta Là Đại Ma Vương Tương Lai Làm Sao Bây Giờ?

Chương 66: Chương 66




Edit: Jess93

Sau năm mươi năm, tin tức một mạch Thiên Vân Phong lại thu đồ đệ nhanh chóng truyền ra toàn bộ Xích Tiêu Tông.

Làm Chủ Phong Xích Tiêu Tông, Thiên Vân Phong luôn luôn được mọi người chú ý, đệ tử Thiên Vân Phong, mỗi người đều có thiên tư trác tuyệt, truyền đến đời này của Thịnh Chấn Hải, dù Thịnh Chấn Hải thu đồ đệ không nhiều, nhưng mặc kệ là đại đồ đệ Tần Hồng Đao, hay là nhị đồ đệ Dịch Huyễn, tiểu đồ đệ Thịnh Vân Thâm, ba người đều nổi bật trong thế hệ trẻ tuổi, hoàn toàn xứng đáng là thiên chi kiêu tử.

Người có thể để cho Thịnh Chấn Hải thu đồ đệ lần nữa, lại có thiên phú cỡ nào?

Lễ bái sư ngày hôm đó, tất cả phong chủ trong Xích Tiêu Tông đều vô cùng cho mặt mũi tới dự lễ, hơn nữa còn hào phóng tặng quà gặp mặt cho hai vãn bối.

Người không rõ chân tướng chỉ cảm thấy không hổ là Thiên Vân Phong, thu đồ đệ cũng hưng sư động chúng, quà gặp mặt mỗi đỉnh núi cho phong phú đến mức khiến người ta líu lưỡi. Mà người biết rõ nội tình, đều biết thật ra những người này chạy đến vì Khư Ma đan, hơn nữa âm thầm hối hận tốc độ của bọn họ không nhanh bằng Thịnh Chấn Hải.

Rõ ràng ngày đó đám trưởng lão của các đỉnh núi đều chạy đến Thiên Linh Phong, cũng tự mình gặp mặt Ninh Ngộ Châu, vì sao đám trưởng lão bọn họ lại chậm chạp không kéo người ta đến phong của mình chứ? Ngược lại để Thiên Vân Phong nhặt được chỗ tốt.

Thiên Vân Phong quả nhiên là âm hiểm nhất trong tông môn, thừa dịp mọi người không kịp phản ứng, không rên một tiếng liền kéo người đến phong của bọn họ.

Đấm ngực dậm chân! Biết vậy chẳng làm!

Nếu người ở tại phong bọn hắn, về sau muốn bao nhiêu Khư Ma đan mà không được?

Dựa vào thiên phú trên con đường luyện đan của Ninh Ngộ Châu, nói không chừng tương lai thành tựu sẽ cao hơn Phí Ngọc Bạch, đan sư cấp thiên tính là gì, đan sư cấp vương, đan sư cấp thánh đều không phải chuyện lớn, đến lúc đó bọn họ còn có thể thiếu linh đan cấp vương, cấp thánh sao?

Phải biết, mặc dù Xích Tiêu Tông là đại tông môn đỉnh cấp, nhưng thành tựu trên con đường luyện đan cũng không cao, toàn bộ Xích Tiêu Tông, cũng chỉ có một đan sư cấp thiên là Phí Ngọc Bạch, không có đan sư cấp vương. Nhưng Phí Ngọc Bạch tính tình cổ quái, tuy có thiên phú luyện đan, nhưng lại không làm việc đàng hoàng, mỗi tháng ngoại trừ nhiệm vụ của tông môn, thời gian còn lại đều dùng để nghiên cứu những linh đan kỳ lạ khác, muốn cầu hắn ta luyện linh đan, quả thực là muôn vàn khó khăn.

Cũng bởi vì như thế, Xích Tiêu Tông vạn phần khát vọng đệ tử có thiên phú luyện đan, nếu như phát hiện đệ tử nào có thiên phú luyện đan, chắc chắn sẽ ra sức bồi dưỡng. Hiện nay tới một người là Ninh Ngộ Châu, mặc kệ trên người hắn có bao nhiêu điểm đáng ngờ, chỉ cần xác định đối phương có thiên phú luyện đan, Xích Tiêu Tông bọn họ cứ thu không sai.

Cũng chỉ có đại tông môn vũ lực giá trị cao lại cực thiếu luyện đan sư như Xích Tiêu Tông, mới không thèm ngấp nghé truyền thừa trên người Ninh Ngộ Châu, cho phép nó phát triển mạnh mẽ.

Đây cũng là lựa chọn sau khi Ninh Ngộ Châu quan sát các thế lực tại trung ương đại lục.

Mặc kệ trong lòng các phong chủ hối hận như thế nào, trên mặt đều cười khanh khách, cho Thiên Vân Phong đủ mặt mũi, khiến Thịnh Chấn Hải đắc ý một trận.

Không phải ai đều có ánh mắt như ông ta, có thể lập tức đưa ra quyết định.

Nghĩ đến về sau Thiên Vân Phong bọn họ cũng có luyện đan sư, mà luyện đan sư này ngay cả Phí Ngọc Bạch cũng muốn giao hảo, vậy càng đắc ý hơn.

Thịnh Chấn Hải dẫn hai tiểu đồ đệ mới thu gặp mặt các phong chủ, giới thiệu nói: Đây là đồ đệ Ninh Ngộ Châu, đây là đồ đệ Mẫn Xúc, bọn họ còn nhỏ tuổi, tu vi thấp, các ngươi những người làm sư bá sư thúc này, về sau cần phải chiếu cố bọn họ.

Ninh Ngộ Châu và Văn Kiều tiến lên làm lễ.

Mỗi phong chủ cũng là bộ dáng hòa ái dễ gần, chỉ có phong chủ Thiên Linh Phong -- Phí Ngọc Bạch một mặt lạnh lùng, nói với Ninh Ngộ Châu: Ngày sau có ai dám ức hiếp các ngươi, cứ tới Thiên Linh Phong nói với ta, Thiên Linh Phong không cung cấp linh đan cho người đó.

Lời này khiến tất cả đệ tử cốt cán của các phong ghé mắt.

So với tất cả phong chủ nhận được ám chỉ, các đệ tử cốt cán của các phong đối với mấy chuyện này đều hoàn toàn không rõ ràng, càng không biết tại sao Thiên Vân Phong lại đột nhiên thu đồ đệ, vừa thu lại chính là hai người. Hôm nay bọn họ theo các trưởng bối tới dự lễ, nhìn thấy tu vi hai đồ đệ Thiên Vân Phong thu hôm nay, thành thật mà nói rất thất vọng.

Nhưng mà hiện giờ, phong chủ Thiên Linh Phong là có ý gì?

Phí Ngọc Bạch là người có tính tình ngay thẳng, có lẽ loại thiên tài chuyên tâm tại một lĩnh vực nào đó như thế này đều tương đối ngạo mạn và thẳng thắn, khinh thường ngụy trang, không thể thấy người bên ngoài ức hiếp Hiền đệ kiêm Sư phụ mà hắn ta thừa nhận, nói chuyện vô cùng trực tiếp, ngay cả tông chủ cũng không cho mặt mũi.

May mắn người Xích Tiêu Tông đều biết hắn ta có đức hạnh gì, ngược lại là không để ý, ngay cả Thịnh Chấn Hải bị hắn ta oán trách cũng chỉ cười trừ, huống chi là người khác. Chẳng qua cũng bởi vì có lời này của hắn ta, các đệ tử Xích Tiêu Tông đối với sự xuất hiện bất ngờ của hai người Ninh Ngộ Châu đặc biệt hữu hảo -- dù sao bọn họ cũng không dám hứa chắc khi mình cần linh đan, có thể không cầu đến chỗ Phí Ngọc Bạch.

Tại Thánh Vũ đại lục, luyện đan sư là quần thể không thể đắc tội nhất.

Lễ bái sư thuận lợi kết thúc, Ninh Ngộ Châu và Văn Kiều chính thức trở thành đệ tử Thiên Vân Phong của Xích Tiêu Tông.

Các phong chủ dẫn bọn đồ tử đồ tôn nhà mình rời đi, Phí Ngọc Bạch đang chuẩn bị gọi Ninh Ngộ Châu, liền nghe Thịnh Chấn Hải nói: Ngộ Châu, A Xúc, bây giờ các ngươi là đệ tử Thiên Vân Phong, ngày sau hãy tu luyện thật tốt, tốt nhất nên tăng tu vi lên trước, các ngươi có thể đến Lăng Vân Phong và Tàng Khí Phong tu luyện..

Ninh Ngộ Châu và Văn Kiều nhao nhao đồng ý.

Phí Ngọc Bạch lời đến miệng chỉ có thể nuốt xuống.

Hắn ta vẫn còn muốn tìm Ninh Ngộ Châu tiếp tục thảo luận thuật luyện đan, cùng Ninh Ngộ Châu nghiên cứu thảo luận, luôn có thể để hắn ta có linh cảm, cũng uốn nắn rất nhiều mạch suy nghĩ sai lầm trước đây, đợi một thời gian, nói không chừng hắn ta thật sự có thể thành công thăng lên thành đan sư cấp vương.

Nhưng cũng không thể trì hoãn việc tu luyện của hắn, nói đến, hiện tại tu vi Ninh Ngộ Châu thật sự hơi thấp, nếu tu vi tăng lên, không nói đan cấp huyền, muốn luyện đan cấp địa cũng dễ như trở bàn tay.

Thế là Phí Ngọc Bạch đành phải rời đi.

Thịnh Chấn Hải vẫn âm thầm chú ý hắn ta đấy, thấy hắn ta cuối cùng đã đi, lập tức vui vẻ trở lại, tiếp tục nói: Lăng Vân Phong là ngọn núi dùng để tôi thể, chắc hẳn các ngươi đã rõ ràng, bên trong Tàng Khí Phong có các loại võ kỹ và vũ khí, còn có phòng chuyên dùng luyện võ, các ngươi có thể đến Tàng Khí Phong nhìn xem.

Văn Kiều nói: Không cần, ta đã có vũ khí.

Ninh Ngộ Châu cũng cười nói: Đa tạ sư phụ, ta và A Xúc đều không cần vũ khí.

Thịnh Chấn Hải nghi hoặc mà nhìn bọn hắn, lúc này liền nghe Thịnh Vân Thâm nói: Tiểu sư muội, vũ khí ngươi nói là roi dài màu Thạch Kim kia sao?

Linh khí trung phẩm cấp huyền, tiểu sư muội dùng tạm thời cũng không tệ.

Tần Hồng Đao nói: Chờ đến khi tu vi tiểu sư muội cao chút, liền đổi đẳng cấp cao hơn.

Văn Kiều nói: Đến lúc đó lại để phu quân luyện cho ta là được rồi.

Ninh Ngộ Châu mỉm cười nhìn nàng, cũng không từ chối.

Phu thê Thịnh Chấn Hải và hai người đồ đệ thì trợn mắt há hốc mồm mà nhìn bọn hắn, nói chuyện đều không lưu loát: Ngươi, ý của ngươi là, vũ khí của ngươi thật ra là do Ninh sư đệ luyện? Ninh sư đệ không phải đan sư sao?

Thịnh Vân Thâm tỏ vẻ không thể tin được.

Ninh Ngộ Châu khiêm tốn nói: Luyện khí cũng hơi thông một ít.

Cái gì hơi thông một ít? Tu vi mới cảnh giới Nguyên Minh, vậy mà có thể luyện ra linh khí trung phẩm cấp huyền, đây căn bản không phải hơi thông, mà là thiên tài luyện khí đấy.

Nếu bọn họ biết, lúc Ninh Ngộ Châu luyện ra roi Thạch Kim Mãng, ngay cả cảnh giới Nguyên Minh cũng chưa tới, đoán chừng phản ứng càng lớn hơn.

Chẳng qua đây đối với đám người Thịnh Chấn Hải mà nói, kích thích đã đủ lớn.

Cho đến khi các đồ đệ đều rời đi, Thịnh Chấn Hải vô cùng vui mừng, cả người đều lâm vào một loại trạng thái khó mà tự kiềm chế.

Ông ta đi tới đi lui trong đại điện, thỉnh thoảng nói với phu nhân: Phu nhân, Thiên Vân Phong chúng ta nhặt được bảo vật rồi, không nghĩ tới Ngộ Châu không chỉ tinh thông luyện đan, ngay cả luyện khí cũng biết, còn có cái gì là hắn không biết? Thế gian này dù thiên tài không ít, nhưng tư chất yêu nghiệt như hắn, chỉ sợ vài vạn năm cũng không ra được một người.. Chỉ là bây giờ hắn là người của Thiên Vân Phong chúng ta rồi, ha ha ha..

Liễu Nhược Trúc bất đắc dĩ nhìn ông ta, chẳng qua cũng có thể hiểu rõ tâm tình đạo lữ của mình.

Thịnh Chấn Hải tiếp nhận vị trí Tông chủ Xích Tiêu Tông từ trong tay trưởng bối, không chỉ phải lo lắng cho sự phát triển của tông môn, đồng thời cũng phải bảo vệ địa vị Thiên Vân Phong, hết lòng lo lắng, không có một khắc buông lỏng. Nhưng ông ta lại khinh thường dùng những mưu mẹo nham hiểm gì đó, làm việc quang minh lỗi lạc, liên hệ với đám lão hồ ly của các môn phái không dám có chút lơ là, áp lực trong đó người ngoài không biết được.

Tông môn phát triển, cần các loại nhân tài, cho nên không chỉ sẽ không chèn ép đệ tử có thiên phú có năng lực, ngấp nghé bảo vật của bọn họ, ngược lại sẽ dốc sức bồi dưỡng bọn họ, hi vọng tương lai có thể hồi báo lại cho tông môn một ít.

Ninh Ngộ Châu xuất hiện, với Xích Tiêu Tông mà nói, là một bảo vật, hắn biết càng nhiều thứ, tự nhiên càng vui mừng.

Tương lai, cho dù Thánh Vũ Điện bên kia có tình huống gì, vô ý tai họa tông môn, ít nhất Xích Tiêu Tông cũng có sức tự vệ, có thể bảo vệ được mấy trăm ngàn đệ tử trong tông môn..

** *

Trở lại Tụ Thúy Phong, Văn Kiều hỏi Ninh Ngộ Châu: Phu quân, kế tiếp chàng muốn tu luyện hay là làm chuyện khác?

Ninh Ngộ Châu thực sự quá bận rộn, chỉ là suy nghĩ đan phù khí trận cũng đã chiếm cứ tất cả thời gian của hắn, căn bản bận đến nỗi không có thời gian tu luyện. Đối với người tu luyện mà nói, thời gian và tinh lực đều có hạn, có thể chuyên chú vào một thứ đã không dễ dàng, hết lần này tới lần khác Ninh Ngộ Châu chuyên chú vào mấy thứ, lấy thời gian và tinh lực đều chia ra ở trong đó.

Cho dù hắn thông minh, lực lĩnh ngộ mạnh, cũng không chịu nổi đồ vật phải học quá nhiều.

Ninh Ngộ Châu đối diện với vẻ mặt nghiêm túc của tiểu cô nương, trong lòng có một loại ảo giác nếu mình nói không phải Tu luyện, đoán chừng sẽ bị nàng nghiêm túc giáo dục, nhân tiện nói: Trước cùng nàng tu luyện đã.

Văn Kiều lộ ra nụ cười, nàng mềm mại nói: Vậy phu quân cùng ta đến đến Lăng Vân Phong tôi thể đi.

Phu quân nhà nàng quá yếu đuối, đặc biệt là thân thể không chịu nổi một kích, cần rèn luyện một phen.

Mặc dù Ninh Ngộ Châu không biết suy nghĩ trong lòng nàng, nhưng cũng có thể nhìn ra dựa vào nét mặt của nàng, lần nữa yên lặng tỉnh lại một chút, xem ra cần dành chút thời gian để tu luyện, tránh cho A Xúc nhà hắn thật sự xem hắn như một người yếu ớt mà lo lắng.

Đạt được lời hứa hẹn của hắn, Văn Kiều rất vui vẻ, tính toán đợi Tần Hồng Đao đưa lệnh bài thân phận của bọn họ tới đây, liền đi Lăng Vân Phong tu luyện.

Phu quân, có cần nói lai lịch của chúng ta cho sư phụ bọn họ không? Văn Kiều đột nhiên hỏi.

Lúc bái sư, nàng vẫn dùng tên giả Mẫn Xúc, hơn nữa cũng không có nói cho Xích Tiêu Tông biết, thật ra bọn họ đến từ Đông Lăng, chứ không phải là Nam Minh.

Tạm thời như thế đã. Ninh Ngộ Châu lạnh nhạt nói: Mặc dù Xích Tiêu Tông có thể che chở chúng ta, nhưng Đông Lăng thực sự quá hẻo lánh, sợ không chú ý được. Đợi sau này.. Lại nói cho bọn họ.

Sau khi Văn Kiều nghe xong, liền biết trong lòng của hắn có sắp xếp.

Nói thực ra, nàng cũng lo lắng Đông Lăng, dù sao bình phong giữa núi Thương Ngô và núi Lân Đài cũng không thể thật sự ngăn cách Đông Lăng và trung ương đại lục, ngộ nhỡ sau này người để mắt tới bọn hắn lấy Đông Lăng trút giận, cho dù bọn họ muốn ra tay cứu viện cũng không kịp.

Như thế, không bằng đợi bọn họ mạnh lên trước, cường đại đến mức không có người nào dám ức hiếp Đông Lăng lại công bố ra ngoài.

Trừ điều này, còn có Tiềm Lân Vệ đang ẩn núp phát triển trong bóng tối.. Cũng có thể thuận tiện sắp xếp.

Tần Hồng Đao nhanh chóng đưa lệnh bài thân phận cho bọn họ.

Tất cả đệ tử Xích Tiêu Tông, đều có lệnh bài thân phận, lệnh bài thân phận này không chỉ đại biểu cho thân phận, hơn nữa cũng là giấy thông hành ở trong tông môn, nếu không sẽ bị tất cả cấm chế của các đỉnh núi cản ở bên ngoài.

Dưới sự chỉ điểm của Tần Hồng Đao, hai người nhỏ tinh huyết trên lệnh bài.

Lệnh bài sáng lên một đạo linh quang, chẳng mấy chốc bọn họ liền cảm giác được sự liên hệ như có như không giữa mình và lệnh bài.

Ninh sư đệ, tiểu sư muội, cấm chế tại Tụ Thúy Phong này của các ngươi hơi kém, có thể đến Thiên Trận Phong nhận lấy trận pháp cấm chế lợi hại hơn trở về, như thế cũng có thể đảm bảo an toàn.

Đa tạ sư tỷ, chúng ta sẽ đi.

Tần Hồng Đao lại nói một số điều cần phải chú ý trong tông môn, bảo bọn họ tu luyện thật tốt rồi rời đi.

Lần này Tần Hồng Đao trực tiếp rời khỏi tông môn, tiếp tục điều tra kẻ sau màn vụ án mạng Dương Hương Trang, thuận tiện nhìn xem có thể tìm được thuốc giải từ trong tay người nọ hay không.

Kế tiếp, Ninh Ngộ Châu và Văn Kiều cũng đến Lăng Vân Phong tu hành.

Đi vào Lăng Vân Phong, Văn Kiều và Ninh Ngộ Châu gặp được không ít đệ tử cốt cán của tất cả đỉnh núi, đặc biệt hữu hảo tới chào hỏi, biết được bọn họ muốn tới Lăng Vân Phong tôi thể, cũng tốt bụng chỉ điểm một phen, nói cho bọn họ một chút bí quyết nhỏ khi tôi thể.

Ninh Ngộ Châu ấm áp tự nhiên gửi lời cảm ơn.

Văn Kiều đứng ở một bên không nói gì, nhưng bởi vì nàng còn nhỏ tuổi, mặc kệ là nam tu hay là nữ tu, đều đối với tiểu sư muội này rất thương tiếc, cũng không để ý nàng mặt lạnh, thậm chí các sư tỷ có tình yêu tràn lan còn cho nàng rất nhiều đồ chơi nhỏ, có ăn, dùng, chơi.

Văn Kiều: ...

Văn Thỏ Thỏ tò mò duỗi ra móng thỏ đi lấy những vật kia, các sư tỷ nhìn thấy nó, nhao nhao khen nó thật đáng yêu, lại lấp một đống đồ vật cho Văn Thỏ Thỏ.

Văn Thỏ Thỏ không có túi trữ vật, má túi trong miệng nó chỉ có thể dùng để chứa linh đan, không chứa được những vật khác, đành phải để tỷ tỷ giúp nó cất đi, về sau lại chơi.

Văn Thỏ Thỏ nói cám ơn các ngươi. Văn Kiều nghiêm túc cảm tạ các nàng.

Ai nha, hóa ra nó gọi là Văn Thỏ Thỏ, thật đáng yêu.

Văn Thỏ Thỏ, ngươi là tiểu công tử hay là tiểu cô nương?

Công. Văn Kiều nghiêm mặt nói.

Đó chính là tiểu công tử. Văn Thỏ Thỏ ngẩng đầu lên, vẻ mặt kiêu ngạo, nó hiện tại là tiểu công tử.

Văn Kiều: ...

Thật vất vả tạm biệt các sư huynh sư tỷ nhiệt tình, hai người tới diễn võ trường dưới chân núi, nơi này trọng lực là hai đối một, trước hết để cho Ninh Ngộ Châu thích ứng.

Ninh Ngộ Châu đi vào trong diễn võ trường, bước chân có chút ngưng trệ, không ung dung như bình thường. Chẳng qua xem từ lễ nghi và sắc mặt của hắn, không người nào nhìn ra hắn miễn cưỡng, ngay cả bước chân cũng giống như đã được đo lường, không nhanh không chậm đi tới.

Văn Kiều ngồi xổm ở một bên nhìn xem, trong mắt có mấy phần suy nghĩ sâu xa.

Dường như từ khi quen biết đến bây giờ, nàng giống như chưa từng thấy bộ dáng chật vật của nam nhân này, ngay cả khi ở trong động phủ của yêu tu tại Lân Đài Liệp Cốc, trước đó bộ dáng hắn vẫn ung dung. Còn về sau bọn họ bị rơi xuống không gian dưới đất, Văn Kiều bởi vì ngất đi, không thấy được dáng vẻ chật vật hiếm có của hắn.

Nam nhân này vẫn luôn không nhanh không chậm như vậy.

Mặc kệ làm chuyện gì, đều đã tính trước, rõ ràng tu vi không cao, lại cường đại đến không thể tưởng tượng nổi, cực kỳ đáng tin cậy.

Chẳng qua, tu vi vẫn hơi thấp. Văn Kiều nghĩ đến, chờ hắn thích ứng trọng lực hai đối một, liền dẫn hắn đến diễn võ trường có trọng lực năm đối một, giống như nàng, từng bậc từng bậc leo lên.

Lúc đi vào diễn võ trường có trọng lực mười đối một, Ninh Ngộ Châu bất ngờ không đề phòng, thiếu chút nữa nằm xuống.

Văn Kiều kịp thời đỡ lấy hắn, vẻ mặt nghiêm nghị nói ra: Phu quân, chúng ta tu luyện ở chỗ này đi.

Ninh Ngộ Châu: .. Được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.