Phùng Xuân

Chương 17: Chương 17: Nếu có thể, cậu thật muốn ôm chầm lấy ba, chia sẻ cho ba chút ấm áp của mình




Lúc Diệp Du Đồng tỉnh dậy đã là buổi trưa ngày hôm sau. Trước đây cậu chưa bao giờ nếm mùi say rượu, cái cảm giác như có ai đó nện vào đầu làm cậu thề với lòng là sau này không bao giờ nếm thêm lần nữa. Đúng rồi, ngày hôm qua cậu hẳn là đã ngủ trong thư phòng của ba ba, sao giờ lại tỉnh dậy trong phòng của mình, chẳng lẽ...

.

Nghĩ đến đó, cậu không cách nào ngủ được nữa, cậu vội vàng ngồi dậy rửa mặt, ăn mặc chỉnh tề đi xuống lầu. Lúc này cũng đã gần mười một giờ trưa rồi, trước giờ chưa từng phóng túng như thế làm Diệp Du Đồng cảm thấy bất an, vừa uống rượu vừa say mèm ngủ đến trưa, không biết ba cậu có giận hay không nữa.

“Lêu lêu anh hai, anh hai ngủ nướng!” Vừa nhìn thấy anh hai mình, Diệp Ngải Ngải mặc bộ váy màu phấn hồng vừa gọi vừa chạy tới, “Ngải Ngải chờ anh hai lâu lắm rồi đó!” Nhưng mà ba ba không cho cô bé gọi anh hai dậy, đúng là thấy ghét mà!

Thấy em gái mình cuối cùng cũng đã về nhà, Diệp Du Đồng thật vui vẻ, lúc này cậu quên cả xấu hổ vì bị cười nhạo, cậu đi tới ôm lấy cô bé, “Về rồi à? Có nhớ ba với anh hai không?” Dì và em gái đi cũng khá lâu rồi, chỉ cần nghĩ đến chuyện mẹ kế cậu đi đến nỗi ngay cả sinh nhật cha cậu cũng không chịu về thu xếp một chút, trong lòng cậu cũng có chút khó chịu.

“Nhớ ba ba, không thèm nhớ anh hai!” Mặc dù Diệp Ngải Ngải còn nhỏ nhưng cũng đã biết cách trêu chọc người khác như thế nào rồi, cô bé cố ý nói với anh hai mình như vậy, “Anh hai ngủ nướng không chịu chơi với Ngải Ngải, hừ!”

“Cô bé đáng ghét!” Diệp Du Đồng xoa xoa cái đầu nhỏ nhắn của em gái, “Hôm nay muốn chơi trò gì? Anh hai chơi với em?”

“Được nha, em muốn anh hai chơi điều khiển xe với em, mình thi đấu với nhau nha!” Cô bé bốn năm tuổi này chưa bao giờ thích búp bê như mấy bé gái cùng trang lứa khác, mấy món đồ chơi của cô bé điều thiên về nam tính thôi. Lúc còn nhỏ Diệp Du Đồng chưa bao giờ được chơi món đồ chơi nào, đến lúc trưởng thành lại bị cô em gái đưa ra yêu cầu ngây thơ này, tính ra thì chơi cùng với em gái cũng có thể xem như bù đắp lại khiếm khuyết thuở ấu thơ của cậu.

Hai anh em dàn trận trong phòng khách, vì em gái còn nhỏ tuổi, nên Diệp Du Đồng nhường cô bé chạy trước, lúc chạy đến thời điểm quan trọng Diệp Ngải Ngải sẽ hưng phấn mà hét to lên. Sớm biết em mình là cô bé hiếu thắng, không thắng sẽ không không bỏ qua, nên cuối cùng Diệp Du Đồng làm bộ như kĩ thuật không tốt, để thua cô bé.

Có lẽ bởi vì thế mà Diệp Ngải Ngải rất thích chơi đùa với anh hai. Bởi vì anh hai sẽ không chê bé nhỏ mà không chơi trò chơi với bé, cũng sẽ không ỷ lớn ăn hiếp mình, hai anh em chơi chung rất vui vẻ.

Hai anh em đang chơi trò chơi thì đột nhiên vang lên tiếng giày cao gót của Chu Ngọc San từ trên lầu đi xuống, vừa xuống tới phòng khách cô đã túm lấy tay con gái, thậm chí không thèm để ý chuyện cô bé còn đang cầm điều khiển từ xa, “Ngải Ngải, đi với mẹ!”

Diệp Du Đồng giật mình, lúc này cậu phát hiện sắc mặt của mẹ kế mình không được tốt lắm, cậu run run hỏi, “Dì Chu, dì...”

Nghe cậu mở miệng nói chuyện, Chu Ngọc San quay ngoắt qua trừng mắt liếc cậu, trong mắt chứa đầy căm tức, “Cậu lại muốn nói cái gì? Tôi muốn dẫn con gái của mình đi cũng không được à?”

Tuy rằng trước đây quan hệ của hai người cũng không mấy thân thiết cho lắm, nhưng từ trước tới giờ cậu chưa bao giờ thấy mẹ kế cậu nổi giận trước mặt người khác như thế, lúc này điều mà lo lắng nhất là liệu có phải giữa cha cậu và dì ấy đã xảy ra chuyện gì rồi hay không.

Diệp Ngải Ngải đang chơi vui vẻ lại bị mẹ mình phá vỡ, mà thái độ thô bạo của mẹ cũng đã khiến cô bé sợ hãi, “Mẹ ơi, mẹ nắm tay Ngải Ngải đau quá!”

Lúc này Chu Ngọc San mới phát hiện sự thất thố của mình, cô hít sâu một hơi, bình tĩnh lại, nhìn đứa con riêng của chồng nói, “Cậu đi nói với Diệp Phùng Xuân, cho dù anh ta có đệ đơn ly hôn lên tòa án, tôi cũng không giao quyền nuôi Ngải Ngải cho anh ta!” Nói xong, cô vội vã ôm cô con gái đang khóc ầm ĩ ra ngoài.

Diệp Du Đồng nghe thấy hai từ “Ly hôn”, đầu óc cậu như trống rỗng, điều cậu nghĩ đến đầu tiên là cha cậu đã biết rõ sự thật, hiện giờ không biết cha cậu đang đau lòng, khổ sở bao nhiêu... Cậu liếc nhìn Chu Ngọc San một cái, lập tức quẳng chiếc điều khiển trong tay, chạy nhanh lên lầu hai.

Không có trong phòng sách cũng không có trong phòng ngủ, Diệp Du Đồng không chút băn khoăn mà đi thẳng tới căn phòng mà cha cậu thường nghe nhạc. Cậu đẩy cửa ra, trong tiếng nhạc vờn quanh cha cậu đang tựa vào sopha, mày nhíu, đôi mắt nhắm nghiền, dường như đang rất phiền muộn.

“Ba, ba và dì Chu...” Cậu ngừng lại vì nhìn thấy đôi mắt bén nhọn của ba ba, ba như vậy, có chút xa lạ.

“Ai cho con vào, sao không gõ cửa?” Trong giọng nói trầm mạnh lộ ra sự tức giận.

Lúc này Diệp Du Đồng mới phát hiện dường như mình đã quấy rầy ba ba mất rồi, cậu run rẩy, “Xin lỗi, con...” Cậu quá lo lắng nên quên cả lễ phép, nhưng mà khi nghe thấy tin đó, sao cậu không gấp cho được, “Dì Chu nói ba và dì ấy ly hôn...”

“Phải!” Vẻ mặt Diệp Phùng Xuân dịu đi chút ít, đôi mắt minh mẫn của y lướt qua khuôn mặt cậu bé giống như đang tìm dấu vết gì đó, “Đó là chuyện của người lớn, con không cần phải quan tâm! Có ăn gì chưa? Xuống dưới bảo má Kỷ làm cho con chút gì ăn đi, tối qua con không có ăn cơm phải không?” Còn lấy chai XO của y làm thức uống, không bị ngộ độc cồn cũng xem như may mắn.

Cậu nhớ tới chuyện tối qua mình làm xằng làm bậy, đỏ mặt nói: “Xin lỗi, con không nên uống nhiều rượu như thế...” Nhưng lúc đó cậu quả thật cảm thấy khổ sở lắm, một ngày quan trọng như vậy mà cậu lại không thể nhìn thấy cha mình.

“Là lỗi của ba!” Diệp Phùng Xuân thở ra một hơi, y nhìn thấy trong đôi mắt của cậu bé thật rạng rỡ, không có một gì là quấn quýt si mê y cả, quả nhiên là rượu vào làm y suy nghĩ lung tung, thằng bé này đã quen ỷ lại y, bất quá cũng chỉ là muốn thân thiết với y hơn chút thôi, “Xin lỗi, hôm qua ba đã thất hẹn với con! Chờ đến sinh nhật con, ba sẽ bồi thường lại, được không?”

“Hả? Con... Ba không cần xin lỗi đâu, ba vốn không có hứa mà!” Không biết làm sao lại nhắc tới chuyện này, dù sao thì chuyện đó cũng không quan trọng lắm. Tuy nhiên, nghe ba ba nói như vậy, cậu quả thật rất vui, “Nhưng mà ba và dì Chu phải ly hôn...” Cậu làm sao còn lòng dạ để ý tới chuyện khác nữa chứ.

Thấy cậu nhóc cứ cố chấp nhắc mãi vấn đề này, Diệp Phùng Xuân nhíu mày, thở dài, “Được rồi... Ngay cả con cũng đều phát hiện, con cho là ba không biết gì hết sao?” Đứa bé này quả thật rất ngoan, cậu đã cố gắng rất nhiều để tác hợp cho hai vợ chồng bằng mặt không bằng lòng của y. Rõ ràng mẹ kế không có hảo cảm với cậu bé mà cậu bé thà bản thật chịu thiệt chứ không muốn ba mình ly hôn. Mỗi lần nghĩ đến đó, Diệp Phùng Xuân liền xót xa cho con mình, cho nên y mới bằng lòng phối hợp với cố gắng của cậu bé hàn gắng quan hệ vợ chồng, tiếc là cuối cùng vẫn không được.

Người đàn ông kia của Chu Ngọc San là một thuyền trưởng, gần đây anh ta đã chuyển nghề, lên bờ không đi thuyền nữa. Trước đây, vì nhà anh ta nghèo phải lênh đênh trên biển kiếm sống, nên cha mẹ họ Chu bên kia kiên quyết không cho họ đến với nhau. Hiện giờ nghĩ lại có lẽ trước đây Chu Ngọc San còn băn khoăn chuyện này nên không thể không gả cho y, giờ xem như đã tu thành chính quả, có lẽ đã không còn cần tới tấm lá chắn kèm phiếu cơm dài hạn này nữa rồi.

Diệp Du Đồng nghe cha mình nói như thế, giật mình trợn to mắt! Thì ra ba đã sớm biết, vậy cuối cùng thì y đã mang tâm trạng gì khi biết vợ mình phản bội mình mà vẫn đè nén không nói ra? “Ba ơi... “ Nếu có thể, cậu thật muốn ôm chầm lấy ba, chia sẻ cho ba chút ấm áp của mình.

“Đừng trưng ra khuôn mặt như thế, con cảm thấy ba đáng thương lắm sao?” Diệp Phùng Xuân đúng là bị khuôn mặt để tang cha tang mẹ của cậu bé chọc cho buồn cười, “Đó là chuyện của hai phía mà, ba và dì Chu con vốn là do hai gia đình ép phải lấy nhau, kết quả như bây giờ xem như cũng không tệ lắm!” Lúc ấy y quả thật rất bận rộn nên muốn tìm một người vợ chăm lo cho gia đình con cái, mà ba vợ lại là bạn thân của cha y, nên hai đứa con hai gia đình lấy nhau cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Tuy nhiên, khi đó y vẫn không biết trong lòng Chu Ngọc San vốn đã có người khác rồi, đến sau này phát hiện thì cũng đã muộn.

“Nhưng mà...” Diệp Du Đồng vẫn cảm thấy rất khó chấp nhận, chuyện này thật không công bằng với ba, mà nghe như dì ấy còn muốn dẫn em gái đi, người luôn lo lắng cho người nhà như ba nhất định sẽ rất đau lòng.

“Đồng Đồng, con có tin ba không?” Diệp Phùng Xuân đến gần bên cậu bé, đưa tay xoa nhè nhẹ lên khuôn mặt cậu, “Ba không sao đâu, yên tâm!” Đã khiến con mình phải lo lắng cho mình như vậy, Diệp Phùng Xuân cảm thấy chua xót. Tuy nhiên, nhìn bộ dáng muốn bảo hộ mình của con, đã làm cho tâm hồn u tối của y như gặp được ánh mặt trời, sáng rực lên!

Nhìn dáng vẻ bình thản của cha mình, Diệp Du Đồng gật gật đầu, đôi mắt trong veo: cho dù có thế nào thì cậu luôn tin tưởng ba ba. Nhưng một khi nghĩ đến cảnh ngôi nhà này có lẽ sắp đổ vỡ, trong lòng cậu vừa bất an lại vừa đau khổ.

“Phải rồi, món quà hôm qua con tặng cho ba, ba rất thích!” Như đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó, Diệp Phùng Xuân mỉm cười nhìn cậu bé, một nụ cười vừa dịu dàng vừa dẫn theo dòng điện, quả thật là hấp dẫn trí mạng, “Rất đẹp! Cám ơn con!”

Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy người cha luôn nghiêm túc có dáng vẻ như vậy, khuôn mặt đó đúng là khiến người khác không mở mắt nổi, lúc này tim Diệp Du Đồng bỗng đập lên rộn rã, đến như muốn ngừng thở, “Không, Không có gì.... Ba... thích là tốt rồi!” Cố gắng thốt lên mấy lời này, cậu bé cũng không hiểu vì sao hai gò má mình nóng bừng lên, cổ họng khô rát như thế, cảm giác giống như khi cậu uống rượu tối qua, khô nóng khó kìm nén.

Toàn bộ dáng vẻ ngượng ngùng của con đều bị Diệp Phùng Xuân thu gọn hết vào tầm mắt, lúc này trong đôi mắt y như tối sầm lại, không nhìn thấy đáy.

“Không có gì thì con xuống dưới nhà ăn chút gì đi!” Khi y mở miệng nói chuyện thì giọng nói đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh của ngày thường, “Có một số chuyện ba cần một mình yên tĩnh suy nghĩ!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.