Phượng Hí Đông Cung

Chương 84: Q.2 - Chương 84: Đau lòng khôn nguôi




Long Liễm Thần cưỡi ngựa không nghỉ đuổi đến Kinh Thành nhưng không hề phát hiện ra bất kỳ tung tích nào của Phượng Triêu Hoa, trong lòng vừa vui vừa buồn. Vui là vì nàng có thể đã tới Kinh Thành, mà buồn là vì nàng vẫn không muốn để hắn ở bên nàng đối mặt với mọi chuyện, kiên quyết tạo khoảng cách giữa hai người. Hắn biết nàng ở đâu, nhưng không tài nào đến gần được.

Long Liễm Thần ngước mắt nhìn sắc trời, cách giờ ngọ canh ba chỉ còn khoảng nửa khắc nữa. Xem ra đành phải tới thẳng pháp trường cứu người thôi.

Long Liễm Thần nghĩ đến đây liền vung roi lên, quay đầu ngựa chạy tới pháp trường thành tây.

Khi Long Liễm Thần tới thành tây thì xa xa đã có thể thấy pháp trường đang rất hỗn loạn. Dường như có người đang cướp pháp trường.

Tim Long Liễm Thần đột nhiên đập loạn, vung roi thật mạnh thúc ngựa tăng tốc, nhìn chằm chằm bóng dáng càng ngày càng rõ phía trước, chỉ sợ nàng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Long Liễm Thần càng ngày càng đến gần pháp trường, tình hình phía trước cũng càng ngày càng hỗn loạn. Trong lúc cấp bách, hắn cũng không quan tâm xem người khác có nghe được hay không, dùng hơi sức lớn nhất của mình hét lớn một tiếng, “Dừng tay!”

Đáng tiếc, phía trước dường như không ai nghe được tiếng hét của hắn cả. Họ vẫn đánh hừng hực khí thế.

Đúng lúc này, thời gian đã đến, quan giám trảm bất chấp tất cả, ném lệnh bài xuống, hô: “Chém!”

Vừa dứt lời, toàn trường lặng ngắt, chỉ còn tiếng giao chiến của đám người Phượng Triêu Hoa với Cẩm y vệ và Ngự Lâm quân.

Lúc đó, bởi vì Phượng Triêu Hoa bị Cẩm y vệ cản trở, không thể thoát thân đi cứu phụ thân dưới lưỡi đao, chỉ có thể hét to một tiếng, “Không!”

Trong khoảnh khắc, ngay cả tiếng đánh nhau cũng biến mất, chỉ còn lại một tiếng ‘Không’ gần như điên dại, bi thống đến thấu xương vang vọng cả pháp trường.

Tô Tứ, Ngạn Ngũ, Thác Bạt Lục cũng giống Phượng Triêu Hoa không thoát thân được, hơn nữa còn cách đài hành quyết rất xa, dù bất chấp xông lên cứu người cũng không kịp nữa rồi. Họ chỉ có thể nhắm mắt lại, chờ bi kịch xảy ra.

Mà đúng lúc này, Long Liễm Thần lại quát to một tiếng, “Dừng tay” Đồng thời bay về phía đài hành quyết.

Quan giám trảm thấy thế, vội vàng đứng lên giơ tay hét lớn “Dừng lại!”

Nhưng tay đao phủ dường như đã không ngừng được nữa, đao vẫn đang chém xuống, Phượng Liêm sắp đầu rơi máu chảy.

Trong lòng mọi người căng thẳng, cứu không kịp rồi!

Lòng Long Liễm Thần cũng nóng như lửa đốt, rút trường kiếm ra mạnh mẽ đâm về phía trước, cố gắng chặn đao lại.

Cùng lúc đó, Thanh Phong Phổ cách đài hành quyết gần nhất, kẻ địch quanh người cũng nhiều nhất không để ý đến an nguy của mình, dứt khoát phi thân lên, dùng vũ khí duy nhất trên tay cùng Long Liễm Thần chặn thanh đao đang chém xuống ở giữa không trung, sau đó dùng lực đánh bay thanh đao đi, lập tức trở tay, chặt phăng tay của đao phủ.

Long Liễm Thần thấy thế liền thở phào nhẹ nhõm. May là không tới trễ.

Đang lúc tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, một thanh kiếm sắc bay về phía lưng Thanh Phong Phổ.

“Cẩn thận!” Long Liễm Thần lanh tay lẹ mắt, vung kiếm ngăn cản, nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước.

Thanh kiếm kia đâm xuyên qua người Thanh Phong Phổ, đâm trúng tim từ sau lưng.

“Tam ca!” Tô Tứ, Ngạn Ngũ, Thác Bạt Lục từ những hướng khác nhau vội vàng chạy tới.

Tô Tứ run rẩy điểm các huyệt đạo của Thanh Phong Phổ nhưng không hề có tác dụng, máu vẫn không ngừng chảy ra, “Làm thế nào, làm thế nào bây giờ? Ai nói cho ta biết nên làm cái gì bây giờ?”

Thác Bạt Lục tinh thông y thuật cũng luống cuống tay chân, sốt ruột tới mức rơi nước mắt. Nước mắt của hắn pha loãng máu Thanh Phong Phổ, nhưng không thể pha loãng được bi thống nồng đượm trong lòng.

Phượng Triêu Hoa như mất hồn nhìn chằm chằm Thanh Phong Phổ, từ từ bước đến gần, không tin đây là sự thực.

Thanh Phong Phổ miễn cường mở mắt ra nhìn Phượng Triêu Hoa, giật giật ngón tay.

“Tiểu thất nhanh lên một chút, tam ca có lời muốn nói.” Ngạn Ngũ nói.

Phượng Triêu Hoa như thể không nghe thấy hắn nói cái gì, vẫn chậm rãi lê bước, kinh ngạc nhìn Thanh Phong Phổ, nước mắt lã chã rơi nhưng trên mặt lại không nhìn ra một chút đau thương nào.

“Phượng thất. . .” Long Liễm Thần đau lòng nhìn nàng, mấy lần muốn nói lại thôi, vì hắn không biết nên nói cái gì cho phải. Suy cho cùng, đầu sỏ gây nên tấn bi kịch này chính là phụ hoàng. Hắn có tư cách gì mà nói chuyện ở đây chứ?

Một hồi lâu sau, Phượng Triêu Hoa ngồi xuống bên cạnh Thanh Phong Phổ, nắm lấy bàn tay càng ngày càng lạnh của hắn, mấp máy bờ môi. Nàng run rẩy hồi lâu mới nhắm mắt lại, khổ sở khẽ gọi, “Tam ca.”

“Thất muội.” Thanh Phong Phổ muốn nắm lại tay nàng, nhưng hắn đã không còn sức nữa rồi. Hắn cong khóe môi, mỉm cười thê lương, nói: “Trước khi ta đi có mọi người ở bên cạnh như thế này là ta đã mãn nguyện lắm rồi.”

Phượng Triêu Hoa lệ tuôn như suối, liên tục lắc đầu, khóc không thành tiếng.

“Đừng khóc, ta thích nhìn muội cười.”

Phượng Triêu Hoa nghe vậy, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, nhưng còn khó coi hơn khóc.

Thanh Phong Phổ thấy thế, cười nói: “Muội xem, như vậy đẹp hơn nhiều. Về sau phải cười thật nhiều, con gái phải cười lên mới đẹp.”

Phượng Triêu Hoa lắc đầu, “Đừng nói nữa, để lục ca cầm máu cho huynh.”

“Vô dụng thôi Thất muội, muội hãy để cho ta nói hết. Bây giờ không nói, sau này sẽ không còn cơ hội nữa.” Thanh Phong Phổ nhìn về phía Long Liễm Thần, nói: “Thái tử, ta giao muội ấy lại cho ngươi.”

Long Liễm Thần nặng nề gật đầu, ngồi xổm xuống, nói: “Ta dùng tính mạng của ta thề, kiếp này sẽ cho nàng hạnh phúc.”

Thanh Phong Phổ nghe vậy thì yên tâm, nhìn sang, nói với Phượng Triêu Hoa, “Thất muội, hãy hứa với ta, muội sẽ không báo thù nữa.”

Phượng Triêu Hoa cúi đầu, im lặng không nói .

“Thất muội.” Giọng Thanh Phong Phổ yếu ớt mang theo cầu khẩn.

Phượng Triêu Hoa nhỏ giọng nói, “Thật xin lỗi tam ca, muội không thể hứa với huynh được.”

“Thất muội, đừng tự ép mình vào đường cùng… Khụ....khụ. ..”

“Tam ca!” Phượng Triêu Hoa nhìn Thanh Phong Phổ đang hấp hối, cực kỳ bi thương. Nàng nắm thật chặt tay hắn, nước mắt càng chảy càng nhiều, không ngừng lắc đầu, “Đầu tiên là Nhị ca, tiếp theo là Phượng gia, bây giờ lại là huynh, vậy người tiếp theo sẽ là ai? Tam ca, không phải là muội muốn ép mình vào đường cùng, mà là ông ta muốn đuổi tận giết tuyệt muội, hiện giờ muội đã không thể rút lui được nữa rồi!”

“Thất muội”, Thanh Phong Phổ cố gắng mở mắt ra nhìn Phượng Triêu Hoa, “Đừng báo thù! Nếu không…..ta chết cũng không nhắm mắt” Dứt lời, khí tuyệt.

“Tam ca!” Sau khi Phượng Triêu Hoa điên cuồng hét lên một tiếng tê tâm liệt phế, hai mắt trống rỗng, hơi giật mình nhìn chằm chằm Thanh Phong Phổ mấy giây rồi bỗng xoay người lên ngựa, phóng ngựa phi nước đại, chỉ để lại cho mọi người một bóng lưng càng lúc càng xa.

Con ngựa bị Phượng Triêu Hoa không ngừng vung roi ra sức chạy như điên hí không ngừng, vang dội cả trăm dặm xung quanh, như thể đang thay thế chủ nhân thổ lộ nỗi đau thấu tim gan.

“Phượng thất!” Long Liễm Thần hét to một tiếng, phản ứng đầu tiên là muốn nhảy lên lưng ngựa đuổi theo nàng, nhưng hắn không thể, người nhà của nàng đang cần hắn .

Long Liễm Thần giương mắt nhìn bóng lưng tiêu điều kia, đáy lòng đau đớn không nói nên lời. Hồi lâu sau mới thở dài một tiếng, xoay người, tầm mắt lướt qua khuôn mặt của quan giám trảm, chợt trở nên lạnh lẽo.

Phịch một tiếng, quan giám trảm bị ánh mắt lạnh lẽo này làm cho sợ hãi, hai chân mềm nhũn quỳ sụp xuống, liên tục không ngừng cúi đầu kêu, “Vi thần tham kiến thái tử gia.”

Tầm mắt Long Liễm Thần chỉ thoáng dừng trên mặt quan giám trảm mấy giây, ngay sau đó chuyển sang Phượng Liêm. Trời đông giá rét trong nháy mắt hóa thành mùa xuân ấm áp, vội tiến lên, đưa tay đỡ Phượng Liêm dậy, xin lỗi, “Tiểu tế tới chậm, đã khiến ngài hoảng sợ rồi.”

Phượng Liêm đứng dậy, đứng còn chưa vững đã hất tay Long Liễm Thần ra, lạnh lùng nói, “Thảo dân không nhận nổi.”

Ngạn Ngũ tiến lên đỡ Phượng Liêm, đôi mắt ửng đỏ, cúi đầu khẽ gọi, “Phượng bá phụ.”

Phượng Liêm mím môi, nặng nề gật đầu, bởi vì trong mắt đã ngấn nước, chỉ sợ chớp một cái sẽ lập tức trào ra.

Phượng Liêm được Ngạn Ngũ đỡ rời đi, khi đi tới bên cạnh Thanh Phong Phổ, nhìn hắn chết không nhắm mắt nhưng khuôn mặt lại vô cùng an tường, ông không kìm được nước mắt, quỳ sụp xuống, tay bắt lấy vai hắn, tựa đầu lên. Ông không ngừng lắc đầu, mặc dù không có tiếng khóc, nhưng hai vai khẽ run đã nói lên tất cả, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống những phiến đá cẩm thạch trên đất vô cùng vang dội.

Ngạn Ngũ và Thác Bạt Lục thấy thế cũng đều âm thầm gạt lệ.

Bỗng dưng, Tô Tứ lấy tay vuốt mắt cho Thanh Phong Phổ sau đó lạnh lùng nói, “Tiểu Ngũ, Tiểu Lục đỡ Phượng bá phụ dậy, chúng ta đi!”

Ngạn Ngũ và Thác Bạt Lục dùng tay lau khô khóe mắt, mỗi người nhấc một cánh tay của Phượng Liêm, nói: “Phượng bá phụ, chúng ta đi thôi.”

Phượng Liêm đứng dậy, ngẩng đầu nhìn về phía hoàng cung, trong mắt chứa đầy là bi thương, trong phút chốc như thể già thêm mười tuổi.

“Phượng bá phụ đi thôi, đừng nhìn nữa ạ.” Ngạn Ngũ nhỏ giọng khuyên nhủ.

Phượng Liêm nhìn chằm chằm mái ngói kim bích huy hoàng một hồi lâu mới quay đầu lại, để mặc cho Ngạn Ngũ và Thác Bạt Lục dìu đi.

“Phượng tướng.” Long Liễm Thần lên tiếng muốn giữ người, nhưng không biết nên dùng lý do gì để giữa ông lại. Chuyện đã tới nước này thì bất kỳ lý do gì cũng không còn sức thuyết phục nữa.

“Hôm nay Phượng mỗ chỉ còn là một thường dân, thái tử không cần gọi như vậy.” Giờ khắc này, giọng nói của Phượng Liêm có vẻ cực kỳ già nua.

“Nếu ngài thật sự vô tội, ta nhất định sẽ dùng hết khả năng của mình để trả lại sự trong sạch cho ngài.” Long Liễm Thần nói.

“Không cần, trong sạch hay không đã không còn quan trọng nữa. Chỉ mong hoàng thượng niệm tình xưa, nể tình thảo dân hai mươi năm qua đã hết lòng lo lắng vì thiên triều, trung thành và tận tâm với hoàng thượng, đừng gây khó dễ cho con gái của thảo dân là tốt lắm rồi.” Khi Phượng Liêm nhắc tới con gái, nước mắt lại lã chã rơi, những đứa bé này đều là con của ông! Là do ông đã làm liên lụy tới bọn chúng.

Long Liễm Thần im lặng, vào giờ phút này có nói gì đi chăng nữa cũng đều có vẻ già mồm cãi láo, vô cùng cứng nhắc.

Lúc này, Tô Tứ một tay bế ngang thi thể Thanh Phong Phổ lên, lê bước chân nặng trịch đuổi theo đám người Ngạn Ngũ. Nhưng vừa mới đi tới đài hành hình hắn liền ngừng lại, đôi môi hé mở, giọng điệu vô cùng bình tĩnh lại vang vọng, “Thù này không báo, Tô Tứ ta thề không làm người!” Dứt lời, nhảy xuống đài hành quyết, sải bước rời đi.

Long Liễm Thần nhìn bóng lưng càng ngày càng mờ của bọn họ, thật lâu cũng không hoàn hồn. Hắn khẽ thì thầm, “Phụ hoàng, vì sao người phải làm như thế? Rốt cuộc là vì cái gì mà khiến người lại phán quyết lạnh lùng với một lương tướng như vậy? Người đầu tiên bị hành quyết ngay lập tức từ khi Thiên Triều khai quốc tới nay lại chính là Thừa tướng của người, nhạc phụ của nhi thần.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.