Phương Hoa Tuyệt Đại

Chương 64: Chương 64: Đế quốc hoa hồng (19)




Edit & Beta: La Quý Đường.


---------------------------------------------------------------------------------

Augustus thật sự nhịn không được, khiến cho động tác đều có vẻ thô bạo.

Sau khi hắn cùng Sở Từ tách ra, kỳ dễ cảm chỉ có thể dựa vào chính mình ảo tưởng mà vượt qua, lần lượt tích lũy xuống, thời điểm mỗi lần trước và sau kỳ dễ cảm, đều là người trong quân đoàn vòng qua hắn mà đi.

Người dục cầu bất mãn tựa như một thùng thuốc nổ. Bùm, thấy ai là bắn người đó, ai cũng như nhau, căn bản không có ai sẽ tới gần hắn một bước.

Hắn cảm thấy chính mình không có điên khùng mà đến Đồ Lan cướp người đã xem như bình tĩnh khắc chế, hiện tại người ngày đêm tơ tưởng đang ở trong ngực, Augustus căn bản không nghĩ tiếp tục nhẫn nhịn.

Dù sao nhịn như thế nào, người này đều sẽ không đau lòng hắn một phân, còn không bằng tra tấn cậu, làm cậu tự thân cảm nhận được tình yêu cùng hận thù của hắn.

"Tóc sao lại trở nên dài như vậy?" Augustus rốt cuộc chạm vào mái tóc dài mà hắn luôn tưởng tượng, so với ảo tưởng còn muốn mượt mà hơn, giống như nước chảy qua khe hở ngón tay của hắn.

Sở Từ "Ưm" một tiếng, không có giải thích, tiểu sói con quá hung, cậu rất khó tập trung tinh thần.

Augustus trở lại bên người cậu, cái loại đau đớn phiền lòng này lại biến mất, tuy rằng theo tóc càng ngày càng dài, đau đớn cũng giảm bớt rất nhiều, nhưng cũng chỉ là giảm bớt, cũng không hoàn toàn biến mất.

Hiện tại nó không còn, Sở Từ hôn hôn trầm trầm, lại cảm thấy thần trí đều trở nên thanh tỉnh rất nhiều.

...... Không, cũng không có thanh tỉnh như vậy, dù sao Augustus cũng sẽ không để cậu chân chính thanh tỉnh.

Sở Từ nhớ không rõ chính mình như thế nào căng qua bảy ngày này.

Cả người đều đau, đến sức nâng ngón tay một chút cũng không có, tiểu sói con nổi điên liền biến thành chó săn lớn, ở trên người cậu lại gặm lại cắn, giống như muốn đem hận ý một năm tích góp xuống toàn bộ phát tiết ra ngoài.

Cắn xong, chính hắn phát tiết hết, lại nhớ rõ lại đây đau lòng cậu, nhão nhão dính dính mà cọ cậu, thoa thuốc mỡ cho cậu, hôn một chút, thoa một lần, hôn toàn thân cậu.

"Ngài chừng nào thì để tôi trở về," Augustus hôn lấy đuôi mắt của cậu, khẩn cầu mà nói: "Đã hơn một năm, ngài nếu là tức giận, hiện tại cũng nên nguôi giận đi?"

Sở Từ mở to mắt, có trong nháy mắt mà hoảng hốt.

Bị cậu vứt bỏ lâu như vậy, hắn cư nhiên còn nghĩ sẽ về.

...... Thật đúng là tính cách của chó con, nhớ ăn không nhớ đánh, một khắc trước bị đá đến một bên, ngay sau đó vẫy tay lại có thể dỗ trở về.

Sở Từ đem hắn đẩy sang một bên: "...... Không, tôi nói rồi, tôi đã...... Ô......"

Augustus che lại miệng cậu, dựa vào bên tai cậu nhẹ giọng nói: "Tôi không thích nghe ngài nói cái này, nói cái khác có được không, thanh âm của ngài dễ nghe như vậy, vì sao luôn không chịu đối với tôi nói dễ nghe một chút vậy...... Tên ngu lần trước mạo phạm ngài bị tôi giết rồi, ngài khen tôi một chút, dỗ dành tôi, được không?"

Ngữ khí của hắn rất là ủy khuất, giống như đứa trẻ nhỏ cực khổ kiểm tra cao điểm nhất đem về, lại đến một câu khích lệ cũng không được, ủy khuất đến sắp khóc.

Quá đáng thương, Sở Từ nghĩ.

Làm cậu rất muốn đem con chó con này ôm vào trong lòng ngực xoa vài cái.

Chỉ tiếc là không được.

Augustus vừa thấy cậu, đến oán hận đều quên, đặc biệt ở trên giường lăn lâu như vậy, hắn khả năng cho rằng đây là dự triệu hai người sắp hòa hảo, lại bắt đầu hướng cậu làm nũng.

Cậu đành phải bảo trì trầm mặc, lấy trầm mặc ứng vạn biến.

Augustus thật lâu đợi không được cậu đáp lại, ở trong lặng im lâu dài minh bạch đáp án của cậu, nôn nóng mất đi cậu tích lũy đến cực hạn, hướng suy sụp tất cả lý trí, lại kìm nén không được, cường ngạnh mà đè nặng cánh tay của Sở Từ, cúi người dựa hướng chỗ cổ cậu.

Tin tức tố Alpha kiêu ngạo lại lỗ mãng tràn đầy phòng, tên nhóc con rốt cuộc hướng cậu lộ ra răng nanh sắc bén.

Đôi tay Sở Từ bị gắt gao đè lại, không thể động đậy, Augustus không phải đang thử cậu, hắn là thật sự muốn mạnh mẽ đánh dấu cậu.

Mắt thấy Augustus cùng cậu khoảng cách càng ngày càng gần, cái loại cảm giác nguy hiểm không thể hiểu được này cũng càng ngày càng cường liệt, Sở Từ theo bản năng quay đầu đi, nức nở mà nói: "Không cần......"

Augustus động tác ngừng lại, nhìn thấy nước mắt của Sở Từ vô thanh vô tức mà chảy xuống, có trong nháy mắt như vậy, hắn thậm chí đã quên chính mình muốn làm gì.

Hắn hoảng loạn mà nhìn Sở Từ, vụng về mà buông ra cậu, thay cậu lau đi nước mắt: "Thực xin lỗi, là tôi không tốt, ngài đừng khóc...... Tôi không đánh dấu ngài, ngài đừng khóc......"

Sở Từ không có muốn khóc, tuy rằng ở trên giường thường xuyên bị hắn làm đến rớt nước mắt, nhưng nước mắt bị khoái cảm gây ra cùng nước mắt bị dọa đến không giống nhau.

Augustus hậu tri hậu giác mà nghĩ, hắn dọa đến cậu rồi.

[ Tôi bắt đầu hoài nghi ngài có thể hoàn thành nhiệm vụ lần này hay không. ] hệ thống nói.

Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu không ở chỗ Sở Từ, mà ở chỗ Augustus.

Cái tên này nhìn thấy Sở Từ khóc liền kinh hoảng đến không biết nên như thế nào cho phải, làm nó đều nhịn không được đối với sở thích chuyên đùa bỡn của Sở Từ sinh ra nghi ngờ.

[ Vậy mi liền chờ xem. ]

Sở Từ co rúm lại một chút, né tránh Augustus đụng vào, cuộn tròn ở góc giường, không nói một lời.

Augustus thật cẩn thận mà hướng bên cạnh cậu xê dịch: "Tôi thật sự sai rồi, ngài không cần tức giận......"

Hắn càng nói càng chột dạ, thanh âm cũng càng ngày càng nhỏ.

Trước khi nhìn thấy Sở Từ khóc, hắn thật sự muốn quyết tâm đánh dấu cậu, dục vọng muốn hoàn toàn có được người này lớn hơn lý trí. Nhưng khi vừa thấy nước mắt của Sở Từ, hắn đến cái gì cũng quên hết.

Hắn duỗi tay, nhẹ nhàng chọc chọc Sở Từ, khoe mẽ mà gọi: "Chủ nhân."

Sở Từ đem mặt vùi vào trong chăn: "Lăn."

[...... Ngài đừng cười, tôi thật sợ hắn nghe thấy. ]

[ Không được bôi nhọ ta. ] Sở Từ dừng một chút, cảm thán mà thêm một câu: [ Thật đáng yêu, thật muốn ôm ôm hắn. ]

Hệ thống nhìn nhìn tên cho nào đó lỗ tai đang gục xuống ủ rũ cụp đuôi, không đánh giá gì nữa.

Augustus nhìn cậu vẫn luôn che chăn, sợ cậu hô hấp không thông, nhẹ nhàng lôi kéo góc chăn, muốn đem chăn từ trong tay cậu lôi ra.

Sau đó đã bị Sở Từ đập một cái.

Augustus nhanh như chớp thu lại móng vuốt, hắn thật ra muốn toàn tâm toàn ý để Sở Từ đập hắn nhiều thêm vài cái, nhưng mà, vừa rồi đã làm sai, không dám lại làm càn.

Hắn cũng học bộ dáng Sở Từ, cuộn tròn ở đối diện, tỉ mỉ mà nhìn cậu.

"Ngài vì sao không muốn cùng tôi hòa hảo vậy" Augustus nhẹ giọng hỏi: "Trên thế giới này, sẽ không có ai so với tôi càng yêu ngài, cũng sẽ không có ai so với tôi đối với ngài càng tốt. Ngài hoà giải để tôi ở bên đi...... Chúng ta lại một lần nữa quen biết nhau được không?"

Sở Từ: Được.

Augustus đợi trong chốc lát, chỉ nghe được tiếng tim đập điên cuồng của chính mình: "Lúc trước người khác đều nói, tôi và ngài địa vị chênh lệch quá lớn, ở bên nhau cũng không lâu dài được. Nhưng mà hiện tại, tôi cũng có quân đoàn của mình, chênh lệch giữa chúng ta có phải hay không đã giảm bớt một chút? Có phải hay không có thể ở bên nhau lâu một chút?"

Sở Từ: Đúng vậy.

Trong phòng tối tăm vẫn an tĩnh như trước, Augustus đột nhiên hậu tri hậu giác phát hiện, Sở Từ không bật đèn.

Là bởi vì chán ghét hắn, cho nên đến mặt hắn cũng không muốn lại nhìn sao?

Mấy ngày nay ôn nhu, đại khái cũng đều là ảo giác bị hắn cưỡng bách tạo ra tới đi, hắn quá nhớ cậu, thế cho nên hắn đều đã quên, người này ngay từ đầu còn muốn chạy trốn, vẫn là bị hắn ngạnh sinh sinh bắt trở về.

Chỉ là, cho dù biết Sở Từ ghét bỏ hắn, hắn vẫn không muốn buông tay, hắn vẫn quyến luyến ôn nhu mà cậu ngẫu nhiên bố thí cho hắn.

Hắn luyến tiếc cậu, tựa như người sắp chết từ lâu ngày lặn lội đường xa, thật vất vả nắm được một tia sáng, dù phỏng tay cũng không muốn buông ra.

Augustus lại hướng bên cạnh Sở Từ dịch một chút, hít lấy hơi thở của cậu, chậm rãi nhắm mắt lại.

Hắn lâu rồi đã không ngủ yên, thời điểm không ở bên người Sở Từ, chỉ cần nhắm mắt lại, trong óc liền sẽ không tự chủ được mà hiện lên thân ảnh Sở Từ, hiện lên mắt cười của cậu, cả thanh âm, bắt đầu vẫn là ôn nhu, nhưng cuối cùng lại dừng ở biểu tình lãnh đạm khi Sở Từ vứt bỏ hắn, rồi sau đó như vậy mà bừng tỉnh, lâm vào bóng đêm vô biên, trằn trọc, đêm không thể ngủ.

Bên người an tĩnh lại, chỉ có tiếng hít thở hoà hoãn.

Sở Từ kéo chăn ra, nhìn Augustus, chẳng sợ ở trong mơ, tiểu sói con vẫn bất an như cũ mà cau mày, đại khái là gặp ác mộng, hô hấp của hắn đột nhiên dồn dập, đột nhiên vươn tay, nắm chặt cổ tay của cậu.

Hắn rốt cuộc bắt được bảo vật tâm tâm niệm niệm, hô hấp chậm rãi có xu hướng bình tĩnh.

Sở Từ đem hắn ôm vào trong lòng ngực, hôn hôn trán của hắn: "Ngủ đi, ngủ ngon."

Augustus tỉnh lại, trong phòng không có thân ảnh của Sở Từ, cũng không có hơi thở của cậu.

Đến trên chăn cũng không có lưu lại một chút, như là chưa bao giờ từng xuất hiện qua, nếu không phải hắn có thể xác định mấy ngày hôm trước cũng không phải hắn phán đoán, hắn sẽ cho rằng đây là hắn làm một giấc mơ.

Augustus đau đầu mà che trán lại, muốn dâng lên một nụ cười trào phúng, chỉ là khóe môi mới vừa gợi lên một chút, lại nặng nề mà rũ đi xuống.

Người kia đại khái là mượn cái này nói cho hắn, đây là quan hệ sau này của bọn họ, không dây dưa, ranh giới rõ ràng.

Thời điểm hắn ngủ, còn mơ thấy cậu ôn nhu mà ôm chính mình, vừa mở mắt, cái gì cũng không còn.

Tương phản khác nhau như trời với đất cơ hồ muốn đem tinh thần của hắn đều băm nhỏ ra, Augustus thật mạnh nằm lại giường, nhìn trần nhà chằm chằm, sau một lúc lâu, hắn bưng kín đôi mắt.

Con mẹ nó, còn không bằng vĩnh viễn cũng đừng tỉnh lại.

Hắn ở trong phòng đợi một tuần, Sở Từ vẫn luôn không trở về, có lẽ là biết hắn đang đợi cậu, sợ hắn, cũng có lẽ là không muốn lại cùng hắn có một chút liên hệ, cho nên dứt khoát trốn đi.

Augustus không lại tiếp tục chờ, đem chủ nhân nơi này dọa đến không dám trở về, đây là loại chuyện gì cơ chứ.

Hắn bước vào thang máy, cửa chậm rãi khép lại, ngăn trở tầm mắt nặng nề của hắn.

[ Hắn đi rồi. ]

[ Ừ. ] Sở Từ buông hoa trong tay, nghiêng nghiêng đầu: [ Vậy bắt đầu đi. ]

Sở gia chủ từ lần trước đã bị kinh hách, lại xuất hiện trước mặt người khác đã là chuyện một tháng sau.

Cậu từ chối tất cả phỏng vấn, chỉ là chuyện tốt này truyền thông còn chưa từ bỏ ý định, trộm đi theo cậu, muốn chụp được tin tức lớn đáng giá.

Công phu không phụ lòng người, chụp được hình và video Sở Từ cùng người khác hẹn hò, mấy nhà truyền thông không hẹn mà cùng ở nắm chặt camera trong tay, thở lớn cũng không dám —— này nếu là phát ra, bọn họ có thể một lần kiếm đầy bồn đầy chén!

Vì để tác dụng phát huy ảnh chụp cùng video lớn nhất, nhóm truyền thông vắt hết óc, khổ cực suy nghĩ. Vì thế, tiêu đề mấy ngàn vạn năm trước từng được giới giải trí rộng lớn dùng cho tiêu đề đầu trang báo chí lần thứ hai xuất hiện tái kiến giang hồ.

[ Bùng nổ! Sở gia chủ đêm khuya cùng người yêu mới hẹn hò! Trong ngõ hẹp hôn môi! Hư hư thực thực chuyện bị đánh dấu! ] tin tức linh tinh che trời lấp đất, che lại trong mắt của mọi người.

Mọi người tò mò bấm vào, mấy tấm ảnh chụp lập tức nhảy ra, ảnh chụp Sở Từ hơi hơi cúi đầu, một khuôn mặt người đàn ông ẩn ở trong bóng tối một tay ôm lấy eo cậu, một tay cầm lên tóc dài của cậu. Lại tấm ảnh tiếp theo, tư thế hai người có biến hóa, ngón tay Sở Từ bắt lấy quần áo của người đàn ông, người đàn ông vùi đầu ở cần cổ cậu, hiển nhiên là đang hôn cậu.

Video càng rõ ràng, cái tên đàn ông xa lạ kia đem Sở Từ đè ở trên tường, vén lên tóc của cậu, cắn tuyến thể sau cổ cậu.

Ảnh chụp cùng video vừa ra, đại chúng phản ứng đầu tiên không phải là hưng phấn vây xem, mà là kêu rên ra tiếng, trực giác đây đều là giả, tình nhân trong mộng của mình không có khả năng cùng người khác ở bên nhau! Nhưng mà sau khi càng ngày càng nhiều kỹ thuật giám định, phân tích kĩ càng, cho thấy tuy rằng chúng tôi cũng rất không muốn tin tưởng nhưng mà chúng nó là sự thật, tiếng kêu rên không chỉ có không lui, còn càng thê thảm.

[ Ai mẹ nó cần biết chúng nó rốt cuộc có thật hay không! Lăn hết! ]

[ a a a a a a a tôi không muốn biết nó là thật! Nó chính là giả! Giả! ]

[ Tôi khóc, mẹ nó, tiễn đi một tên Augustus, rõ ràng là một chuyện vui, vì sao sẽ biến thành như bây giờ! ]

[ Haizz. ] hệ thống thở dài: [ Bọn họ vì sao không thể thúc đẩy bộ não thông minh mà suy nghĩ một chút, không chừng nam nhân kia là giả. ]

[ Mi cảm thấy sẽ có mấy người có thể nghĩ đến loại chuyện như vậy. ] Sở Từ lười biếng mà nhấc mí mắt lên, chọc chọc người máy để ở trước mặt, nếu là có ai đi vào phòng cậu, nhất định có thể phát hiện, người máy này cùng người đàn ông trong ảnh chụp giống nhau như đúc.

Nhưng giây tiếp theo, nó liền biến thành mặt Augustus, Sở Từ nắm bút, ở trên mặt nó vẽ một con lại một con chó nhỏ lông vàng rũ lỗ tai: [ Vậy tên tiểu quỷ kia hiện tại hẳn là thấy được tin rồi, thật chờ mong phản ứng của hắn đây. ]

[ Hắn sẽ nổi điên, ngài vì sao một hai phải dùng chiêu này kích thích hắn? ]

[ Bằng không thì sao. ] Sở Từ tô lên người con chó nhỏ, đem bút ném sang một bên: [ Đừng quên, là mi yêu cầu muốn hắn càng điên càng tốt. ]

Hệ thống: [...].

[ Hắn lúc này khẳng định sẽ không buông tha cho ngài. ]

Sở Từ chớp chớp mắt: [ Ta đây chỉ có thể lại khóc thêm vài lần. ]

Thời điểm tin tức phát ra, Augustus đang cùng nhóm quản lý quân đoàn mở họp, thương nghị mục tiêu thâu tóm tiếp theo.

Quầng sáng đột nhiên nhảy ra, Augustus mới đầu còn chưa để ý, tùy ý nhìn lướt qua. Tiếp theo, hắn hậu tri hậu giác mà ý thức được cái gì, một chút một chút quay đầu.

Ở đây mọi người tức khắc ngừng thở, thở lớn cũng không dám thở một cái.

Cái quay đầu kia của Augustus quả thực giống như là chiếu chậm động tác lại, rõ ràng là động tác rất đơn giản, hắn làm lại giống như xương cốt đều rỉ sắt, dừng một cái lại đi chuyển một cái.

Mà ở quá trình dài dòng này, ánh sáng trong mắt hắn cũng đi theo mà tắt, khóe môi cong lên chậm rãi nhấp thành một cái đường thẳng. Chờ đến khi hắn thấy rõ nội dung trên chỗ sáng. Lance thề, bọn họ thật sự trong nháy mắt cảm giác được cái gì gọi là *băng hỏa lưỡng trọng thiên.

*Băng hoả lưỡng trọng thiên: đại khái là nóng lạnh cùng trong một phòng. Đang ấm áp đột nhiên lạnh xuống đột ngột.

Độ ấm trong phòng tựa hồ đều đi theo hạ thấp xuống cực điểm, Augustus chưa bao giờ lộ ra biểu tình đáng sợ như thế, ánh mắt hung ác nham hiểm như là muốn đem ai đó ăn tươi nuốt sống, nhưng hắn cố tình lại phát ra tiếng cười gần như vui vẻ.

Mọi người ở đây bị hắn cười đến sởn tóc gáy, hận không thể lập tức chạy trốn bốn phía.

Hắn cười một hồi lâu, bỗng nhiên nhẹ nhàng hỏi: "Có thuốc không?"

Lance run bần bật mà đem thuốc lá của chính mình theo bàn dài đẩy qua. Augustus vững vàng mà tiếp được, đè lại miệng hộp, hất ra một cây thuốc, hơi cúi đầu, cắn thuốc, lại không có bậc lửa.

Hắn giống như chỉ là cần thứ gì dời đi lực chú ý một chút, bằng không hắn sẽ bị lửa giận cùng ghen ghét len lỏi ở trong thân thể đang sống sờ sờ bức điên.

"Các người nói," hắn nắm hộp thuốc, hộp thuốc yếu ớt chịu không nổi hắn lăn lộn như vậy, bị hắn nắm thành một cục, hắn kiệt lực duy trì bình tĩnh, nhưng cẩn thận nghe, vẫn có thể nghe ra thanh âm của hắn vẫn đang run rẩy: "Vì sao sẽ có người ——"

Vì sao sẽ có người, một bên sẽ nói thích mình, sẽ ôm mình, một bên lại đem mình bỏ như giày rách, lặp đi lặp lại tra tấn mình?

Augustus bỗng nhiên nói không được nữa, hắn đột nhiên đứng lên, một chân đá ghế dựa, ghế dựa nặng nề bị hắn đá đến trực tiếp va vào trên tường, chia năm xẻ bảy, phát ra tiếng vang răng rắc vỡ vụn.

"Tôi muốn đi Đồ Lan một lần nữa." Augustus hai mắt màu đỏ tươi, vội vàng ném xuống một câu này, xoay người liền đi.

Người ở lại phòng họp co thành chim cút, không có người dám đi cản hắn, càng không có người dám đi làm hắn bình tĩnh.

Không bao lâu, ngoài cửa sổ bỗng nhiên vang lên thanh âm động cơ khởi động thật lớn. Lance giống như lửa thiêu mông nhảy dựng lên, run run hỏi: "Con mẹ nó ——! Ngài ấy đi Đồ Lan, ngài ấy đem chiến hạm đi làm gì!"

Tác giả có lời muốn nói: Đương nhiên là đi chém tình địch.

- -------------------------------------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.