Phượng Nghịch Thiên Hạ

Chương 272: Chương 272: Nhất gia chi chủ (4)




Đám người Tiêu Trọng Kỳ, Tiêu Vận trên mặt ai cũng lộ vẻ tức. Tiêu Viễn Trình sắc mặt khó coi, cả giận nói: “Trong phủ chúng ta chỉ có thứ tự lớn nhỏ, nào có phân biệt cái gì mà thứ nữ với đích nữ?”

Hàn quang trong mắt Hoàng Bắc Nguyệt chợt lóe, ngồi yên không nhúc nhích . Ngón tay thản nhiên đặt ở miệng ly trà trong phút chốc bỗng trầm mặc không nói. Tiêu Viễn trình trong lòng tràn ngập tức giận, vốn đang chờ Hoàng Bắc Nguyệt phản bác lại, trong lòng không khỏi cảm thấy không yên. Ngàng rốt cuộc là có ý gì? Là đồng ý với những gì hắn nói sao? Nha đấu này càng lúc càng không có lễ phép!

Muốn dùng chiến thuật tâm lý Hoàng Bắc Nguyệt chính là cao thủ. Lúc này nàng yên lặng không nói, đừng nói là Tiêu Viễn Trình, tất cả mọi người đều trong lòng bất an chờ đợi nàng lên tiếng. Nhưng mà càng chờ càng thấy vẻ mặt lạnh nhạt thong dong của nàng, đôi môi hồng hơi mím lại, trông có vẻ lười biếng, cũng không biết là nàng đang tức giận hay đang tính toán chuyện xấu gì nữa.

Vào lúc mọi người đều yên lặng, Tuyết di nương đột nhiên lên tiếng: “Tam cô nương có ý gì vẫn là nên nói một lời đi!”. Thanh âm bà không lớn, lời vừa nói ra tức thời ngón tay Hoàng Bắc Nguyệt khẽ động, ly trà từ trên bàn rơi xuống vỡ tan tành! Hành động này của nàng làm mọi người giật nảy mình.

Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, trong nháy mắt vẻ mặt hờ hững lạnh nhạt biến mất, vẻ mặt trở nên hơi ác liệt, ngón tay mảnh mai vương lên hướng về phía Tuyết di nương, nói: “Đông Lăng, vả miệng!”

“Vâng!” Đông Lăng lên tiếng, bước đến. Tiêu Vận đứng ở bên cạnh Tuyết di nương còn chưa kịp phản ứng thì một cái tát hung hăng giáng lên mặt Tuyết di nương! So với lần trước Tuyết di nương đánh nàng càng tàn nhẫn hơn. Một cái tát làm cho khóe miệng Tuyết di nương chảy máu.

“Xú nha đầu! Ngươi chán sống!” Tiêu Vận lập tức phản ứng kịp, đột nhiên vung tay lên, trong tay đã ngưng tụ nguyên khí, một chưởng này đánh vào Đông Lăng nhất định là sẽ mất mạng!

“Phản rồi sao!” Hoàng Bắc Nguyệt quét tay làm ấm trà cùng bồn hoa đều rơi xuống đất vỡ tan tành, ánh mắt lạnh lùng quét qua. Tiêu Vận đang hung hăng như vậy bỗng giật mình rụt tay về, sau đó mới chợt nghĩ lại tại sao mình lại hèn nhát như vậy nên mở miệng nói: “Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi làm vậy là có ý gì? Nương ta phạm lỗi gì mà ngươi sai nha hoàn đánh bà?”

Hoàng Bắc Nguyệt không giận ngược lại cười: “Tốt, ta xem trong phủ này thật là không có phân tôn ti! Phụ thân dung túng thật là tốt! Trong đế đô này xem có di nương nhà ai dám đối với đích nữ hô to gọi nhỏ? Đừng nói là Tuyết di nương vẫn là di nương cho dù có là chính thất phu nhân đi nữa thì phủ trưởng công chúa cũng không có biến thành Tiêu phủ, Hoàng Bắc Nguyệt ta vẫn còn sống, các ngươi lại dám làm càn?”

Tiêu Vận trợn mắt: “Ngươi, ngươi cho dù là quận chúa tôn quý đi nữa nhưng phụ thân còn ở nơi này, nếu là ngươi còn hiểu một chút hiếu đạo sao lại dám vô lễ với phụ thân như thế?”

Tốt, dám lấy tình cha con ra đè nàng! Hiếu đạo là vật gì? Đừng chọc cười nàng chứ! Tiêu Viễn Trình mà cũng xứng sao?

“Nhị tỷ tỷ còn nhớ rõ ta là quận chúa, vậy có nhớ hay không ta họ gì? Từ xưa đến nay quân thần sau phụ tử, tam cương ngũ thường tỷ không biết sao?”

Tiêu Vận sửng sốt vô cùng, kiên trì nói: “Đây là ở nhà, không thể xem như ở trong triều!”

“Nhị tỷ tỷ ý muốn nói là ở nhà nên không có Hoàng Thượng, không cần tuân theo đạo quân thần? Tỷ có biết nếu điều này truyền ra là tội trạng lớn cỡ nào không? Nhị tỷ tỷ, người không biết hiếu đạo là tỷ mới phải, tỷ muốn hại chết phụ thân sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.