Phượng Nghịch

Chương 81: Chương 81: Xúc xắc linh lung an hồng đậu tận xương tương tư có biết không (4)




Thi đình đã định vào ngày 5 - 6 tháng 3, sấm xuân chợt nổi lên, cảnh tỉnh động vật ngủ đông. Nông canh bắt đầu bận rộn, tỏ rõ một mùa thu hoạch. Nhóm cống sĩ cũng bắt đầu bôn ba khắp nơi, nhất thời sẽ bắt đầu thi đình, trở thành đề tài nóng bỏng trong triều đình.

Ngày hôm đó, sau cơn mưa trời lại sáng. Trời trong xanh, Hoàng đế thay cẩm bào nặng nề, chỉ mặc một bộ thường phục màu đen thêu mười hai hoa văn khác nhau[1] mang theo thái tử, Hách Liên Du và mấy vị Thái Phó học sĩ dạo ngự hoa viên. Trong vườn mẫu đơn mềm mại đẹp đẽ, chạm nhẹ tay cũng làm rung rinh cánh hoa. Gần đây Hoàng đế hao gầy rất nhiều, nhưng tinh thần lại tốt, khiến cho mấy vị Thái Phó làm thơ tận hứng, một đường quân thần trò chuyện với nhau thật vui, mới vừa trầm ngâm: “Các khanh cho là, ra đề thi gì thì thỏa đáng?”

Thái Phó nói: “Thần cho là nên ra đề trường thi, quan hệ nghiêm trọng, đề mục thi hương đã không câu nệ kiêng kỵ, nên không thể ra đề thường dễ nghĩ đến.”

Hoàng đế cười không đáp, nói: “Thái tử nghĩ sao?”

Thái tử vội cung kính chắp tay: “Nhi thần cho là Thái Phó nói rất đúng. Dùng đề thi vấn đáp, không câu nệ quy cũ, ta sẽ lấy ý tưởng để đánh giá.” Trên người hắn mũ mão đỏ tươi đâu ra đấy, cúi đầu liễm cúi mắt, một ít tóc đen tôn lên mặt ngọc mắt phượng, quy củ lại ít sức sống. Nụ cười của Hoàng đế cứng lại, xoay mặt qua, cười nói: “Hôm nay Tử Thanh lại trầm tĩnh rất nhiều, ý ngươi ra sao?”

Trên mặt Hách Liên Du mang nụ cười vô cùng nhạt: “Thần thiết nghĩ, đề mục trường thi, cần nhân tài hiểu rõ thời vụ, cần quan tâm tình hình chính trị đương thời, tham thảo đạo trị quốc mới đáng trọng dụng.”

Một câu phá đá kinh trời, đám người Thái Phó đều biến sắc, một học sĩ kinh ngạc nói: “Cống sĩ nói đạo trị quốc, lỡ như hồ ngôn loạn ngữ, vượt qua phạm thượng thì biết làm thế nào cho phải?” Hoàng đế nghe vậy cười nói: “Người trẻ tuổi, rốt cuộc lớn mật hơn chúng ta.” Mọi người nghe giọng nói của ông, hơi than thở, rồi lại phụ họa: “Thánh thượng anh minh, Hách Liên Đại nhân tuổi trẻ tài cao...” Chỉ có Thái Phó nặng nề hừ một tiếng, thái tử mặt không chút thay đổi xuôi tay mà đứng.

Bầu trời trong suốt xanh thẳm, đưa mắt nhìn tường đỏ ngói xanh, quỳnh lâu ngọc vũ, phong cảnh cực thanh tao, chợt nghe thanh âm mềm giòn dễ vỡ của một người con gái: “Tỷ tỷ, người viết cái gì, muội không hiểu được.” Nghe như là một thiếu nữ kiều tiếu linh động, lời nói mềm ngọt dễ nghe, khiến trong lòng người mềm mại.

Có người nhàn nhạt đáp nàng: “Bất quá là mấy chữ, muội đừng để ý đi chơi đi.” So sánh với cô gái kia, thanh âm này thanh nhuận cao ngạo, như ngọc châu đụng nhau, vừa tựa như ngọc luyện từ nước, mang theo một luồng gió mát thẳng tắp tiến đụng vào trong lòng người.

Tào Đức nghe tiếng nói cau mày, đang muốn bảo người đi xem, Hoàng đế giơ tay lên ra hiệu ngừng, lóng tay ngưng thần, trên mặt lại có chút ít hoảng hốt. Mọi người thấy thế, lập tức nín thở, mười ngón tay của Hách Liên Du đan nhau, thần sắc ẩn ở trong bóng tối, ánh mắt thâm trầm.

Trong vườn chỉ còn lại yên tĩnh.

Chợt nghe một tiếng “A” duyên dáng kêu to, Hoàng đế không biết chuyện như thế nào, khẽ ghé mắt, lại nghe cô gái kia nói: “Bay rồi, muội đi nhặt lại.” Mọi người ngước mắt, quả thấy một tờ giấy trên trời, theo gió bay xuống, rơi đúng bên chân Hoàng đế. Tào Đức hai tay nâng đưa lên, chỉ thấy trên giấy dầy đặc chữ thanh tú. Hoàng đế tiện tay nhặt trong lòng bàn tay, liếc mắt nhìn đầy hứng thú, hơi ngẩn ra, chợt thần sắc nghiêm túc.

Mọi người không biết viết cái gì, thấp thỏm không dám nói loạn.

Lại thấy một bóng dáng cung trung màu đỏ từ bụi hoa chạy đến, vui vẻ nói: “Ở chỗ này nè.” Không nghĩ bắt gặp thánh giá, dọa cho sợ đến trên mặt trắng bệch, ngập ngừng mở miệng: “Phụ hoàng....”

Hoàng đế mới ngẩng mặt, thấy nàng một thân địch y màu đỏ, nổi bật lên mặt như trăng sáng. Một đôi con ngươi như nước mùa thu, nhìn như nai con, đã lâu không gặp nàng, lúc này lại trông hơi gầy. Giọng nói Hoàng đế bất giác mềm nhũn: “Diệu nhi? Ngươi tới đây làm gì?”

Diệu Dương đang muốn đáp, liền nghe một tiếng: “Tìm được không?”

Lời còn chưa dứt, một người áo dài quanh co, trang sức leng keng, từ vườn hoa khoan thai đi tới. Quanh thân như có ánh sáng không thể nhìn gần, cả vườn mẫu đơn cũng tức thì mất sắc. Mọi người bị diễm sắc bất thình lình làm khiếp sợ, nhất thời trời đất đều trở nên tĩnh lặng. Tất cả thất thần nhìn nàng. Nàng không nghĩ gặp gỡ thánh giá, trong mắt ngoài lóe lên kinh ngạc không còn gì khác, lả lướt khom người thi lễ: “Nhi thần Lâm Quan ra mắt phụ hoàng.”

Lâm Quan? Lâm Quan!

Thái tử phút chốc ngẩng đầu nhìn thẳng, nơi nơi tươi đẹp, ngay sau đó chìm trong buồn bã sầu lo. Thần sắc của Hách Liên Du cũng là khiếp sợ, chợt nhìn nàng, ánh mắt thâm thúy không thấy đáy.

Thần sắc Hoàng đế chấn động, quan sát quanh thân nàng, bộ cẩm y kia ông còn nhớ, Chiêu Dương chê eo gầy. Lúc đó ban thưởng, ông thuận miệng liền thưởng Thù Ly cung, không ngở mặc ở trên người nàng lại thanh tao như vậy. Ông cũng nhớ trên mặt nàng có vết sẹo, đứa nhỏ này, xấu xí khiến cho người ta kinh mắt, giờ đẹp lên lại có chút không thể tin: “Ngươi là Lâm Quan?”

Bên mép Thượng Quan Mạn mỉm cười nhạt nhẽo, mọi người chỉ cảm thấy vui mắt. Đứng ở cuối gió, trên người nàng có mùi thơm ngát như lan, lan tỏa khắp xung quanh, chợt cảm thấy như say, chỉ nghe nàng nói: “Phụ hoàng nói đùa, nếu nhi thân không phải Lâm Quan, vậy ai mới là Lâm Quan.”

Mọi người lúc này mới hồi thần, nàng chính là Lâm Quan Đế Cơ, nữ nhi của Cố Sung Viện, người ở lãnh cung mấy năm, thường gọi Đế Cơ vô danh. Trong lòng cũng đại chấn. Ai cũng nói Chiêu Dương xinh đẹp không người nào sánh bằng, hôm nay vừa gặp, tên khuynh quốc chỉ có thể dành cho Lâm Quan.

Hoàng đế cũng cười, phất phất tay: “Đây là ngươi viết?” Thượng Quan Mạn cúi mắt, không nói được lời nào, trong mắt Hoàng đế thay đổi: “Lần này trẫm không phạt ngươi, lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa.” Chuyển tay đưa cho Tào Đức. Tào Đức ở bên cạnh hắn phục vụ nhiều năm, trước mọi người nghe một câu trách móc nặng nề, hắn đã sớm phát hiện nụ cười bên mép Hoàng đế, cầm tờ giấy tự mình giao cho Thượng Quan Mạn: “Điện hạ xin cầm lấy.”

Tào Đức tự mình đưa vật, đây là phân lượng cỡ nào, khiến mọi người ồn ào bàn tán. Hoàng đế đột nhiên liếc mắt nhìn Diệu Dương, nàng vẫn đứng ở bên người Thượng Quan Mạn, vẫn là thần thái điềm đạm đáng yêu, ôn hòa nói: “Diệu nhi dạo gần đây trông gầy, sau này bảo ngự thiện phòng làm chút đồ ăn đưa đến... trong Thù Ly cung đi.” Tào Đức vội cười nói: “Nô tài tuân lệnh.” Thánh giá đi trước, Tào Đức cũng vội đuổi theo sau. Thái tử chần chừ quay đầu lại, lên tiếng gọi: “Thập nhị muội.” Đúng lúc Hách Liên Du cũng từ trong đám người quay đầu lại, làm như cách sông trông thấy ánh sao lấp lánh, những người khác lại ở dưới ngọn đèn tàn. Ánh mắt Thượng Quan Mạn như hàn đàm, hờ hững quét qua Hách Liên Du, cong môi nhẹ nhàng cười một tiếng với thái tử.

Có người gọi hắn: “Đại nhân?”

“Uh” Hách Liên Du xoay mắt, là một học sĩ tam phẩm, chỉ nghe học sĩ kia cười nói: “Lời bàn vừa rồi của Đại nhân, hạ quan thật bội phục....”

Hắn không chút để ý nghe, quay đầu lần nữa, chỉ thấy biển hoa như sóng di động, người đã không còn ở đây.

Hai người trở về điện. Diệu Dương khó nén vui mừng: “Tỷ tỷ, phụ hoàng sẽ cho muội đi gặp mẫu thân sao?” Gương mặt nàng sáng trong, vốn là vô cùng xinh đẹp khả ái, lúc này vẻ mặt tràn đầy vẻ vui mừng thật chói như ánh nắng, Thượng Quan Mạn không khỏi mỉm cười: “Ta sẽ tìm thời cơ thích hợp, cố gắng chờ một chút.”

Thần sắc Diệu Dương tối sầm lại, chợt cười: “Vừa rồi phụ hoàng cười với muội, lần trước người rất hung dữ với muội.”

Hai người đã vào viện, trong viện cành lá cây bạch quả giản ra, thanh âm xanh dày. La cô trở ra điện, chỉ giật mình như ở nơi nào: “Điện hạ, người đây là....”

Nàng ăn mặc cao quý, xinh đẹp không thể nhìn gần.

Cố Sung Viện và Thù Nhi trước sau ra điện, đều là ngẩn người tại đó. Thượng Quan Mạn cũng không giải thích, đang chần chừ, ngoài viện lại có một tiếng thông bẩm thật dài. Cố Sung Viện nhìn Thượng Quan Mạn một cái, ra trước viện nghênh đón. Người đến là Diêu Hỉ, cầm phất trần trong tay cười ôn hòa: “Lão nô ra mắt Sung Viện.”

Cố Sung Viện vội làm lễ ra mắt, quét thấy các nội thị đang cầm trong tay khay ngọc màu sắc rực rỡ, kinh ngạc nói: “Đây là....”

Diêu Hỉ cười ánh mắt cũng híp lại thành đường: “Lão nô chúc mừng chủ tử, rốt cục khổ tẫn cam lai.”

Cố Sung Viện càng không hiểu, chỉ nghe Diêu Hỉ cười nói: “Thánh thượng hồi cung liền kêu ngự thiện phòng tặng canh Các Sắc Bổ. Tuy danh nghĩa là của Diệu Dương Điện hạ, nhưng lại gọi người đưa đến Thù Ly cung. Chủ tử còn ước lượng không tới dụng ý trong đó sao. Ở trong cung này, trừ Hoàng hậu có đãi ngộ như vậy, Sung Viện là thứ hai đó.”

Cố Sung Viện chỉ bị lời này của ông kinh ra một thân mồ hôi lạnh, thất thanh nói: “A Ông chỉ giáo cho.”

“Mẫu thân.” Thượng Quan Mạn nhỏ giọng tới gần Cố Sung Viện, nhẹ nói: “Con đã đi tìm ông ấy.” Thân thể Cố Sung Viện chấn động, cũng không nhìn nàng, thân thể chẳng qua hơi run rẩy. Thượng Quan Mạn vội bắt được cổ tay bà: “Con nghĩ phụ hoàng nhìn thấy con, chắc chắn là nhớ tới người lúc còn trẻ, nhất định sẽ đối xử tử tế với chúng ta.” Cố Sung Viện chẳng qua là cắn môi, Thượng Quan Mạn nhẹ giọng cầu khẩn: “Mẫu thân...”

Cố Sung Viện lại rơi lệ: “Ta có mặt mũi nào trách con, rốt cuộc là tự ta không còn dùng được, khiến con phải đi tranh giúp ta.”

Diêu Hỉ thấy hai người thần sắc ưu tư, nào có nửa phần sắc mặt vui mừng tạ ơn, vội nói: “Sung Viện cao hứng quá hóa hồ đồ sao, còn không mau tạ ơn.” Thượng Quan Mạn giấu thần sắc mỉm cười: “Làm phiền A Ông đi một chuyến.”

Trong viện cành lá thanh thúy, hành lang đỏ điêu khác, chiếu da thịt nàng như tuyết. Diêu Hỉ lấy làm kinh hãi, chợt vui mừng cười: “Điện hạ thông minh, nghĩ thông cũng tốt.” Khoát tay một cái, nội thị theo thứ tự vào điện. Thượng Quan Mạn và La cô giữ hắn, Diêu Hỉ chỉ nói phải trở về phục mệnh rồi dẫn chúng nội thị đi.

Tâm tình Diệu Dương thật tốt, cũng không biết từ nơi nào tìm được tuyến cầu[2], đang chơi đùa với con chồn trắng kia thật vui. Dưới cửa tràn đầy tiếng cười như chuông bạc của nàng. La cô đối với việc trong điện đột nhiên xuất hiện con chồn trắng rất không an lòng, nhìn cặp mắt màu lam kia liền cảm giác sợ sợ, muốn đuổi ra ngoài. Diệu Dương lại bảo vệ hết mực, nửa bước cũng không để cho bà đến gần. La cô bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là tuỳ nàng.

Tháo xuống vật trang sức nặng nề, Cố Sung Viện đẩy Thượng Quan Mạn tới bên cạnh gương đồng trang điểm. Theo nàng ngồi xuống, cầm lược cẩn thận chải tóc cho nàng. Ngoài cửa sổ ánh sáng dời đi, lướt qua nước sơn đỏ khắc hoa, soi sáng lớp áo ngoài bằng gấm bạc thêu chữ thọ của Cố Sung Viện trong gương đồng. Hình ảnh càng nhìn không rõ. Nàng làm như khi còn bé, xoay người lại nhào tới trong ngực bà, mặt dán vào hoa văn mịn phập phòng, nhẹ giọng nói: “Mẫu thân có trách hài nhi không?”

Cố Sung Viện chẳng qua là mỉm cười: “Ta cũng đã nghĩ thông rất nhiều, Hồng Phi đã bị bắt, nếu chúng ta không dùng sức, liệu ai có thể cứu hắn ra ngoài. Đứa bé Diệu Dương kia cũng đáng thương, nếu con không giúp nàng, ai còn có thể kéo nàng một cái.” Dừng một chút, lại nói: “Nếu phụ hoàng con quả thật thương yêu con, cũng có thể sẽ gả cho người tốt, không bị người khi dễ.”

Nàng không kìm hãm được ôm chặt eo nhỏ nhắn của Cố Sung Viện, cũng là cười: “Mẫu thân vẫn muốn cho hài nhi gả ra ngoài.”

Cố Sung Viện than thở chải tóc thay nàng: “Nếu Diệu Dương nguyện ý, ta cũng muốn nhận nàng, cùng con gả đến chỗ thật tốt.”

Thượng Quan Mạn mỉm cười, đem mặt tựa vào trên áo bà, nhiệt độ của bà cách xiêm áo lộ ra, thật ấm.

Ngoài cửa điện lại có một hồi tiếng bước chân lộn xộn, dường như có người đá văng cửa mở ra. “Rầm” một tiếng, Thù Nhi sợ hãi kêu liên tiếp, La cô cũng bị hù doạ thất thanh: “Có chuyện gì vậy?”

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]Mười hai hoa văn khác nhau: Hán Việt là thập nhị chương văn, vốn là 12 mẫu hình khác nhau, nhưng cũng quy định rõ ràng là 12 mẫu nào, chứ không phải lấy đại. Đây là 12 mẫu hình đó:

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.