Phượng Nghịch

Chương 85: Chương 85: Xúc xắc linh lung an hồng đậu tận xương tương tư có biết không (8)




Người này mặc quần áo đắt tiền, hành vi lại không khác gì tên háo sắt. Nàng thẹn quá thành giận, phất tay áo lui người, tóc đen tán lạc trong lòng bàn tay hắn. Hắn ngược lại mừng rỡ, thèm thuồng quan sát nàng: “Tính tình cay cú, thật hợp khẩu vị của ta.”

Nàng mặt lạnh liền đi, trong khoảnh khắc ánh mắt quét qua khuôn mặt hắn lại hơi ngẩn ra.

Người này cũng là một bộ dáng cực đẹp, tóc mai như dao cắt, mày như núi xa. Quan trọng là, mắt màu lam, hắn cũng có đôi mắt màu lam.

Người nọ lại tiến lên ngăn đường đi của nàng, một đôi mắt phong lưu đào hoa nhìn nàng như sói tìm được vật ngon mới mẻ, tham lam, làm như sau một khắc sẽ nhào lên. Giọng nói của hắn trêu chọc: “Từng nghe nói Chiêu Dương Công chúa là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, hôm nay vừa gặp, quả danh bất hư truyền.” Hắn hà hơi bên tai nàng như lan, giọng nói mềm mềm phất qua vành tai tuyết trắng: “Đệ đệ kia của ta có cái gì tốt đâu, không bằng nàng theo ta đi, ngày sau ta kế vị làm vua, nàng chính là vương hậu của ta.” Đầu ngón tay hắn chậm rãi chạm đầu vai của nàng, nhẹ nhàng ma sát, cách xiêm áo, rõ ràng cảm xúc dục vọng trong mắt hắn. Nàng không nhúc nhích, mặc đầu ngón tay hắn quấn lên như rắn, trong lòng chỉ có chán ghét. Nơi đó có nửa phần rung động khi bị Hách Liên Du đụng chạm, tuy có mấy phần giống nhau, nhưng cũng không phải là hắn.

Phẫn nộ, không cam lòng cùng nhau xông tới, lẽ nào chỉ có hắn.

Lạnh lùng phất tay hắn ra, sóng mắt lưu chuyển, nàng cười: “Đáng tiếc, ngươi không phải là hắn.”

Người nọ ngẩn ra.

Sau lưng bỗng nhiên truyền tới một giọng nói trầm thấp: “Nhị Điện hạ, thuộc hạ đưa ngài trở về dịch quán.” Nàng nhận ra thanh âm này, nghĩ đến ra là người của hắn, không trách được người này giống hắn như vậy. Nguyên lai là Hách Liên Khánh Nhị hoàng tử Cổ Hạ quốc. Hách Liên Khánh kia không rảnh bận tâm nàng, chỉ cả giận nói: “Ngươi chỉ là một nô tài hạ tiện có tư cách gì đưa ta, gọi hắn.” Thượng Quan Mạn thoát thân rời đi.

Chỉ nghe thanh âm Thanh Thuỵ thường thường, không chứa nửa phần tâm tình: “Điện hạ mời.”

“Bản điện không trở về, một dã chủng do tiện nhân sinh ra như hắn cũng dám quản ta sao.”

“Nhị Điện hạ không trở về cùng thuộc hạ, thuộc hạ cũng biết Nhị Điện hạ đã làm gì rồi. Nhị Điện hạ đùa giỡn Đế Cơ, nếu hai nước sinh chiến sự, cho dù Đại vương mặc cho sai lầm, họa cũng không tới trên đầu Điện hạ chúng ta, chỉ sợ đến lúc đó Đại vương cũng khó mà che chở Nhị Điện hạ.” Thanh Thuỵ mặt không chút thay đổi chắp tay: “Thuộc hạ cáo từ.” Xoay người đi.

Hách Liên Khánh vội gọi hắn lại: “Ngươi... Ngươi chờ một chút.”

Thanh Thuỵ xoay người lại, trong mắt chẳng xao sóng nước: “Có chuyện gì vậy Điện hạ?”

Hách Liên Khánh ho khan một tiếng, ánh mắt lóe lên, không thèm để ý nói: “Bản điện đói bụng, ngươi dẫn đường đi.”

“Vâng

Đảo mắt chỉ thấy tại cung khuyết lan can bạch ngọc, một người áo lam đứng chắp tay, cách bậc thềm ngọc ánh mắt sắc bén thâm thúy bắn tới.

Hách Liên Khánh không nhịn được cười lạnh một tiếng.

Trong dịch quán gấm đỏ rải đất, rèm nhẹ màn mỏng, lò hương khắc hoa mạ vàng. Trên bàn tử đàn để nghiên mực bằng đá đỏ, khói tùng, xạ hương, dây mây vàng, sừng tê giác, băng phiến. Trên giấy Tuyên Thành dùng mực thượng hạng từ trân châu tạo thành sinh động vẽ ra một cô gái, mắt hạnh má đào, xinh đẹp như hoa. Rõ ràng là gương mặt Thượng Quan Mạn, lại thấy bầu ngực loã lồ, mị nhãn như tơ, làm ra tư thái mắc cỡ... Hách Liên Khánh vẽ thật cao hứng, bỗng nhiên một bàn tay nghiêng thăm dò qua, đoạt mỹ nhân kia ra từ dưới ngòi bút.

Hách Liên Khánh giận dữ, xoay mặt trách mắng: “Thật là to gan, nô tài hạ tiện nào dám can đảm....”

Giấy Tuyên Thành sáng trắng bị vò thành một cục, ném vào trong chậu than người hầu bưng tới. Ngọn lửa nhô lên, trong nháy mắt hồn bay phách tán. Đầu sỏ Hách Liên Du thì sắc mặt âm trầm chắp tay đứng ở bên cạnh bàn.

Hách Liên Khánh ngược lại cười: “Thế nào, mất hứng? Khó được khó được, trước kia giành vật của ngươi thế nào ngươi cũng đều đưa ra mặt gỗ. Hôm nay cánh cứng cáp rồi, cũng dám không nể mặt ta.” Hắn đột nhiên níu áo Hách Liên Du, lại gần nói: “Ngươi nghe kỹ cho ta, tiểu mỹ nhân Chiêu Dương kia ta đã xem trúng. Ngươi dù muốn cho cũng phải nhường, không muốn cho cũng phải nhường.”

Hách Liên Du mỉm cười nhướng mày, cổ tay dùng sức. Hách Liên Khánh đau kêu một tiếng, vội buông ra, lui về phía sau mấy bước nhìn cổ tay mình, đột nhiên đen đi. Đang muốn tức mắng to, Hách Liên Du không để ý sửa lại cổ áo, đạm nói: “Nếu ngươi muốn Chiêu Dương, ta cho ngươi là được.”

Hách Liên Khánh không nghĩ đến dễ dàng như vậy, một trời một vực với thái độ thiêu huỷ giấy Tuyên Thành vừa rồi. Hắn chỉ cho là trong đó có tâm tư khác, thích thú cong lên một nụ cười rất bỉ ổi: “Ngươi đừng quên, đàn ông Cổ Hạ quốc có thể lấy vợ của cha, nếu ngươi làm gì mờ ám ở trong, ta sẽ khiến cho tiện nhân kia....”

Chỉ cảm thấy gió lạnh đánh tới, Hách Liên Du chắp tay đứng ở trong ánh sáng lạnh sáng trắng, ngược ánh sáng chỉ thấy màu lam chuyển đậm, thanh âm của hắn rét lạnh giống như thú: “Chỉ sợ ngươi không đợi được tới ngày đó.”

Cửa đột nhiên vọt tới hai đội hộ vệ, mọi người hung thần ác sát, cầm binh khí trong tay. Hàn đao thu cầu vồng, từ đó thấy đao quang kiếm ảnh bên trong phòng. Hách Liên Khánh nhất thời luống cuống: “Hách Liên Du, ngươi dám!”

Hách Liên Du hờ hững phất tay áo ra phòng: “Đây là lễ ra mắt của ta, nhị ca hảo hảo hưởng thụ đi.”

Không đến một khắc, bên trong phòng tiếng kêu gào khóc thảm thiết điếc tai.

Đêm khuya, người trong Càn Khôn Điện đến, đồng ý Thượng Quan Mạn mang theo Diệu Dương đi thăm Ngô Sung Viện.

Trong thiên lao âm trầm ươn ướt cô đơn, mùi vị mục nát gay mũi. Hai người đội mũ màu đen do nội thị chuẩn bị đi vào bên trong. Bước chân không tiếng động, lại giật mình vì tiếng hô buồn bã trong thiên lao. Sau song sắt, hai bên lối đi lộ ra một đôi tay trải rộng vết thương dữ tợn, khô cằn như bắt được một tia hi vọng cuối cùng. Diệu Dương đột nhiên khiếp đảm, bắt tay áo Thượng Quan Mạn nhỏ giọng mở miệng: “Tỷ... Tỷ tỷ. Người vào trước đi.”

Mắt thấy gần ngay trước mắt, càng đến gần càng đáng sợ, Thượng Quan Mạn cũng không hỏi, chỉ dặn dò nội thị hảo hảo chiếu cố.

Khoá sắt trên cửa leng keng vang dội, nội thị dẫn nàng tới cuối phòng giam, rồi không tiếng động thi lễ, lánh ở một góc xa xa. Trong thiên lao cũng không thấy ánh sáng, trên tường có một ngọn đèn dầu, từ ánh sáng nhạt có thể thấy một bóng dáng gầy yếu mặc đồ tù trắng thuần lẳng lặng cuộn trong góc tường lạnh lẽo rêu xanh sau song sắt. Hai tròng mắt thẩn thờ ngắm nhìn bức tường rêu xanh đối diện, thần hồn giống như đã ở ngoài ngàn dặm.

Nàng nhẹ nhàng kêu: “Sung Viện.”

Thân ảnh kia cũng không nhúc nhích, nàng lại nói: “Sung Viện, người nhìn ta đi, ta là Lâm Quan, hôm nay ta mang Diệu nhi tới thăm người.”

Nghe được “Diệu nhi” thân thể Ngô Sung Viện sợ hãi động đậy, ngẩng mặt. Hai tròng mắt trống rỗng nhìn về phương hướng chỗ nàng, khàn khàn nói: “Diệu nhi, Diệu nhi của ta!”

Thượng Quan Mạn kinh ngạc nhìn chăm chú hai tròng mắt bà. Đôi con ngươi ảm đạm không ánh sáng, trong lòng trầm xuống từng tia một, hẳn là khóc đến mù rồi. Nói thật nhỏ: “Dạ, người cẩn thận nghe thanh âm của ta, Lâm Quan nữ nhi của Cố Sung Viện giờ ở Thù Ly cung. Ta không lừa người, nàng đang ở bên ngoài....”

“Không, đừng cho nó vào đây.” Ngô Sung Viện kinh hãi lắc đầu, khóe mắt rỉ ra giọt lệ lớn: “Không thể để nó nhìn thấy dáng vẻ của ta bây giờ.”

Thượng Quan Mạn ngồi xổm người xuống ôn nhu khuyên lơn: “Người chẳng lẽ không muốn gặp nàng một lần sao?” Nhìn xung quanh không một bóng người, nàng giảm thấp thanh âm nói: “Ông ấy dần dần sủng ái ta, ta sẽ chọn thời cơ nói chuyện của người, vì Diệu Dương, người phải kiên trì lên.”

Ngô Sung Viện nghe vậy chậm rãi lắc đầu: “Ngươi bây giờ thế cô sức yếu, ngươi không đấu lại bà ta đâu.”

Ngô Sung Viện nghiêng tai nghe ngóng, vội bước nhanh lấn đến gần. Năm ngón tay xuyên qua song sắt nguội lạnh đem một vật nhét vào trong tay nàng. Đốt ngón tay tái nhợt như cành khô bóp chặt bàn tay tươi tắn của nàng. Thượng Quan Mạn thất thần chốc lát. Từ lúc nào, Ngô Sung Viện bà đã không phải là da thịt như ngọc. Lại nghe Ngô Sung Viện vội vàng dặn dò: “Đem cái này giao cho ông ấy.”

Vật trong lòng bàn tay màu máu đầm đìa, mùi tanh nồng xông vào mũi. Bà đã cắn nát đầu ngón tay, kéo váy lấy máu thay mực mà viết nên. Trong lòng Thượng Quan Mạn bỗng nhiên đau nhói: “Sung Viện, người đây là....” Muốn dùng cái chết minh oan sao?

Nàng vội vàng xoay mặt: “Không được đâu.”

Gương mặt Ngô Sung Viện trắng bệch như tờ giấy: “Chỉ có như vậy ông ấy mới có thể đối đãi Diệu nhi của ta thật tốt. Điện hạ, ngươi nhất định phải giúp ta.” Nàng chậm rãi trợt người xuống, bò lổm ngổm nặng nề dập đầu trên mặt đất: “Ngươi nhất định phải giúp ta!”

Tần quỳ lạy Đế Cơ, tam cương ngũ thường đã loạn rồi. Nàng cuống quít lắc mình, thanh âm cứng lại: “Sung Viện ——”

Thượng Quan Mạn được nội thị dẫn không tiếng động dời bước ra ngoài. Diệu Dương cẩn thận nghênh đón: “Tỷ tỷ, mẫu thân bà... bà....” Nàng lại không dám nhìn Diệu Dương, chẳng qua là dặn dò, “Dùng vải đen che kín cửa tù, để cho Điện hạ ở bên ngoài nói chuyện với Sung Viện là được rồi.”

Nội thị đáp vânng.

Diệu Dương kinh nghi: “Che kín, sao lại muốn che kín?”

Nàng nhẹ nhàng đè lại trên vai nàng: “Đi đi.”

Một khắc, nàng thẩn thờ đứng đợi một khắc. Song sắt vẫn có cánh tay gầy trơ xương lộ ra, lan can kia giống như ngăn cách giữa sự sống hay cái chết. Nàng không cam lòng chờ tử vong lại tới, yên lặng chờ đợi, bất lực chờ đợi một sinh mạng sắp trôi qua.

Diệu Dương khóc thở không ra hơi được nội thị đỡ lảo đảo đi trở ra. Chợt nghe một tiếng hô lên trong ngục, thanh âm lanh lảnh của nội thị hốt hoảng vang ở trong lao ngục âm u: “Ngô Sung Viện chết rồi ——” vĩ âm thật dài như gió, rót đến hai gò má rét run.

Diệu Dương nghe vậy, chớp mắt, ngất đi. Thượng Quan Mạn tiến lên giành một bước nâng thân thể nhỏ yếu của nàng.

Diệu Dương còn nhỏ như vậy, vẫn còn ở độ tuổi ngây thơ thuần khiết, lại gặp phải đau đớn người thân ly biệt, thương tiếc dùng áo choàng che tốt cho Diệu Dương. Trong lòng nàng có vài tia may mắn, thật may là, Cố Sung Viện vẫn còn sống, nàng cũng vẫn còn sống.

Hồi lâu, Thượng Quan Mạn mới giao người cho nội thị hầu hạ ở bên: “Đưa Điện hạ trở về.”

Nội thị nhanh chóng mang kiệu đến, nàng thấp giọng dặn dò: “Cẩn thận chút.”

Nội thị vội cười: “Điện hạ yên tâm.”

Đêm rét thâm trầm, ép tới trong lòng người uất ức khó tả. Váy dài uốn lượn xẹt qua cung cấm, nàng bước nhanh vào điện. Vừa vào điện liền bổ nhào quỳ đến trên đất, hai tay dâng huyết thư lướt qua đỉnh đầu, cúi đầu thật sâu. Nàng không thể để cho bà chết đi vô ích.

Hốc mắt dần dần ướt, nàng nghẹn ngào kêu: “Phụ hoàng....”

Hoàng đế vốn ở dưới đèn xem tấu chương, thấy bộ dáng này của nàng không khỏi mỉm cười: “Thế nào....” Ánh mắt đọng lại trên huyết thư xếp lại của nàng, nụ cười dần dần tắt, Tào Đức vâng một tiếng dâng lên.

Cỏ bồ mọc trong đầm

Lá ấy sao xen đầy

Ví có làm nhân nghĩa

Không bằng thiếp tự hay

Miệng người chẩy sắt thép

Khiến chàng xa chân mây

Nhớ khi chàng li biệt

Một mình oán hận đầy

Hình dáng chàng tưởng đến

Lòng dạ trĩu đắng cay

Nhớ chàng luôn buồn thương

Giấc ngủ đêm không đến

Đừng vì chuyện tài hoa

Quên thứ mình quý mến

Đừng vì thịt cá rẻ

Mà quên tỏi với hành

Đừng vì đay tơ mềm

Mà quên gianh với cói

Bước ra lại khổ sầu

Bước vào càng thêm khổ

Biên ải nhiều gió buốt

Cỏ cây sao rậm rì

Đi lính mà vui được

Tuổi thọ dài ngàn thâu.[1]

Những câu thơ đây chân tình, chữ chữ đều do máu lệ đúc thành.

Hoàng đế khẽ thất thần: “Lần đầu tiên trẫm gặp nàng, nàng ở trong đám người ngây thơ cười với trẫm, thật linh động khả ái, tựa như Diệu nhi.... Không nghĩ tới nàng cũng thật quật cường.”

Giai nhân hương tiêu ngọc vẫn, cũng chỉ đổi lấy một câu “Quật cường” của ông. Cũng được, bất kể là gì, chỉ cần nhớ tới là tốt rồi. Nỗi nhớ đó sẽ nảy mầm trong lòng ông, chỉ cần có người cần cù thật thà đổ vào, tổng sẽ lớn thành đại thụ che trời.

Nàng ở dưới đèn rơi lệ không ngừng, điềm đạm đáng yêu. Hoàng đế nhìn nàng động dung: “Con và Diệu nhi thường tâm sự với nhau, thay trẫm khuyên nhủ nó.”

Mặt Thượng Quan Mạn có vẻ buồn: “Nhi thần không chỉ vì Diệu nhi, còn là vì phụ hoàng. Phụ hoàng không thể khóc, nhi thần liền thay phụ hoàng khóc.” Hoàng đế nghe vậy ánh mắt khẽ nhúc nhích, ánh đèn dựa theo mặt của ông, ánh mắt tan mất mấy phần thâm thúy thanh duệ, có phần hoảng hốt. Nàng ngẩng mặt, con ngươi nén lệ đẹp như sóng thu: “Nhi thần thiết nghĩ, phụ hoàng là nhân trung chi long, không ai bằng. Nếu là nhi thần, gả cho phụ hoàng, sao còn có thể nhìn nam tử khác một cái.”

Hoàng đế nghe vậy không khỏi cười, tảng âm trầm thấp: “Nào có ai khen phụ thân của mình như vậy.” Khom người tự mình đỡ nàng, nàng đưa mắt lên nhìn trộm dò xét thần sắc ông, ông nhíu chân mày như có điều suy nghĩ. Nàng biết Ngô Sung Viện chết đi, tiểu hoàng tử vừa sinh ra liền chết non, đã tạo thành một nút thắt trong lòng Hoàng đế. Chân tướng giờ đã không quan trọng, chỉ cần Hoàng đế có lòng nghi ngờ, đây cũng sẽ là nút thắt Hà Hoàng hậu không cách nào gỡ ra, cho đến một ngày trở thành kiếm bén uy hiếp bà.

Nàng muốn dùng thanh kiếm kia, thẳng tắp cắm vào trái tim Hà Hoàng hậu.

Từ ngày đó, Hoàng đế đối với nàng càng thêm thân thiết.

Cống vật mùa xuân năm trước chỉ mang đến Phượng Tê cung, năm nay lại chia ba phần hướng đến Phượng Tê cung, Quan Tuy cung của Nhu Phi, Thù Ly cung của Cố Sung Viện. Sau đó, Phượng Tê cung lại phát ra cung khác.

Đến một ngày, chính là sinh nhật của Thượng Quan Mạn, so sánh với vắng lạnh năm trước, lần này lại náo nhiệt vô cùng. Cửa điện Thù Ly cung như chợ, tất cả phi tần Đế Cơ đều tặng lễ. Lễ vật nhiều, trong điện không chứa hết, chỉ đành phải dọn ra một gian phòng bên để cất lễ vật. Diệu Dương bởi vì Ngô Sung Viện chết vẫn buồn bực không vui, cũng nhờ vậy mà khiến nàng cười một tiếng. Hoàng đế cho gánh hát lên đài hiến hát, Thù Ly cung lại chật hẹp, đặc biệt hạ chỉ dời đến Lê Viên, tất cả đều có Cố Sung Viện và Nhu Phi lo liệu.

Cung nhân từ cuộc sống trong cung đã trở nên bén nhọn, nhận thấy việc lần này không giao về Hoàng hậu, chỉ giao quyền cho Nhu Phi và Cố Sung Viện, nhất thời lôi kéo đến nịnh bợ, náo nhiệt cỡ nào.

Cố Sung Viện nhất thời cũng bận rộn, huống chi là vì nữ nhi nhà mình, hiển nhiên càng tất bật, trên mặt thấy nụ cười nhiều. La cô mỗi lần nhìn thấy, cũng cực kỳ cao hứng. Chỉ là chuyện gánh hát, Thượng Quan Mạn nói bên ngoài cung lời hát mới mẻ, hớn hở đề nghị. Hoàng đế cũng đồng ý, lập tức dán thông báo, cho Lâm Quan Đế Cơ tự mình tuyển chọn. Sau có cung nhân tiến cử một gánh hát danh tiếng lẫy lừng ở trong thành. Ngày hôm đó, liền tuyên thủ lĩnh gánh hát vào cung.

Trong điện kéo xuống bức rèm che từ vạn viên thuỷ tinh gắn thành, trong màn ánh lên bóng dáng uyển chuyển. Thủ lĩnh gánh hát nín thở vào điện, bò lổm ngổm trên mặt đất, run run rẩy rẩy dập đầu, gã sai vặt bên người hắn cũng theo.

Thủ lĩnh gánh hát trình lên bài hát, do nội thị đưa tới Thù Nhi hầu hạ bên màn, lúc sau Thù Nhi trình lên.

Thượng Quan Mạn không sợ hãi đảo danh mục. Dưới bức rèm châu có gắn chuông đồng, lúc có gió thổi, gió mát vang dội, âm thanh đing đang bên tai. Rèm bị động lưu quang như nước, lắc đến mặt mày gã sai vặt kia. Gã sai vặt kia cũng thật thu hút, đôi mắt đẹp hẹp dài, như có ánh sáng rực rỡ, môi mỏng hơi cong, vẫn xinh đẹp giống như lần mới gặp gỡ.

Thượng Quan Mạn không khỏi mỉm cười, tùy ý đem bản nhạc giao cho Thù Nhi, nói: “Ca khúc này ta chưa từng nghe qua, có thể giảng giải cho ta hay không?.”

Thủ lĩnh gánh hát đang muốn đáp lời, nàng tựa như thay đổi chủ ý, nói: “Thôi, ta mệt mỏi, lúc sau ngươi tìm người tới giảng giải với ta đi.” Thủ lĩnh gánh nhất thời phản ứng không kịp, nghĩ không biết nên phái ai tới. Thượng Quan Mạn hơi cau mày: “Tìm người cũng mất thời gian như vậy.” Quét mắt một vòng bên người hắn: “Vậy gọi hắn đi.”

Thủ lĩnh gánh hát càng mơ hồ, đợi nội thị quát mạnh một tiếng: “Còn không tạ ơn!” Hắn mới cuống quít dập đầu: “Dạ, vâng”

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]Đây là bài Đường thượng hành do Chân Hoàng hậu, Hoàng hậu của Tào Nguỵ Văn đế làm. Tào Nguỵ Văn đế tên thật là Tào Phi, con trai trưởng của Tào Tháo. Sau khi Tào Phi xưng đế, sủng hạnh Quách Hoàng hậu, Quách hậu cậy đắc sủng nên gièm pha Chân Hoàng hậu, từ đó Chân hoàn hậu thất sủng. Sau khi bị vua bỏ lơ không nói đến, từ “Đường Thượng Hành” có thể đọc thấy được lòng tương tư cực chí của một người vợ đối với trượng phu, một lòng thâm tình vô hối. Sự chờ đợi của Chân Hoàng hậu đáng thương cuối cùng chỉ là một tờ giấy chết của Tào Phi. Thậm chí sau khi chết, thi thể phải lấy tóc che mặt, lấy trấu lấp miệng, chịu nỗi khổ vũ nhục và lăng ngược. Cuộc đời của nhân vật Chân Hoàng hậu này đã được làm thành bộ phim Lạc thần do Thái Thiếu Phân đóng vai chính vào năm 2002.

Đây là bài gốc

Phố sinh ngã trì trung,

Kỳ diệp hà ly ly.

Quả năng hành nhân nghĩa,

Mạc nhược thiếp tự tri.

Chúng phẩm thước hoàng kim,

Sứ quân sinh biệt ly.

Niệm quân khứ ngã thì,

Độc sầu thường khổ bi.

Tưởng kiến quân nhan sắc,

Cảm kết thương tâm tỳ.

Niệm quân thường khổ bi,

Dạ dạ bất năng mị.

Mạc dĩ hiền hào cố,

Quyên khí tố sở ái.

Mạc dĩ ngư nhục tiện,

Quyên khí thông dữ giới.

Mạc dĩ ma tỷ tiện,

Quyên khí gian dữ khoái.

Xuất diệc phục sầu khổ,

Nhập diệc cánh khổ sầu.

Biên địa đa bi phong,

Thụ mộc hà ống ống.

Tòng quân trí độc lạc,

Diên niên thọ thiên thu.

Bản dịch ở trên có tên là Đi trên bờ đầm. Người dịch là Bùi Hạnh Cẩn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.