Quân Bộ Phong Hậu Kế Hoạch

Chương 46: Chương 46: Cùng nhau ngắm mặt trời mọc




77, cùng nhau ngắm mặt trời mọc

Sáu giờ sáng ngày hôm sau, chân trời còn chưa sáng tỏ, ánh sáng mông lung mà nhu hòa. Cửa phòng truyền đến một trận tiếng đập cửa dồn dập.

Thường dậy sớm Lưu Bình An nghĩ đến cùng là ai lại sớm như vậy nha, cửa vừa mở ra, Connor liền đầy mặt hưng phấn mà xông vào.

“Tiểu An! Mau!” Connor nhảy nhót kêu to, kéo tay Lưu Bình An, “Mau đi cùng ta!” [ Thiên Âm: Các ngươi là dắt nhau bỏ trốn sao? ]

Lưu Bình An không ngừng nháy mắt với hắn, thế nhưng Connor hoàn toàn hiểu lầm ý tứ đối phương. Trên mặt hiện lên hai mảng đỏ như quả hồng, e lệ nói: “Tiểu An...... Ngươi đừng phóng điện nữa, người ta......”

“......” Lưu Bình An đành phải vỗ trán. Xem ra ngoài Fitzgerald, chỉ số thông minh của Connor cũng không được cao.

Sau đó, Lưu Bình An rất nhanh liền cảm giác được một cỗ áp suất thấp hình thành sau lưng. Giọng nói nam tính khàn khàn mang theo phẫn nộ cùng khó chịu cực độ, “Ồn chết ta! Đến tột cùng là tên khốn kiếp nào......”

Phát hiện quả hồng Connor khả ái biến thành táo xanh, cuối cùng là một mảnh trắng bệch. Lưu Bình An cảm giác bây giờ không nên quay đầu lại thì tốt hơn. Khoa học gia có thói quen thức đêm tựa hồ dáng vẻ phi thường đáng sợ khi rời giường.

Lưu Bình An một phen vừa ôm vừa kéo Connor bị dọa choáng váng lao ra khỏi phòng, trước lúc người nào đó còn chưa kịp lớn tiếng rít gào đóng cửa lại. Hắn dựa lưng trên cửa, cả giận nói với Connor: “Vừa rồi là bảo ngươi câm miệng, ngươi không hiểu sao? Ngu ngốc!”

“...... Thực xin lỗi......” Connor đệ đệ bị hắn rống, không khỏi lui thành một đoàn, hai ngón tay chạm chạm. “Tiểu An...... Đừng giận......”

Nhìn hắn cúi đầu áy náy đầy mặt, giống như con mèo nhỏ phạm sai lầm chờ xử phạt, Lưu Bình An không khỏi vươn tay sờ sờ mái tóc quăn màu vàng của hắn.

“Ngươi đến cùng có chuyện gì?”

“Nha!” Nhắc tới chính sự, Connor lập tức lôi Lưu Bình An đến thang máy, “Mọi người nói muốn ngắm mặt trời mọc a. Những người khác đều đợi ở tầng thứ nhất trên boong tàu rồi.”

Tầng thứ nhất boong tàu chính là hội trường nghi thức khai mạc tối hôm qua, bầu trời màu lam nhạt bên ngoài khung đỉnh trong suốt sáng như gương. Đã có không ít người đứng trước mảnh tường trong suốt, Lưu Bình An vừa ra khỏi thang máy liền nhìn thấy Kỉ Vũ hướng bọn họ ngoắc ngoắc.

Phát hiện Kỉ Vũ bên người nhiều thêm hai người, Lưu Bình An không khỏi đầy mặt đề phòng nhìn bọn hắn chằm chằm. Mà cặp song sinh chỉ là nhìn Lưu Bình An trong chốc lát, sau đó hoàn toàn vô tình tiếp tục hi hi ha ha.

“Tại sao hai con khỉ này lại ở đây?” Lưu Bình An quay đầu nhỏ giọng hỏi Connor.

“Nha?” Connor đầy mặt ngơ ngẩn, trong đầu xuất hiện vấn đề ‘Bọn họ tại sao không thể ở đây’, “Là bọn hắn đề nghị đi ngắm mặt trời mọc.”

“Thật sự rất đáng giận! Cư nhiên lấy cớ tiếp cận sao may mắn của chúng ta, sau đó cướp hắn đi? Không thể tha thứ!” Lưu Bình An nắm tay, nghiến răng nghiến lợi. Khiến Connor trên đầu xuất hiện càng nhiều dấu chấm hỏi.

“Tiểu An!” Fitzgerald đại cá tử chen khỏi đám người, hai tay kéo các túi to này nọ, Edward phía sau cũng mang theo một gói to.

“Đây là cái gì?” Nhìn hắn kích động buông gói to, Lưu Bình An hiếu kỳ nói.

“Là bữa sáng nga. Bánh mì mới ra lò, vẫn còn nóng hôi hổi.” Fitzgerald dùng giấy gói bánh mì nóng hầm hập đưa tới trước mặt thiếu niên. Khiến người sau ánh mắt lại biến thành sáng lòe lòe.

Lưu Bình An cầm bánh mì cắn một miếng lớn, phát hiện bánh mì trong tay vào miệng giòn tan, siêu cấp mỹ vị, hơn nữa mặt ngoài còn phết bơ. Vì thế mấy miếng liền đem toàn bộ nuốt vào, kết quả mắc nghẹn. Hại hắn không ngừng vỗ ngực.

“Uống nhanh đi.” Edward từ trong gói của mình lấy ra sữa ấm, đem đến gần miệng thiếu niên, người sau lập tức mở to miệng uống hết. Thật vất vả đem bánh mì nuốt xuống, Lưu Bình An mắc nghẹn làm nước mắt đều thiếu chút nữa chảy ra.

“Ăn từ từ, cũng không có ai tranh với ngươi.” Edward cười vỗ lưng thiếu niên, đột nhiên thò ngón tay lau khóe miệng thiếu niên, sau đó thật nhanh đem ngón tay đến gần khóe miệng chính mình, vươn đầu lưỡi liếm một chút.

Khi thu được ánh mắt giật mình của thiếu niên, Edward nheo mắt cười đến giống hồ ly trộm được đồ, “Dính bơ.” Lưu Bình An hai má một trận nóng lên.

Connor và Fitzgeald trong đầu đồng thời thầm nghĩ: Người này thực giảo hoạt!

Mà Edward nhìn hai người bọn họ liếc mắt, gợi lên khóe miệng.

Đấu với ta? Đợi mười năm nữa đi.

Lưu Bình An cảm giác có điểm xấu hổ, quay đầu đi vừa lúc nhìn thấy Kỉ Vũ đem bánh mì đưa cho cặp song sinh kia. Bước nhanh qua đem bánh mì đoạt lấy, “Không định mời các ngươi ăn.”

“Phải không?” Kỉ Vũ nghi hoặc nhìn về phía Lưu Bình An, người sau đem bánh mì trả lại hắn, “Đương nhiên. Mỗi người một phần.”

“Phải không?” Kỉ Vũ lại nghi hoặc nhìn về phía hai túi bánh mì và một túi đồ uống to đùng trên mặt đất. Lưu Bình An theo tầm mắt hắn nhìn đến chỗ bữa sáng kia, hừ hừ hai tiếng:“Nhiêu đó còn chưa đủ ta nhét kẽ răng.”

“Nhưng là, hiện tại đi mua sẽ bỏ qua mặt trời mọc a.”

“Đúng vậy nha, chia cho chúng ta một miếng nha.”

Hai anh em sinh đôi dùng ánh mắt đáng thương hề hề nhìn Kỉ Vũ, giống hai chú chó con đang vẫy đuôi. Đối với tiểu động vật Kỉ Vũ đành phải bó tay thở dài, đưa bánh mì tới trước mặt bọn họ, “Vậy ăn trước một miếng đi.” [ Thiên Âm: Nghĩ như thế nào đều cảm giác lời này có điểm hà cua (hài hòa).]

Hai tên kia hai mắt tỏa sáng, nhào lên ngươi một ngụm ta một ngụm cắn, đem bánh mì trên tay Kỉ Vũ cắn sạch sẽ. Kỉ Vũ toát mồ hôi......

Rõ ràng chỉ cho cắn một ngụm thôi mà......

Xem này hai tên này được một tấc lại muốn tiến một thước, Lưu Bình An đang muốn bùng nổ, bị Connor một phen giữ chặt, “Tiểu An, Mau nhìn! Mặt trời mọc kìa.”

Trong đám người tiếng ầm ĩ dần dần an tĩnh lại, tất cả mọi người đều nhìn chăm chú về biển mây phía đông nơi tiếp giáp với chân trời. Ánh dương quang mới lên nhuộm toàn bộ đại sảnh một màu đỏ vàng kim.

Lưu Bình An chưa từng nghĩ tới, mặt trời mọc trên tầng mây lại chói mắt như thế. Giống như một viên bảo thạch khổng lồ khảm nạm trong mây. Dần dần nhô lên tầng mây, quang mang vạn trượng, đem biển mây trắng ngời nhuộm thành sắc vàng kim.

Nguyên lai mặt trời mọc mĩ lệ như vậy, hắn trước đây căn bản không nghĩ tới chuyện đi xem nó.

Mặt trời mọc trên chiến trường, vĩnh viễn đều là điều khát vọng nhất của binh lính. Bởi vì trong đêm đen địch nhân càng thêm khủng bố, làm người sợ hãi không thôi. Mà có thể nhìn thấy mặt trời mọc là chứng minh tốt nhất rằng mình vẫn còn sống.

Lưu Bình An đã xem qua vô số lần mặt trời mọc, trong lòng chỉ có may mắn sống sót, cùng với tuyệt vọng khi nhìn khắp nơi đều có thi thể. Chưa từng có lần nào tâm tình giống như lúc này, bình tĩnh lại an tâm, thậm chí sung sướng.

Có lẽ là vì cùng đồng bạn một chỗ đi. Lưu Bình An quay đầu nhìn các đồng bạn bên người. Mọi người đều bị cảnh mặt trời mọc hấp dẫn, không có lưu ý đến tầm mắt hắn.

“Cám ơn.” Thiếu niên nhẹ giọng nói. Tương lai, có lẽ đây sẽ là đoạn hồi ức đẹp nhất của hắn.

“Tiểu An, mặt trời giống như cái lòng đỏ trứng siêu lớn nga.”

Fitzgerald ngốc hề hề so sánh, hoàn toàn phá hủy tưởng tượng của người nào đó, thuận miệng mắng: “Ngu ngốc! Ngươi nói còn thua cả khỉ mông đỏ.”

“Ánh mặt trời vàng kim thật chói mắt nga. Giống như Aslan.”

Connor vô tình phát ngôn khiến tim Lưu Bình An đập chậm nửa nhịp. Hắn vẫn luôn cảm giác Aslan quá mức chói mắt, tựa như căn bản không có một tia hắc ám nào, giống như mặt trời, ấm áp, cao quý, làm người khác không tự chủ được muốn tới gần. Nhưng sau khi đến gần lại sợ hãi đó chẳng qua chỉ là ảo ảnh. Mặt trời như cũ ở rất xa phía chân trời.

“Không biết Aslan hiện tại đang làm cái gì?” Connor nhìn bình minh xa xa, lại buông ra một câu.

Mà Aslan hiện tại kỳ thật đang đứng ngoài cửa phòng Lưu Bình An. Hắn nhấc tay định gõ cửa, sau đó lại buông, giơ lên nắm tay rồi lại buông, do dự đã lâu. Khiến người khác đi ngang qua đều xem hắn là tên ngốc.

Có một gã mập mạp tốt bụng rốt cuộc nhịn không được, “Anh bạn trẻ này, ngươi muốn gõ cửa phòng bạn gái thì cứ gõ đi nha. Phụ nữ đều không thích nam nhân do dự như đàn bà.”

Aslan mặt đỏ tai hồng ho nhẹ một chút, “Không phải bạn gái.”

“Ai nha, anh bạn trẻ, ngươi đừng giả vờ nữa.” Mập mạp dựa vào phía sau, cười xấu xa nói: “Nhìn ngươi thế này, bên trong không phải bạn gái thì chắc chắn là người trong lòng đi.”

“Thật sự không phải......”

“Được rồi được rồi, huynh đệ ta là người từng trải. Nhớ năm đó thời điểm ta theo đuổi đứa nhỏ NND......”

Gã mập mạp này là loại gia hỏa vừa mở máy hát ra liền hát không ngừng. Cho dù Aslan rất có giáo dưỡng, cũng đã gần đến mức bùng nổ. Mà đúng lúc này cửa phòng mở ra, khiến Aslan có loại cảm giác như được cứu vớt.

Nhưng khi hắn nhìn thấy người phía trong cửa, sợ tới mức thay đổi sắc mặt. Nam nhân tóc tai bù xù chỉ mặc sơ mi, xuyên qua cánh cửa nửa mở, lộ ra nét mặt phẫn nộ cực độ như la sát.

“Ồn chết người! Đến tột cùng là tên gia hỏa nào......”

---------------------------------------------------

Tác giả có lời muốn nói: Tiêu đề này thực manh đi? Có cái loại này hương vị đi? Kỳ thật mặt trời mọc cũng là một manh vật.

Kế tiếp, một vị ong chúa khác rốt cục cũng xuất trướng ! ! ! !

Triển lãm quân sự đương nhiên là triển lãm vũ khí! Thiếu niên hoa lệ của đế quốc mĩ lệ,. Đế quốc mang đến vũ khí mạnh nhất trên bộ.

Thiếu niên ưu nhã vươn tay về phía nam tử, “Ta cho phép ngươi, Randolph. Hãy cho mọi người chứng kiến uy vũ cùng vinh diệu của đế quốc đi.”

Nam tử kiên nghị, gương mặt như cũ vẫn luôn luôn cứng nhắc, nhưng trong con ngươi màu lục nhạt chợt lóe một tia ôn nhu. Hắn hạ mị, cầm tay thiếu niên, nhẹ nhàng đặt nụ hôn trên mu bàn tay.

“Tuân mệnh, nữ vương điện hạ của ta.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.