Quân Môn Sủng Hôn

Chương 104: Chương 104: Đối thủ mạnh




Không được dụ dỗ đại thiếu gia, để tôi ngủ, khi Úc Tử Ân đang muốn đứng dậy, người trên giường đột nhiên đưa tay kéo cô trở về, người đang nhắm mắt nghỉ ngơi lại đột nhiên mở mắt ra, có lẽ bởi vì bị bệnh, gương mặt anh tuấn giờ lại thêm mấy phần yếu ớt, "Ân Ân, đừng đi được không. . . . . ."

". . . . . ." Liếc nhìn cái bộ dáng đáng thương kia, Úc Tử Ân không nhẫn tâm cự tuyệt, vỗ vỗ tay anh "Được, tôi có thể không đi, chỉ là anh phải buông tay tôi ra, nếu tôi ngồi chồm hổm trên giường một ngày một đêm, ngày mai chân của tôi sẽ tê cứng!"

"Vậy. . . . . . Em đi lên đây đi! Giường của anh khá lớn, chia cho em phân nửa!" Nhìn cô vặn lông mày, anh sợ cô lại suy nghĩ nhiều, vội mở miệng giải thích: "Anh sẽ không làm loạn!"

"Coi như sẽ không làm loạn, tôi cũng không thể leo lên, vào thời điểm này anh định kéo tôi vào hưởng phúc chung sao? Chính anh xem như đã xong rồi, đừng kéo tôi vào chung!" Hiện tại cô mạo hiểm nguy cơ có thể bị lây bệnh đến chăm sóc anh, anh đại gia thật đúng là không gì kiêng kỵ.

Từ trên cao nhìn xuống, người đàn ông nằm bên dưới có chút thất vọng "Nằm xuống, nhắm mắt, ngủ! Nếu không tôi sẽ đi ngay!"

"Được. . . . . ." Trừng mắt nhìn, anh thận trọng quan sát cô, cuối cùng vẫn còn không chịu được tác dụng phụ của thuốc, ngoan ngoãn đi ngủ.

Vắt khăn lông ra đắp lên cái trán nóng bỏng của anh, Úc Tử Ân nhìn đồng hồ, khẽ thở dài một cái, ngồi ở trên ghế quý phi, suy nghĩ phiền loạn.

Khi trời gần sáng, điện thoại trong túi rung lên, cô giùng giằng đứng dậy, bị giày vò đến ba giờ đêm, chẳng có giấc ngủ ngon, mặc dù cái ghế khá lớn, nhưng làm sao có thể thoải mái bằng ngủ trên giường cơ chứ, lúc thức dậy cô vừa đau lưng lại vừa nhức đầu

Liếc nhìn bóng dáng của người đang ngủ trên giường, đi lên kiểm tra nhiệt độ trên trán của anh, xác định đã không còn nóng nữa, lúc này mới xoay người thả nhẹ bước chân xuống lầu, cầm theo chìa khóa đặt ở đầu giường giúp anh đi mua thức ăn.

Bữa ăn sáng mới vừa mua về, vừa mở cửa đã thấy trong phòng khách có một bóng người nóng như kiến bò trên chảo, vẻ mặt gấp gáp, lo lắng cầm lấy điện thoại, nghe được tiếng cửa mở, chợt xoay người lại, con ngươi vốn ảm đạm nhất thời sáng lên.

"Ân Ân. . . . . ." Đi lên trước, anh cúi đầu nhìn túi xách trong tay cô, vẻ mặt hơi tái nhợt, tỏ ra mừng rỡ, "Em đi mua bữa sáng cho anh."

"Sáng sớm có thể đi đến đâu! Bây giờ còn chưa đến giờ tôi đi làm! Trong nhà này cái gì cũng không có, anh nghĩ muốn chết nhưng tôi chưa muốn đói chết!" Im lặng liếc anh một cái, Úc Tử Ân cầm theo bữa sáng đi về phía phòng anh, thái độ lạnh nhạt không chút nào ảnh hưởng đến tâm tình vui vẻ của người kia.

Đường Minh Lân đi theo phía sau cô bước vào phòng khách, Đường Minh Lân xoay người ngồi vào vị trí giữa bàn, nhìn cô không ngừng bận bịu, trong lòng đột nhiên cảm thấy có loại thỏa mãn chưa bao giờ có.

Không thể không dùng chung bữa sáng, lúc trước anh chưa từng biết quý trọng hình ảnh này, hôm nay mất đi mới biết hối hận.

Nhìn tô cháo nóng cô đặt trước mặt anh, anh ngẩng đầu cười với cô, "Ân Ân, cám ơn em đã đến đây chăm sóc anh cả đêm."

"Không có gì, anh không cần để trong lòng." Kéo một cái ghế qua, cô tự nhiên ăn bữa sáng mình vừa mua về "Ăn điểm tâm xong anh gọi điện thoại cho thư ký của anh, để cho anh ta đến đây chăm sóc anh, hoặc là gọi điện thoại về nhà lớn, để cho mẹ anh đến đây chăm sóc anh, tôi còn phải đi làm, không có thời gian rãnh."

". . . . . ." lời của cô giống như chậu nước lạnh dội tới đây, nhất thời khiến Đường Minh Lân cảm thấy cõi lòng trở nên lạnh lẽo.

Cô đối với anh vẫn giống như trước kia, lạnh lùng và không có tình cảm.

Hít một hơi thật sâu, anh gật đầu một cái, đáp một tiếng: "Được, anh biết rồi."

Không khí trên bàn ăn bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, ai cũng không nói chuyện nữa, Đường Minh Lân cũng nhún nhường không tự đòi thú vị, uống một chút cháo liền để muỗng xuống, đứng dậy, "Anh ăn no rồi, chút nữa sẽ tiễn em, em hãy lái xe cẩn thận."

Cô không lên tiếng, ngẩng mắt nhìn bóng dáng đang chậm rãi đỡ bàn đứng lên, đột nhiên cảm thấy có xương mắc tại cổ họng, rất là không thoải mái, thức ăn thơm phức trên bàn cũng làm Úc Tử Ân ăn không vô.

Người đàn ông này, dám cùng cô chơi khổ nhục kế sao? Cũng đã ly hôn rồi, tại sao không thể bỏ qua cho cô?

Khẽ thở dài một cái, có lẽ bữa sáng này cô nuốt không trôi nữa rồi, cô đứng dậy dọn dẹp.

Lúc ra cửa, cô còn liếc nhìn anh một cái, không có dừng lại lâu, mở cửa lên xe, lái xe rời khỏi biệt thự xa hoa.

Tại cửa sổ sát đất trên lầu hai, bóng dáng cao to cứ đứng lặng lẽ nhìn chiếc xe rời đi, khổ sở cười cười, gương mặt anh tuấn trở nên tái nhợt, còn khó coi hơn cả khóc

Anh thủy chung không nghĩ ra, tại sao ở trước mặt Dịch Khiêm cô có thể vui vẻ như thế, nhưng khi ở trước mặt anh, cô lại hận không thể cách xa anh thêm một chút, mỗi lần nhìn thấy bộ dáng lạnh lẽo của cô, tim của anh cũng lạnh đi!

Ngay cả anh có muôn vàn lỗi lầm trong quá khứ, nhưng không phải có câu nói: con hư biết nghĩ lại quý hơn vàng sao? Tại sao cô lại không thể cho anh cơ hội để bắt đầu lại?

Cô đối xử vô cùng nhân từ với mọi người, nhưng cố tình đối xử tàn nhẫn với anh!

——《quân môn sủng hôn》——

Một hội nghị với các chủ quản cấp cao cứ như vậy mà kéo dài cả buổi sáng, Dịch Khiêm đột nhiên cầm lấy điện thoại di động trên bàn nhìn một chút, điện thoại tối đen không hề có tin tức gì, an tĩnh giống như không có gì cả xảy ra .

Lúc anh chuẩn bị rời đi, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa của Văn Khâm, dừng một chút, anh thu tay lại ngẩng đầu lên: "Vào đi!"

"Tổng giám đốc, đây là tài liệu ngài muốn, còn có. . . . . . tiểu thư Lâm đang đợi ngài ở trong phòng khách, nếu như anh không muốn gặp tôi sẽ nói với cô ấy một tiếng." Đặt tài liệu xuống, Văn Khâm một mực cung kính mở miệng.

"Để cho cô ấy vào đi!" Thu hồi điện thoại di động, anh khẽ tựa vào trên ghế dựa, thở dài một cái.

"Được!"

Đợi Văn Khâm ra cửa, lúc này anh lại nghĩ đến chuyện tối hôm qua, điều tra mã số tiệm bánh ngọt gọi tới, sau khi nói mấy câu, mới cúp điện thoại, bóng dáng màu trắng liền xuất hiện ở cửa phòng làm việc.

Chiếc áo đầm bằng vải tơ xuyên hấu, bóng dáng cao gầy mảnh khảnh xinh đẹp của cô lộ ra một cỗ tinh nguyên, thân là người mẫu, phẩm vị Lâm Tiểu Uyển không phải thấp, mà cô đã bắt đầu hiểu được sở thích của Dịch Khiềm, đơn giản thanh nhã và màu trắng thuần khiết sẽ đi vào lòng anh, sau đó tự tin kiêu ngạo đi về phía anh.

Trải qua khó khăn khi sinh tồn trong giới thời thượng, cô hiểu rất rõ việc Dịch Khiềm thành công như thế này sẽ tự dưng trở thành một người đàn ông thành thục, những người phụ nữ đeo đuổi anh không ít, có hồn nhiên thanh khiết, có quyến rũ măn mà….đây cũng là nguyên nhân anh thích Úc Tử Ân. Nếu so sánh với Úc Tử Ân, có lẽ cô ít đi một phần đơn thuần, cũng không hiểu thế đời thuần khiết. Nhưng cô hiểu tâm tư Dịch Khiềm hơn Úc Tử Ân.

Cũng có thể nói là, cô hiểu suy nghĩ của hai người bọn họ, dù sao chung đụng đã lâu, vẫn nên hiểu rõ nhau thì tốt hơn, Úc Tử Ân quá mức mềm lòng, đây là ưu điểm của cô cũng hoàn toàn có thể khiến cô bị lợi dụng—trở thành vết thương trí mệnh.

Khẽ tựa vào ghế dựa, Dịch Khiềm đột nhiên nhàn nhạt nhìn về phía người tới, khóe miệng khẽ cong lên, gương mặt anh tuấn lười biếng và lạnh nhạt như cũ. “thật là khó được cô đến tìm tôi.”

“Thế nào, không hoan nghênh em đến sao? Đây là lần đầu tiên em đến công ty của anh đó?” Nhìn quanh bốn phía, Lâm Tiểu Uyển nhẹ cười cười, gương mặt xinh đẹp mang theo lớp trang điểm mong manh, không đủ để biến cô thành đóa hoa rực rỡ, nhưng thanh lệ đủ khiến cô hấp dẫn đàn ông.

Cả gian phòng làm việc xa hoa hơn cô tưởng, nhưng anh lại có phần kín kẽ và khiêm tốn, giống như tác phong làm việc của anh vậy, khiêm tốn nhưng lại tỏa ra phong cách tôn quý, điều này cũng khó trách cô dù gặp qua rất nhiều người đàn ông giàu có cũng không có loại si mê giống như gặp anh.

trên người anh, vĩnh viễn đều có phong vị khiến cho người phụ nữ phải động lòng, đã mấ năm không gặp, cô phát hiện trên người anh có nhiều hơn một cỗ lắng đọng và thành thục được tích lũy theo năm tháng, nó làm cho người ta bị mê hoặc.

“Công ty là nơi để nói chuyện công việc, nếu như cô đến đây để bàn công việc thì tôi rất hoan nghênh. Nếu như không phải thế thì thời gian riêng tư của tôi không có nhiều, nhưng có thể cho cô năm phút, đem tất cả lời muốn nói, nói cho xong.”

“Nghe lời anh nói cứ như xa cách ngàn dặm vậy? Tiểu Dịch, năm năm không thấy anh chán ghét em vậy sao? Anh vẫn còn ghi hận chuyện em tự ý rời đi hay sao?” Lâm Tiểu Uyển đi lên trước, đối mặt với anh, giữa hai người chỉ cách một cái bàn làm việc, trong không khí mang theo hơi thở nặng nề.

Chuyện năm xưa, với anh mà nói đã không còn gì nữa, ghi hận một người cần phải tốn thời gian và tinh lực như thế, mà anh là thương nhân, sẽ không tiêu hao quá nhiều thời gian vào những chuyện tình cảm như vầy.

Thấy anh không đáp, cô to gan suy đoán: “Hay là anh bởi vì chuyện hôm qua mà giận em? thật ra em đâu có nói gì sai, em thường hay nhắc tới MR Right trước mắt Ân Ân, mà người đó là anh, cũng chỉ có anh. Tấm lòng của em đối với anh sau năm năm vẫn không thay đổi, cái này anh hiểu chứ? Ân Ân là bạn bè của em, mà em cũng không ngờ đến chuyện, cô ấy lại là bạn gái của anh. Anh xem cái này là trùng hợp mới đúng chứ, sao lại trách em? Tiểu Dịch, trước kia anh không phải là người rất có đạo lý sao.”

“cô nghĩ quá nhiều rồi, tôi không có ghi hận cô, chuyện đã qua cái gì cũng không thể thay đổi được. Về phần Ân Ân, chuyện của tôi và cô ấy không liên quan đến cô.” Dừng một chút, anh nhàn nhạt ngước mắt, con người thâm mang theo sự lạnh lùng: “Nếu như hôm nay cô tới đây là vì chuyện này, nói như vậy xong rồi. Tôi còn nhiều việc bận.”

“Cũng dến bữa trưa rồi, anh còn phải làm việc sao? Vậy em sẽ chờ anh, em vừa trở về rất nhiều nơi đều không biết, đợi lát nữa chúng ta cùng đi ăn cơm đi?” cô trừng mắt nhìn, vẻ mặt thành thật nhìn anh, ánh mắt chuyên chú lại vô tội như vậy, để cho anh có chút hoảng hốt, loáng thoáng nhớ lại cô gái kia cũng hay dùng ánh mắt đó nhìn anh.

Bắt được ánh mắt sợ sệt của anh, Lâm Tiểu Uyển vội mở miệng: “Anh bảo có việc làm em sẽ đồng ý! Em ở phòng khách đợi anh, làm xong việc rồi thì gọi em!”

nói xong, cũng không quản anh có đồng ý hay không, xoay người tiêu sái khoát tay áo. “Anh cứ làm việc đi, em chờ anh!”

Cửa phòng làm việc cạch một tiếng đóng lại, Dịch Khiềm đột nhiên chậm rãi hồi hồn, ánh mắt chìm đi mấy phần.

Năm năm không thấy, Lâm Tiểu Uyển còn thông minh hơn tưởng tượng của anh, thậm chí còn biết quan sát sắc mặt người khác hơn trước kia, chuyện này với anh mà nói thật không biết là tin tốt hay tin xấu.

Người này sẽ làm một đối thủ mạnh bên cạnh Ân Ân sao, anh ngược lại cảm thấy đây không phải là một chuyện tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.