Quân Môn Sủng Hôn

Chương 106: Chương 106: Đủ loại trùng hợp




Quản lý đổi ghế lô lớn nhất trong hội sở, tám chín người làm thành một bàn, cũng có vẻ sôi nổi. Lúc ngồi xuống, Thẩm Bùi Bùi cố ý kéo Úc Tử Ân tới cạnh mình, nhường chỗ cho người đàn ông còn chưa tới xem mắt, khiến tất cả đàn ông ngồi bên cạnh không có cơ hội đụng tới chỗ bên cạnh, khí thế bá đạo giết tất cả đàn ông ở đây trở tay không kịp.

Thẩm Bùi Bùi khiến Úc Tử Ân không có cách nào, chỉ cười cười. Lúc ngước mắt lên thấy Dịch Khiêm Mạch và Đường Minh Lân ngồi đối diện thì nụ cười lúng túng của cô cứng ở trên mặt.

Chỉ lát sau, người đàn ông tới xem mắt bị trễ gõ cửa vào, nhìn thấy tình thế xem mắt khổng lồ trong phòng bao thì không khỏi hơi sững sờ. Anh tìm được bóng dáng của Thẩm Bùi Bùi thì gật đầu lễ phép, sau đó đi về phía cô.

"Học trưởng, ngồi đây này!" Thẩm Bùi Bùi vẫy vẫy tay với người tới, chỉ chỗ bên phải của Úc Tử Ân cho anh, chống một tay trên bàn, hơi im lặng mà nhìn anh, "Anh vậy là không được rồi. Bảo anh đi xem mắt mà anh lại tới muộn! Dù gì anh cũng là đàn ông! Sao có thể để nữ sĩ chờ anh chứ?"

"Ấy, Bùi Bùi, trên đường tới đây thì gặp tai nạn, bị chặn hơn nửa tiếng nên tới muộn mấy phút, thật xin lỗi!" Cố Tri Niên cười cười đầy xấu hổ. Trên khuôn mặt trẻ trung ngoài sự áy náy khi tới muộn ra còn lộ ra sự bình tĩnh,

"Anh cũng nên xin lỗi Ân Ân nhà em mới phải. Em thì không sao cả!" Dứt lời, cô khoác tay lên tay Úc Tử Ân, giới thiệu với anh, "Đây là khuê mật Úc Tử Ân của em, từng nhắc với anh. Ân Ân, đây là học trưởng đại học của mình, sinh viên tài cao của khoa điện công trình kiêm tiến sĩ hải quy, Cố Tri Niên."

"Cô Úc, xin chào! Rất hân hạnh được biết cô!" Quay sang, Cố Tri Niên liếc sơ qua cô gái thanh nhã yên tĩnh trước mặt, tia sáng kinh diễm thoáng qua trong mắt, sau đó trên mặt khôi phục nụ cười khách sáo như cũ, khong quên vươn tay ra bắt tay một cách lễ phép đầy thân sĩ với cô.

"Xin chào, Úc Tử Ân." Bắt tay hờ hững, Úc Tử Ân quay sang, thầm trừng Thẩm Bùi Bùi, làm tư thế mời với Cố Tri Niên: "Ngài Cố, mời ngồi!"

"Được!" Gật đầu, Cố Tri Niên ngồi vào chỗ, lúc này mới ngước mắt quan sát đám khách, không nhìn thì thôi, vừa nhìn thì thật đúng là dọa anh giật mình.

Lúc nhìn tới người đang thưởng thức trà, anh không khỏi cau mày, lúng túng tới mức cười không nổi, cuối cùng đứng lên, chào hỏi một cách lễ phép: "Boss, không ngờ lại trùng hợp thế!"

"Ừ, tôi cũng không ngờ." Gật đầu một cách, Dịch Khiêm Mạch cười khẽ, uể oải khoát tay với anh, "Ngồi đi! Hôm nay mọi người ăn cơm với nhau một bữa, đừng mất tự nhiên."

Nói xong, anh mở thực đơn người phục vụ đưa ra, bắt đầu gọi món, không hề e dè những ánh mắt đang đánh giá mình của người khác.

Lúc nghe Cố Tri Niên gọi Dịch Khiêm Mạch một tiếng boss, rốt cuộc nụ cười trên mặt Thẩm Bùi Bùi cứng lại, sững sờ quay sang trợn mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, hỏi: "Sao không ai nói cho em biết anh ấy đang làm ở QM vậy?"

"Em không hỏi à? Anh ấy là học trưởng của em mà!" Lăng Thiếu Phong tỏ vẻ không quan tâm tới việc không liên quan tới mình, lập tức chọc Thẩm Bùi Bùi giận, cười khẽ, anh vội vàng dán vào tai cô, mềm giọng trấn an: "Bảo bối, sau này giới thiệu bạn trai cho người khác thì nhớ phải tra hộ khẩu trước, nếu không sẽ thành trò cười đấy. Cố Tri Niên là cấp dưới của Dịch thiếu. Em nói xem nếu anh ta biết cô Úc là người của Dịch thiếu thì anh ta còn dám động tâm tư không?"

"Hèn hạ!" Hừ khẽ một tiếng, cô chẳng muốn phản đối lời anh, quay sang nhìn Úc Tử Ân đang cười tới mức bí ẩn, cau mày, hơi xấu hổ: "Ân Ân, mình không biết anh ấy đang làm ở QM thật!"

"Không sao đâu. Nếu cậu biết thì chắc chắn sẽ không tìm tới mình!" Rất nhiều việc hôm nay đúng thật là trùng hợp tới mức cảm thấy hơi dở khóc dở cười.

Về phần Cố Tri Niên vừa vào này, cô không muốn có liên quan gì tới anh, nếu không Dịch Khiêm Mạch mất hứng lôi anh ra làm thịt, thì cô thành người có tội mất.

Nhìn hình bóng trước mặt đầy trêu ghẹo, Đường Minh Lân cười khẽ, trên khuôn mặt hơi tái thoáng chút hăng hái, "Cô Thẩm không giới thiệu vị khách này cho chúng tôi một chút à?"

Trùng hợp như vậy thật không dễ. Hôm nay mọi người chạm mặt ở đây, nói là bất ngờ nhưng cũng không bất ngờ, cũng khiến anh nhìn ra chút mờ ám. Dịch Khiêm Mạch dẫn phụ nữ tới chỗ xa hoa như vậy ăn cơm, còn bắt quả tang Úc Tử Ân, mà người thứ ba còn là bạn của cô, đủ phức tạp! Càng khiến anh bất ngờ hơn là Thẩm Bùi Bùi không có việc gì làm lại đi tìm đàn ông vội vàng xem mắt với cô ấy, đối tượng hẹn hò lại còn là cấp dưới của Dịch Khiêm Mạch, mối quan hệ này thật loạn quá!

Liếc mắt, Đường Minh Lân nhìn Dịch Khiêm Mạch đang chăm chú lật xem thực đơn, cười khẽ. Vào lúc này mà anh còn có thể bình tĩnh tự nhiên được như vậy là đã tính trước mọi việc hay chột dạ?

"Tôi giới thiệu người xem mắt cho Ân Ân thì sao? Đường tam thiếu có ý kiến gì à? Tôi nhớ hình như bây giờ anh không có quyền can thiệp vào chuyện riêng của Ân Ân mà?" Hừ khẽ một tiếng, Thẩm Bùi Bùiim lặng liếc anh ta, "Vừa rồi học trưởng đã giới thiệu, dù sao cũng không có qua lại làm ăn với anh, biết hay không biết có gì quan trọng! Tôi còn lo giới thiệu học trưởng cho anh biết, anh sẽ dạy hư người ta đó! Học trưởng chúng tôi là người hiền lành, không được như mấy play boy các anh đâu."

"Chậc chậc, cô Thẩm nói chuyện vẫn sắc bén trước sau như một, khiến người ta không tìm được bậc thang. Nếu giám đốc mà công ty chúng tôi phái đi đàm phán có tài ăn nói như cô, còn có vụ làm ăn nào mà không bắt được?"

"Quá khen!" Hừ khẽ một tiếng, Thẩm Bùi Bùi không sợ hãi mà liếc Lâm Quân Dao đang nhìn mình lom lom bên cạnh anh ta, cười đến mức châm chọc, không kiềm chế.

"Có đôi khi Ân Ân nhà tôi nói chuyện cũng rất có thể tức chết người. Vậy có tính là gần mực thì đen gần đèn thì sáng không?" Đường Minh Lân ngước mắt nhìn về phía Úc Tử Ân, đôi mắt tà tứ mang theo ý cười nhẹ nhàng, dường như thấm đầy sự dịu dàng vậy.

"Ân Ân là Ân Ân, tam thiếu anh là anh, đừng chập vào một! Dù Ân Ân nhà tôi có nói lời ác độc nữa thì cũng không độc tới anh!"

"Bùi Bùi..." Úc Tử Ân nhìn cô đầy bất đắc dĩ, hơi cau mày, lắc đầu với cô, "Đủ rồi, tránh cho lại chọc Lăng thiếu bực bội."

Thẩm Bùi Bùi nói luôn luôn không quan tâm tới tình cảm của bất kỳ ai, chuyện đắc tội với người ta cũng là thường xảy ra. Tất cả mọi người cũng nể mặt Lăng Thiếu Phong nên không tính toán với cô. Nhất là sau khi Lăng Thiếu Phong tuyên bố với bên ngoài là dung túng cho sự được cưng chiều mà kiêu ngạo này của cô thì cô càng phát huy ưu thế này tới cực hạn. Ba ngày thì hai lượt gây rắc rối cho Lăng Thiếu Phong dọn dẹp. Điều khiến mọi người rơi vỡ kính là người đàn ông này còn dọn dẹp tới mức trông rất vui vẻ!

Vì thế, không ai dám làm mất lòng bà cô này nữa. Nói lời ác độc cũng tốt, châm chọc cũng được, nếu không có ác ý thì cũng không ai thèm chấp cô.

"Đúng đó, Ân Ân nhà tôi luôn dịu dàng quan tâm, biết rõ đạo lý, đâu như Tam thiếu nói!" Nhếch mày, Lâm Tiểu Uyển cũng xen vào, giọng ngọt ngào mềm mại rất êm tai.

Cô bảo vệ như thế chỉ đổi lại một tiếng cười giễu cợt của Thẩm Bùi Bùi thì quay đầu đi đầy khinh thường, căn bản không muốn tiếp tục với Thẩm Bùi Bùi.

"Được rồi, nói nhiều thế em không đói bụng à?" Lăng Thiếu Phong bên cạnh thấy vậy thì đưa thực đơn tới trước mặt cô, "Gọi món đi! Em không đói nhưng cô Úc đói, đừng quên cô ấy có chứng tụt huyết áp, đói sẽ chóng mặt!"

"Á á, suýt chút nữa thì em quên mất!" Nhận lấy thực đơn, Thẩm Bùi Bùi xoay người, kéo Úc Tử Ân bắt đầu thảo luận về chất lượng các món ăn trên thực đơn mà không sợ người khác làm phiền.

Thành công dời đi sự chú ý của Thẩm Bùi Bùi, Lăng Thiếu Phong cười khẽ, lúc này mới ngước mắt nhìn người đàn ông ở đối diện, "Bùi Bùi bị tôi làm hư, nói chuyện mau miệng chẳng kiêng dè ai, nếu có đắc tội thì xin hai vị tha lỗi."

"Không sao, tính tình cô Thẩm thật chân thành, đáng yêu." Hờ hững nhếch môi, Dịch Kiêm Mạch cũng không để ý, hơi cụp mắt, yên lặng thưởng thức trà Minh Tiền Long Tĩnh trong tách, tỏ vẻ lạnh nhạt phóng khoáng.

Đợi tới lúc món ăn được bưng lên, Úc Tử Ân hơi nhíu mày. Có hai phần ba chỗ thức ăn đầy bàn này là món cô thích. Cô không khỏi quay sang nhìn Thẩm Bùi Bùi, khẽ hỏi: "Hình như chúng ta không gọi nhiều món vậy mà?"

"Có người muốn lấy lòng thôi!" Thẩm Bùi Bùi ngước mắt liếc hai người đàn ông ngồi đối diện rồi nhìn lại mấy món mà mình không gọi nhưng lại xuất hiện trên bàn. Ngoài hai người họ ra thì còn có thể là ai?

"..." Khẽ nhíu mày, lúc Úc Tử Ân quay sang, lơ đãng nhìn thấy mâu quang lạnh nhạt của Dịch Khiêm Mạch đang rơi trên người mình. Cô chỉ lạnh nhạt liếc một cái rồi dời đi ngay dường như đang trốn tránh gì đó, hồi hộp mà bối rối.

Hôm nay giữa bọn họ còn cách một Lâm Tiểu Uyển. Cô thật hy vọng giữa bọn họ chẳng liên quan gì, vậy cũng sẽ không khiến cô lúng túng như vậy, cũng sẽ không khó chịu như thế.

Thẩm Bùi Bùi cầm đũa, gắp cho Úc Tử Ân một miếng sườn xào chua ngọt mà cô thích ăn, cười tới mức mặt rực rỡ, dụ dỗ: "Cục cưng ăn nhiều một chút. Nếu cậu đói quá thì có người sẽ đau lòng đấy!"

"..." Còn chưa kịp lên tiếng thì cô thấy Thẩm Bùi Bùi lại tiếp tục gắp đồ ăn vào chén mình khiến nó đầy ụ, cô mới cười khổ ngăn cản.

"Bùi Bùi, tự cậu ăn đi! Đừng quan tâm tới mình. Mình không phải trẻ con!" Cô nhóc này cũng thật là. Hóa ra hôm nay là đối phó với bọn họ à? Thế nào cũng muốn khiến đối phương khó chịu.

"Mình có người chăm sóc, cậu thì không có ai nên đương nhiên mình phải chăm sóc cậu! Ngoan, ăn nhanh đi!" Dứt lời, cô lột một con tôm đặt vào chén Úc Tử Ân, cười đến mức rất nịnh nọt.

Khiến Úc Tử Ân không có cách nào, chỉ có thể ngước mắt xin Lăng Thiếu Phong giúp đỡ.

"Được rồi, em để cô Úc ăn cho ngon đi. Ăn xong rồi thì em gắp thêm cũng không muộn." Gắp món cô thích ăn bỏ vào chén cô, dụ dỗ, "Dạ dày của cô Úc không tốt, tới lúc ăn no quá chẳng phải người đau lòng sẽ là em à?"

Hôm nay là người phụ nữ của anh chứa tâm tư không để hai người kia sống dễ chịu, sao anh không nhìn ra được. Không để cô trút giận một chút thì lại quay sang trút giận lên anh, anh cũng không muốn bị xui xẻo.

"Cũng đúng!" Gật đầu, Thẩm Bùi Bùi quay sang nhìn Úc Tử Ân, "Cục cưng, cậu ăn chút gì đi. Gần đây cậu bận việc, cũng không ăn uống cho tốt."

"..." Úc Tử Ân 囧 rồi lại 囧, rút rút khóe môi đầy lúng túng. Lời buồn nôn như vậy thật khiến cô nổi da gà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.