Quân Môn Sủng Hôn

Chương 127: Chương 127: Giữ gìn.




Bởi vì biết Lâm Tiểu Uyển cũng sẽ xuất hiện trong tiệc liên hoan buổi trưa, Úc Tử Ân một đường nhắc nhở bản thân mình châm chước nói chuyện, cất giâu tâm tư, trước mặt cô người này là bạn bè, đã không phải là đại tiểu thư đơn thuần năm đó nữa rồi.

Dâng tấm ngăn trong xe, Dịch Khiêm quay đầu nhìn cô gái bên cạnh, cười nhẹ, "Ăn bửa cơm mà thôi, không cần phải khẩn trương. Bất quá chờ một lúc đến bửa ăn, đối với cha của Lâm Tiểu Uyên, Lâm Toàn Minh, em nên đề phòng một chút."

"Bác Lâm?" Hơi vặn mi, cô khó hiều nhìn anh, "Ông ta muốn đối phó anh rồi sao?"

"Có thể nói như thế, cái lão hồ ly Lâm Toàn Minh vẫn muốn chiếm lấy một mảnh đất ở thành phố C, mà danh nghĩa của QM đối với mảnh đất đó là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của ông ta, cho nên từ lâu ông ta đã có tâm tư muốn sản nghiệp đất đai của QM biến mắt, tiến tới đạt mục đích bóp chết QM, Lâm Tiểu Uyên lần này trở về có tâm tiếp cận anh, chỉ sợ là vì mục đích của ông ta, về sau em nói chuyện với bọn họ, chuyện đề cập buôn bán tận lực cẩn thận một chút."

"Uhm, em biết, nhưng mà gần đây QM không phải đang hợp tác cùng Lâm thị sao? Chính là mảnh đất ở ngoại ô kia, đất chắc không phải là cái bẫy mà bác Lâm cho anh?"

"Dự án này từ lúc bắt đầu đã là cái bẫy, cho nên hôm nay mới mang em đến để dò thám ý tứ của ông ta. Mục đích của ông ta không phải là mảnh đất kia, mà là mảnh đất chung quanh mảnh đất của chính phủ, việc này anh với ba em đã thương lượng qua, không hy vọng ông ta cũng tới đạp một cước, nếu không đến lúc đó sẽ lộn xộn."

"Ba em cũng nhớ đến mảnh đất kia sao? Gần đây ông ta có phải rảnh rỗi không có việc gì làm sao, sớm nói ông ta tiền bạc kiếm không xong, mỗi lần cũng không nghe em! Lúc đầu em nên gọi điện thoại cho ông ta, để ông ta không cần nhúng tay vào việc này, miễn cho anh thêm phiền phức."

"Anh đã nói với em, ông đã đáp ứng không nhúng tay vô, bất quá, vì bồi thường tổn thất, anh đã để cho phó tổng nói ra dự án đi lền là cùng hợp tác với tập đoàn Bảo Úc, xem như bồi thường rồi."

"Ba em sẽ không làm trước được việc kinh doanh, anh làm chi lại để ông ta ngang dọc, đôi đầu kéo chân QM về sau lại càng phiền phức."

"Nhưng mà về sau ông ta là cha vợ của anh, vì sao không để cho ngang dọc, nếu không thì ông ta đồng ý để cho con gái bảo bối của ông gả cho anh sao?" Nghiêng thân, anh cười nhéo mặt cô, con mắt ôn nhu.

Đỏ mặt, cô giận dỗi, "Em biết em nể mặt em, mà em cũng không hy vọng ông quá mệt mổi, lại càng không nghĩ sẽ cho anh thêm phiền toái."

"Đứa ngốc, đâu có phiền toái, đều là người một nhà, không nói hai nhà biết không? Về sao Bảo Úc có chuyện gì anh cũng sẽ gánh vác trách nhiệm." Đưa tay qua, anh ôm cô vào trong lòng, "Lúc chúng ta kết hôn là ngày quốc khánh, cũng giải quyết việc này về sao, chúng ta liền kết hôn đi."

"uhm... Được...." Tựa vào ngựa anh, cô an tĩnh gật đầu.

Kết hôn là chuyện lớn, anh chưa bao giờ từng nghĩ muốn cô ủy khuất, còn có lão gia tử đã ra lệnh, để cho anh nở mày cưới cô vào cửa, vì thế anh phải rút ngắn càng nhiều thời gian càng tốt để chuẩn bị cho hôn lễ của mình, trước đây, những chuyện phiền toái này phải có hiểu biết, nếu không sinh biến, với anh mà nói không thể nghi ngờ là khiêu chiến rất lướn.

Xe dừng ở của Thập Tam Lâu, từ trong xe đi xuống, Dịch Khiêm lễ độ đi đến bên trái thay người trong xe mở cửa, giơ tay nhấc chân hết sức phong thái thân sĩ.

Địa điểm hẹn là ở lầu bảy, tầng món ăn Quảng Đông, dì Tương quản lý Thập Tam Lâu thấy bọn họ đến, nhiệt tình chào đón, "Khách đã đến, tôi đưa hai người đi."

"Uhm." Dịch Khiêm nhàn nhạt đáp lại, ôm cô gái bên cạnh đi vào thang máy.

Thang máy chậm rãi hướng lên trên, Tương Di nghiêng thân mình nhìn hai người phía sau, dịu dàng cười: "Còn chưa chúc mừng hai người, đã định ngày kết hôn chưa?"

"Đã định xong, ngày Quốc Khánh, đến lúc đó mong rằng dì Tương có thể đến." Nghiêng đầu nhìn người trong lòng, Dịch Khiêm đột nhiên nói khẽ.

"Đương nhiên, tôi sẽ đến đúng giờ." Boss kết hôn, dù có bận rộn cũng không thể vắng mặt rồi.

Bước vào đại sảnh tầng bảy, Dì Tương làm cái tư thế mời hai người, đi đến bên quầy lấy thực đơn đi qua, tự mình phục vụ.

"Dịch tổng đến đây, hoan nghênh hoan nghênh!" Xa xa thấy Dịch Khiêm đi qua, Lâm Toàn Minh vội vàng từ trên ghế đứng dậy, liếc mắt ra hiệu cho gái một cái, khách sáo đón chào.

"Lâm tổng, đã lâu không gặp." Khách sáo vươn tay ra bắt tay, Dịch Khiêm đột nhiên nghiêng thân mình giới thiệu cô gái bên cạnh, "Đây là hôn thê của tôi, hiện tại cũng là trợ lý thư kí, tiểu thư Úc Tử Ân, nói vậy Lâm tổng cũng biết."

"Đưỡng nhiên, Ân Ân chính là con gái bảo bối của Úc tổng, tính ra coi như là con cháu, đúng không, Ân Ân?"

"Đúng vậy, bác Lâm, đã lâu không gặp người vẫn mạnh khỏe! Thời gian trước cha tôi vẫn nhắc tới ông, nói muốn mời ông ghé qua làm khách quý."

"Tâm ý của Úc tổng, hôm nào mọi người cùng ăn bửa cơm ôn chuyện, tới, ngồi đi, đừng đứng nữa." Lôi Lâm Tiểu Uyển bên cạnh mình ngổi xuống, Lâm Toàn Minh nhìn người trẻ tuổi đối diện, không khỏi cảm thán: "Tôi đúng là một cục xương già, về sau phải dựa vào các người!"

"Lâm tổng nói đùa, người chính trực mạnh mẽ, Lâm thị cũng phát triển không ngừng, làm sao có thể bắt đầu sinh thoái được? Chúng tôi là những vãn bối, còn phải học hỏi nhiều thứ muốn thỉnh giáo với ông!" Nhẹ cười, Dịch Khiêm mặt không đổi sắc nói những lời xã giao khách sao trên bàn, khiêm tốn lạnh nhạt, trái lại không lộ tài năng.

"Ai nha, Dịch tổng quá khiêm tốn rồi."

Ông tới, tôi đi nói xong những lời khách sáo, nghe thấy Úc Tử Ân hơi vặn mi, thật không thích những trường hợp xã giao như vậy, gương mặt mang theo dối trá ứng phó đó đây.

Quay đầu thấy Dịch Khiêm một bộ dáng bình tĩnh lạnh nhạt, tựa hồ ứng phó loại trường hợp này rất thành thạp, ngẫm lại bản thân mình không cần phải nói, cũng có thể chịu dằn lại.

Lúc không lưu tâm ngẩng đầy lên, liếc mắt một cái liền nhìn thấy ánh mắt của Lâm Tiểu Uyên ngồi ở đối diện, chẳng qua đối tượng không phải là cô, mà là người đàn ông bên cạnh, ánh mắt không chút giấu giếm, tia không e dè, lớn mật khiêu khích.

Yên lặng ăn thức ăn, Úc Tử Ân không nghĩ, cô ta biết rõ Dịch Khiêm có vị hôn thê, mà vị hôn thê ở ngay trước mặt cô ta, còn dám làm càng liếc mắt đưa tình với anh ta, thật sự là không để co vào trong mắt mà.

"Tiểu Uyển sau khi trở về chuẩn bị đi làm ở nơi nào thế?" Đặt cốc nước xuống, mắt cô nhìn về phía cô gái đối diện, nhàn nhạt mở miệng, cắt ngang ánh nhìn của cô ta đối với Dịch Khiêm.

Chậm rãi thu về tầm mắt, Lâm Tiểu Uyển cười nhẹ. "Tạm thời còn chưa nghĩ ra, công ty của ba tôi không thiếu người, tôi con gái của ông chủ nếu nhảy dù qua, chỉ sợ học không tới những thứ đó, không bằng...." Đột nhiên cô ta quay đầu nhìn về phía Dịch Khiêm, "Không bằng tôi đi đến công ty Dịch Tổng, đều nói tổng công ty QM có yêu cầu nghiêm khắc đối với công việc, mà còn Dịch tổng chỉ dùng người mình biết, không biết có chịu thu nhận và sắp xếp công việc cho tôi không?"

"Qủa thật QM yêu cầu đối với nhân viên không thấp, nhưng tôi càng coi trọng năng lưc và học thức của nhân viên hơn, nếu vì đối phương là người học nước ngào mà không có bất kì năng lực thực tế nào, cũng sẽ bị QM dễ dàng đào thải, không biết tiểu thư Lâm có nghe qua một chút thông tin bên trong nhân viên bị QM đào thải rất khó xin việc ở những công ty khác, QM là công ty nghiên cứu khoa học, tiểu thư Lâm lại học là vũ đạo chuyên nghiệp, về nghiên cứu khoa học chỉ là so sánh với đề cập không nhiều, cho nên tôi cảm thấy tiểu thư Lâm vẫn không nên thử dễ dàng, miễn cho QM làm chậm trễ tiền đồ của cô."

Mặc dù biết rõ tâm tư của Lâm Tiểu Uyển, Dịch Khiêm cũng không cho cô chút cơ hội nào.

"Là như vậy sao? Tiểu thư Úc cũng là nhà Thiết kế, đối với phương diện nghiên cứu khoa học cũng không có liên quan, Dịch tổng sao có thể giữ được cô ta? Theo tôi được biết, Dịch tổng cũng luôn luôn giải quyết việc chung!" Nói đến đây, cô không cam lòng nhìn về phia Úc Tử Ân, ánh mắt sắc bén nhàn nhàn quét xuống một tia chán ghét.

"Giải quyết việc chung không sai, Ân Ân đi làm ở QM kỳ thực cũng không đủ, tương lai là tổng giám đốc phu nhân đến công ty ngồi vài ngày, không có gì đáng trách phải không? Về sau toàn bộ tài sản của tôi đều thuộc về cô ấy, cô ấy muốn làm cái gì tôi cũng chưa bao giờ ngăn cản." Gương nhẹ khóe miệng, anh đem đồ ăn đã chuẩn bị trong bát đưa cho cô gái bên cạnh, nâng mắt chống lại ánh mắt ghen tị của Lâm Tiểu Uyển, "Cô ấy tương lai là bà Dịch, ở trong công ty cô ấy có quyền muốn làm gì thì làm, đừng nói chỉ là đi làm thôi."

Nói cực kỳ rõ ràng, Lâm Toàn Minh cũng không phải người ngốc nghe không hiểu cảm xúc của Dịch Khiêm, vội cười giảng hòa: "Con gái thất lễ, con bé có ý quấy rối, bản thân mình học vũ đạo chuyên nghiệp, làm sao có thể đến công ty Dịch tổng lăn qua lăn lại được, mong Dịch tổng đừng trách móc."

"Không tiểu thư Lâm nghĩ cách là tốt, chỉ là thiếu một chút thực tế thôi." Không muốn tiếp tục đề tài này, Dịch Khiêm trầm mặc không nói gì nữa, quan tâm đồ ăn cho người kế bên.

Không khí trên bàn cơm càng ngày càng thấp, Lâm Toàn Minh tìm mấy đề tài ôn hòa tán gẫu với Dịch Khiêm, Úc Tử Ân cũng thức thời không mở miệng, cúi đầu ăn thức ăn trong chén, cũng không để ý đến tầm mắt cô gái đối diện, đối với tình địch, cô cũng không tưởng tượng được mình có thể khoan dung như thế, lại cũng không ngốc đem cô ta bày trí bên cạnh mình, cái đó không khác gì đem cho bản thân mình phiền phức.

Một bữa cơm, Dịch Khiêm ăn ít, trái lại Úc Tử Ân ăn no, thời điểm rời khỏi Thập Tam Lâu, lái xe vừa đến chỗ dưới đầu, Dịch Khiêm mở miệng cáo từ.

Nhìn người rời đi, Lâm Toàn Minh quay đầu nhìn về con gái đang bày vẻ mặt không cam lòng, khẽ hừ một tiếng: "Điều đã nói cho con nghe Dịch Khiêm rất thông minh, không cần xem nhẹ tính nhẫn nại của nó. Con lựa chọn lúc Úc Tử Ân ở bên cạnh đụng vào không phải tự rước lấy nhục sao? Con không thấy một bữa cơm nó cũng vì cô ta sao?"

"Ba, con thích anh ấy không được sao? Anh ấy rõ ràng là của con, là Úc Tử Ân đoạt lấy đàn ông của con! Dựa vào cái gì mà hiện tại cô ta lại có thể đúng tình hợp lý chứ!"

"Chỉ bằng hiện tại người ta là vị hôn thê của nó, mọi người toàn thành phố đều biết, con không biết sao?" Lâm Toàn minh lạnh lùng trừng mắt liêc con gái một cái. "Trước nhắc nhở con, con nghĩ đến Dịch Khiêm là chuyện của con, nhưng đừng trộn lẫn vào chuyện tốt của ba! Nếu không đừng trách ba trở mặt."

"Con biết chừng mực!" Xoay người, Lâm Tiểu Uyển gương đầu lên nhìn ông. Nếu để cho anh ấy thành con rể của anh ba, như vậy toàn bộ QM đều là của ba, ba vẫn phí nhiều tâm tư như vậy làm cái gì?"

"Để cho nó làm con rể của ba không phải chuyện dễ dàng như vậy, trừ phi con thu phục được Úc Tử Ân đi!"

"Muốn thu phục cô ta, có rất nhiều cách, ba chờ tin tốt của con đi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.