Quân Môn Sủng Hôn

Chương 128: Chương 128: Sẽ không niệm tình cũ




“Boss, Tôi đã đặt phòng trước, cũng đã hẹn thời gian với thư ký thị trưởng, tối mai ông ấy có thời gian, sáu giờ, Ngưng Hương hiên.”

“Ừ, biết, ngày mai anh đem các tài liệu lien quan đến mảnh đất kia chỉnh lý lại giao cho tôi, trước bữa ăn tối, tôi muốn xem qua.”

“Được.”

Lúc cận vệ mang tài liệu đến, Văn Khâm cũng đang ở trong phòng tổng giám đốc hồi báo tình huống, nhìn thấy hắn cho chút bất ngờ, “Không phải anh đi công tác sao? Tại sao lại trở lại nhanh như vậy?”

“Xong chuyện thì trở lại thôi.” Quay đầu, cận vệ đem chiếc túi màu đen trong tay cùng một phần tài liệu kẹp trong chiếc bìa đen đưa tới, “Boss, đây là đồ anh muốn, còn có tài liệu mới nhất tra được trong mấy ngày nay.”

Lui trở về, cận vệ nhìn về chiếc túi giấy không có in logo, “Cái túi nhỏ này khiến nhà thiết kế kia phí công không ít, muốn đem những thứ như vậy khảm vào rất không dễ dàng gì, cho nên kéo dài thời gian một chút.”

“Không sao, lấy được đồ là tốt rồi.” gật đầu, Dịch Khiêm cầm tài liệu mở ra, ngước mắt nhìn Văn Khâm một cái, “Năm giờ chiều, Văn Khâm, anh đến sân bay đón anh hai của tôi, sắp xếp anh ấy ở khách sạn Kình Thiên.”

“Vâng.” Cúi đầu, Văn Khâm nhìn đồng hồ trên tay một chút, còn hơn hai tiếng nữa, vẫn đủ thời gian.

Tầm mắt rơi vào một góc tài liệu, Dịch Khiêm cười hài hước một tiếng, “Người của Lâm gia quả nhiên cùng bọn họ có dính dấp, nếu chứng cớ này xác thực, việc đưa bọn họ vào tù hay không cũng không phải là việc khó nữa rồi.”

“Việc này, boss, anh cảm thấy lúc nào thì thích hợp ra tay?’ Văn Khâm ngẩng đầu nhìn Dịch Khiêm một cái, dò hỏi.

Khép tài liệu, anh từ trên ghế đứng dậy, bóng dáng cao to đứa gân fbeen cửa sổ, “Chờ lúc bọn họ giao dịch thì một lưới bắt hết, anh dặn dò an hem cẩn thận một chút, đừng đả thảo kinh xà.”

“Vâng.”

Tan sở, Dịch Khiêm muốn tự mình lái xe, từ khu vực để xe đi ra, anh nhìn cô gái ngồi bên cạnh vẫn trầm mặc không nói, nhẹ giọng, “ buổi tối muốn đi đâu ăn cơm? Muốn ăn ở nhà hay ra ngoài?”

“Về nhà đi, trong nhà vẫn còn thức ăn, chớ lãng phó.”

“Được.” gật đầu, anh đảo tay lái, thấy cô so với lúc trước càng thêm trầm mặc, lơ đãng hỏi một câu, “còn chưa hết tức giận chuyện liên hoan buổi sáng sao?”

“Em không có tức giận, chỉ cảm thấy có chút khó chịu mà thôi.” Nếu nói là bạn hữu, không gì hơn cái này.

Cô rõ ràng là đang ở bên cạnh Dịch Khiêm, hơn nữa còn lấy thân phận là vị hôn thê xuất hiện ở buổi liên hoan, Lâm Tiểu Uyển lại giống như không hề nhìn đến sự tồn tại của cô, không chút kiêng kỵ mà liếc mắt đưa tình với Dịch Khiêm, không nói đến liêm sỉ lễ nghĩa, nếu cô còn ngây ngốc xem cô ta là bạn bè, thì có thể xem là đứa ngốc được rồi.

“Khó chịu cái gì?” anh có chút không hiểu hỏi một câu.

“Cũng không có gì, chẳng qua cảm thấy Tiểu Uyển biến thành dáng vẻ này, khiến cho em có chút chán ghét. Bùi Bùi nói không sai, giữa phụ nữ với nhau rất khó có tình cảm hữu nghị.” Mà hôm nay cô xem như đã chứng thực những lời này, suy nghĩ một chút cũng cảm thấy thật châm chọc.

“Không phải là không có hữu nghị, mà là mình chọn sai đối tượng mà thôi, em nhìn Thẩm Bùi Bùi đi, cô ấy đối với em không phải vô cùng tốt sao? Anh nhớ lần trước em vì muốn kiếm tiền mua lại cổ phần của Bảo Úc, Thẩm bùi Bùi đã vay tiền Lăng Thiếu Phong, không chút nghĩ ngợi đã đem bản thân mình liên lụy đến, mặc dù là chuyện không quá lớn, nhưng không khó nhìn ra cô ấy đối với em rất tốt. Về phần Lâm Tiểu Uyển, em chẳng qua ban đầu bị tình hữu nghị che mắt, hôm nay đã thấy rõ cô ta là hạng người gì, đối với em mà nói cũng là chuyện tốt không phải sao? Ít nhất về sau sẽ biết cảnh giác và phòng bị, sẽ không dễ dàng bị tính kế. Rất nhiều chuyện đều sẽ có hơn thiệt cùng tồn tại, em phải nghĩ về mặt tốt chứ.”

“Ừ, em hiểu rồi.” gật đầu, cô nhìn anh, “Lần này Tiểu Uyển quyết ý muốn cùng em đoạt người, anh nói là em nên thờ ơ hay là quang minh chính đại cùng cô ta tuyên chiến đây?”

“Em đừng quan tâm đến cô ta là được, không phải thứ của cô ta, coi như cô ta dùng hết mọi thủ đoạn thì cũng không thể giành được.” mắt nhìn phía trước, anh nhàn nhạt nói với cô một câu, đôi mắt kính che giấu đi ánh mắt thâm thúy.

“Cô ta đối với thứ mình muốn trước giờ đều chưa từng bỏ qua bất cứ thủ đoạn nào, cũng không phải như anh nói không quan tâm thì có thể giải quyết được hết thảy mọi việc.”

Trầm mặc một chút, anh nhàn nhạt mở miệng, “Vậy thì cho anh chút thời gian, anh sẽ tự tay đưa cô ta vào ăn cơm tù.”

“Ách…anh xuống tay được à? Em nghĩ là anh sẽ cố gắng niệm tình cũ!”

“Anh chỉ làm việ chung, không có chuyện tư tình.”

“Chỉ mong cô ta không gây ra chuyện gì, nếu không chỉ có thể làm phiền anh, em cũng sẽ phiền toái không ngừng.”

“Đừng lo lắng, anh sẽ xử lý tốt chuyện này.”

“Ừ, anh cũng nên cẩn thận một chút, chớ khinh địch, phụ nữ rất ác độc, đàn ông đều không phải là đối thủ.”

“Anh hiểu.”

--- ----

Về đến nhà, lúc Úc Tử Ân chuẩn bị thay quần áo, bên ngoài phòng thay đồ liền truyền đến tiếng bước chân, cô quay đầu nhìn bóng dáng đứng ở phía cửa, tốc độ của anh nhanh hơn cô, đã thay xong bộ đồ mặc nhà, mới phút trước còn là người đàn ông tay trang thẳng thớm, lúc này đã là một thân hưu nhàn, lười biếng, toàn thân đều là hơi thở ưu nhã.

Bừng tỉnh, cô mỉm cười hỏi, “Sao vậy?’

“Không có việc gì, có món đồ muốn tặng em.” Nói xong, anh tiến đến, từ phía sau ôm lấy cô, trong tay không biết từ lúc nào đã có một chiếc hộp nhung tơ đen, mở hộp ra, anh đưa đến trước mặt cô, nghiêng đầu dịu dàng hỏi bên tai cô, "Như thế nào, thích không?"

Cúi đầu, cô nhìn dây chuyền kim cương nằm lẳng lặng trong hộp, kiểu dáng đơn giản nhưng lại lộ ra ánh sáng chói, kim cương màu hồng cùng chiếc nhẫn trên tay cô là cùng một kiểu, lại được khảm trên chất liệu bạch kim, không quá xa hoa cũng không quá khoa trương, kim cương hồng phấn mỗi viên to nhỏ đều rất vừa vặn.

Cô quay đầu lại nhìn anh, ánh mắt dịu dàng: "Sao lại đột nhiên muốn tặng em đồ trang sức vậy hả?"

Cái này cùng với nhẫn là cùng một bộ, do nhà thiết kế lười biếng mấy ngày nên đưa đến trễ một chút." Nói xong, anh gỡ dây chuyền xuống, đứng thẳng đeo lên cho cô: "Kiểu dáng tương đối bình thường không khiến cho người khác chú ý, đừng có làm mất, biết không?"

"Thứ trân quý như thế này em thật là sợ làm mất....hay là cứ để trong hộp cho an toàn." Cúi đầu, cô sờ sờ góc cạnh rõ ràng của kim cương, một viên nho nhỏ rơi trên xương quai xanh, lại rất đơn giản, nhưng nằm giữa vùng quai xanh trắng nõn, lại có một phong thái khá đặc biệt.

"Là độ tăng cho em, nếu đặt trong hộp thì không còn giá trị của nó rồi." đưa tay qua, anh ôm chặt cô vào trong ngực, nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, ánh mắt không tự chủ mà trở nên êm ái, "Thật là đẹp mắt."

Cô giơ tay lên đặt vào mu bàn tay anh, đem phân nửa trọng lực dựa vào ngực anh, hai người cứ như vậy đứng trước gương, an tĩnh ôm lấy nhau, ai cũng không lên tiếng, trong không khí tĩnh mật có chút tường hòa lại lộ ra chút mập mờ.

Hồi lâu, cô mới nghiêng đầu liếm ngực anh, dịu dàng hỏi, "có đói bụng không, em đi làm bữa tối."

"Được anh tới giúp em." Buông lỏng tay, anh ôm cô đi ra ngoài.

Ngày hôm sau, lúc làm việc, Úc Tử Ân liền nhận được điện thoại của Lâm Tiểu Uyển gọi tới, nhìn dãy số trên điện thoại, cô nhìn thư ký đang bận rộn bên cạnh, cầm di động đi ra khỏi phòng thư ký.

"Là tôi, có chuyện gì?" nhận điện, cô nhàn nhạt mở miệng, trong giọng nói ít đi mấy phần thân thiện và dịu dàng của lúc trước.

"Ừ. Ân Ân, buổi tối có bữa họp lớp 10 năm, bạn có tới tham gia không? Rất nhiều bạn học cùng từ nước ngoài trở về." bên kia điện thoại, Lâm Tiểu Uyển nói có chút kích động.

"10 năm? Chúng ta tốt nghiệp đã 10 năm rồi hả?" Suy nghĩ một chút, hình như đã trôi qua thật lâu rồi.

"Dĩ nhiên, mình nghĩ chắc bạn đã sớm quên, còn có nữa, năm đó người đeo đuổi bạn TỜ CHUYÊN CẦN cũng trở về rồi, bây giờ chính là hải quy đúng chúng, tám giờ tối, ở Kim Cung, thanh quá, chớ tới trễ."

"Tiểu Uyển...." cô vôn muốn từ chối, người bên kia giống như không cho cô có cơ hội lựa chọn, nhanh chóng cúp điện thoại.

Nhìn điện thoại trên tay, Úc Tử Ân khẽ thở dài một hơi, xoay người trở về phòng thư ký lúc này cô không đi cũng không được.

Hỏi rõ lịch trình của Dịch Khiêm sau buổi tối, cô gõ của phòng tổng tài, bước vào: "Boss, buổi tối có phải anh muốn cùng thị trưởng dùng cơm?"

"Ừ, là hẹn với thị trưởng, em cũng cùng đi chứ!"

"Không, buổi tối em có họp lớp nhân dịp 10 năm, em không thể đi theo anh được rồi."

"Họp lớp? Ở nơi nào?" Khẽ chau mày, anh dịu dàng hỏi nhiều thêm một câu.

"Kim Cung, thanh quá, là Tiểu Uyển gọi điện thoại cho em, sợ rằng không đi thì không tốt lắm." Nếu là nhân dịp 10 năm, cô ta cũng đã liên lạc rồi, nếu em không đến chắc chắn sẽ bị bọn họ mắng chết.

Gật đầu, Dịch Khiêm khẽ tựa vào ghế, "nếu là ở Kim Cung, vậy anh gọi điện thoại nói với dì Hồng một tiếng, coi như anh mời khách, họp lớp không tránh được sẽ uống rượu, đừng uống quá nhiều, kết thúc thì gọi điện anh đến đón em."

"Được, vậy anh dùng cơm với thị trưởng cũng đừng uống quá nhiều, mang theo tài xế đi gần đây giao thông trong thành phố quản chế rất nghiêm, em cũng không hi vọng anh say rồi bị phạt"

"Biết! Anh sẽ đưa theo tài xế, em nhớ mang di động theo."

"Ừ, vậy tan việc em đi trước, buổi tối anh nhớ cẩn thận chút."

"Ừ." Đáp nhẹ một tiếng, anh cầm điện thoại lên, gọi cho tài xế, sau lại gọi cho dì Hồng dặn dò chú ý một chút tới buổi họp lớp vào buổi tối.

Lâm Tiểu Uyển đặc biệt gọi điện thoại hẹn cô đi đến buổi họp lớp, anh cảm giác có chút không tập trung, suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn gọi cho Tiểu Toa một cuộc gọi, "Tiểu Toa, buổi tối Ân Ân đi Kim Cung, hai cô đi theo đi, không cần cách quá xa, tôi sợ sẽ gặp chuyện không may."

"Dạ, boss."

"Gần đây bên Lâm gia cũng không quá ổn, hai người cũng nên chú ý nhiều một chút, những chuyện khác có thể tạm thời buông, an toàn của Ân Ân quan trọng hơn, chớ lại bị người ta gây rắc rối, nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, tôi sẽ hỏi tội mấy người, biết không?"

"Dạ, tôi biết rồi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.