Đỗ Phụ Công thấy Sở Hoan như có điều gì suy nghĩ, nghiêng người về phía trước, hỏi:
- Ngươi có nhận lời giúp ta giết chết bọn chúng hay không?
Sở Hoan ngẩng đầu, nhìn Đỗ Phụ Công cười nói:
- Lang Thị lang cùng An quốc công đều là trọng thần triều đình, chớ nói
ta không có sát ý, ngay cả có dụng tâm tính toán cũng chưa chắc đã giết
được bọn họ.
Hắn đưa tay sờ cằm, quan sát Đỗ Phụ Công.
Tuy Đỗ Phụ
Công kể lai lịch của mình rất rõ ràng, nhưng Sở Hoan đương nhiên không
có khả năng cứ như vậy mà tin tưởng mọi lời y nói.
Đỗ Phụ Công cười nhạt một tiếng, ánh mắt như muốn nói ồ phải rồi, đương nhiên là thế:
- Sở đại nhân là người của Tề vương, điểm này triều đình từ trên xuống
dưới đều biết. An quốc công là người của Hán vương. Hán vương dã tâm
bừng bừng, muốn giành lấy ngôi vị là chuyện không nói cũng hiểu. Ta biết hôm nay Tề vương hình như đã xích gần lại với Thái tử. Hán vương là
người sòng phẳng, đối với địch nhân thì bất luận là thân hay sơ. Gã đối
đầu với Thái tử, Tề vương tới gần Thái tử, cũng đã trở thành người của
Thái tử đảng.
Y dừng một chút, chậm rãi nói:
- Sở đại nhân cảm
thấy Hán vương một khi đắc thế, sẽ bỏ qua Tề vương điện hạ? Ngài là
người của Tề vương điện hạ, Hán vương cùng An quốc công tự nhiên cũng sẽ không bỏ qua.
Sở Hoan cười ha ha:
- Đỗ tiên sinh một phen khổ
tâm, Sở Hoan hiểu rõ. Ta tán thưởng quyết tâm vì bạn rửa hận của tiên
sinh, tuy nhiên, chuyện tranh đấu trong triều cũng không đơn giản vài
câu nói như vậy.
Hắn đứng dậy, duỗi lưng nói:
- Tiên sinh nếu đã
đến nơi này, trước tiên cứ phải ổn định chỗ ở đã. Bất kể thế nào, ở đây, ít nhất tiên sinh sẽ không phải sống cảnh màn trời chiếu đất. Đương
nhiên, tiên sinh thích uống rượu, quý phủ cũng sẽ không để tiên sinh
thiếu rượu.
Đỗ Phụ Công nhíu mày. Sở Haon liếc mắt nhìn y, cười:
- Nếu tiên sinh muốn đi, cũng không có ai giữ lại.
Đỗ Phụ Công hít sâu một hơi nói:
- Người sống giữa trời đất, hết lòng tuân thủ ước hẹn mới phải. Văn tự
bán mình trong tay ngài, ta sẽ tận lực thực hiện chức trách.
Sở Hoan cười:
- Thế thì tốt.
Hắn lo nghĩ một chút mới nói tiếp:
- Ta cũng không biết quê quán tiên sinh ở đâu, bây giờ sẽ đưa cho tiên
sinh chút bạc. Ta nghĩ người nhà nhất định sẽ rất lo lắng cho tiên sinh, tiên sinh nên phái người đưa chút bạc về cho bọn họ, nhân tiện báo tin
bình an luôn.
Đỗ Phụ Công khẽ giật mình.
- Âu Dương đại nhân là
người ta kính trọng, nếu quả thật tiên sinh là đồng môn của Âu Dương
tiên sinh, chắc chắn nhân phẩm cũng rất tốt.
Sở Hoan chắp hai tay sau lưng, chậm rãi nói:
- Tiên sinh là người đọc sách, vừa hay trong phủ thiếu một nhân viên làm
kế toán. Hơn nữa ta nghe nói tiên sinh viết chữ rất tốt, sau này trong
phủ nếu có gì cần ghi chép, tiên sinh rộng lòng giúp đỡ.
Đỗ Phụ Công cau mày nói:
- Ngài muốn ta làm nhân viên thu chi?
Trong mắt của y lộ ra vẻ kinh ngạc.
Cần biết nhân viên thu chi chính là tổng quản chi tiêu trong nhà. Khi quan
lại quyền quý an bài tổng quản, thường sẽ an bài người tâm phúc.
Đỗ Phụ Công không thể tưởng được Sở Hoan lại đem chức trách này giao cho mình một cách nhẹ nhàng như thế.
- Tiên sinh không vui?
Sở Hoan quay đầu lại hỏi.
Đỗ Phụ Công suy nghĩ một chút rồi nói:
- Văn tự bán mình trong tay ngài, đã giao việc, ta tất nhiên sẽ làm.
Sở Hoan gật đầu:
- Vậy thì tốt rồi. Nếu tiên sinh thiếu cái gì, cứ việc nói ra. Ta sẽ sai
người bố trí cho tiên sinh một sân viện riêng, hạn chế để người khá quấy rầy.
Đỗ Phụ Công kinh ngạc dò xét Sở Hoan vài lần, rốt cuộc nói:
- Ngài đừng tưởng làm như vậy ta sẽ cảm kích. Vị trí nơi cất giấu nguyên tác Khổng Tước đồ ta sẽ không dễ dàng nói ra đâu.
Sở Hoan nhún nhún vai:
- Tiên sinh có thể quên chuyện đó đi. Nếu như ngày nào đó tiên sinh có
hứng thú nói cho ta, có thể ta sẽ có hứng thú nghe. Nếu không ta cũng sẽ không nhắc lại chuyện này.
Sở Hoan dàn xếp tốt chỗ ở cho Đỗ Phụ Công, lại dặn dò người trong phủ một hồi, lúc này mới đi đến nha môn làm việc.
Mã Hồng hôm qua chỉ thị cho Lang Vô Hư và Sở Hoan cùng viết một tấu
chương, chủ yếu ghi lại những đề xuất của Hộ bộ về chuyện Tây Bắc. Tâm
tư của Mã Hồng thế nào, Lang Vô Hư và Sở Hoan dĩ nhiên hiểu rất rõ.
Mã Hồng đương nhiên hiểu chuyện này kỳ thật rất khó giải quyết. Không ai
đoán được sau khi lệnh cho thuê đất ban xuống thì sẽ dẫn đến hậu quả thế nào. Y kéo Lang Vô Hư và Sở Hoan vào, đơn giản là chuẩn bị tốt đường
lui. Cho dù đến lúc đó khó có thể tránh khỏi tội, nhưng ít nhất cũng có
thể san sẻ gánh nặng sang vai hai người.
Việc của Hộ bộ lúc này chủ
yếu là ứng phó Đông Nam và Tây Bắc. Mà chuyện quan trọng nhất của Lễ bộ, là trù tính đại lễ tế thiên tại Thông Thiên điện.
Sở Hoan biết, lần
tế thiên này, triều đình rút ra không ít bạc từ Hộ bộ. So với chiến sự
Đông Nam, Hoàng đế Bệ hạ dường như cho rằng nên ưu tiên bạc cho đại lễ
tế thiên hơn.
Đại lễ tế thiên càng lúc càng tới gần. Sở Hoan đã từng
nghĩ trước đại lễ, Hoàng đế Bệ hạ sẽ triệu kiến mình. Dù sau sau khi đi
sứ Tây Lương về, Hoàng đế chưa từng gặp lại hắn.
Sở Hoan hy vọng được diện kiến Hoàng đế, để đem toàn bộ những gì mắt thấy tai nghe ở Tây Bắc trình tấu. Hắn cảm thấy, đương kim Hoàng đế từng nhất thống thiên hạ,
rồi lại từng trị vì quốc gia phồn hoa hưng thịnh. Nói gì thì nói, cũng
là một quân chủ đầy hứa hẹn. Chỉ vì mong muốn trường sinh để tiếp tục
thống trị đế quốc mà dẫn đến cảnh hoang tàn khắp nhân gian. Sở Hoan hy
vọng Hoàng đế đối mặt với khốn cảnh hôm nay của đế quốc, có thể thức
tỉnh khỏi giấc mộng trường sinh.
Tuy nhiên, cho đến ngày bắt đầu đại
lễ tế thiên, Hoàng đế chưa từng triệu kiến hắn lần nào. Có lẽ đại lễ tế
thiên đang đến gần đã thu hút toàn bộ sự chú ý của Hoàng đế rồi.
Thông Thiên điện nằm ở vùng ngoại ô phía đông thành Lạc An, cách hoàng cung
khoảng nửa ngày đi đường. Từ lúc khởi công Thông Thiên điện, rất nhiều
con đường đã được thiết lập cửa khẩu. Đây là đạo tràng tu đạo của Hoàng
đế, ngoài trừ những người tu sửa công trình, người ngoài không một ai
được phép tới gần.
Thông Thiên điện hao tổn của cải rất lớn. Tòa cung điện này để lại cho đế quốc gánh nặng cực kỳ nghiêm trọng. Năm đó Hoàng đế nghe lời của Huyền Chân đạo tông, ở phía đông kinh thành cho xây
dựng Thông Thiên điện quy mô hùng vĩ. Trong triều lập tức có vô số quan
viên đứng ra ngăn cản, thỉnh cầu Hoàng đế Bệ hạ không nên theo đuổi việc này. Thậm chí có quan viên thẳng thắn khiển trách Huyền Chân đạo tông
chính là yêu đạo, hại nước hại dân.
Thậm chí An quốc công còn thao túng Hộ bộ lúc đó cũng can gián Hoàng đế không nên vội triển khai công trình này.
Hoàng đế vì luyện đan tu đạo, hằng năm đã hao tổn một lượng lớn ngân lượng
trong quốc khố. Luyện đan không phải là việc tầm thường. Nguyên vật liệu cực kỳ đắt đỏ. Hơn nữa, cũng rất quý hiếm. Thậm chí, còn xảy ra những
trường hợp hư hỏng. Hoặc là do thời gian luyện đan quá dài, hoặc là quá
ngắn, lửa quá to hoặc quá yếu. Có thể luyện thành đan dược cũng chỉ có
vài lần mà thôi. Mà mỗi lần luyện thành thành phẩm, ít nhất cũng cần mất vạn lượng bạc. Nếu thất bại, mấy vạn lượng bạc cũng coi như trôi theo
dòng nước.
Sau mười năm lập quốc, quốc khố vốn vẫn đang tràn đầy.
Thời gian gần đây, chỉ vì luyện đan mà từ từ trống rỗng. Hơn nữa, quan
viên từ trên xuống dưới nhân cơ hội này trắng trợn vơ vét mồ hôi nước
mắt của nhân dân. Vương triều Trung Nguyên vốn đang đi trên con đường
phục hưng, lập tức từ thịnh mà suy. Thuế má dân gian ngày càng tăng. Xây dựng Thông Thiên điện càng khiến cho tài chính của đế quốc bị rơi vào
tình trạng khủng hoảng. Ngay cả vương triều đang hưng thịnh cũng không
dám tiến hành xây dựng công trình đại quy mô, huống chi là đế quốc Đại
Tần đang có dấu hiệu suy yếu.
Lưu dân làm loạn, Thiên Môn đạo phát
triển, nguyên nhân chủ yếu là do thuế má quá nặng, dân chúng oằn lưng
gánh chịu, đói khổ cùng cực. Bởi thế, Thiên Môn đạo mới có cơ hội lôi
kéo dân chúng đứng lên phản kháng triều đình.
Thông Thiên điện là một đạo tràng hùng vĩ, chiếm diện tích cực kỳ khổng lồ, thậm chí, ngay cả
Thừa Thiên điện đã có mấy trăm năm lịch sử của đế quốc cũng chỉ bằng một nửa. Tại đây mỗi viên gạch mỗi bông hoa ngọn cỏ đều tinh xảo vô cùng.
Nhưng đằng sau đó, là vô số mồ hôi nước mắt đã đổ xuống. Vì tòa cung
điện này, đế quốc đã hao phí không biết bao nhiêu tiền của, để đổi lấy
đạo tràng tu đạo trường sinh cho Hoàng đế Bệ hạ.
Trong lúc này, đương nhiên không chỉ có dân chúng bình thường là đổ mồ hôi sôi nước mắt.
Vì ngăn cản việc xây dựng Thông Thiên điện, vô số quan viên trong triều vì thế mà khiến long nhan nổi giận. Hoàng đế đại khai sát giới, không chút nương tay. Trong mắt Hoàng đế, ngăn cản việc xây dựng Thông Thiên điện
chẳng khác nào mong ngài chết sớm, chuyện kinh khủng như vậy, Hoàng đế
Bệ hạ đương nhiên thẳng tay trừng phạt. Rất nhiều quan viên vì thế mà
tan cửa nát nhà.
Kể cả sau khi đã bắt đầu khởi công xây dựng, dưới
mỗi phòng ốc xa hoa, đều chôn vô số xương cốt. Chỉ trong mấy năm, chỉ vì xây dựng tòa cung điện này, cũng không thể tính được có bao nhiêu dân
phu đã bỏ mạng.
Thời gian cử hành lễ tế thiên, Tư Thiên đài đương nhiên sẽ phải lựa chọn một ngày hoàng đạo.
Đủ loại quan viên tụ tập, từ Hoàng thành xếp thành hàng từ Đông môn đi ra, dọc đường đi hơn mười trượng tinh kỳ phấp phới, che khuất cả bầu trời.
Phía trước, một đội kỵ binh tạo thành thế trận thuần một sắc thiết giáp
hàn quang, uy nghiêm vô cùng. Chúng binh sĩ cầm mâu chạy chầm chậm, hai
nhóm cầm cờ, thần sắc trang nghiêm.
Phía sau là một đội kỵ binh khác, khôi giáp còn sáng loáng hơn, dưới ánh mặt trời, lấp la lấp lánh, cực kỳ uy nghiêm.
Các đội quân ngay ngắn trật tự đi về phía trước. Áo giáp cơ bản giống nhau, đều trang bị lưỡi mác thiết giáp, tràn đầy hàn khí khắc nghiệt khiến
cho ai nhìn thấy cũng bất giác mà thấy kính sợ.
Minh Quang giáp,
Huyền Sắc giáp, Kỳ Lân giáp, cờ Tỳ Hưu, cờ Lục Bác, cờ Kim Long nối tiếp nhau không kịp nhìn, khiến cho người ta hoa mắt. Đám quan viên thì xếp
thứ tự trước sau dựa theo đẳng cấp cao thấp, toàn bộ đội ngũ tản ra khí
thế hào hùng, uy nghiêm và trang trọng.
Ngay chính giữa đội ngũ, một
cỗ xe ngựa sáng chói mắt chậm rãi mà đi. Cỗ xe rất lớn, tráng lệ vô
cùng, tựa như một căn phòng màu vàng đang di chuyển trên mặt đất. Dưới
ánh mặt trời, màu vàng lấp lánh, lộng lẫy, xa hoa, tráng lệ, tựa như tất cả hào quang trong thiên địa đều phát ra từ nó.
Mọi người thậm chí
có một cảm giác hoa mắt. Màu vàng cực chói chang đập vào mắt, nên gần
như không thể nhìn rõ hình dáng của cỗ xe màu vàng này. Nhưng mọi người
lại có thể nhìn thấy rõ, kéo chiếc xe này là tám con tuấn mã toàn thân
tuyết trắng. Bạch mã khó cầu, huống chi là tám con tuyệt thế lương câu
giống như như đúc. Trên người bọn chúng không hề có một sợi lông có màu
khác nào, mềm mại cực điểm, tựa như tám con thần câu từ trên bầu trời
đáp xuống nhân gian.
Xung quanh cỗ xe vàng tất nhiên không thể thiếu
binh sĩ khôi giáp sáng loáng. Bọn họ vây quanh cỗ xe vàng. Trong số đó,
nổi bật nhất là người ngồi trên một con tuấn mã cường tráng, đầu đội hắc khôi, lưng đeo trường cung, mắt nhìn như không chớp, thái độ bình tĩnh
an nhiên tự tại. Dưới cái mũ bảo hiểm lờ mờ thấp thoáng mái tóc bạc.
Chính là Thống lĩnh Cận Vệ quan hoàng gia thần tiễn Hiên Viên Thiệu!