Quỷ Hoàng Phi

Chương 101: Chương 101: Gả (2)




Tuy nhiên, nếu tiểu thư cao hứng như thế, bọn họ cũng không thể mất hứng được!

Thanh Y Tử Y phục vụ Lâm Lang tắm rửa, mặc giúp nàng chiếc áo lụa rồi đưa nàng ra ngoài, bắt đầu búi tóc, trang điểm, thay y phục!

Tử Y định búi cho Lâm Lang kiểu Phượng Vân Hoa thể hiện thân phận tôn quý của công chúa Huyền Vũ, nhưng lại bị Lâm Lang ngăn cản. Theo yêu cầu của Lâm Lang, Tử Y búi tóc cho nàng theo kiểu búi mà mẹ hay chải cho con gái trong ngày xuất giá ở phàm trần!

Tóc búi lên cao, lộ ra vầng trán đầy đặn của nàng, nét tao nhã trong mọi cử động làm say lòng người!

Thanh Y Tử Y mặc giá y đỏ thẫm lên người nàng, giá y tầng tầng lớp lớp êm ái, ở giữa thêu hình Phượng Hoàng giương cánh lộ ra sự thanh cao bất khuất!

Sau khi mọi việc đều đã ổn thỏa, Thanh Y Tử Y mới trùm khăn voan che kín mặt Lâm Lang, bên ngoài liền vang lên tiếng trống dồn dập!

Tử Y đỡ Lâm Lang, Thanh Y đã không chờ được chạy ra ngoài xem náo nhiệt!

Tử Y bất đắc dĩ lắc đầu một cái, lắng tai nghe ngóng một hồi, cười nói: "Tiểu thư..... Là thành chủ, là thành chủ tới đây rước dâu!" Tiểu thư và thành chủ, thật là vất vả làm sao... Mặc dù không có gì cả, thậm chí còn không được thiên giới thừa nhận, nhưng có thể kết hôn... Cũng đã rất tuyệt!

Giọng nói mềm mại ngọt ngào, khiến Lâm Lang nghe vào lòng cũng thấy mềm mại ngọt ngào, bên môi bất giác tràn ra nụ cười ngượng ngùng làm cho lòng nàng hóa thành nước.... ... Nàng không biết, thì ra gả cho hắn, lại có cảm giác hạnh phúc như vậy!

Nàng nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng, nhưng không có sự sang sảng như ngày thường, một làn sóng ngượng ngùng vui sướng lặng lẽ lan tỏa trong lòng, đồng thời, sâu trong đáy lòng cũng có khổ sở cuồn cuộn!

Mặc dù hai người không nói thẳng ra, nhưng Lâm Lang biết, cử hành hôn lễ trong đại điện tràn ngập linh khí này vì chỉ nơi đây mới có thể tránh khỏi sự điều tra của người trên Thiên Đình!

Trước kia, lấy thân phận ngọc nữ Lang Quang gả cho một phàm nhân, bọn họ không được chấp nhận; ngàn năm trước, lấy thân phận Huyền Vũ Đại Đế Thái Thanh công chúa, vị hôn thê của thái tử Thiên tộc gả cho người đứng đầu Minh giới, những người này càng không chấp nhận; mà bây giờ, cuối cùng nàng đã được sống lại, mặc dù chỉ có thể gọi là yêu, không có thân phận cao quý xa xôi kia, cùng thân phận của hắn đã có thể xứng đôi, nhưng mà những người đó, cũng sẽ không bỏ qua cho nàng!

Nàng biết, nàng biết.... Quân Thương muốn kết hôn với nàng ở chỗ này, chỉ là để làm trọn vẹn giấc mộng không thể đuổi kịp trong lòng nàng mà thôi!

Bởi vì qua đêm nay, coi như tất cả đều đã kết thúc, nhưng chắc chắn nàng và hắn sẽ phải đối mặt với sự chỉ trích của mọi người trong thiên giới một lần nữa, huống chi.... ... Nếu trong lòng nàng có tính toán, làm sao Quân Thương có thể không có ý kiến gì?

Hôn lễ này, không có người nhà chúc phúc, bằng hữu chúc mừng, cũng không có người mẹ hoàn hảo, của hồi môn các loại... Nhưng mà, có nàng và hắn, chỉ vậy là đủ!

Chỉ trong chốc lát, Tử Y đã vội vàng chạy vào: "Đã chuẩn bị xong chưa, thành chủ đã tới!"

Lúc này, đại điện đen nhánh bên ngoài đã sớm đèn hoa rực rỡ, đỉnh đại điện đặt viên dạ minh châu lớn phát ánh sáng lóng lánh, giống như sao lốm đốm đầy trời, tiếng nhạc vang lên, tầng tầng pháo bông nở rộ trên không trung, trong nháy mắt rực rỡ như mưa sao băng dưới vòm trời!

Quân Thương mặc quần áo đỏ thẫm giống với tân lang ở nhân gian, sống lưng thẳng tắp ngồi trên ngựa, đường cong cứng rắn trên mặt được ánh sáng chiếu xuống trở nên nhu hòa hơn rất nhiều, phía sau hắn là Tiểu Hắc Tiểu Bạch dẫn đầu, mười sáu người kiêng kiệu áo đỏ sẫm buộc lụa đỏ bên hông khiêng kiệu hoa, trên chóp kiệu đính một viên minh châu to lóng lánh, ánh sáng dìu dịu lan tỏa!

Đội ngũ tới từ phía Bắc của đại điện, dừng lại trước tượng kim ô.

Cổ nhạc dừng lại trong chốc lát, Quân Thương xoay người xuống ngựa, thân thể cao ngất chuyển động một cái, sải bước đi tới phòng nghỉ bên trong!

Hắn xuyên qua hoa mai lượn lờ bên ngoài, đi thẳng vào nội thất, liền nhìn thấy cô gái ngồi ngay ngắn ở tâm hoa!

Y phục màu đỏ, khăn voan đỏ, đầu hơi cúi xuống và tay nắm chặt váy chứng tỏ nàng đang hồi hộp và mong đợi!

Quân Thương mím môi cười một tiếng, con ngươi đen nhánh hiện lên làn sóng nhu hòa, đi nhanh tới mép giường! Mỗi bước đi, tim của hắn mềm mại hơn một phần, mấy ngàn năm, cuối cùng hắn cũng cho nàng hôn lễ, mặc dù chỉ có thể giới hạn trong Trường Sinh Điện, nhưng hắn biết, trong lòng nàng cũng đã thỏa mãn!

Lâm Lang nghe bước chân của hắn, cảm thấy trong lòng vô cùng hồi hộp, trong đầu trống rỗng, chỉ có thể nắm vạt áo thật chặt!

Nàng không hiểu sao mình phải khẩn trương như vậy? Sự mong đợi mơ hồ và vui sướng trong lòng khiến cho đầu óc nàng trở nên mê muội, nhưng mà, nghe bước chân của hắn tiến đến, trái tim nàng liền nhảy lên tận cổ họng!

Bỗng nhiên, thân thể nhẹ bẫng, nàng rơi vào một lồng ngực rộng rãi, hơi thở nhàn nhạt của nam tử quanh quẩn nơi chóp mũi, khiến cho nàng đỏ mặt mà không có lí do!

Nàng vùi đầu vào lồng ngực Quân Thương, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ có hắn, tự nhiên trong lòng cũng đập "thình thịch" không ngừng!

Quân Thương cúi đầu nói bên tai nàng: "Thích không?"

Lúc này, giọng nói trầm thấp của Quân Thương có chút khàn khàn, khi nói chuyện hơi thở lướt nhẹ qua cổ nàng, làm cổ nàng cũng lập tức đỏ ửng!

Quân Thương vui vẻ cười ha ha, tiếng cười trầm thấp vang vọng trong lồng ngực, nàng xấu hổ giơ tay lên đấm vào ngực Quân Thương!

Quân Thương ngừng cười, bàn tay dịu dàng vuốt lưng của nàng, nói an ủi: "Tốt lắm! Tốt lắm!"

Thanh Y Tử Y đã lui ra ngoài lại đi vào: "Thành chủ, giờ lành đã đến, mau đưa tiểu thư lên kiệu!"

"Ừ!" Quân Thương đáp ứng một tiếng, ôm chặt Lâm Lang, sải bước đi ra ngoài!

Mọi người đang chờ bên ngoài thấy Quân Thương ôm Lâm Lang ra ngoài, không biết người nào kêu một tiếng: "Nổi nhạc!"

Âm nhạc vui vẻ nổi lên, khiến cho không khí ảm đạm trong đại điện trở nên vô cùng náo nhiệt!

Lâm Lang nghe thấy tiếng nhiều người như vậy, lại cảm thấy trong không khí tràn đầy hơi thở yêu tinh, tay đang túm áo Quân Thương nắm thật chặt, sau đó, nàng lại nghĩ đến Quân Thương ôm nàng trước mặt nhiều người như vậy, trên mặt hơi nóng!

Quân Thương ôm nàng đặt vào trong kiệu rồi ra ngoài, Lâm Lang cả kinh, đưa tay nắm vạt áo của hắn, muốn hỏi hắn những yêu tinh kia là sao, nhưng lại không biết nên mở miệng thế nào ------ có thể đi tới Trường Sinh Diện, tất nhiên là người Quân Thương tin tưởng, nhưng mà lúc này..... Vẫn nên cẩn thận!

Quân Thương hơi sững sờ, giống như nghĩ tới điều gì lại cười an ủi nàng: "Đừng sợ! Những người này là tinh linh tu đạo biến thành, đều là bằng hữu của chúng ta, sau này nàng sẽ biết!"

Lâm Lang buông tay, Quân Thương lui ra ngoài.

Lâm Lang nghe một tiếng mạnh mẽ "Khởi kiệu" truyền đến, liền thấy cỗ kiệu được nhấc lên vững vàng, tiếng nhạc nổi lên, cách màn kiệu truyền đến tiếng cười đùa của mọi người, Lâm Lang chợt giật mình!

Cỗ kiệu đã dừng lại từ bao giờ, bên ngoài nổi lên âm thanh ồn ào, giống như đang thúc giục Quân Thương làm chuyện gì, mà Quân Thương lại có dáng vẻ không tình nguyện!

Một lúc sau, một lực đánh tới, cửa kiệu run rẩy, bên ngoài vang lên tiếng cười vui vẻ!

"Ha ha... Cái này mới đúng! Tục đá cửa kiệu xưa nay đều làm, không phải các lão già này ép ngươi! Cũng là vì muốn tốt cho ngươi, xem bộ dạng kia của ngươi, sợ sau này ngươi sẽ cực kỳ sợ vợ!"

Không biết ai nói như vậy, mọi người bên ngoài cười to, tiếng cười sang sảng truyền vào trong kiệu, Lâm Lang mới biết là mọi người muốn Quân Thương đá cửa kiệu nhưng hắn không chịu, nội tâm dâng lên cảm giác ngọt ngào, mỉm cười lắc đầu một cái!

"Tốt rồi... Mau đỡ cô dâu ra đi!"

"Nhanh lên đi! Còn đứng ngây ra đó làm gì?"

"Đừng làm cho cô dâu sốt ruột!"

Vô số tiếng nói vui mừng thúc giục truyền vào trong kiệu, Lâm Lang chỉ cảm thấy hô hấp cũng khó khăn, bàn tay nắm chặt váy, lòng bàn tay toát mồ hôi!

Nàng cũng coi như đã ngồi quen kiệu hoa, lúc trước gả cho Triệu Tễ, cùng là mười dặm trang sức màu đỏ, người người hâm mộ, nhưng nàng không có tâm tình phức tạp như bây giờ --- trong lòng có trăm mối tơ vò, trong hạnh phúc lại có sự chua xót, trái tim có chút lo lắng đồng thời cũng có mùi vị ngọt ngào hạnh phúc!

Bỗng nhiên, cách lớp khăn hồng, nàng thấy trước mặt bừng sáng, có bàn tay đưa tới trước mắt!

Quân Thương vén màn kiệu lên, ánh mắt mang theo nét vui vẻ nhìn cô gái đang ngồi ngay ngắn trong kiệu, nhìn nàng ngây ngốc ngẩng đầu lên, cách lớp khăn voan màu đỏ hơi trong suốt nhìn về phía hắn, đặt bàn tay trắng nõn tinh tế vào bàn tay rộng lớn của hắn!

Quân Thương nhẹ nhàng nắm, hơi vuốt ve, thầm phát ra lời tuyên thệ: "Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão!"

[color=#BF40FF]Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão: Nguyện nắm tay nhau, cùng ở bên nhau đến cuối đời.[/color]

Quân Thương vừa dứt lời, chỉ thấy hai người tỏa ra một vầng kim quang quyện với vầng sáng màu xanh nhạt, trong màn sáng là viên trân châu màu trắng, dần dần, màu xanh nhạt bao quanh hạt châu khiến nó xoay tròn, trong màu trắng lại có màn bọc màu xanh, mờ mịt như màn nước!

Đột nhiên Lâm Lang ngơ ngẩn, nhìn viên trân châu trắng trong suốt, trong mắt khẽ chảy ra giọt lệ.

Giờ khắc này, nàng nghe thấy tiếng kêu ngạc nhiên của mọi người bên ngoài.

Cách lớp voan đỏ, nàng nhìn về phía Quân Thương, cong mắt cười như làn sóng mềm mại lóng lánh.

Bỗng nàng giơ tay lên, lòng bàn tay xuất hiện một ánh sáng xanh bích như nước chảy, trong phút chốc màn màu xanh nhạt bao ngoài viên trân châu trắng ánh lên huỳnh quang, kim quang lưu chuyển xung quanh, màu xanh nhạt bên ngoài viên trân châu cũng lấm tấm màu vàng lấp lánh.

Bên ngoài lại càng kinh ngạc...

Nguyên thần của nàng và hắn đã là trong ngươi có ta, trong ta có người, điều này thể hiện, nếu hai người trải qua luân hồi một lần nữa, hoặc là bị buộc phải chia lìa, chỉ cần một chút linh thức còn xót lại, sẽ tìm được đối phương ---- đây là một loại thượng cổ thuật pháp sâu độc nhất trong tình yêu, loại pháp chú buộc người ta phải gắn liền với nhau, hơn nữa cái này không có biện pháp giải!

Nhưng mà, nếu nguyên thần của một người nổ tung, hồn bay phách tán, thì người kia cũng sẽ theo xuống suối vàng!

Ban đầu ý của Quân Thương là để cho mình dù thế nào cũng luôn nhớ đến Lâm Lang, cùng nàng đồng sinh cộng tử ------ vì hắn không muốn quên nàng lần nữa, nhưng cũng không muốn dùng cái này để trói buộc nàng! Nhưng hắn lại không nghĩ tới Lâm Lang không chút do dự đưa ra quyết định giống hắn!

Quân Thương khiếp sợ nhìn hai viên nguyên thần xoay tròn trên không trung, sau đó tỏa ra ánh sáng rực rỡ, hai hạt châu lại tách ra nhập vào thân thể hai người!

Khi tất cả bình tĩnh lại, Lâm Lang vui vẻ nhẹ nhàng nhìn Quân Thương, trái tim lại tràn ra một tia khổ sở!

Nàng không phải kẻ ngốc, Quân Thương lựa chọn làm như vậy vào lúc này, tất nhiên là có quyết định giống mình, phía sau hôn lễ hạnh phúc này ẩn chứa cái gì, nàng đều biết rõ ràng.

Quân Thương nắm tay nàng ra khỏi cỗ kiệu, đỡ nàng bước qua chậu than, trong lúc mọi người vui vẻ chúc mừng thì đi tới tân phòng!

Mọi người vây quanh họ đi tới tận cửa tân phòng, Quân Thương dừng lại, nàng nghe Thanh Y Tử Y và Tiểu Hắc Tiểu Bạch vừa cười ngăn cản, vừa kêu mọi người ngồi vào vị trí.

Chờ tiếng của mọi người ngày càng xa, nàng nghiêng đầu dựa vào vai Quân Thương, để hắn đỡ nàng, chống đỡ thân thể nàng, chậm rãi đi vào phòng nghỉ bên trong!

Đi tới cửa phòng, dường như mọi thứ bên ngoài đều không liên quan gì đến họ, cả thiên địa này chỉ còn nàng và hắn!

Trong tân phòng có hai hỉ nương tuổi khá lớn, nhìn thấy Quân Thương dắt tay Lâm Lang đi vào , vội vàng nghênh đón, mời hai người vào bên trong phòng, trong miệng hát những bản nhạc chúc phúc trong hôn lễ ở dân gian, sau đó đặt Lâm Lang ngồi xuống mép giường!

Quân Thương mỉm cười đỡ Lâm Lang ngồi ở trên giường, hỉ nương đưa tới một chiếc khay, trong khay đặt một cây gậy bằng ngọc thạch màu đen, được ánh sáng của minh châu chiếu vào càng thêm sáng bóng rực rỡ!

Quân Thương đưa tay cầm lên, vén khăn, Lâm Lang chỉ cảm thấy trước mắt sáng lên, bất giác nhắm chặt hai mắt!

Lần thứ hai mở ra xong, hai hỉ nương đã bị Quân Thương đuổi ra ngoài, trong phòng chỉ còn nàng và Quân Thương!

Trong lúc nhất thời, tim nàng như đánh trống, nhưng lại hoảng sợ, không dám ngẩng đầu lên nhìn Quân Thương, cho đến khi thấy ly rượu bưng đến trước mặt, nàng mới sửng sốt, từ từ ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên khuôn mặt Quân Thương lộ vẻ hài hước cưng chiều, cười nói: "Uống đi"

Ánh mắt Lâm Lang chợt lóe, vội giả vờ bình tĩnh nhận lấy ly rượu, Quân Thương cười cười, giơ tay quấn vào cánh tay của nàng!

Dưới ánh sáng của minh châu, rượu trong chén hơi ánh lên màu hồng, mùi hoa mai thơm bốn phía, Lâm Lang biết đây là hoa mai tửu --- loại rượu này tuy không quý giá gì ở Tiên giới, nhưng là loại nàng thích uống nhất, rượu vào miệng có hương vị ngọt ngào, tỏa ra mùi rượu thơm ngát!

Tuy nhiên, lần này Lâm Lang không có ý định thưởng thức mùi rượu như thế nào, ngửa đầu uống một hơi uống hết!

Quân Thương thấy vậy không nhịn được bật cười, nghe tiếng cười của hắn, Lâm Lang càng không dám ngẩng đầu!

Một lúc lâu, Quân Thương cũng không nhúc nhích gì, nội tâm Lâm Lang khẽ động, vội len lén đưa mắt nhìn, lại bị Quân Thương vui vẻ bắt gặp, khiến nàng lại cúi đầu xuống, có đánh chết cũng không chịu ngẩng lên!

Quân Thương nhìn nàng ngượng ngùng như cô gái nhỏ, không nhịn được "Ha ha" cười lớn, tiếng cười nhẹ nhàng bay bổng, rung động lòng người, làm cho lòng của Lâm Lang mềm nhũn!

Lâm Lang vội ngẩng đầu, tức giận liếc hắn một cái, khẽ chu cái miệng nhỏ nhắn còn dính rượu hoa mai!

Quân Thương thấy vậy, ngừng tiếng cười, cổ họng chuyển động hai cái, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào cái miệng nhỏ nhắn của nàng ---- đôi môi đỏ vì dính rượu mà sáng long lanh, mùi hoa mai nhẹ thơm bốn phía, khiến cho hắn....

Động lòng không bằng hành động, thân thể cao lớn của Quân Thương khẽ động, lập tức khiến Lâm Lang ngã nhào trên giường, ngay sau đó hôn lên đôi môi như cánh hoa của nàng!

Lâm Lang còn không kịp kêu lên, chỉ thấy thân thể ngã vào giường mềm mại, nụ hôn như bão rơi vào bờ môi truyền đến cảm giác tê dại, nàng chỉ cảm thấy linh hồn mình đang đung đưa trong mưa bão, không làm gì được!

"Ưm...." Lâm Lang không chịu nổi rên thành tiếng, muốn ngăn cản Quân Thương, nhưng âm thanh thoát ra miệng lại mềm mại mị hoặc, vào tai Quân Thương càng thêm quyến rũ!

Quân Thương thừa dịp nàng rên đẩy cánh môi của nàng ra, lưỡi ấm áp mềm mại mang theo khí thế bá đạo xông vào, quấn quýt với nàng, trong lúc nhất thời, nàng cảm thấy trống rỗng trong đầu, chỉ có thể để mặc bàn tay hắn bắt đầu di chuyển trên thân thể nàng, mang đến cảm giác tê dại nóng ran khiến cả người nàng không còn chút sức lực!

Nàng giống như chiếc thuyền lá nhỏ trong biển mênh mông đầy bão táp, chỉ có thể để mặc sóng đong đưa, cho đến khi trên người truyền đến sự lạnh lẽo, nàng mới run lên, phục hồi tinh thần --- lúc này, trên người nàng chỉ còn lại cái yếm uyên ương đỏ thắm!

"Không..." nàng kinh hoàng đưa tay muốn kéo lại cái áo ngủ bằng gấm, lại bị Quân Thương đè chặt chân tay!

Giọng nói mị hoặc của Quân Thương vang bên tai nàng: "Ngoan! Để ta ngắm nàng thật kỹ!”

Ánh sáng dạ minh châu chiếu vào da thịt trắng nõn như ngọc, mặt mày tinh xảo chứa sự bất an, lông mi dài run rẩy, thân thể co lại như muốn che giấu cái gì!

Trong lòng Quân Thương dâng lên nỗi thương tiếc: "Ngoan, đừng sợ!"

Toàn thân Lâm Lang bị ánh mắt nóng rực của hắn quan sát, vô cùng xấu hổ, lúc này lại nghe những lời nói của hắn, cả người liền nóng như một cây đuốc, trong nội tâm cũng kêu rên!

Thật ra thì, trong ba năm gả cho Triệu Tễ, trừ đêm tân hôn hắn ngủ chung một đêm với nàng chỉ mang tính tượng trưng, còn lại đều là trong sạch đến không thể trong sạch hơn nữa, về sau lại vì chiến tranh mà nàng phải đi theo đội quân, phải bôn ba vất vả trên đường nên không nghĩ tới có gì không ổn, cho đến khi đánh vào kinh đô, sau đó bị đẩy ngã từ lầu xuống, thân thể nàng vẫn còn hoàn bích --- nói ra thì không ai tin tưởng, nhưng đây lại là sự thật!

Tất nhiên những việc này nàng đều biết, từ trước đến nay tình yêu nam nữ đối với nàng là một chuyện rất bình thường, nếu còn đỏ mặt tía tai thì quá khác người! Nhưng lúc này đối mặt với Quân Thương, cảm thụ nhiệt độ từ lòng bàn tay hắn và hơi lạnh mỏng manh trong không khí, lại không nhịn được run rẩy, thân thể càng đỏ ửng, đôi mắt cũng không dám mở ra!

Lúc này, Quân Thương đang đè lên thân thể nàng, ánh mắt như đang vẽ lại từng chút một thân thể trắng nõn như ngọc ---- cái yếm đỏ thẫm trên người Lâm Lang rộng lùng bùng, nổi bật vẻ tinh xảo mềm mại của nàng, cái yếm ôm ngực như mỹ nhân ôm đàn tì bà che nửa khuôn mặt, khiến người ta phải suy nghĩ.

Ánh mắt thâm thúy của Quân Thương dần bốc cháy, hắn đưa tay gỡ xuống cây trâm duy nhất trên đầu Lâm Lang, lập tức mái tóc dài như thác nước rơi trên người nàng!

Lâm Lang kêu lên kinh hãi, nụ hôn của Quân Thương liền rơi xuống như mưa.....

Trong phòng vang lên tiếng kêu trầm thấp hòa quyện với tiếng rên nức nở như đang bị đè nén, hai người đã hoàn toàn hòa vào nhau. Lúc đó, trong đầu Lâm Lang thoáng qua một trận kim quang, cả người liền chìm sâu vào giấc ngủ.

Thật lâu sau, Quân Thương ôm Lâm Lang đang ngủ mê man vào ngực, con ngươi tràn đầy tình cảm sâu sắc!

Nha đầu này, sao hắn có thể để nàng gặp phải nguy hiểm. Đã đi tới nước này, vậy thì mọi thứ còn xót lại, để hắn từ từ chấm dứt!

Quân Thương đỡ Lâm Lang nằm xuống, đắp cho nàng chăn gấm màu đỏ thẫm thêu đôi uyên ương, vuốt ve tóc nàng, cúi đầu hôn lên môi của nàng!

Vốn là hắn chỉ muốn hôn nhẹ, nhưng không hiểu vì sao, vừa chạm vào môi nàng, lại muốn nhiều hơn, sau hơn... Cuối cùng, lại biến thành một nụ hôn triền miên!

Quân Thương đứng dậy, tắm rửa thay y phục. Một thân áo đen đi ra khỏi căn phòng mà vừa rồi hai người còn nhu tình bốn phía...

Trong đại điện Trường Sinh Điện đã tụ tập rất nhiều người, vốn là không khí náo nhiệt giờ lại lặng xuống, trong điện tràn ngập không khí nặng nề!

Tiểu Bạch thấy Quân Thương ra ngoài, dẫn đầu tiến lên hô: "Thành chủ!”

Mọi người đều tự giác vây lại!

Quân Thương quay đầu nhìn lại tân phòng rồi nói với mọi người: "Tu luyện thật tốt! Mọi chuyện đều nghe theo phu nhân phân phó!" Tiếp theo hắn lại nói với Thanh Y Tử Y: "Hai ngươi là người của phu nhân, khi bổn tọa không có ở đây, nhất định phải chăm sóc tốt việc ăn uống, cuộc sống hàng ngày của phu nhân!"

Vừa nói, hắn vừa làm phép, hai bông hoa mai xuất hiện trong tay của hắn: "Hai bông mai này đã trải qua ngàn năm, đã gần thành yêu, các ngươi là Minh Linh, mặc dù có thân thể nhưng lại vì vậy là hao phí pháp lực, vì vậy để cho các ngươi có thể chăm sóc tốt cho phu nhân, hai bông mai này, sẽ đưa cho các ngươi!"

Trong mắt Thanh Y Tử Y cũng mơ hồ có nước mắt, nghe lời nói của Quân Thương, nghẹn ngào dập đầu, nhận lấy hoa mai nói: "Tuân lệnh! Thuộc hạ nhất định sẽ làm thật tốt!"

Dựa vào linh khí của hoa mai, các nàng có thể thoát khỏi Quỷ đạo hoàn toàn, mặc dù không phải là tiên, nhưng cũng cách tiên không xa!

Mọi người còn muốn nói gì nữa, một ông lão râu tóc trắng noãn đi tới, thở dài một tiếng: "Ngươi yên tâm đi đi! Nhất định chúng ta sẽ chăm sóc tốt phu nhân, chờ thành chủ trở về!"

Cả người ông lão tiên phong đạo cốt toát ra khí chất thanh cao, giọng nói lại càng âm vang có lực.

"Được!" Quân Thương nặng nề gật đầu một cái với ông lão "Tùng trưởng lão, trong thời gian bổn tọa không có ở đây, Trường Sinh Điện giao hết cho người."

Quân Thương nói xong, nhìn Tùng trưởng lão trịnh trọng gật đầu, thân hình chợt lóe, biến mất trong cung điện!

Chẳng qua là, trong mắt mọi người, bóng lưng rời đi kia, có chút lảo đảo cô tịch.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.