Quý Phi Lúc Nào Cũng Muốn Được Lười Biếng

Chương 147: Chương 147: Tuyệt đối không nhận sai




Editor: Miacheg

Một người khác phụ hoạ nói: “Thần cũng cảm thấy ý tưởng này khả thi.”

Lạc Dạ Thần tức giận mở to mắt, không thể tin được: “Ta là huynh trưởng của hắn, dựa vào đâu ta phải cúi đầu trước tên tiểu tứ đó?”

Phụ tá cẩn thận nói: “Dựa vào việc trong tay người ta có điểm yếu của Ngài.”

Những lời này đâm trúng vào nỗi đau của hắn. Lạc Dạ Thần tức giận đến mức cầm tách trà và ném về phía đối phương!

“Các ngươi đều cút cho ta!”

Các phụ tá bị dọa đến té ngã mà chạy ra ngoài.

Lạc Dạ Thần tràn đầy oán hận, không có chỗ nào để giải tỏa, hắn liền đập phá mọi thứ trong thư phòng.

Hắn thề!

Hắn cho dù có chết, cho dù từ đây nhảy xuống, hắn tuyệt đối không cúi đầu nhận lỗi với Thái Tử.

....

Triệu Hiền dẫn xe ngựa về phía Đông Cung.

Tiêu Hề Hề lấy ra chiếc váy màu xanh ngọc mà nàng đã chuẩn bị trước, trốn trong xe ngựa thay, lại lấy ra chiếc gương thuỷ ngân từ ngăn bí mật.

Bề mặt của chiếc gương thuỷ ngân này nhẵn và phẳng, có thể soi rõ hình ảnh phản chiếu lên, có thể so sánh với gương thuỷ tinh trong xã hội hiện đại.

Tiêu Hề Hề tuỳ ý chải tóc thành búi đơn giản trước gương và mang lên trâm cài đầu.

Nếu trang điểm xong trở lại Thanh Ca Điện, trang điểm cho ai xem chứ? Về sau còn phải tháo trang sức, thật rắc rối.

Tiêu Hề Hề trốn ở trong xe ngựa thay nữ trang.

Xe ngựa vừa dừng ở Thanh Ca Điện, nàng liền nhảy xuống xe ngựa, sốt ruột chạy đến phía sau, hào hứng thúc giục.

“Mau chuyển mấy đứa nhỏ của ta vào đây.”

Triệu Hiền tâm trạng khó tả, chỉ huy Ngọc Lân Quân đem lồng sắt bê ra khỏi xe.

Tổng cộng có ba cái lồng, lần lượt chứa hai con heo béo và hai con ngỗng trắng lớn.

Sau một hành trình dài, chúng nó đều ủ rũ, trông rất bơ phờ.

Hạnh Nhi ôm hai cái tay nải nhảy ra từmột chiếc xe ngựa khác.

Trước khi vào cung, nàng đã biết danh tính thật sự của Tiêu Lương đệ từ Thường công công.

Khi biết tin, Hạnh Nhi đã vô cùng sửng sốt.

Nàng vốn tưởng rằng người mình sẽ hầu hạ là một thái giám trẻ tuổi, không ngờ lại là Lương đệ của Thái tử.

Khó trách Tiêu Tây xinh đẹp đến vậy, hoá ra là nữ giả nam trang.

Chẳng trách Thái Tử lại sủng ái Tiêu Tây như vậy, vì hai người vốn dĩ là một đôi.

Tất cả những nghi vấn trong thời gian qua đã được giải thích.

Sau khi kinh ngạc qua đi, Hạnh Nhi nhanh chóng chấp nhận sự thật rằng chủ nhân của nàng đã thay đổi từ nam thành nữ.

Cả kể là Thái Tử Lương đệ hay những người khác, đều là chủ nhân của nàng hết, nàng chỉ cần ngoan ngoãn tuân lệnh là được.

Khi nhìn thấy Tiêu Lương Đệ mặc quần áo phụ nữ trở lại, nàng hơi khựng lại, cứ cho là nàng kiến thức nông cạn, nhưng cho Tiêu Lương đệ bây giờ không trang điểm, thì trong mắt nàng vẫn rất đẹp.

Nàng không biết nên hình dung như thế nào, chính là đẹp hơn tất cả những nữ nhân mà nàng từng gặp trước đây!

Lúc này tiểu thái giám Thanh Tùng ra đón.

Hắn nhìn Tiêu Lương đệ, ánh mắt sáng rực, lập tức tiến lên dập đầu chào.

“Nô tài bái kiến Tiêu Lương đệ!”

Tiêu Hề Hề yêu cầu hắn đứng lên nói.

Thanh Tùng mừng rỡ: “Vừa rồi nô tài nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, nô tài cho rằng hình như nghe được thanh âm của người, liền nhanh chóng ra xem, quả nhiên người đã trở lại, mấy ngày người không ở trong cung, chúng nô tài rất nhờ người.”

Tiêu Hề Hề không hề khách khí và rất khoan dung với những người dưới quyền của mình, vì vậy các cung nữ và thái giám trong Thanh Ca Điện cũng thoải mái hơn trước mặt nàng.

Biết được Tiêu Lương đệ đã trở lại, Bảo Cầm dẫn đầu nhóm cung nữ và thái giám nhanh chóng ra đón.

Bảo Cầm đôi mắt đỏ hoe vì vui sướng.

“Chủ tử, cuối cùng người cũng về rồi, nô tỳ mấy ngày nay rất lo lắng cho người, lo cho người ở bên ngoài ăn không ngon ngủ không yên.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.