Rất Yêu Tướng Công

Chương 4: Chương 4






“Hạ Hầu Tà Nguyệt, tên của ta.” Đã có được đáp án vừa lòng Hạ Hầu Tà Nguyệt đi theo nói ra tên chính mình.

Nghiêng đầu nhìn về phía hắn, Lam Như Nhật không hiểu hành động này của hắn đại biểu cho cái gì, nhưng nàng cũng không tự hỏi lâu lắm, bởi vì chuyện nàng để ý là –

“Này! Ngươi không phải thật sự biết hắn ở đâu sao?” Không phải nàng lấy lòng tiểu nhân đi đo lòng quân tử, nhưng thật sự rất khó để nàng không hoài nghi người nam nhân gọi làHạ Hầu Tà Nguyệtnày có phải hay không trêu chọc nàng để mua vui, dù sao hắn vừa rồi nói người nàng thích kia là quái vật......

Ô, hắn hẳn là sẽ không vì vậy mà muốn chỉnh nàng chứ?

“Ta vừa mới nói, ta gọi là Hạ Hầu Tà Nguyệt.” Nghe thấy nàng đối hắn xưng hô làm cho Hạ Hầu Tà Nguyệt nhíu mày, lại một lần nữa lặp lại lời mới vừa rồi chính mình nói, thấy trên mặt hắn rõ ràng hoang mang khi, hắn trực tiếp yêu cầu:

“Gọi ta là Tà Nguyệt.”

Cho dù trong lòng có tràn đầy nghi vấn, nhưng khi thấy Hạ Hầu Tà Nguyệt nhìn chăm chú, nàng ngoài ý muốn phát hiện chính mình lại không có biện pháp nói cự tuyệt lời nói vừa rồi của hắn, rất hiếu kỳ......

“Được rồi, Tà Nguyệt.” cho dù vẫn còn muốn biết hắn vì sao phải như vậy kiên trì, nhưng Lam Như Nhật buông tha cho suy nghĩ đó, tâm tư lại trở lại lúc ban đầu, theo đuổi không bỏ hỏi:

“Ta thật sự có thể nhìn thấy hắn sao?”

“Ngươi sẽ thấy.” Không có cách chuyển đề tài, lần này Hạ Hầu Tà Nguyệt cho nàng câu trả lời khẳng định.

Uc, ục ục, ục ục ục......

Theo tâm tình thả lỏng, Lam Như Nhật liền bị đói bao tử bắt đầu kêu réo tức khắc làm nàng xấu hổ đỏ mặt.

“Ách...... Đây là bởi vì......” Thử nói cái gì đó để che dấu, nhưng lại lần nữa vang lên thanh âm làm cho nàng xấu hổ nói không nên lời, nhịn không được muốn mắng cái bao tử không chịu khuất phục kia một trận (potay.com với chị này bảo tử đói quá ko kêu sao được mà nói nóa ko khuất phục bả _ _” ) , cũng bất quá mới đói một ngày, nhưng lại lựa tại thời điểm này thầm thì kêu! (haha nó kêu to vậy chứ có thầm gì đâu)

Tất nhiên là nghe thấy được rõ ràng thanh âm kia, Hạ Hầu Tà Nguyệt sau đó không khỏi bật cười. Hắn dường như đều gặp nàng khi đang đói bụng, chính là......

Lần này hắn sẽ không để cho lần tình hình lại phát sinh như lần trước.

“Đi theo ta.” Hắn hướng nàng đưa tay.

“A? Là!” Lại một lần nữa vì hắn lộ ra nụ cười mà ngây ngốc sửng sốt, Lam Như Nhật thất thần sau mới phản ứng lại, bản năng thấy hắn trong lời nói liền làm, mới bừng tỉnh phát giác chính mình tay bị hắn cầm thì mới giựt mình thấy không đúng.

“Chờ......”

Lam Như Nhật kháng nghị nhưng lời nói không kịp nói ra, Hạ Hầu Tà Nguyệt nắm trụ tay của nàng đồng thời thuận thế sử dụng lực đem nàng kéo đến chính mình, không có cấp nàng cơ hội nào cự tuyệt, ôm lấy ngang eo của nàng, bước chân nhẹ nhàng nhanh chóng, trong rừng xuyên qua, một đường hướng Ngạo Đằng sơn trang mà đi.

Như bây giờ rốt cuộc là tình huống ra sao đây?

Ngồi cắn đũa không khỏi thắc mắc, đối diện trước mắt một bàn đầy thức ăn thơm ngào ngạt, Lam Như Nhật nhịn không được tự hỏi. Hồi tưởng lại tình huống vừa rồi một đường bị ôm, trên mặt nàng không khỏi thẹn mà đỏ mặt. Tuy rằng dựa trên thực tế mà nói, Hạ Hầu Tà Nguyệt đại khái có hành động đó là giúp nàng, dù sao nàng khi đó quả thật đã muốn đói đến không thể cử động, nhưng là......

Bình thường mà nói, hẳn là không ai sẽ làm như vậy đi? Huống chi ngay từ đầu hắn căn bản là không nghĩ để ý tới nàng, như thế nào đột nhiên đối nàng tự dưng thay đổi?

Lam Như Nhật chống tay nghiêng đầu tự hỏi. Theo bình thường mà nói, nàng rất ghét ai phê bình nàng về chuyện của người nàng thích, bởi vậy lúc ban đầu nàng vốn phải đưaHạ Hầu Tà Nguyệt vào danh sách người xấu trong đầu nàng. Thế nhưng sau khi hắn không chỉ tốt bụng mang nàng trở về, còn cấp cho nàng một bàn tiệc đầy đồ ăn có thể giúp nàng no bụng. Làm cho nàng nghĩ đối hắn thật biết ơn và ấn tượng đáng ghét ban đầu dù không muốn nhưng cũng dần thay đổi.

Hai ý nghĩ song song khác nhau không ngừng giao chiến ở trong đầu, trì trệ nhưng không cách nào phát hiện Hạ Hầu Tà Nguyệt là tốt hay xấu, Lam Như Nhật vẻ mặt có vẻ rất buồn rầu.

Uc ục......

Bụng lại lần nữa phát ra kháng nghị, Lam Như Nhật không khỏi dùng sức hít vào một hơi, mùi thơm của thức ăn xông vào mũi làm cho nàng nuốt nước miếng, sau đó thực không thể không khuất phục mà lập tức buông tha cho màn tự hỏi, rất nhanh quyết định hết thảy chờ nàng ăn no rồi nói sau.

Châu chấu quá cảnh (theo mình nghĩ là ăn nhanh qué ak).

Hạ Hầu Tà Nguyệt trên mặt nháy mắt hiện lên kinh ngạc. Trước mắt cảnh tượng làm cho hắn trong đầu tự động hiện lên “Châu chấu quá cảnh” Bốn chữ, cũng làm cho hắn hoài nghi nàng đến tột cùng là đói bụng bao lâu. Phát hiện nàng hoàn toàn không chú ý tới sự tồn tại của hắn, Hạ Hầu Tà Nguyệt cũng không vội vã lên tiếng quấy rầy nàng dùng cơm, chỉ là tùy ý chọn chỗ ngồi xuống, nhìn nàng bộ dáng ăn như hổ đói, ánh mắt không tự giác nhu hòa dâng lên.

“Ngươi, ngươi đến khi nào?” Sau khi ăn no, Hạ Hầu Tà Nguyệt không báo trước mà xuất hiện làm cho Lam Như Nhậtkhingẩng đầu thấy hắn giật mình, không khỏi lắp bắp nói.

“Vừa mới.” Đơn giản trả lời, ánh mắt như trước không rời khỏi nàng.

Rất quái lạ! Lam Như Nhật không thể nói rõ rốt cuộc là cái cảm giác gì, nhưng nàng chính là cảm thấy có chỗ nào không thích hợp.

“Ngươi...... như thế nào lại như vậy?” Không giởi để che dấu cảm xúc, nàng mặc dù cảm thấy do dự, nhưng vẫn là trực tiếp hỏi.

“Vì sao hỏi như vậy?” Hạ Hầu Tà Nguyệt không rõ nên nhướng mày hỏi.

“Không, không có gì!” Lam Như Nhật lập tức xua tay phủ nhận, cười đến có chút chột dạ. Nói chung không thể nói hắn là trong một lúc hắn thể hiện hai thái độ trái ngược nhau làm nàng cảm thấy quỷ dị đi?

“Đúng rồi! Cám ơn chiêu đãi của ngươi!” Nhớ tới còn chưa có hướng hắn nói lời cảm tạ, Lam Như Nhật vội vàng nói ra, thuận thế nói lãng sang chuyện khác, rất sợ hắn tiếp tục truy vấn.

“Có thể hợp khẩu vị ngươi là tốt rồi.” Hạ Hầu Tà Nguyệt không cảm thấy nàng cần cảm tạ nên cũng không tiếp thu; mà nàng nói lời cảm tạ nhượng làm cho hắn nhớ ra nhịn không được liền hỏi diều mới vừa rồi nghi hoặc.

“Ngươi đã bao lâu chưa ăn?”

Bởi vì không biết những món nàng yêu thích, Hạ Hầu Tà Nguyệt đặc biệt nói phòng bếp làm nhiều món ăn một chút, nhưng giờ phút này trên bàn tròn có thể nói là đĩa nào cũng thấy đáy, đồ ăn đầy ắp đều bị nàng quét sạch, làm cho hắn không khỏi hoài nghi là nàng rốt cuộc là đói bụng bao lâu.

“Bao lâu sao?” Nhằm vào vấn đề Hạ Hầu Tà Nguyệt hỏi, Lam Như Nhật đưa tay lên nghiêm túc đếm quên cả đứng dậy. Nếu nhớ không lầm trong lời nói, nàng hẳn là hôm kia mới xuống núi đi, bởi vì có đem theo một ít lương khô, cho nên lúc đó còn có thể chống đỡ được một thời gian, nói cách khác......

“Ta nghĩ đại khái là ba bữa ăn.”

Tính tính kỳ thật cũng mới một ngày mà thôi, cho dù không gặp được hắn, nàng hẳn là cũng không đến mức đói chết. Lam Như Nhật nông cạn nghĩ. Ăn no xong, nàng đem ánh mắt đảo qua, thực thuận tay lấy bên cạnh một ấm nước, tự động rót một chén nước uống.

Ngọt ngào, uống đã thật! Liếm môi dưới, tư vị ngoài làm cho Lam Như Nhật nhịn không được lại uống tiếp thêm mấy chén.

“Ngươi luôn như vậy?” biết đến đáp án lại làm Hạ Hầu Tà Nguyệt nhíu mày thật sâu, không khỏi hướng nàng xác nhận hỏi.

Luôn? Nhất thời không biết trong lời nói củaHạ Hầu Tà Nguyệt có ý tứ gì, Lam Như Nhật chần chờ, tựa hồ theo lời nói của hắn nghĩ xem có gì khiến hắn hiểu lầm, đang muốn mở miệng giải thích, thì người cảm giác lâng lâng hai mắt nặng trĩu rũ xuống, làm cho nàng nhắm mắt, cảm giác trước mắt bóng dáng Hạ Hầu Tà Nguyệt tựa hồ có chút mơ hồ, ngay sau đó liền bị kéo vào mộng đẹp.

Đúng lúc tiếp được nàng khuynh đảo thân mình, Hạ Hầu Tà Nguyệt không khỏi nhẹ nhàng thở ra, rồi sau đó liếc mắt hướng trên bàn nhìn lại, Lam Như Nhật mới vừa rồi tiện tay dùng mấy ly trà, phát hiện nước bên trong trong suốt chất lỏng tản mát ra một mùi hương dịu ngọt.

Vẻ mặt chợt lộ ra bất đắc dĩ, Hạ Hầu Tà Nguyệt thở dài, hoàn toàn không nghĩ tới mấy ly rượu ngọt như vậy nhưng cũng lại có thể làm cho nàng say túy đổ. Đành thế, dù sao về sau còn nhiều thời gian, nên từ trong miệng nàng cũng sẽ có được đáp án sớm hay muộn cũng sẽ biết thôi. Mà nếu không có sự cho phép của hắn, từ giờ phút này trở đi nàng sẽ không thể rời khỏi hắn.

“Ta sẽ cho ngươi nhìn thấy người ngươi muốn gặp.” Nhìn nàng bằng ánh mắt tràn ngập nhu tình, ngón tay mơn trớn trên hai gò má nàng, Hạ Hầu Tà Nguyệt nhìn Lam Như Nhật nằm ngủ say trong lòng hắn, nhẹ nhàng hôn trên má nàng nói. (ta không hiểu lắm nên có chem. Ak ^^)

“Mà ngươi, đừng làm cho ta thất vọng nha......”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.