Sam Sam Đến Đây Ăn Nè

Chương 26: Chương 26




Ads Khi nào Phong Đằng nói câu “thử xem đi”, nhưng một lúc sau lại tỏ vẻ không có gì chân thật.

Đôi môi ấm áp của anh rời khỏi trán cô, Sam Sam cả người như đang trong mộng. Phong Đằng tưởng chừng sẽ tiếp tục hôn cô, nhưng nhìn vẻ mặt ngây ngốc của cô, anh lại bật cười, xích ra một tí: “Quên đi.”

Trong lòng anh thầm nghĩ cứ từ từ thôi. Anh cầm điện thoại, hỏi cô: “Chỉ có 1 tin nhắn thôi?”

Cô gật gật đầu.

Phong Đằng để điện thoại trên bàn trà. Sau đó dẫn cô vào phòng sách, bắt đầu chơi cờ cùng cô. Nhưng lòng cô thực sự rối loạn, không hề có hứng chơi, thế nên cô kiếm vài cuốn sách mà đọc. Nói kiếm sách đọc, nhưng cô chỉ lật qua lật lại vài trang.

Đồng hồ điểm đúng 12h, bầu trời ngập tràn ánh sáng sắc sỡ của pháo bông.

Bởi vì xung quanh không có nhà cao tầng nào, nên từ cửa sổ phòng sách có thể xem rõ pháo bông, Sam Sam buông cuốn sách, chạy ngay tới cửa sổ để xem.

Phong Đằng cũng đi tới, đứng bên cạnh cô.

“Em chưa từng xem bắn pháo bông?”

“Phong Nguyệt nói hai người chưa bao giờ coi.”

“Ừ.” Phong Đằng gật đầu, sau đó nhìn về phía cô, bất ngờ cuối đầu hôn cô.

Đây là lần thứ 3 hôm nay anh hôn cô.

Cô cảm thấy hình như hơi nhiều nhưng tuyệt nhiên lại không chán ghét.

Sau đó…. Cả người Sam Sam mềm nhũn trở về phòng ngủ.

Đầu năm đã đến, Sam Sam nhẹ nhàng đi xuống dưới lầu ăn điểm tâm.

Vừa xuống lầu thì gặp Tiểu Chu bộ dạng mừng rỡ: “Tiết tiểu thư, năm mới vui vẻ.”

“Năm mới vui vẻ.” Sam Sam liền đáp lại.

Tiểu Chu vui sướng nói: “Tiết tiểu thư nhanh đến ăn điểm tâm đi, cậu chủ đang đó, tiện thể lấy lì xì luôn.”

“Lì xì?” Sam Sam sung sướng, “Tôi cũng có sao?”

“Đương nhiên.” Tiểu Chu nói, “Cậu chủ năm nào cũng đều lì xì cả. Tiết tiểu thư làm sao không có chứ.”

Ý của Tiểu Chu là, cậu chủ và Sam Sam có quan hệ thế nào thì không cần bàn cãi, đương nhiên tiền lì xì sẽ rất nhiều.

Nhưng đồng chí Tiết Sam Sam lại suy nghĩ đằng khác – có tiền ! Cô cũng là nhân viên của Đại Boss, chắc phải có lì xì rồi.

Sam Sam vui vẻ chạy nhanh về phòng ăn. Phòng ăn chỉ có Đại Boss và Vương quản gia, Phong Đằng tựa hồ đang cùng quản gia nói chuyện, vừa thấy cô đi vào, vuốt cằm nói: “Sam Sam lại đây.”

Sam Sam vội vàng đi qua, ánh mắt khát đói như con chó nhỏ nhìn thấy xương vậy. Phong Đằng nhìn thấy ánh mắt cô, anh đột nhiên nghẹn một chút, hỏi: “Nhà em có bao nhiêu người?”

“Ách?” Điều tra nhân khẩu sao? Sam Sam một hơi đem trực hệ nói ra 1 lần: “Ba, mẹ, ông nội, bà nội, ông ngoại, bà ngoại, còn có chú, cậu, 2 người dì, mỗi gia đình có 1 đứa con.”

“Được.” Phong Đằng gật đầu, nhìn quản gia nói, “Chuẩn bị một chút.”

Quản gia gật đầu.

Sam Sam tò mò hỏi: “Chuẩn bị cái gì?”

Phong Đằng tùy ý nói: “Em không cần phải xen vào.”

“……….” Sam Sam cảm thấy chuyện này cũng không liên quan mình nên cũng không hỏi nhiều nữa.

Phong Đằng ngồi xuống dùng bữa sáng: “Vé máy bay đã mua rồi, lát nữa tôi có việc, Tiểu Trương sẽ đưa em ra sân bay.”

Đến sây bay, lái xe Tiểu Trương lấy từ sau cốp xe ra 2 hộp lớn, Sam Sam mới hiểu được, Phong Đằng hỏi gia đình cô có mấy người thì ra để chuẩn bị quà.

“Cậu chủ phân phó, Tiết tiểu thư về nhà nên mang theo quà đầu năm.”

Quà đầu năm cái gì….Đại Boss cũng chu đáo quá.

Nghĩ đến việc Đại Boss chuẩn bị quà cho mình, lòng cô vừa cảm thấy rối rắm lại vừa nhộn nhạo, nhưng nhìn đến kích thước của 2 hộp quà đó, cô bắt đầu rầu rĩ làm sao mà cầm về nhà được, quà của Đại Boss chắc hẳn là mắc lắm, làm sao cô giải thích với gia đình việc quà này ở đâu mà có?!

Tiểu Trương nhiệt tình giúp cô check-in, gửi hành lý, Sam Sam đành không làm gì, chỉ đi theo sau Tiểu Trương. Cuối cùng đến cửa hải quan,Tiểu Trương đưa cho cô 1 cái hộp nhỏ.

“Tiết tiểu thư, cậu chủ nói, trong khoảng thời gian này, cô dùng tạm điện thoại cũ của cậu chủ.”

Sam Sam ngây người một chút, mỏ hộp ra xem, quả nhiên là kiểu điện thoại của phái nam.

Chờ vào bên trong sân bay rồi, Sam Sam mới lấy điện thoại ra và chăm chú nhìn kỹ. Di động còn rất mới, chưa hề có dấu vết gì đã sử dụng. Cô mở danh bạ ra, bên trong chỉ duy nhất số của Đại Boss. Cô nhìn chằm chằm một hồi, nhịn không được cầm di động gọi cho Phong Đằng.

Bên kia rất nhanh tiếp máy: “Đến sân bay rồi sao?”

“Vâng. Tôi thấy anh đã chuẩn bị quà dùm tôi, còn cho tôi mượn di động nữa.”

Phong Đằng lên tiếng, “Không cần phải cám ơn.”

“……….. Ai nói tôi muốn cám ơn….. Quà nhiều như vậy làm sao mà xách nổi chứ !”

Bên kia cười, “Tiểu Trương không nói với em sẽ có người đón hay sao?”

Sam Sam sửng sốt, bỗng nhiên cảm thấy không được tự nhiên, “Anh không cần như vậy… Tôi không quen….”

“Vậy tập làm quen đi. Sam Sam, năm mới vui vẻ.”

Chuyến bay hạ cánh là vào buổi chiều, vừa xuống ra khỏi sân bay, quả nhiên cô nhìn thấy có người chờ sẵn, một người đàn ông trẻ họ Lý, tự giới thiệu là nhân viên Phong Đằng chi nhánh ở đây. Thấy cô, anh liền chào “Tiết tiểu thư”.

Sam Sam thực không quen, không biết ở đây cũng có chi nhánh của Phong Đằng, lại càng không biết Phong Đằng dặn người đón cô.

Nhà Sam Sam ở gần thành phố B, từ sân bay đi khoảng 2 tiếng. Về nhà cũng đã là buổi tối. Người đàn ông đó đưa cô đến dưới lầu, muốn giúp cô mang hành lý lên lầu, nhưng cô khéo léo từ chối.

Khi người đàn ông đó đi rồi, Sam Sam mới gọi điện thoại cho nhà, ba mẹ cô chạy xuống đón cô và phụ xách hành lý.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.