Sam Sam Đến Đây Ăn Nè

Chương 27: Chương 27




Ads Ba Tiết mẹ Tiết xuống lầu đón cô, đương nhiên cũng trách mắng cô để xảy ra nhiều chuyện phiền toái như vậy, còn tốn tiền đi máy bay về nữa, nhìn 2 hộp lớn bên cạnh Sam Sam, đầu tiên là hoảng sợ, khi biết được là quà đầu năm, họ lại thầm trách cô mua này mua nọ. Sam Sam biết những lời trách cứ này chỉ là lời quan tâm của ba mẹ nên chỉ cười hì hì.

Hôm nay vừa vặn mọi người trong gia đình đều tụ họp ở nhà ba Tiết, cô lại về trễ nên mọi người cũng chẳng chờ cô mà đã bắt đầu ăn. Ông nội bà nội, gia đình cậu, gia đình chú đều đã đến đây, một bàn 10 người vừa đủ.

Thấy Sam Sam trở về, mọi người đều dừng đũa, ông nội thấy nàng, cười đến híp mắt, “Tiểu Sam về rồi à.”

Sam Sam đã lâu không gặp họ, liền chạy tới ôm, “Ông nội, bà nội.”

Nghe Sam Sam kêu, bà nội đau lòng nói: “Mau ngồi xuống ăn cơm, đi đường mệt lắm không? Tên trộm đó chẳng ra gì, canh ngay lúc Tết mà lại trộm.”

Sam Sam hắc hắc cười một chút.

Mẹ Tiết nắm tay Sam Sam ngồi xuống: “Mọi người đều ngồi xuống ăn đi.”

Mọi người lần nữa ngồi xuống ăn, hỏi chuyện Sam Sam, đầu tiên là hỏi chuyện công việc, sau lại hỏi tiền lương, tiền thưởng. Sam Sam cũng không để ý, có bao nhiêu nói bấy nhiêu, vì thế mọi người đều trầm trồ khen. Sau đó lại hỏi cuộc sống thành phố thế nào, có giống ở dưới quê không, tất cả hỏi xong, bác gái của cô bắt đầu nòi đùa: “Sam Sam, Liễu Liễu cũng có bạn trai rồi, đến khi nào thì cháu có tin vui đây?”

Liễu Liễu là con gái của cậu Sam Sam, cả nhà Tiết gia có tổng cộng 3 đứa cháu, đều là nữ: Liễu Liễu, Sam Sam, còn có con của chú là Tiết Đồng Đồng.

“Dì, Liễu Liễu cũng……”

Định nói tiếp gì đó nhưng Sam Sam lại nhỏ giọng, gian nan nói: “Liễu Liễu cũng có bạn trai?” Cũng may mọi người không ai nghe thấy, dì cô đắc ý nói: “Àh, Sam Sam, Liễu Liễu nhà dì sang năm cũng đến thành phố S làm việc.. Gia đình chúng ta 2 cô cháu gái lớn đều đi làm ở thành phố lớn, ông nội thực sự rất mừng.”

Dì cô luôn cảm thấy trong 3 đứa cháu gái của Tiết Gia thì Tiết Liễu Liễu là ưu tú nhất, kết quả Tiết Sam Sam đi thành phố lớn làm việc, người thân trong nhà đều bảo cô chắc sẽ thăng quan tiến chức, đại bá mẫu chỉ biết nhịn, chờ thời cơ như bây giờ mà khoe.

Sam Sam nhanh mồm nhanh miệng nói: “Thật tốt, cháu vừa mới trả nhà trọ, sau này tìm nhà để Liễu Liễu ở cùng cháu.”

Cô vừa mới dứt lời đã bị mẹ lấy đũa gõ vào đầu, “Đồ ngốc, Liễu Liễu còn đi thuê chung phòng với con sao?”

Dì sung sướng nói thêm: “Đúng vậy, Liễu Liễu cùng đi với Tiểu Tuấn, Tiểu Tuấn ở thành phố S có căn phòng lớn, nghe đâu rộng hơn 150 mét vuông.”

Liễu Liễu không lên tiếng, cô chỉ đưa cho dì dĩa rau.

Sam Sam nhìn Liễu Liễu, yên lặng đồng tình. Liễu Liễu rất xinh đẹp, lại thông mình, bởi vậy từ nhỏ đến lớn đi đến đâu dì đều đem cô ấy khoe với mọi người, còn cố tình nói bóng nói gió với cô, khiến cô thống khổ vô cùng. Nhưng cũng không thể trách được, dù gì cô cũng có phải con gái của dì đâu, đương nhiên trong mắt dì, cô không thể nào bằng Liễu Liễu được. Mà Liễu Liễu cũng chẳng thể nói gì, vì cô ấy không phải con ruột của dì, dì chỉ là nhận nuôi mà thôi.

Người khác khi nhận con nuôi, đều sợ đứa nhỏ biết họ không phải cha mẹ ruột nên đều che giấu. Nhưng dì thì lại không như vậy, sợ con gái sau này sẽ không hiếu thảo với mình, nên từ nhỏ đã nói rằng bà ấy nhận nuôi Liễu Liễu do cha mẹ Liễu Liễu nghèo, Tiết Liễu Liễu vốn tính hiền dịu nên luôn xem dì cô như mẹ ruột.

Em họ Tiết Đồng Đồng ngồi bên cạnh Sam Sam, kề tai cô nói nhỏ: “Chị Sam Sam, chị có biết bạn trai của chị Liễu Liễu là ai không?”

“Ai?”

“Chính là con trai của tổng giám đốc công ty chị ấy, chính là công ty trước đây chị làm đó. Chị nói nếu như chị vẫn còn làm ở đó, thì chắc giờ bạn gái anh ta đã là chị rồi phải không?

Sam Sam tốt nghiệp xong thì ở quê tìm công ty làm việc, đó là 1 công ty có chút danh tiếng ở đây, vốn là chuyện tốt, nhưng lại bị dì biết được công việc đó là cho ông nội tìm dùm Sam Sam, vì giám đốc nhân sự công ty đó là con của bạn ông nội.

Dì làm lớn chuyện, nói rằng ông nội bất công, chỉ lo cho Sam Sam mà không lo cho Liễu Liễu, khiến cho lúc đó nhà cửa không yên. Sam Sam phải đem công việc này nhường lại cho Liễu Liễu, nhưng được làm việc tại 1 công ty lớn vậy đương nhiên mẹ Tiết không chịu để Sam Sam nhường lại. Trùng hợp lúc đó Sam Sam tìm được công việc ở thành phố S, nên ông nội phải đến gặp người bạn và giới thiệu công việc đó cho Liễu Liễu. Sau đó dì mới cho qua chuyện.

Sam Sam nghe Đồng Đồng nói mà 囧: “Em nói tầm bậy gì thế!”

Đồng Đồng ngượng ngùng, hắc hắc nói: “Mẹ em ở nhà hay nói vậy mà.” Lại bĩu môi nói: “Chị Liễu Liễu thì chẳng có nói gì, nhưng dì thì cứ oang oáng đem khoe khắp phố, làm em điếc cả lỗ tai.”

Sam Sam nhéo lỗ tai Đồng Đồng: “Vậy để chị bồi bổ lại cái lỗ tai của em cho!”

Tiết Đồng Đồng “phốc” 1 tiếng, nhìn Sam Sam: “Chị, trong 2 cái hộp đó là gì thế? Có quà cho em không đó?”

“A, còn đòi quà nữa hả !”

Sam Sam nhớ tới quà Phong Đằng chuẩn bị, cơm cũng chưa ăn xong liền buông chén đũa vội mang 2 cái hộp đến. Mọi người hiếu kì không biết là gì.

Sau đó Sam Sam mở 2 cái hộp mà lòng đầy chờ mong, nhưng nhất thời đầu óc lại choáng váng…. Ách… Cái gì đây?

1 túi củ cải ?

Khụ! Mọi người đều im lặng nhìn nhau.

Dì tủm tỉm cười: “Ôi, củ cải ở thành phố S ngon lắm sao mà con phải nhọc công mang về thế.”

Mọi người đều cười không ngừng, Sam Sam mắc cỡ vô cùng, đành phải nói: “Củ cải này ngon lắm, đặc biệt ngọt, con đặc biệt mang về cho mọi người = =”

Đại Boss làm cái gì vậy, tự nhiên lại gói cho cô toàn củ cải? Vẫn là bởi vì….. Sam Sam thập phần xác định Đại Boss là cố ý.

= = phía dưới túi củ cải toàn là những thứ rất “đỗi bình thường” (ta ngoặc kép nhá). Bất quá, quà này đối với nhà Đại Boss mà nói là bình thường. Nhưng với nhà Sam Sam thì……. Sam Sam đưa túi củ cải cho người lớn trong nhà mà nói không nên lời, còn về mấy đứa em thì mỗi đứa là 1 cái Ipad 2 mới cóng. Sam Sam biết rõ nó “giá trị liên thành” @__@ Vì thế mọi người nhìn quà mà có chút hoảng sợ.

Dì đột nhiên chết lặng. Mẹ Tiết trên mặt tuy cười, nhưng trong lòng bà biết rõ Sam Sam kiếm được bao nhiêu tiền, mua nhiều như thế thì chắc cô đã phải dành dụm mấy tháng tiền lương. Chỉ có ông bà nội là không biết rõ giá trị những món đồ này, trong lòng vui sướng, còn Tiết Đồng Đồng thiếu chút nữa nhảy cẩng lên khi thấy Ipad 2.

Đồng Đồng vội mở quà ra, nói : “Chị Sam Sam, chị cướp ngân hàng hả ?”

Sam Sam nhanh nhẩu nói: “Ha ha, là như vậy, cái Ipad này… là hàng nhái thôi, đừng nhìn vậy mà tưởng thật, hàng nhái mà thôi… Nhưng xài rất tốt… chỉ có 1 ngàn…. Hơn nữa năm nay công ty có doanh thu cao, nên cuối thăm được thưởng rất nhiều.”

Sam Sam muốn khóc, Đại Boss vừa đưa cho cô củ cải, lại cho mượn di động, hoàn toàn không cho cô quyền từ chối, lại còn tặng quà đắt tiền cho nhà cô nữa !

“Sam Sam chúng ta đi làm kiếm được bộn tiền.” Bà nội vui mừng nói, “Nhưng mà lần sau đừng mua nhiều như vậy, đồ ăn dinh dưỡng đó thực quý (ý nói củ cải và vài món đồ ăn khác trong hộp ấy), dù cuối năm được thưởng nhiều nhưng cũng không nên mua nhiều vậy.”

Sam Sam có tật giật mình nói: “Kỳ thật là con cùng đồng nghiệp mua, đều mua giá sỉ đấy, ha ha.”

Vừa nói vừa nghĩ trong lòng, Đại Boss cũng coi như là đồng nghiệp của cô, nên nói là “cùng đồng nghiệp” mua cũng không ngoa.

Dì lập tức lên tiếng: “Thì ra là mua sỉ, Sam Sam, mấy cái này ăn vào không bị gì chứ, con đừng mua lầm đó nha.”

Lời này tưởng chừng như quan tâm, nhưng lại ám chỉ nói Sam Sam mua hàng giả.

Sam Sam sớm đã quen cách nói này của dì, cũng không tức giận: “Dì, dì yên tâm đi, con cùng đồng nghiệp ngày nào cũng ăn, chắc chắn không có vấn đề gì.”

“Ai nha, dù sao cũng là quà từ thành phố lớn, vẫn là Sam Sam khôn khéo, Liễu Liễu nhà dì cùng chỉ dám mua đồ bình thường thôi, nhưng cũng rất là quý!”

Mọi người hai mươi mấy năm nay đều nhịn được, đương nhiên cũng sẽ không vì mẹ Liễu Liễu mà ăn không ngon. Ăn xong, mẹ Tiết cùng dì dọn dẹp bàn ăn, chuẩn bị chơi mạt chược, Sam Sam và Liễu Liễu ở trong bếp chuẩn bị ít trái cây.

“Sam Sam, em đừng giận mẹ chị.” Chờ mọi người lên trên hết rồi, Tiết Liễu Liễu nhẹ giọng xin lỗi cô.

Sam Sam nói: “Em đâu có giận.”

Liễu Liễu cười cười, vẻ mặt có tí giãn ra. Sam Sam biết cô vừa có bạn trai nên đặc biệt quan tâm: “Chị, sao chị lại đi thành phố S thế?”

Liễu Liễu nhỏ giọng nói: “Anh ấy nói muốn đi thành phố S phá triển, không muốn dựa dẫm gia đình.”

“Người ấy thế nào hả chị? Chị thực thích anh ta?

Sam Sam hỏi như vậy vì từ đầu đến cuối không thấy Liễu Liễu có chỗ nào vui vẻ, không giống như là đang yêu.

Liễu Liễu cuối đầu gọt trái cây, một lát sau nói: “Dù thích hay không thích cũng được, miễn sao mẹ vui là được.”

Trái cây đem ra đúng lúc mọi người đang chơi mạt chược, Sam Sam ngồi nhìn mọi người chơi 1 lúc, sau đó thì đi đến nhà của Song Nghi. Trời mùa đông ban đêm giá rét thấu xương, bông tuyết bay trên bầu trời. Đi ở ngã tư đường, nhìn thấy ngôi trường tiểu học, nghe dự báo thời tiết, thấy mọi người qua lại, Sam Sam bỗng nhiên muốn gọi điện thoại cho Phong Đằng.

Nhưng…. Cô mới về nhà có vài tiếng thôi mà?

Kiềm chế kiềm chế…. Nhất định phải kiềm chế ! Trên đường đi cô cứ nói mãi 2 từ này, rất nhanh Sam Sam đã đi đến nhà Song Nghi. Nhà Song Nghi và nhà cô rất gần, chỉ cách một con phố, họ sống ở trên lầu, còn ở dưới thì ba Song Nghi mở một cửa hàng bánh ngọt, buôn bán rất tốt.

Sam Sam vào nhà của Song Nghi, mới vừa đưa quà xong liền bị Song Nghi kéo vào phòng. Đóng cửa lại, Song Nghi nắm 2 bả vai Sam Sam, nghiêm túc hỏi: “Tiết Sam Sam, bạn phải nói thật cho mình biết, lần trước bạn nói có 1 người đàn ông tỏ tình là thật phải không?”

“Hả ???”

Sam Sam nhất thời chột dạ.

Song Nghi quan sát sắc mặt cô, kích động: “A a a, thật hả ? A a a !!!!!! Mình cứ tưởng bạn vẩn vơ hỏi mình vậy thôi, không ngờ là thật a a a, mau nói mình biết, người đàn ông đó rất giàu có phải không? Anh ta làm gì? Cao không? Đẹp trai lắm không? Có ảnh chụp không?......”

Sam Sam vội vàng đưa tay đầu hàng, “Cả một rừng câu hỏi, làm sao mà mình trả lời được.”

“Được rồi, đầu tiên, có đẹp trai không?”

Sam Sam gật gật đầu. Song Nghi hớn hở: “Di động có ảnh chụp không, cho mình xem đi.”

“…..Không có….”

“Mình không tin, đưa di động đây, mình tự xem.” Cô nói xong liền móc túi Sam Sam lấy di động, vừa lấy ra Song Nghi cảm thấy ngờ ngợ.

“Bạn đổi di động rồi hả?”

“…… là của anh ta.”

“A a a” Song Nghi càng hưng phấn bội phần, “Đã tiến triển đến nỗi trao đổi di động sao ?”

“Không phải, di động của mình bị mất, anh ta đưa mình dùng tạm cái này.”

“Đó đó, săn sóc chu đáo ghê!”

“Àh, đúng rồi. Bạn cho mình lại số điện thoại đi, mình làm mất điện thoại kia nên giờ không có số ai cả.”

“Đừng đánh trống lãng, anh ta làm nghề gì?”

“….. Anh ta là sếp của mình”

“Sao ? Sếp của bạn à !”

“t__t so với sếp còn lớn hơn.”

“...... lớn thế nào?”

“t______t”

Song nghi rung rung,“Chẳng lẽ, chẳng lẽ là trong truyền thuyết ......CEO?”

“Ừ = =”

“......” Song nghi thì thào nói,“Sam Sam, bạn làm mình điên mất rồi.”

Một lát sau, Song Nghi lấy lại tinh thần, “Mặc kệ, thân phận là gì không quan trọng, mình sẽ không vì chức vị cuả anh ta mà kì thị ! Quan trọng là quá trình yêu nhau ! Hai người sao lại quen nhau ?”

Sam Sam mờ mịt nhìn Song Nghi, “Kỳ thật mình cũng không biết......”

“Kể mình nghe đi! Là ai yêu ai trước, là ai tỏ tình trước ?”

“Ách, xem như anh ta đi.” Sam sam quyết định đem những lời cô thổ lộ đêm giao thừa coi như không có!

“Oa!” Song Nghi nắm hai tay, bộ dáng đầy vẻ mơ mộng, “Vậy cảm giác bạn thế nào?”

“Cảm giác?” Sam sam nghĩ đến chuyện thẻ tín dụng lần trước Song Nghi nói, “ Giống như đang đi trên đường, bỗng nhiên nhặt được một trăm đồng = =”

“Nhất định là rất sung sướng? Bay ngay đến nhặt tiền !”

“Chuyện đó...... Mình hoài nghi điều đó không thật lắm......”

Gì?

Song Nghi nhạy cảm nhìn ra có gì đó không bình thường, “Bạn cảm thấy anh ta không thật lòng với bạn sao?”

“...... Đương nhiên không phải, anh ta sẽ không như vậy.” Sam sam rầu rĩ nói, “Mình chỉ là cảm thấy, mọi thứ như giấc mộng vậy.”

“Này, Tiết Sam Sam, mình biết nguyên cái thẻ tín dụng kim cương rơi từ trên trời xuống làm bạn choáng váng, nhưng trên thế gian này có rất ít rất ít đàn ông thập toàn đại mỹ, bạn biết không ?Cho nên tuyệt đối không được nghĩ đông nghĩ tây!”

Song nghi nắm tay Sam Sam, “Sam sam, đừng có sợ, mình sẽ là quân sư tình yêu cho bạn !”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.