Sao Anh Vẫn Không Dỗ Em

Chương 19: Chương 19: Duy trì




Cho dù Nhiễm Thuật phản bác lại Tô An Di ngay lúc ấy, nhưng cậu vẫn canh cánh trong lòng lời mà Tô An Di nói.

Quay lại đoàn phim được vài ngày, cậu vẫn luôn nghiêm túc quay phim. Nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc cậu cứ nghĩ tới chuyện của Tang Hiến hết lần này đến lần khác vào những lúc nghỉ ngơi.

Hôm nay cậu rửa mặt xong, nằm trên giường rối rắm, cuối cùng cậu vẫn không nhịn được cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Tang Hiến: Đang làm gì vậy?

Đợi mười phút mà Tang Hiến vẫn không trả lời.

Trong mười phút này, Nhiễm Thuật cứ cầm điện thoại lên rồi lại bỏ xuống mấy chục lần.

Đồng thời cậu còn điên cuồng gửi lời mời kết bạn cho Tùy Hầu Ngọc, sau khi được xác nhận cậu liền gửi tin nhắn thoại cho Tùy Hầu Ngọc như bị thần kinh: “Anh Ngọc ơi, Tang Hiến không trả lời tin nhắn của tớ! Cậu xem hắn có phải trai đểu không?! Hắn tán tỉnh xong là bỏ mặc người ta, chỉ còn lại mình tớ ở đây suy nghĩ về mối quan hệ của hai đứa!”

[Anh Ngọc xinh đẹp như hoa]: Tớ hối hận vì đã kết bạn lại với cậu.

Ngay sau đó, cậu lại bắt đầu nghẹn ngào gửi tin nhắn thoại cho Tùy Hầu Ngọc tiếp: “Anh Ngọc ơi... Dì Tô bảo Tang Hiến chỉ muốn làm bạn chịch của tớ thôi, không định quay lại với tớ, như vậy thì tớ sẽ không thể quậy hắn nữa, khi nào cần lại đến tìm tớ. Hắn là tên chó chết, sao hắn lại không biết xấu hổ như vậy, nếu tớ mà muốn thế thì tớ tìm một bé trai là được rồi, bé trai vừa ngoan vừa đáng yêu, dựa vào đâu mà tớ để hắn làm...”

“Anh Ngọc cậu nói xem, có phải hắn mua công ty là vì vậy không, để làm kim chủ của tớ ấy, để tớ không thể không khuất phục, hắn liền gây khó dễ với tớ? Quả nhiên tên khốn nạn nhà hắn si mê cơ thể tớ chết đi được!”

[Anh Ngọc xinh đẹp như hoa]: Thấy tin nhắn thoại dài như vậy làm đầu tớ đau như búa bổ.

Cậu tiếp tục rên rỉ với điện thoại: “Hắn vừa nhạt vừa lẳng lơ, chỉ có tớ chịu nổi hắn. Rảnh rỗi là hắn lại lên cơn trốn vào trong góc khóc lóc y như đang biểu diễn tài năng ấy, người ta còn tưởng hắn bị thần kinh, cũng chỉ có mình tớ bằng lòng ở bên hắn.”

[Anh Ngọc xinh đẹp như hoa]: Ờ.

Nhiễm Thuật vẫn không chịu ngừng, cầm điện thoại mở app lên xem vé máy bay gần nhất, định qua tranh luận trực tiếp với Tang Hiến.

Nếu cậu tới công ty Tang Hiến, mọi việc sẽ rất nghiêm trọng!

Cậu không chết thì Tang Hiến chết, đừng ai mong được vui vẻ!

Lúc này, điện thoại của Nhiễm Thuật có tiếng thông báo, cậu nhanh chóng thoát ra, nhìn thấy tin nhắn của Tang Hiến: Thẩm Quân Cảnh vừa đưa điện thoại tới phòng hội nghị, anh đang họp.

Cậu lập tức xoa nước mắt ở khóe mắt, không trả lời Tang Hiến ngay mà lại gửi tin nhắn cho Tùy Hầu Ngọc: Anh Ngọc, hắn trả lời tớ rồi.

[Anh Ngọc xinh đẹp như hoa]: 1.

Cậu không nói chuyện với Tùy Hầu Ngọc nữa mà đi nhìn khung chat với Tang Hiến một lần nữa, cậu chần chừ một lát mới gõ chữ, trả lời một cách rất lạnh lùng: Em hỏi chơi vậy thôi.

[X]: Thế anh họp tiếp đã.

Cậu lập tức bĩu môi, trong lòng không vui.

Cậu trốn vào trong chăn nhìn điện thoại, lúc đang định trả lời lại thì nghe thấy tiếng thông báo chuyển khoản Zhifubao.

“Zhifubao nhận được 500000 tệ.”

Cậu nhanh chóng nhận được tin nhắn của Tang Hiến: Tiêu tiền đi, lát nữa nói chuyện với em sau.

[R. S]: Ừ, bận đi.

Chỉ một cái chớp mắt đã biến thành mode ngoan ngoãn hiểu chuyện.

Cậu kiêu ngạo trả lời Tang Hiến xong rồi lại gửi tin nhắn cho Tùy Hầu Ngọc: Anh Ngọc, quả nhiên tên chó chết Tang Hiến kia yêu tớ điên lên được.

[R. S]: Lúc nãy hắn bận họp không ở bên tớ được nên chuyển cho tớ năm mươi vạn, thôi thì tớ cũng ráng tha thứ cho hắn vậy.

[Anh Ngọc xinh đẹp như hoa]: 1.

[R. S]: Đúng thật, nhìn cái là biết ngay có yêu hay không yêu, bận họp mà vẫn bớt thời gian trả lời tin nhắn của tớ, quả nhiên tớ rất quan trọng.

[Anh Ngọc xinh đẹp như hoa]: 1.

Nhiễm Thuật cầm điện thoại, lăn lộn trong chăn một lát, cười khúc khích.

Cậu nhịn chốc lát nhưng cuối cùng không nhịn được nữa, cậu đứng dậy đi vào phòng tắm ngắm mình trong gương, nghiêm túc hỏi cái gương: “Nhiễm Thuật ơi, sao mày lại quyến rũ như vậy, làm người ta không khống chế nổi với mày?”

Sau đó cười ha ha.

Mười hai rưỡi Tang Hiến mới gửi tin nhắn cho cậu, hỏi: Ngủ chưa?

Nhiễm Thuật vẫn luôn chờ tin nhắn, có lẽ là được năm mươi vạn an ủi cho nên trong khoảng thời gian ấy tâm trạng của cậu rất hạnh phúc, cậu nhanh chóng cầm điện thoại, trả lời: Đang xem kịch bản.

[X]: Anh đang trên xe, gọi video được không?

[R. S]: Ừ.

Cậu thấy Tang Hiến gửi lời mời gọi video tới, cậu vội vã chỉnh lại tóc tai của mình, nghĩ ngợi một lát rồi lại cởi một cúc áo ngủ ra, lúc này mới đồng ý gọi video.

Trong video, Tang Hiến đang cố định vị trí của điện thoại, hắn nhìn thấy cậu rồi nhưng vẫn chưa chú ý thấy cổ áo ngủ cậu cố tình phanh rộng ra, hỏi: “Mấy giờ em ngủ?”

“Em phải học thuộc lời thoại thêm lát nữa.”

“Em đọc kịch bản đi, bên chỗ anh còn vài việc phải xử lý.” Tang Hiến nói xong liền không nhìn điện thoại nữa, nghiêm túc xem tài liệu trong tay.

Nhiễm Thuật nhìn Tang Hiến trong màn hình điện thoại, vẫn là dáng vẻ tây trang thẳng thớm như trước, tay cầm tài liệu trông có vẻ rất cẩn thận, dường như không có thời gian để ngắm cậu qua màn hình.

Cậu nhìn hắn vài lần sau đó không nói gì nữa, tiếp tục chui trong chăn đọc kịch bản, thỉnh thoảng còn khẽ lẩm bẩm vài câu, cậu nói lời thoại trong kịch bản cộng thêm một chút ngữ điệu thích hợp.

Tang Hiến đã sớm quen với chuyện này nên không để ý.

Hai người gọi video đến khi Tang Hiến về tới nhà.

Tang Hiến cầm điện thoại và tài liệu vào nhà, hắn vừa thu xếp đồ đạc vừa nói với Nhiễm Thuật: “Anh phải đánh răng rửa mặt rồi, lát nữa anh quay lại.”

“Em không được xem à? Cũng không phải chưa từng xem.”

Tang Hiến vào phòng quần áo lấy một bộ quần áo ngủ sạch ra, cúi đầu nhìn màn hình sau đó khẽ cười: “Được xem chứ.”

Trả lời xong liền đi vào trong phòng tắm.

Có vẻ như hắn đang tìm vị trí, sau đó cố định điện thoại lại, thản nhiên xả nước trước màn ảnh.

Nhiễm Thuật đang nhìn đến là say mê, thấy thế lập tức kháng nghị: “Tắm vòi sen đi! Tắm bồn em không nhìn thấy.”

“Được.” Tang Hiến đồng ý thật.

Nhiễm Thuật lập tức cảm thấy kịch bản thật tẻ nhạt, cậu chống cằm nhìn hình ảnh trong màn hình điện thoại, khóe miệng không khống chế được mà cong lên.

Lúc hai người mới quen, Tang Hiến là học sinh thể dục, đương nhiên dáng người không có chỗ nào để chê.

Nhiều năm qua đi như vậy, dáng người của Tang Hiến vẫn rất đỉnh, săn chắc nhưng cơ bắp không quá lố, là tỉ lệ mà Nhiễm Thuật thích nhất.

Cậu thấy Tang Hiến cố ý mở cửa thủy tinh của phòng tắm đứng để cậu có thể nhìn rõ hơn.

Bọt nước và cơ thể lồi lõm thật là hợp nhau, bọt nước lướt qua da thịt tựa như một cuộc chao lượn thỏa thích.

Nhiễm Thuật ngắm đến nỗi có mấy lần suýt nữa đã bật cười, một hồi lâu sau mới gọi: “Tang Hiến ơi, màn hình mờ rồi.”

Tang Hiến đi ra, dùng khăn mặt lau tay rồi mới cẩn thận chùi sạch hơi nước trên màn hình, sau đó tiếp tục tắm rửa.

Cuối cùng Nhiễm Thuật cũng hài lòng.

Nhiễm Thuật ngắm từ đầu tới cuối không chớp mắt, tỏ ý cậu rất vừa lòng với mức độ giữ gìn vóc dáng của Tang Hiến.

Nếu đây không phải là đang gọi video mà là đang livestream, chắc chắn cậu sẽ spam Gia Niên Hoa[1] đầy màn hình để bày tỏ tấm lòng.

[1] Gia Niên Hoa 嘉年华: quà tặng khi livestream trên Douyin, tương đương khoảng 3000 tệ.

Tang Hiến cầm điện thoại điều chỉnh góc độ, tiếp tục sấy tóc trước màn hình.

Nhiễm Thuật thì không vui tí nào, sấy tóc còn mặc áo ngủ làm gì?

Quỷ nhỏ mọn.

Sau khi thu dọn xong, Tang Hiến cầm điện thoại ra khỏi phòng tắm, hỏi cậu bằng chất giọng trầm thấp: “Buồn ngủ chưa?”

“Bình thường.”

Tận lúc này Tang Hiến mới có thời gian nhìn kỹ Nhiễm Thuật trong màn hình, nhìn xong liền nhịn không được nở nụ cười, nói: “Nóng thì đừng đắp kín như thế.”

“...”

Nhiễm Thuật đưa tay chạm vào má mình, quả nhiên nóng hầm hập.

Vừa nãy xem tới mức kích động, hai má đỏ bừng lên mà cậu cũng chẳng chú ý, bị Tang Hiến phát hiện rồi cậu mới ý thức được.

Cậu ra vẻ bình tĩnh liếc xéo Tang Hiến, hỏi vặn lại: “Anh không sợ em quay màn hình lại à? Sau đó uy hiếp anh?”

“Em không nỡ.”

“Em không nỡ uy hiếp anh á?”

“Em không nỡ phát tán nó ra ngoài.”

“...”

Tang Hiến cầm điện thoại nằm trên giường, dường như hơi mệt mỏi, hắn vùi mặt vào trong gối đầu, đột nhiên nhắc tới chuyện khác: “Lúc còn đi học vẫn là tốt nhất...”

“Năm đó anh huấn luyện nhiều như vậy cũng mệt mà.”

“Tuy là huấn luyện mệt, nhưng cho dù có cãi nhau thì chúng ta vẫn phải đi học, cùng ngồi trong một phòng học, bây giờ phải xa cách ở hai thành phố.”

Lời này khiến cho Nhiễm Thuật trở nên yên lặng.

Dường như cậu cũng đang nhớ lại ngày trước.

Đến khi cậu muốn nói gì đó với Tang Hiến mới thấy Tang Hiến trong màn hình đã ngủ rồi.

Vì hắn ngủ say nên màn hình xiêu xiêu vẹo vẹo, cậu chỉ có thể nhìn thấy Tang Hiến ở một góc màn hình.

Cho dù Tang Hiến không nhìn cậu, không nói chuyện với cậu, nhưng cậu vẫn nhìn màn hình điện thoại một hồi lâu.

Hình như Tang Hiến rất thích ngủ.

Cậu còn nhớ lần đầu tiên gặp Tang Hiến, Tang Hiến đang ngủ gục trên bàn.

Thậm chí bởi vì ngủ quên mà lúc khai giảng Tang Hiến không tự giới thiệu bản thân.

Tang Hiến rất ít nói, hắn không ở sân tennis huấn luyện thì cũng ở trong lớp ngủ, thậm chí lúc ấy cậu còn xem nhẹ sự tồn tại của người này.

Thế nhưng... bọn họ vẫn ở bên nhau, còn dây dưa với nhau nhiều năm như vậy.

Thật kỳ lạ.

Để có thể luôn ở bên cậu, vả lại không ảnh hưởng tới sự nghiệp của cậu, thậm chí Tang Hiến còn dùng một số tiền lớn để xóa sạch lý lịch học tập và tin tức thi đấu của hắn đi.

Cứ như những năm tháng ấy, Tang Hiến chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của cậu.

“Ngủ ngon.” Nhiễm Thuật khẽ nói, sau đó kết thúc gọi video.

Cậu cầm điện thoại đi sạc, sau đó nằm trong chăn chuẩn bị ngủ, nhưng nghĩ tới hình ảnh vừa rồi cậu lại nhịn không được đạp chăn: “Dáng người đẹp quá đi mất——”

*

Dạo này tâm trạng của Tô Điểm Điểm không được ổn định.

Sau khi hình tượng của gã sụp đổ, đại diện thương hiệu và công việc đều bị ảnh hưởng.

Lại nhìn bên phía Nhiễm Thuật, dạo này nhờ có Tùy Hầu Ngọc và Hầu Mạch khiến độ hot của Nhiễm Thuật cũng tăng trở lại.

Nhiễm Thuật có fans làm trụ cột, cũng có tác phẩm, cậu còn có hai bài hát mà phố lớn ngõ nhỏ nào cũng phát, thậm chí còn trở thành bài hát yêu thích để nhảy quảng trường.

Bộ phim gần đây luôn được chấm điểm cao, đến nay vẫn chưa có bộ phim nào vượt qua được.

Có cả một bộ phim thần tượng cực hot vào mấy năm trước.

Ban đầu lúc Nhiễm Thuật đột nhiên hot lên quả thật có rất nhiều anti-fan.

Nhưng Nhiễm Thuật im hơi lặng tiếng hai năm càng khiến nhóm anti-fan của cậu mất đi sức chiến đấu. Bởi vì bọn họ phát hiện bất kể mình có bới móc đến đâu thì Nhiễm Thuật cũng không có lịch sử đen tối gì.

Cảnh tượng bay giày hiếm có thì đã trở thành một màn gây cười rồi.

Có thực lực, có tác phẩm, không có lịch sử đen tối gì đáng nói cả.

Nhất là sau khi hình tượng không giữ nam đức sụp đổ càng gián tiếp chứng minh sự trong sạch của Nhiễm Thuật khiến cậu nhận được không ít duyên của người qua đường.

Vậy nên Tô Điểm Điểm không ưa.

Gã tưởng chừng như sắp phát điên!

Gã biết Nhiễm Thuật có bạn trai cũ, có vài người trong nội bộ công ty đều biết một chút, chỉ là không có chứng cứ xác thực nào.

Gã cố gắng điều tra lâu như vậy vẫn không thể điều tra ra thân phận bạn trai cũ của Nhiễm Thuật.

Mà sếp mới Tang Hiến của gã thì đã đi thăm đoàn phim của Nhiễm Thuật, nhìn là biết cậu phát triển rất thuận lợi.

Sao gã có thể dễ dàng tha thứ cho được?!

“Không điều tra được tí nào à?” Tô Điểm Điểm hỏi.

“Có phải là Tùy Hầu Ngọc không?” Trợ lý yếu ớt hỏi.

“Nếu là thật thì sao anh ta có thể vô tư nói cho mọi người rằng quan hệ của bọn họ rất tốt được?”

“Chắc là đang thử chiều hướng của mọi người.”

Tô Điểm Điểm khinh thường nói: “Tôi nghe nói tửu lượng của Nhiễm Thuật không cao, show thực tế mùa đầu tiên của anh ta sắp bắt đầu quay rồi, nghĩ cách cho anh ta uống rượu rồi tự nói ra. Cho dù không nói thì cũng phải quậy thành lịch sử đen tối của anh ta.”

“Vâng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.