Satan Dịu Dàng, Nhặt Được Cô Vợ Nhỏ

Chương 112: Chương 112: Trò chuyện vài câu




Diệc Tâm Đồng vội vàng chạy về nhà, ra khỏi thang máy, thấy người đàn ông kia đang ngồi xổm ở cửa nhà, tàn thuốc đầy đất.

Cô chống gậy đứng bên chân anh, kêu lên:

- Mạc thiếu gia, anh có bệnh dạ dày nên hít ít khói đi!

Mạc Duy Dương ngẩng đầu nhìn cô, sau đó đứng dậy vỗ vỗ bụi bặm sau mông, nhìn cô không chớp mắt:

- Sao giờ mới về?

- Không phải chân bất tiện sao? – Cô chu chu miệng, có phần không vui chỉ chỉ chân mình.

Anh bước lên giữ chặt lấy eo của cô, tìm chìa khóa trong túi cô, sau đó trực tiếp mở cửa, kéo cô đi vào.

- Bỏ gậy đi! – Đột nhiên anh ôm cô đến trên ghế sa lon.

- Tại sao? Không phải chân còn có hơi đau sao? - Cô bĩu môi, không cam chịu nói.

- Bộ dạng em thế này, cả đời cũng không thể thoát khỏi chống gậy mất! - Anh trực tiếp đoạt lấy gậy trên tay cô, sau đó ném xuống đất.

- Anh. . . . . .

- Bây giờ thử không cần gậy đi lại xem! – Anh ôm cô xuống đất, sau đó nắm tay cô nhìn cô.

Cô cúi đầu nhìn chân, sau đó chậm chạp chuyển động chân bị thương, hình như cũng không phải là quá đau! Cô lại thử đi vài bước, dường như cảm giác đau đớn chẳng ghế gớm lắm.

Anh nhếch môi cười nói:

- Xem đi! Em đúng là quá lệ thuộc vào gậy! Từ ngày mai trở đi, không dùng gậy nữa!

- Vâng!

- Anh và Tuyết Nhi sắp ly hôn rồi! - Anh nắm tay cô đột nhiên nói.

- Cái gì? – Cô bất ngờ ngẩng đầu, trong mắt có mê muội.

- Anh và cô ấy sắp ly hôn rồi! – Anh đưa tay ôm lấy eo của cô, hôn một cái xuống trán của cô.

- Nhưng. . . . . . bác trai bọn họ cũng đồng ý? - Cô thật sự rất khiếp sợ.

- Bọn họ không thể không đồng ý. - Môi của anh chuyển qua tai của cô, hôn xuống.

- Mạc thiếu gia, trước hết anh không nên như vậy, em vẫn không hiểu vì cái gì hai người muốn ly hôn, chẳng lẽ không phải anh sợ mất đi núi dựa lớn nhà Mộ Dung? - Cô đưa tay đẩy anh ra, vẻ mặt nghiêm túc nói.

- Hiện nay tập đoàn Diệu Hằng cho dù không có ủng hộ của nhà Mộ Dung, vẫn có thể trở thành công ty lớn nhất thành phố J. – Anh rất có lòng tin đối với tập đoàn Diệu Hằng, hơn nữa bây giờ anh đã không còn là chủ tịch tập đoàn Diệu Hằng, d?iễn đàn lê quý đ;ôn vinh nhục của tập đoàn Diệu Hằng đã không liên quan tới anh nữa rồi.

- Ưm! – Rốt cuộc cô đã hiểu - Anh đã ly hôn với Mộ Dung Tuyết, cũng nên trở về nhà họ Mạc chứ?

- Không! Trước mắt anh không muốn trở về nhà họ Mạc, anh muốn ở cùng với em! – Giọng anh hết sức kiên định nói.

Trong lòng Diệc Tâm Đồng ấm áp, đưa tay ôm lấy hông anh, cười nói:

- Mạc thiếu gia, có những lời này của anh em đã rất thỏa mãn rồi, nhưng nhà họ Mạc trước sau mới phải là nhà anh, anh không thể không trở về mới đúng!

- Em hi vọng anh trở về thật sao? Muốn anh trở về cũng được, anh có một điều kiện! – Anh ngắt mũi cô, cười tà nịnh một tiếng.

- Điều kiện gì?

- Kết hôn với anh, chúng ta cùng nhau trở về nhà họ Mạc gia!

- Chuyện này. . . . . . làm sao có thể? Không được! – Cô không được cha mẹ anh thích lắm, hơn nữa anh còn chưa ly hôn với Mộ Dung Tuyết, sao có cô thể kết hôn với anh gấp như vậy.

- Là kết hôn với anh không được, hay là chúng ta cùng nhau trở về nhà họ Mạc không được? - Anh giữ chặt cằm của cô, trong mắt bùng cháy lên ngọn lửa thiêu đốt.

- Đều không được, Mạc thiếu gia anh tỉnh táo suy nghĩ trước một chút! Bác trai và bác gái không thích em! Chúng ta cần phải thời gian không phải sao? – Cô gạt tay anh, buồn bã nói.

- Những thứ này đều giao cho anh! - Ánh mắt anh sa sầm, trong lòng đã có tính toán.

******

Diệc Tâm Đồng đẩy cửa phòng tắm ra, đứng trước gương nặn kem đánh răng, đang chuẩn bị bỏ vào trong miệng, cửa phòng tắm đột nhiên nhiều hơn một bóng người. Bóng người đi về phía cô, đưa tay lấy kem đánh răng trên tay cô nhét trong miệng mình, phát âm không rõ kêu lên:

- Nước!

Diệc Tâm Đồng còn có phần không phản ứng kịp, đưa cốc nước tiến tới bên miệng của anh, anh uống một hớp nước, phun bọt trong miệng ra, nhéo nhéo mặt cô, ra vẻ mà cười nói:

- Không tệ!

- Đây là. . . . . . bàn chãi đánh răng của em! - Trong lòng cô có hơi rợn cả tóc gáy. Sao anh có thể xài chung một cái bàn chãi đánh răng với cô, quá mất vệ sinh!

- Chúng ta hôn môi cũng không dưới vài chục lần, lấy lại cái để ý này cho anh! Đánh răng nhanh lên một chút! - Anh gõ đầu cô một cái, sau đó thân thể cao lớn lại chen vào phòng tắm nhỏ hẹp, bắt đầu cởi quần áo.

Cô kỳ cục xoay người, đặt bàn chãi đánh răng dưới vòi nước rửa nhiều lần, mới nặn kem đánh răng lần nữa.

- Mạc thiếu gia, hôm nay anh muốn đi đâu?

- Ra bên ngoài tìm việc làm! - Anh bắt đầu cởi quần dài, cô bỗng nhiên xoay người, vừa lúc nhìn thấy quần màu đen bên ngoài nơi kích động, cô vội hét lên một tiếng, quay đầu lại.

Anh từ sau một tay bế cô lên, đè lên bồn rửa mặt, môi trực tiếp tiến tới cái miệng của nàng, hôn loạn hòa lẫn bọt một trận.

- Tiếng kêu này của anh thật đúng là làm cho người ta nghĩ vào hay không vào!

- Mạc thiếu gia! - Lòng bàn tay cô ở ngực anh, vừa lúc anh đã cởi áo, để trần nửa người trên, cho nên bàn tay nhỏ của cô trực tiếp sờ tới da thịt của anh, hốt hoảng giật ra một cái, nhanh chóng đỏ mặt.

- Đúng là vật nhỏ xấu hổ. - Nụ hôn của anh dời tới tai, bàn tay vén làn váy của cô lên, tay đi vào thăm dò.

Cô khẩn trương kêu lên:

- Mạc thiếu gia, chân em rất bất tiện! - Cô kéo bàn tay to của anh lại.

- È hèm, làm cái này không cần chân! - Anh cố ý trêu cô, cũng biết hiện tại chân cô bất tiện.

- Nhưng sẽ đè ép chân, Mạc thiếu gia. . . . . . hôm khác! - Cô vội vàng giải thích, chỉ sợ anh bất thình lình sói đói nhào vào người.

- Được, hôm nay trước hết bỏ qua cho em, nhớ lời em nói, đến lúc đó anh muốn tính cả lãi suất những thứ này! - Anh ôm cô xuống bồn tắm, để cho cô đứng vững.

- Anh đi xuống lầu trước, động tác em nhanh lên một chút! - Anh xoay người lấy quần áo lên đi xuống lầu.

- Vâng! - Trái tim cô nhảy loạn một trận, nhìn anh đã đi ra ngoài, cô vội vàng đánh răng rửa mặt.

Trên bàn ăn, anh đặt bữa ăn sáng trước mặt cô, bản thân ăn sáng nhanh, sau đó dặn dò cô:

- Hôm nay anh ra ngoài tìm việc làm, nếu em nhàm chán, ở nhà đọc sách hoặc xem ti vi!

- Tìm việc làm? Mạc thiếu gia không phải anh trở về tập đoàn Diệu Hằng? - Cô mở miệng.

- Sao? Em muốn anh về? - Anh cau mày nhìn cô – Hay là em cảm thấy anh ra ngoài tìm việc làm là chuyện mất mặt?

- Không phải. . . . . . Mạc thiếu gia. . . . . . chẳng qua em cảm thấy. . . . . .

- Không việc gì phải giải thích! Ăn điểm tâm! – Anh hai ba cái giải quyết bữa ăn sáng, sau đó cầm lấy cặp công văn của mình, nói với cô – Anh đi đây!

- Vâng! - Diệc Tâm Đồng để đũa xuống, trong lòng rất không có tư vị. Không phải anh là hắc đạo lẫn lộn sao? Thế nào còn cần tìm việc làm?

Thật ra thì anh đã sớm rửa tay không làm rồi. Từ sau chuyện Vũ Thịnh Thiên, anh đã thề không hề liên quan đến hắc đạo nữa, có điều mấy anh em dưới tay anh không muốn rời khỏi anh, thề chết theo anh, cho nên anh muốn tìm một công việc tốt cũng không khó khăn, nhưng thân phận của anh nhất định làm cho anh có điều cố kỵ.

Vũ Phong Nhi nhìn con trai từ cửa khu đi mất, mới quyết định tìm đến Diệc Tâm Đồng nói chuyện một chút.

Diệc Tâm Đồng cho rằng Mạc thiếu gia quên đem thứ gì mới quay về, lại không ngờ rằng người đứng ngoài cửa lại là Vũ Phong Nhi. Cô sửng sốt một chút, có phần không biết làm sao kêu lên:

- Bác gái!

- Ta có thể đi vào ngồi một chút không? Ta có lời muốn hàn huyên với cháu một chút! - Tầm mắt của bà liếc vào trong nhà, trên mặt mang nụ cười ấm áp.

Diệc Tâm Đồng để bà đi vào.

Mặc dù không rõ mục đích bà ấy tới nơi này, nhưng trong lòng cô vẫn là tinh thần thấp thỏm, chỉ sợ bà ấy yêu cầu cô rời khởi Mạc Duy Dương.

Vũ Phong Nhi nhìn mặt cô mất tự nhiên, vội cười nói:

- Không cần lo lắng, ngồi đi!

Diệc Tâm Đồng chỉ có thể nhắm mắt ngồi xuống, sau đó lại đứng lên:

- Bác gái, cháu đi rót cho bác ly trà!

Vũ Phong Nhi vội kêu cô ngồi xuống:

- Không cần, hôm nay ta tới đây chỉ là muốn nhờ cháu giúp ta khuyên nhủ con trai trở về nhà họ Mạc! Nó ở đây lâu dài cũng không phải là biện pháp, còn có tập đoàn Diệu Hằng cũng cần nó đón nhận, cho nên ta hi vọng cháu có thể để cho nó trở về quản lý tập đoàn.

- Bác gái, chuyện này. . . . . . cháu. . . . . . - Diệc Tâm Đồng cắn môi, không biết như thế nào cho phải.

- Ta biết rõ nó sẽ chỉ nghe lời cháu nói, cháu cũng là đứa nhỏ thông minh, nên hiểu ý của ta! - Vũ Phong Nhi kéo cánh tay của cô, vỗ vỗ.

- Bác gái, vì sao bác không tự mình đến trước mặt anh ấy kêu anh ấy về?

- Bởi vì ta biết nó chỉ vì cháu mới cam nguyện buông tha tất cả.

- Bác gái, cháu. . . . . .

- Nếu như nó chịu trở về tiếp nhận tất cả, ta có thể đồng ý cho nó cưới cháu! - Vũ Phong Nhi bằng bất cứ giá nào, chỉ cần có thể khiến con trai trở lại bình thường, bà nguyện ý để cô gái này vào nhà họ Mạc.

- Bác gái, cháu. . . . . . - Diệc Tâm Đồng nuốt nước miếng một cái, thiếu chút nữa bị nước miếng của mình làm sặc, cô không nghe lầm chứ? Bà ấy lại có thể cho cô vào nhà họ Mạc?

- Đồng ý với ta, gắng khuyên nó một chút, để cho nó trở về, hôn sự của hài người ta cùng cha nó cũng sẽ đồng ý! - Vũ Phong Nhi kéo tay cô thành khẩn van xin.

Diệc Tâm Đồng thật sự không đành lòng cự tuyệt yêu cầu của bà, hơn nữa cô cũng suy ngĩ rất nhiều.

- Bác gái, bác yên tâm, cháu sẽ khuyên anh ấy trở về, về phần hôn sự của chúng cháu, cháu nghĩ hay là thôi đi!

- Sao lại thôi? – Bà lấy làm kinh hãi - Chẳng lẽ cháu không muốn gả cho con ta?

- Cháu. . . . . . – Muốn! Nhưng cô không dám nghĩ - Hôn sự của chúng cháu trước hãy để một bên đi!

- Cũng được.

******

Mạc Duy Dương vừa về tới nhà, liền nhìn thấy cô đang ngồi trên bàn ăn ngẩn người. Ánh mắt nhìn lướt qua thức ăn trên bàn ăn, hài lòng nhếch môi cười, từ phía sau ôm eo của cô, đầu cọ lên cổ cô hỏi:

- Nghĩ gì thế? Nghiêm túc như vậy?

- Anh về rồi! - Cô ôm cánh tay của anh cười nói.

- Uh. . . . . . Anh muốn nói cho em biết một tin tức tốt, anh tìm được công việc!

Cô không yên lòng hỏi:

- Mạc thiếu gia, trước không nên đi làm ở chỗ đó, anh trở về Diệu Hằng có được không?

Anh xoay người cô lại, ánh mắt nhìn gần cô hỏi:

- Tại sao? Sáng hôm nay em cũng không nói như vậy? Chẳng lẽ em đổi ý rồi hả?

- Không phải, Mạc thiếu gia anh hãy nghe em nói! Anh không thể vì em buông tha tất cả thuộc về anh, anh không thể như vậy!

- Anh cam tâm tình nguyện vì em buông tha tất cả, em đang nghĩ cái gì vậy hả? - Anh vỗ mặt của cô hỏi.

- Nhưng mà em lại không muốn anh làm như vậy! Anh trở về có được không? Đừng đi tìm việc làm nữa! Diệu Hằng cần anh, bác trai và bác gái cũng cần anh mà! – Cô cầm lấy tay anh, cúi đầu nói.

- Mẹ anh tới tìm em? – Anh khép hờ đôi mắt hẹp dài, lạnh lùng hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.