Sau Khi Kết Hôn Với Nhân Vật Phản Diện Tàn Tật

Chương 4: Chương 4: Tần thiếu đối tốt với cậu ấy quá a!




Editor: Nguyệt Tịnh Quân.

_______Chưa beta____

Thẩm Từ xoay người.

Liền thấy chiếc xe lăn quen mắt không biết là từ khi nào đã dừng trước cửa phòng đàn.

“Tần thiếu, làm sao....sao mà hôm nay anh lại dậy sớm như vậy?” Thái dương người đàn ông đổ mồ hôi hột, thái độ phách lối ban nãy hoàn toàn biến mất, khúm núm nói, “Cảm thấy thân thể đã khá lên rồi sao?”

Tần Ức ngồi trên xe lăn, khuôn mặt tái nhợt phá lệ âm lãnh, hắn rõ ràng không nói gì, trên thân lại lộ ra khí thế áp bách vô hình, làm cho nam nhân trước mặt co lại một đống run rẩy, không dám cùng hắn đối mặt.

Thẩm Từ lui lại một bước, nín thở ngưng thần.

Tần Ức cũng không nhìn qua cậu, chỉ trầm mặc nhìn chăm chú lên người trước mặt, dường như đang chờ hắn ta giải thích lý do trận ồn ào ban nãy.

Mồ hôi lạnh trên thái dương nam nhân chảy càng ngày càng nhiều, cả người gần như phát run, bất chấp ngẩng đầu, cắn răng nói: “Tần thiếu, anh nói không thích người khác đụng vào đồ của anh, tên Thẩm...Thẩm tiểu thiếu gia vừa mới sờ vào đàn của anh, em sợ anh tức giận, nên mới ngăn cậu ta lại, em...”

Thẩm Từ nhíu mày: “Tôi không có chạm vào đàn.”

Tần Ức giống như là không nghe thấy cậu giải thích, ánh mắt y nguyên dừng ở trên người nam nhân kia, thần sắc hắn càng thêm âm trầm, đôi môi không chút huyết sắc khẽ mở, giọng nói trầm thấp mà khàn khàn, xen lẫn tức giận lạnh lẽo: “Đồ của tôi từ lúc nào đến phiên cậu khoa tay múa chân?”

“Tần thiếu!” Nam nhân lập tức quỳ rạp xuống đất, “Em là đang sợ đàn của anh bị chạm hư!”

Nhiều lần đề cập đến “đàn” dường như Tần Ức càng thêm không vui, mi tâm nhíu chặt, ngón tay đặt hờ trên xe lăn nắm chặt lại, cả giận nói: “Cút!”

Thân thể nam nhân cứng đờ, biết mình đây lại làm Tần thiếu tức giận, không dám nói nhiều thêm một câu, đứng dậy liền ngoan ngoãn mà “cút“.

“Tôi nói cút, “ Tần Ức lạnh lùng liếc hắn ta một cái, “là cút khỏi Tần gia, vĩnh viễn biến khỏi mắt tôi.”

“... Tần thiếu!” Nam nhân kinh ngạc quay đầu, “Em biết sai thật rồi, xin anh cho em một cơ hội!”

“Đừng để tôi nói lại lần thứ hai.”

Sắc mặt nam nhân hết xanh rồi lại trắng, thái dương nổi gân xanh, hắn ta hung tợn trừng Thẩm Từ một cái, không quay đầu lại mà ra khỏi phòng.

Thẩm Từ cảm thấy mình oan uổng ghê luôn, cái này rõ ràng là hắn ta tự tìm, thế mà không biết xấu hổ còn to mắt trừng cậu, loại này sau lưng Tần Ức thì diễu võ giương oai, trước mặt thì khúm na khúm núm, nên sớm cút mới tốt.

Cậu đang nghĩ lung tung, chợt thấy Tần Ức điều khiển xe lăn định rời khỏi, vội vàng muốn gọi hắn lại, nói một câu cảm ơn, nhưng chưa kịp mở miệng thì xe lăn bỗng nhiên dừng lại, nam nhân ngồi trên xe lăn đưa lưng về phía cậu, thanh âm hắn khàn khàn: “Cậu thích dương cầm?”

Thẩm Từ sững sờ, liều mạng gật đầu, lại nghĩ tới đối phương đưa lưng về phía mình không nhìn thấy, đành phải mở miệng: “Rất thích.”

Giọng điệu thiếu niên ngoan ngoãn, lộ ra sự trong sáng sạch sẽ của lứa tuổi này.

Tần Ức không nói gì, ngón tay thon dài tái nhợt thao tác tay cầm điều khiển xe lăn rời khỏi phòng đàn. Đọc truyện hay, truy cập ngay [ TRÙMtruуệИ .V N ]

Thẩm Từ: “...”

Lại đi rồi?

Cậu có chút mê mang đứng tại chỗ, ngẩng đầu lên thì thấy quản gia không biết đã đứng đây từ khi nào, như có lỗi mà nhìn cậu cười nói: “Thật xin lỗi, Tần thiếu vừa rồi... có làm cậu sợ không?”

Thẩm Từ “A” một tiếng: “Không có ạ.”

Bị doạ sợ thì không có, chẳng qua cảm thấy có chút kỳ quái.

Cậu biết Tần Ức hỉ nộ vô thường, nhưng thái độ rồi của hắn...từ đầu đến cuối không liếc cậu lấy một cái, nhưng lại trước khi đi còn hỏi cậu có phải là thích dương cầm không?

Với lại, vừa rồi khi hắn mắng nam nhân kia, dường như đang tận lực áp chế ngữ khí, không nóng nảy giống ngày hôm qua.

Giọng nói cũng khàn hơn so trước đó nữa.

Thẩm Từ trong lòng có rất nhiều nghi vấn, nhưng bây giờ Tần Ức đi rồi, cậu cũng không có cách nào hỏi rõ ràng, không thể làm gì khác hơn nói: “Con về phòng trước nhé.”

“Tiểu thiếu gia xin cứ tự nhiên.”

Quản gia mắt nhìn theo cậu rời đi, khe khẽ thở dài, xoay người tới phòng ngủ của Tần Ức.

Tần Ức dừng xe lăn bên cạnh cửa sổ, mặt kính cửa sổ đã bị dây thường xuân phủ kín, ngẫu nhiên có gió lay động lá cây, mới có thể thấy chút ánh nắng xuyên qua từ kẻ hở.

Hắn chậm rãi chuyển hướng xe lăn, ánh mắt dừng ở trên mặt quản gia: “Tôi làm sao không biết thứ gì đều cũng có thể đến Tần gia tìm một chén canh rồi?”

Trong giọng nói của hắn còn lộ ra tức giận chưa tan: “Bảo hắn cút đi.”

Quản gia tự nhiên biết hắn nói tới ai, liên tục hai ngày làm Tần Thiếu bốc hoả, cả nhà trên dưới cũng tìm không ra người thứ hai, ông vội vàng cúi đầu, cẩn thận từng li từng tí nói: “Nhưng cậu ấy là...”

“Em họ, con của bà con xa?” Tần Ức bỗng nhiên cười lạnh, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên tay vịn xe lăn, “Lại là chuyện tốt của Tần Tiềm đúng không? Thay tôi nói với ông ta, đừng can thiệp vào cuộc sống của tôi, nếu như về sau còn dám đưa đến đây bất cứ người nào, tôi không ngại đoạn tuyệt quan hệ cha con với ông ta đâu.”

Quản gia rủ mắt: “Vâng.”

“Ngay cả đứa con riêng rác rưởi của mình còn không thèm nhận¹, ngược lại rất quan tâm con trai của bà con xa, buồn cười.”

¹ gốc “一个连自己私生子都不肯认的垃圾,...” không rõ là nói cha Tần Ức là con riêng hay đang nói cha Tần Ức có con riêng k chịu nhận. Ai biết thì nói mình nhé!

Quản gia không dám tiếp lời hắn —— Tần Tiềm là cha Tần Ức, cũng là chủ tịch của tập đoàn Tần gia, uy vọng bên ngoài là “Tần tổng”, nhưng ở trong mắt Tần Ức, cái người chẳng qua chỉ có thể dùng hai chữ “rác rưởi” để hình dung hắn khinh thường gọi ông ta một tiếng cha, xưa nay đều gọi thẳng tên.

Quan hệ cha con Tần gia không hợp cũng không phải ngày một ngày hai, mọi người sớm đã không còn kinh ngạc.

Quản gia ở cạnh Tần Ức rất nhiều năm, đối tính tình của hắn sớm đã rõ như lòng bàn tay, loại thời điểm này cái gì cũng không cần nói, chỉ cần nghe là được.

Tần Ức phát hoả xong, ánh mắt một lần nữa nhìn về phía ông: “Nói 'hắn' tranh thủ thời gian trở về.”

“Hắn?”

“Ông biết người tôi nói là ai.”

Quản gia gật đầu: “Vâng.”

Tần Ức ngữ khí có chút hòa hoãn: “Còn có... Dương cầm, đã không dùng bao lâu rồi?”

“Trừ những lúc bảo dưỡng, đã năm tháng.”

Năm tháng...

Cách lúc hắn bị tai nạn thế mà đã qua lâu như vậy.

Lưng Tần Ức căng cứng dần thả lỏng, tựa về phía sau, hai đầu lông mày lộ ra mệt mỏi: “Tìm người thử đàn, điều âm, sau đó...”

Quản gia đoán ra ý đồ của hắn: “Muốn cho Thẩm tiểu thiếu gia dùng phải không?”

Tần Ức trầm mặc.

Tần Thiếu trầm mặc liền đại biểu ngầm thừa nhận, quản gia lập tức nói: “Hiểu rồi, tôi giờ sẽ đi làm.”

Cửa phòng ngủ nhẹ nhàng đóng lại, Tần Ức mệt mỏi dựa trên xe lăn chốc lát, chậm rãi vươn tay, cầm quyển sách từ đầu giường lên.

Từ chỗ đánh dấu trong sách lấy ra một mảnh giấy.

Mảnh giấy được rửa sạch cẩn thận, vuốt thẳng, nhựa plastic có chút sáng bóng trong suốt của giấy gói kẹo.

Như là vỏ loại kẹo hoa quả thường thấy trên thị trường sau khi ăn xong còn lại, bình thường không nên xuất hiện ở đây.

Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng xẹt qua mép giấy gói kẹo, giống như vuốt ve món đồ trân quý, xong lại bỏ trở lại sách, để lại chỗ cũ.

Thẩm Từ...

*

Thẩm Từ trở lại phòng của mình, cả buổi sáng có chút không yên lòng.

Cậu cứ để tâm thái độ khác lạ của Tần Ức, vốn định lúc ăn cơm trưa mượn cơ hội thăm dò một chút, kết quả Tần Ức căn bản không đến phòng ăn, cơm là đưa vào trong phòng của hắn ăn.

Thẩm Từ đành phải tìm kiếm cơ hội khác, thẳng đến buổi chiều, quản gia gõ mở cửa phòng cậu.

“Thẩm tiểu thiếu gia, “ quản gia tao nhã lễ phép nói, “Dương cầm ở phòng đàn đã chuẩn bị sẵn sàng cho cậu, bất cứ khi nào cậu cũng có thể đàn.”

Thẩm Từ giật mình, còn cho là mình nghe lầm: “Gì ạ? Dương cầm? Cho con ạ?”

“Đúng vậy, Tần thiếu đã phân phó, từ nay về sau, đàn dương cầm trong biệt thự cậu đều có thể dùng bất cứ khi nào.”

Thẩm Từ kinh ngạc trợn to mắt, quả thực là bị cái hạnh phúc to bự đột nhiên rớt xuống đè cho xỉu ngang.

Có thể tùy ý sử dụng dương cầm?

Cho nên, là vì buổi sáng Tần Ức hỏi cậu có thích dương cầm hay không, cậu trả lời có, nên đối phương liền cho cậu quyền sử dụng dương cầm sao?

Cái này cái này cái này... Tần Thiếu đối với cậu cũng quá tốt đi a!

Người tốt đẹp như vậy làm sao có thể là nhân vật phản diện, làm sao có thể đem nhân vật chính thụ cầm tù tra tấn đến chết? Nhất định là nguyên tác lừa cậu!

Cậu vội vàng nói cảm ơn với quản gia, bởi vì quá mức kích động, cậu chờ không kịp đi xuống lầu, chờ đi đến trước cửa phòng đàn, nhìn thấy cửa phòng ngủ Tần Ức bên cạnh đóng chặt, mới tỉnh táo lại.

Tần thiếu còn chưa ra ngoài.

Quản gia nói hắn luôn tự giam mình ở trong phòng, rất ít ra khỏi phòng, như vậy thật không có vấn đề ư?

Cậu do dự một chút, cũng không dám đi qua quấy rầy, cùng quản gia đang đi xuống đi vào phòng đàn, đập vào mắt là hai cây đàn đã được gỡ bọc vải chống bụi, thân đàn sáng bóng không nhuốm bụi, là trạng thái hoàn tất sẵn sàng chờ người lăn tới thị tẩm.

Thẩm Từ ngừng thở, đi đến trước dương cầm, ngồi xuống ghế trước đặt trước đàn —— cây dương cầm thực sự rất lớn, hẳn là loại chuyên môn dùng cho sân khấu diễn tấu, đàn dương cầm lớn như vậy có thể đàn ra phong phú âm sắc, cũng có nghĩa, giá cả cũng rất đẹp túi tiền.

Là món đồ cậu có cố gắng cả một đời cũng không thể mua được.

Tần Ức thế mà đưa loại nhạc khí đắt đỏ này cho cậu sử dụng...

Thẩm Từ khẩn trương đặt ngón tay lên phím đàn, lại chậm chạp không dám ấn xuống, nhịp tim cứ bang bang bùm bùm trong lồng ngực. Hồi lâu cậu ngẩng đầu lên, cẩn thận dò hỏi: “Con đánh đàn ở đây có làm ồn đến anh ấy không ạ?”

“Cậu cứ yên tâm đi, “ quản gia kiên nhẫn giải thích nói, “phòng đàn đã trang bị cách âm, âm thanh không lớn sẽ không lọt ra ngoài, cho dù có cũng không sao, Tần thiếu thích âm thanh dương cầm.”

Thích nghe tiếng dương cầm?

Quản gia không nói thêm cái gì quay người rời khỏi phòng đàn, cũng tiện tay đóng cửa lại: “Nếu như có cần gì có thể tìm tôi.”

Thẩm Từ thở ra một hơi rồi từ từ thả lỏng, rốt cuộc cũng nhấn xuống phím đàn thử âm, sau đó ngẩng đầu nhìn lên kệ đỡ bản phổ cầm.

Cậu ban đầu cứ nghĩ cái này ai đó tiện tay để lên, bây giờ nhìn kỹ mới phát hiện đây không phải bản nhạc phổ nào cậu biết, mà là —— bản gốc bản phổ cầm Tần Ức bán ra trước kia.

Da đầu Thẩm Từ muốn nứt ra, thiếu chút nữa phi thăng tại chỗ, cậu làm có thể nghĩ tới bản thân may mắn được nhìn thấy bản phổ cầm này, cậu nghĩ chính mình đang phiêu trong giấc mơ hoang đường nào đó rồi.

Cho nên, bản phổ cầm này là Tần Ức cố ý chuẩn bị cho cậu sao?

Là do hôm qua hắn nhìn thấy bản sao chép sai bét nhè kia sao?

Vậy lúc ấy Tần Ức nói “không có chỗ nào đúng”, không phải là muốn trào phúng cậu, chỉ là muốn biểu đạt cho cậu hiểu rằng “Cậu sao chép sai quá nhiều, chỗ tôi có bản gốc” ư?

Nam nhân này thật là...

Thẩm Từ tâm tình phức tạp, cậu hít sâu cố gắng để cho mình bình tĩnh trở lại, mắt nhìn qua nội dung bản phổ cầm, rất nhanh liền ghi nhớ đại khái âm tiết.

Ghi nhớ nhanh phổ cầm, đây là bị “không có tiền” bức ra năng khiếu.

Bởi vì không có tiền, cậu luôn kiểu nhiều ngày nhịn đói cắt xén tiền ăn của mình, mới gom đủ tiền cho một giờ luyện đàn.

Bởi vậy, cậu đứng xa xa nhìn lớp dương cầm nhiều hơn là được chạm vào đàn, dù sao phổ có thể tùy thời nhìn, đàn lại không thể tùy thời dùng. Dần dà, trình độ thuần thục phổ cầm nằm ở cái tầm không phải người thường, thậm chí đạt tới trình “nhìn là nhớ”, cậu sẽ đem nhạc phổ diển thử trong đầu vô số lần, để khi chân chính ngồi trước dương cầm, có thể tiết kiệm một khoảng thời gian quý giá.

Đàn dương cầm này đã lâu không ai đàn, rốt cuộc phím đàn dưới tay thiếu niên lại một lần nữa phát ra âm thanh tươi đẹp, nhưng người nào đó quá khẩn trương nên lần thứ nhất vẫn đàn sai nhiều âm tiết.

Tiếng trống ngực đang quẫy điên cuồng rốt cuộc cũng dần trở lại như thường khi tiếng đàn vang lên, cảm xúc quen thuộc với đàn dương cầm không sai biệt lắm, nên làn đánh thứ hai đã mười phần trôi chảy.

Nói cũng kỳ quái, cậu trước kia rõ ràng chỉ đàn qua loại dương cầm đứng, lại có thể trong thời gian ngắn mà quen thuộc loại đại dương cầm, còn có cảm giác quen thuộc không biết là từ đâu, giống như đã từng đàn qua.

Lại là kí ức cơ bắp của cơ thể này sao?

Loại đàn nguyên chủ đã từng dùng khi chắc cũng không khác gì mấy, chính là loại nhỏ hơn đây chút chíu chiu, lúc đó tốn nhiều tiền để mua nhưng về sau cậu ta không học nữa, lại thêm nhà gặp chuyện sa sút, cái đàn đó cuối cùng cũng bị cha lấy bán đi...không một câu hỏi đến ý kiến của cậu ta.

Thẩm Từ đàn xong đoạn nhạc phổ lần thứ hai, vì vội vàng đàn quá gấp, cảm giác thân thể có chút cứng ngắc, định giải lao một chút lại tiếp tục, ai ngờ vừa ngẩng đầu một cái, lại nhìn thấy cửa phòng đàn không biết mở ra lúc nào.

Tần Ức ngồi trên xe lăn dừng ở trước cửa phòng đàn.

Thẩm Từ nháy mắt cứng đờ, giống như học sinh vụng trộm chép bài bị giáo viên bắt tại chỗ, có ngứa cũng không dám động.

Cậu nghe thấy Tần Ức nói: “Đứng lên.”

_____

Nguỵt: Nói beta mà bận quớ, từ từ tui beta lại sau nho. Nớp du chucamoooo!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.