Sau Khi Ly Hôn Cùng Giản Tổng

Chương 13: Chương 13: Hôn Nhẹ




Buổi sáng thứ hai, thời tiết nóng nực của mùa hè xua tan đi cảm giác mát lạnh buổi sáng.

Mặt trời vẫn chói chang như thế, ve vẫn kêu khàn cả giọng như thế, khiến cho người bức bối trong lòng không rõ nguyên do.

Giản Diệc Thận đến cửa cục dân chính sớm hơn nửa giờ, dừng xe dưới bóng cây cạnh bên lề đường, từ ghế lái nhìn ra ngoài, có thể nhìn thấy cửa lớn cục dân chính.

Người ra vào không nhiều, dù sao cũng không phải ngày tốt, người tới, đại đa số cũng đều là đến xử lý ly hôn.

Anh mở điện thoại ra, bấm vào Wechat.

Ảnh chân dung Tô Tân là một gốc cỏ đuôi chó, lông xù cong tại trên màn hình, làm cho người ta rất muốn chạm vào; khung chat bên trong tràn đầy, kéo lên rồi, tất cả tin nhắn đều là Tô Tân nói một mình.

[Diệc Thận, hôm nay em có mua cho anh một đôi giày mới, buổi tối trở về thử một lần.]

[C-cline ra mấy sản phẩm trang sức mới, có cả sản phẩm cho các cặp tình nhân, ngày mai nếu rảnh cùng em đi xem một chút được không?]

[Em rất nhớ anh, khi nào thì anh trở về?]

...

Cuối cùng, khung chat dừng lại ở ngày sinh nhật Tô Tân.

Tâm trạng Giản Diệc Thận rất hỗn loạn. Tử trước tới nay, anh chán ghét Tô Tân là có nguyên nhân, là do Tô Tân quấn chặt lấy, anh đều đã cự tuyệt rõ ràng, Tô Tân vẫn còn nhờ Tô Đình Doãn dùng mọi thủ đoạn ép hắn kết hôn.

Nhưng bây giờ, sự thật chứng minh. Lúc trước, Tô Tân có cho anh lựa chọn, giấy trắng mực đen, y như lời Tô Tân nói ngày hôm đó, là Giản Diệc Noãn vụng trộm giấu đi, không đưa cho anh.

"Anh tin em ấy không tin em?" Lời Tô Tân run rẩy chất vấn vang lên quanh lỗ tai anh không ngừng lặp lại, anh có một chút hối hận.

Ngày đó nếu có thể bình tĩnh, nghe Tô Tân giải thích đã tránh được tình huống hiện tại.

Cứ như vậy thất thần một hồi lâu, Tô Tân đã xuất hiện ở cục dân chính cửa, hôm nay cô mặc một váy màu trắng, vòng eo không đủ một vòng tay, nhìn so hồi trước gầy đi nhiều.

Đã qua chín giờ, Tô Tân hơi sốt ruột, đi tới đi lui ở trước cửa, còn thỉnh thoảng cúi đầu nhìn đồng hồ.

Chỉ chốc lát sau, điện thoại Giản Diệc Thận reo lên, Tô Tân từ Wechat nhắn đến: Anh tới chưa? Em đang ở cục dân chính.

Ngón tay Giản Diệc Thận vuốt ve trên màn hình một lúc, nhưng không có trả lời.

Tô Tân đi tới đi lui một lát, lại đi vào bên trong đi dạo qua một vòng, cuối cùng một lần nữa ra cửa nhìn quanh, vẻ mặt tức giận.

Mặc dù cố ý đổi xe, cửa kính xe cũng không thể từ bên ngoài nhìn vào, Giản Diệc Thận vẫn cảm thấy hơi chột dạ. Anh hôm nay về cow bản không có ý định cùng Tô Tân xử lý thủ tục ly hôn, chạy xe đến đây, chỉ là không tin Tô Tân thật sự muốn cùng anh ly hôn.

Qua nửa giờ, Tô Tân lại gửi đến Wechat: Rốt cục khi nào thì anh tới?

Giản Diệc Thận vẫn luôn không hiểu, vì sao Tô Tân lại thích nhắn tin như vậy? Có chuyện gì, trực tiếp gọi điện thoại không phải tốt hơn sao? Đơn giản nhanh gọn.

Anh ấn mở Wechat, trực tiếp gọi tới.

"Anh đang ở đâu? Tới nơi chưa?" Tô Tân vội vàng hỏi.

"Anh hôm nay có chút việc, không đến được." Anh hời hợt trả lời.

"Vì sao?" Tô Tân ý đồ thuyết phục anh "Ký tên chỉ cần mười phút là xong, sẽ không lãng phí quá nhiều thời gian của anh, anh không sợ đêm dài lắm mộng, anh không sợ đến lúc đó em lại không muốn ly hôn, lại quấn lấy anh không buông sao?"

"Em quấn anh nhiều năm như vậy, anh quen rồi." Giản Diệc Thận mờ ám nói.

"Em sẽ không như vậy" Tô Tân nói khẽ: "Em mệt mỏi."

Giản Diệc Thận trầm mặc một lúc lâu, thản nhiên nói: "Tối về nhà rồi nói."

Điện thoại không còn phát ra thanh âm, Tô Tân liên tiếp "Đợi đã" hai tiếng, nhìn thử, cuộc trò chuyện đã kết thúc.

Cô vừa tức vừa vội vã, gửi một tin nhắn: [Giản Diệc Thận, anh đây là có ý gì? Không phải anh đã nói sao? Sao lại nói chuyện không suy nghĩ gì hết?]

Không trả lời lại cô.

Giản Diệc Thận lại từ biến mất khỏi Wechat, nếu không phải ở dưới có dòng chữ một phút trước lạnh lùng nhắc nhở, Tô Tân còn cho là người đối thoại cùng mình không tồn tại.

Cô đang muốn gọi lại thì đột nhiên chuông điện thoại vang lên, là chị Diêu gọi.

"Tô tiểu thư." Chị Diêu sốt ruột: "Cô có thể tới đây một chút được không, Cố Phi Nam không chịu ký hợp đồng, nói là nhất định phải gặp cô mới có thể quyết định."

Tựa ở trên ghế làm việc, Tô Tân rất nhanh chóng hiểu rõ đầu đuôi sự việc.

Hợp đồng của Cố Phi Nam hiện đang ở trên tay cô, nội dung chủ yếu cô đều biết, đơn giản là kì hạn hợp đồng, phân chia lợi nhuận, đại khái là kế hoạch làm việc cùng một vài quy định trong sinh hoạt và công việc hạn chế.

Bản hợp đồng này đối với một người mới xuất đạo như Cố Phi Nam mà nói thì giống như một miếng bánh từ trên trời rơi xuống, khả năng khó chấp nhận duy nhất chính là là thời hạn mười năm kết thúc hợp đồng.

Vì sao Cố Phi Nam lại không chịu ký?

Cô không có thời gian để đi tìm một người khác thay vai diễn trong «vô địch thiên hạ». Thời gian tiêu tốn cho việc này càng dài, đối công ty càng thêm bất lợi, cô cần nhanh chóng hoàn thành bộ phim truyền hình này rồi bán đi để củng cố tài chính. Hợp đồng mười năm đúng là có hơi lâu.

Cửa bị gõ, chị Diêu ở cửa ra vào, kêu một tiếng: "Tô tiểu thư, Cố Phi Nam tới."

Tô Tân ngẩng đầu nhìn lên, người thanh niên trẻ tuổi sải bước đi đến, đứng trước bàn làm việc của cô.

Giờ phút này trong văn phòng tràn ngập ánh sáng, ngũ quan Cố Phi Nam hiện ra rõ ràng trước mặt Tô Tân, sinh động, sắc nét, nhất là một cặp mắt đào hoa, so với trong ảnh tuyển chọn lại càng thêm đa tình, cả người nhìn tuổi trẻ đầy sức sống.

Chỉ cần marketing đúng cách, cải thiện kỹ năng diễn xuất cùng tham gia nhiều bộ phim, hoàn toàn có thể khiến cho ngàn vạn dân mạng điên cuồng vì gương mặt này.

Tô Tân mơ hồ cảm thấy «vô địch thiên hạ» có một tia hi vọng.

"Cậu muốn gặp tôi?" Cô tựa lưng vào ghế ngồi, nhìn Cố Phi Nam nở nụ cười "Có chuyện gì không thỏa đáng sao?"

Ánh mắt Cố Phi Nam lặng lẽ nhìn cô, trong mắt hiên lên sự hoang mang, kinh ngạc, cuối cùng như ngừng lại, mừng rỡ: "Là cô! Người hôm đó trong quán bar chính là cô!"

Tô Tân cũng cảm thấy có chút thần kỳ: "Khả năng là chúng ta có duyên đi, hi vọng chúng ta có thể hợp tác, mang lại may mắn cho nhau."

Cố Phi Nam cười, cặp mắt đào hoa cong lên.

Cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái từ thiếu niên ập vào mặt, nụ cười này vậy mà có sức sát thương lớn ngoài sức tưởng tượng.

Tuy trong lòng Tô Sân có người thương, cũng phải đứng hình mất hai giây.

"Kỳ thật trước kia tôi cũng không có ý định ký hợp đồng." Cố Phi Nam thản nhiên nhìn cô nói: "Tôi không tin có loại chuyện tốt này, bên trong hợp đồng cũng có mấy chỗ không rõ ràng, tôi tưởng rằng có người muốn dùng quy tắc ngầm với tôi."

Tô Tân nhịn không được bật cười: "Tính cảnh giác của cậu rất cao."

"Nhưng mà, hiện tại tôi cảm thấy hợp đồng này rất tốt." Cố Phi Nam nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra một hàm răng rất trắng: "Nếu như cô có suy nghĩ muốn quy tắc ngầm với tôi thì tôi cực kỳ vui lòng."

"Không nên ăn nói bậy bạ." Tô Tân nghiêm túc nói: "Hẳn cậu đã biết tình huống của bộ phim kia, nên phải quay như thế nào cậu rõ rồi chứ? Tập trung toàn bộ sức lực vào việc quay phim, để không phụ sự tín nhiệm của công ty được chứ!"

"Được." Cố Phi Nam dứt khoát lên tiếng, lại kích động hỏi: "Tô tiểu thư, tôi hiện tại đã thành nhân viên của cô, liệu có được vinh hạnh cùng Tô tiểu thư cùng nhau ăn bữa bình dân tăng thêm tình cảm không?"

Tô Tân liếc mắt nhìn cậu ta, thản nhiên nói: "Không thể."

-

Hợp đồng thuận lợi ký xong, không biết tại sao, Tô Tân cảm thấy lo lắng trong lòng.

Cố Phi Nam này, từ VCR đến khi gặp mặt ký kết, chỉ là mang dáng vẻ thiếu niên ấm áp, trong sáng. Nhưng qua hai lần tiếp xúc ngắn ngủi Tô Tân cảm thấy cậu ta có chính kiến riêng, tính tình cũng không dễ bị bắt nạt, sau này nếu cậu ta có nổi nóng, không chừng sẽ gây chuyện rất lớn.

Mà hiện tại lo lắng cũng vô ích, trước mắt vượt qua cửa ải khó khăn này rồi tính tiếp.

Dựa theo kế hoạch, ngày mai Cố Phi Nam bắt đầu đi quay «vô địch thiên hạ», quay lại phần diễn của nam chính.

Trần Khuông Minh là nhà sản xuất, sẽ theo dõi sát sao, buổi chiều sẽ cùng Tô Tân bàn bạc lại vài chi tiết: tuyên truyền cho bộ phim sắp tới sao cho náo nhiệt? Công ty muốn đầu tư thêm một bộ phim điện ảnh, chiều hướng dư luận, đều cần tiền.

Cuối cùng Tô Tân cơm tối cũng không có thời gian để ăn, vội vàng ăn một phần cơm hộp khi xong việc.

Trên đường về nhà, cô vẫn còn đang suy tư, tiếp theo phải quay tác phẩm mới như thế nào thì mới có thể đem công ty từ vũng bùn kéo lên. Mảng nội dung này, trước kia là do phó tổng giám đốc Dương phụ trách, tài khoản IP cùng kịch bản trước, cô xem qua vài cái, đều cảm thấy thiếu thứ gì.

Hiện tại sản phẩm của công ty hầu như đã không còn, không có tâm thế chuẩn bị sẵn sàng, nhất định phải lập tức bắt đầu đã được duyệt, hạng mục phim truyền hình kế tiếp, nhất định phải có người quản lý giỏi, mới có thể khôi phục lòng tin lòng tin, khâu tuyển chọn đầu tiên này, cực kì quan trọng.

Đèn của phòng khách lóe lên, Giản Diệc Thận ở nhà.

Tô Tân lúc này mới đem chuyện của công ty bỏ qua, nhớ tới chuyện ly hôn khó giải quyết.

Giản Diệc Thận trong thư phòng làm việc, Tô Tân đứng tại cửa không tự giác nhìn một lát.

Vẻ đẹp ấm áp rực rỡ của Cố Phi Nam số với anh rất khác biệt. Giản Diệc Thận khí chất lạnh lùng trầm ổn, giơ tay nhấc chân phảng phất đều có thể lấn át mọi thứ, bất tri bất giác thư hút sự chú ý của mọi người.

Chỉ cần không nhìn thấy anh, có khi cô sẽ không vì anh mà trầm luân.

Tô Tân lặng lẽ nghĩ trong lòng.

Giống như nhận ra tầm mắt của cô, Giản Diệc Thận ngẩng đầu lên, cau mày: "Em làm sao muộn như vậy mới trở về? Đi đâu?"

"Đi giải sầu, tùy tiện một chút." Tô Tân thuận miệng viện một lý do: "Ngày mai anh có rảnh không? Buổi sáng em và anh, cùng đi cục dân chính."

Giản Diệc Thận nghe được ba chữ "Cục dân chính" liền có chút đau đầu, nắm tay đề máy tính hợp lại, mấy bước liền đi tới trước mặt của cô: "Được rồi, chuyện này xem như là anh sai, nhưng em cũng không cần làm ra bộ dạng hùng hổ dọa người này, em nói đi, muốn anh làm sao xin lỗi em?"

Tô Tân ngạc nhiên mở to hai mắt nhìn: "Cái gì?"

Giản Diệc Thận có chút xấu hổ. Anh từ nhỏ luôn thuận buồm xuôi gió, ở trường học độc chiếm vị trí đầu học bá, nơi thương trường là nhất chiến thành danh người thành công, trong từ điển của anh, hầu như không có hai chữ "Xin lỗi" này xuất hiện.

Hôm nay, anh lại không thể không nói cái từ này trước mặt người phụ nữ từ trước đến nay mà mình chán ghét.

"Anh đã nhìn thấy bức thư ba năm trước em nhờ Diệc Noãn chuyển cho anh, chuyện này là anh đã hiểu lầm." Anh đem "Chuyện này" dùng trọng âm nhấn mạnh một lần "Em ấy tính tình trẻ con, anh đã giáo huấn lại em ấy, em không cần để ý."

Tô Tân ngơ ngác một chút, đáy mắt có chút nóng lên.

Chuyện này vốn đã không còn ý nghĩa, ngày đó cô đã sớm biết, ở trong lòng Giản Diệc Thận cô chính xác là không đáng một đồng.

"Em không thèm để ý, cũng không cần anh phải xin lỗi." cô nói khẽ: "Đều đã qua rồi."

"Như vậy đi, anh đã nhờ Đàm Phi cuối tuần đặt một phòng ăn, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm, xem như anh chịu lỗi với em." Giản Diệc Thận suy nghĩ một chút: "Em muốn quà như thế nào? Anh sẽ kêu Đàm Phi đi mua."

Giống như nghe được chuyện cười, Tô Tân khóe miệng nhếch lên, tạo thành một đường cong, đường cong bên trái tiểu lúm đồng tiền giống một cái điểm nhỏ, hãm tại da thịt trắng noãn bên trên.

Không hiểu sao, Giản Diệc Thận cảm thấy trong lòng mình giống như cũng bị nhấn một cái hố nhỏ, phải dùng cảm xúc từ da thịt thỏa mãn mới có thể bình phục.

Anh vô thức nghiêng người, hôn nhẹ lúm đồng tiền.

Cả hai đều ngây ngẩn cả người.

Mấy giây về sau, Tô Tân nhanh chóng lui về sau một bước, toàn thân đều căng thẳng lên: "Anh... Làm gì?"

Giản Diệc Thận bối rối: "Chẳng lẽ em không phải thích anh làm như vậy sao?"

Mặt Tô Tân tái đi.

Hoàn toàn chính xác, cô đã từng vô số lần khẩn cầu Giản Diệc Thận, anh hôn cô một chút, nhưng giờ này phút này, lời nói này của Giản Diệc Thận thật giống như một cái tát đánh thẳng vào mặt cô, nó như đang nhắc nhở cô, trước kia có bao nhiêu hèn mọn và đáng thương.

"Giờ đã không còn." Cô cố gắng khống chế tâm tình của mình: "Em hiện tại chỉ hi vọng anh có thể nói lời giữ lời, sớm một chút làm xong thủ tục ly hôn."

"Em đừng treo hai từ "lý hôn" ở bên miệng được không, biết rõ chuyện không thể nào mà!" Mặt Giản Diệc Thận trầm xuống "Cha anh cùng cha em sẽ đồng ý sao? Còn có, hai nhà chúng ta đều muốn giữ mặt mũi, ly hôn không phải cho người khác chế giễu sao? Đừng giận dỗi nữa!"

"Anh... Anh cho rằng em đang giận dỗi?" Tô Tân tức giận đến nỗi toàn thân run lên.

"Từ giờ trở đi anh sẽ cố gắng đối xử tốt với em, sẽ trả lời Wechat của em, nhớ kỹ mỗi ngày lễ tặng quà cho em, cùng em về nhà thăm cha." Giản Diệc Thận cố gắng suy nghĩ, lời nói của Trình Tử Hạo đột nhiên vang lên bên tai anh: "Còn yêu cầu gì, hôm nay cùng nhau nói ra, đừng quá đáng quá là được."

Tô Tân lấy một quyển sách từ giá sách ném về phía anh: "Giản Diệc Thận, anh cái đồ không! Em muốn gì, anh khẳng định mãi mãi cũng sẽ không hiểu!"

* Tác giả có lời muốn nói:

Giản tổng: Phụ nữ thật là phiền toái.

Thố ca: Ha ha.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.