Sau Khi Ly Hôn Cùng Giản Tổng

Chương 12: Chương 12: Khi Yêu, Sẽ Không Bao Giờ Có Quyền Sợ Hãi






Giản Diệc Thận nghĩ lại bốn chữ "điện ảnh Gia thành", cảm thấy không có gì không ổn.

Đầu tư hai mùa đông vào các hạng mục tài chính internet, hội nhập kinh tế, nguồn năng lượng mới ô tô trông thì hồng hồng hỏa hỏa*, đến cuối cùng đều tốn công vô ích, thậm chí phá sản mất cả chì lẫn chài, tìm được một hạng mục có thể kiếm tiền, cũng không dễ dàng.

*Hình dung thịnh vượng hoặc đời sống giàu có dư giả.

Thương trường như chiến trường, giống như đi ngược dòng nước, một đi không trở lại, công ty anh hiện tại đang duy trì dịch vụ internet bên cạnh đó vẫn lấy ngành khoa học kỹ thuật làm chủ đạo, nhất định cũng phải thử nghiệm trên nhiều lĩnh vực khác.

Cái hạng mục điện ảnh này là do một người bạn tốt đề cử.

Giản Diệc Thận không biết nhiều về điện ảnh, nhưng việc đầu tư vào ngành giải trí này giống như ngồi trên tàu lượn siêu tốc phải hết sức cẩn thận nếu làm tốt chỉ cần đầu tư mấy trăm triệu lợi nhuận thu được có thể lên mấy mấy chục tỷ từ phòng bán vé. Cũng hiểu rõ hậu kết quả khi phim không thành công, kẻ xui xẻo chỉ có thể tốn công dã tràng lấy giỏ trúc* mà múc nước.



Đối với người đầu tư mà nói tiền có sức hút vô cùng to lớn. Nó cũng thứ để đánh giá con mắt người đầu tư có quyết đoán hay không.

Trước khi quyết định đầu tư, phòng đầu tư của công ty đã điều tra nghiên cứu đầy đủ từ nhân viên của điện ảnh Gia Thành đến các hạng mục chuẩn bị của bộ « tận thế cuồng hoan » này, cuối cùng lập thành báo cáo nghiên cứu điều tra, anh cảm thấy rất yên tâm, lúc này mới bắt đầu phát triển hạng mục này. Hiện giờ Tô Tân lại nghĩ ngờ quyết định của anh là có ý gì?

"Đúng vậy, có vấn đề gì sao?" Anh hỏi ngược lại.

Tay Tô Tân nắm chặt áo ngủ hơi run run, cô tuyệt đối không được ngờ rằng, chuyện ngày đó chị Diêu nhắc nhở với cô, lại là thật.

Lúc ấy cô chắc như đinh đóng cột nói ba chữ "Không thể nào" còn văng vẳng bên tai. Mà bây giờ, Giản Diệc Thận thế mà hỏi cô "Có vấn đề gì sao?"

Chồng của cô, đầu tư cho đối thủ một mất một còn của giải trí Tinh Hà giải trí, tại thời điểm giải trí Tinh Hà bốn bề thọ địch*.

câu thành ngữ tứ diện sở ca (bốn bề thọ địch) nghĩa là chỉ bốn bề đều vang lên tiếng hát của người nước Sở. Dùng để ví về cảnh ngộ bị bao vây, không có lối thoát.

"Giản Diệc Thận, anh không biết sao? Lữ Thành Chiêu từ trước cho tới nay đối địch với anh trai em." Cô cố gắng kiềm chế, không để cho mình lộ ra sơ hở: "Anh ta hại anh hai em rất nhiều lần, Anh hai..."

Giản Diệc Thận nhìn cô, suy nghĩ một chút, muốn giải thích: "Chuyện của Lữ Thành Chiêu với anh trai của em, anh không biết. Làm một người đầu tư, anh chỉ quan tâm đến chuyênn có thể thu được lợi nhuận hây không và có thể có thu bao nhiêu, lúc nhân viên của anh làm hợp đồng, sẽ không quan tâm anh trai có bị lừa hay không mà phá bỏ hợp đồng."

"Được... Rất tốt..." Tô Tân ngẩn người, nụ cười cố có chút ghê rợn: "Em hiểu rồi, tất cả chúng tôi trong lòng anh đều không quan trọng, chỉ cần anh có thể kiếm tiền, thì cũng có thể hợp tác với người đã làm tổn thương người thân của mình."

Kiên nhẫn Giản Diệc Thận gần như hết sạch, giọng nói lập tức lạnh xuống: "Tô Tân, đây là em cố tình gây sự, anh cho rằng em không dùng tình cảm riêng tư để can thiệp vào chuyện điều hành công ty của anh. Thật lòng mà nói, anh từ trước đến nay đúng là không coi trọng anh trai của em, làm việc không có đầu óc, làm việc theo cảm tính bất chấp hậu quả, cũng không có trách nhiệm. Nếu như Lữ Thành Chiêu không lừa anh ta, thì sớm muộn gì anh ta cũng khiến công ty phá sản, nếu không thì sau này gặp chuyện, có khi còn mắc nợ phá sản thảm hại hơn."

Tô Tân trong đầu "Ong ong" rung động, trong lúc nhất thời, giống như không thể tin vào tai của mình: "Anh... Nói cái gì? Không cho anh phép nói hươu nói vượn!"

"Anh nói không đúng chỗ nào?" Giản Diệc Thận hỏi lại: "Nếu như em không muốn bịt tai trộm chuông*, anh không tin em ngốc đến nỗi không hiểu đang muốn anh nói chính là... Tô Tân, em nổi điên làm gì!"

* Đồng nghĩa với cụm lừa mình dối người.

"Giản Diệc Thận! Anh khốn nạn! Đó là anh trai của em, là công ty nhà em, anh còn ở phía sau nói lời châm chọc... Anh xem lại em gái của mình đi, điêu ngoa tùy hứng, nói dối không chớt mắt, em đã cố gắng coi em ấy như em ruột của mình mà đối xử, còn anh thì sao? Anh có xem anh trai của em như vậy không?"

Uất ức ba năm nay phải chịu cứ vậy tuôn ra, Tô Tân cũng không khống chế bản thân mình được nữa, nghẹn ngào nhào lên người anh, cuộn chặt tay, đánh vào lồng ngực của anh.

Giản Diệc Thận vất vả lui về sau hai bước, phía sau lưng tựa vào trên vách tường, dùng sức chế trụ tay Tô Tân.

Tô Tân cúi đầu xuống, cắn tay anh.

Giản Diệc Thận đau nhức, hít vào một ngụm khí lạnh.

Mùi máu tươi nhàn nhạt bay tới, Tô Tân ngẩn ngơ, tựa như có thứ gì đấy sụp đổ trong lòng, dần dần bình tĩnh lại.

Bộ dạng ủy khuất này là sao đây? Tất cả là do không yêu thôi.

Giản Diệc Thận không yêu cô, cho nên anh chán ghét Tô gia, chán ghét Tô Đình Doãn, chán ghét Tô Hà, bất cứ ai có liên quan tới cô anh đều không thích.

Mà cô, yêu triệt để, yêu hèn mọn, cho nên cô nguyện ý đối với tất cả mọi người Giản gia yêu ai yêu cả đường đi. Coi chuyện Trịnh Mính Tiêu, Giản Diệc Noãn như khôngcó gì, cũng nguyện ý chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

Khi yêu, mãi mãi cũng không có quyền sợ hãi.

Cô lui về phía sau mấy bước, ánh mắt yên lặng rơi vào trên mặt Giản Diệc Thận, khẽ nói: "Giản Diệc Thận, anh có biết không? Cha em vì sao lại đặt tên công ty là giải trí Tinh Hà?"

Không biết tại nào, trong lòng Giản Diệc Thận cảm thấy hơi lạ.

Tô Tân giờ phút này, yếu ớt giống như một ly thủy tinh dễ vỡ, giống như một giây sau liền có thể tan thành nhiều mảnh, làm cho người ta đau lòng.

Giản Diệc Thận vô thức nói chậm lại, hùa theo cô, hỏi tiếp: "Vì sao?"

"Mẹ em họ Hà, anh hai là đứa con đầu tiên của họ, cho nên đặt tên gọi là Tô Hà, mà em sinh ra ở địa phương tên là Tân Hương, đó chính là nơi cha mẹ yêu nhau, cho nên được đặt tên là Tô Tân. Giải trí Tinh Hà chính là ghép tên của hai anh em, còn công ty là tượng trưng cho ngôi nhà, chính là người một nhà vĩnh viễn sẽ ở cùng nhau."

"Cho nên, anh yên tâm." cô gằn từng chữ: "Giải trí Tinh Hà sẽ không phá sản, em nhất định sẽ không để nó phá sản."

Giản Diệc Thận sửng sốt một chút, không hiểu nổi: "Anh không có nói nó nhất định sẽ phá sản, anh chỉ nói là anh em quản lý không tốt, cha em lại bệnh như vậy, còn không bằng..."

"Không có cha và anh trai, còn có em." Tô Tân mấp máy môi, đẩy anh ra đi ra ngoài.

"Bây giờ đang ở Giản gia, không thích hợp nói chuyện Tinh Hà "

Giản Diệc Thận nhíu mày "Nếu em cần thì nói một tiếng."

"Kể từ thứ hai tuần sau chúng ta sẽ không còn liên quan nữa." Tô Tân lạnh lùng bỏ lại một câu, đi phòng ngủ.

- -----

Hai người ở cùng một chỗ, gian nan vượt qua một đêm.

Giường rất lớn, tư thế ngủ Tô Tân rất tốt, hai tay đặt lên nhau để ở trước ngực, không nhúc nhích, hai người đều chiếm một bên, đưa tay ra cũng không với tới đối phương.

Một trận cãi vã này khiến cho Giản Diệc Thận hơi nổi nóng.

Lần này, anh đã cho Tô Tân một bậc thang rất lớn, vậy Tô Tân không buông tha chuyện ly hôn, thật sự cho rằng anh sẽ không có cách sao?

Ngày tiếp theo, Đàm Phi chín giờ liền đến biệt thự Giản Diệc Thận, lúc Giản Diệc Thận đên cửa công ty, Tô Tân còn chưa ra khỏi phòng ngủ.

Trên đường đi, Giản Diệc Thận tựa lưng vào ghế ngồi nhớ lại, đến dưới lầu công ty mới phục hồi lại tinh thần: "Đàm Phi, chuyện ký hợp đồng tạm thời ngừng một chút."

Đàm Phi ngây ngẩn cả người: "Có chuyện gì sao Giản tổng?"

"Tôi muốn suy nghĩ kĩ việc này." Giản Diệc Thận trầm ngâm chỉ chốc lát: "Cậu nói cho Lữ tổng, tôi tạm thời có việc bận, nếu như cuối tuần anh ta đi công tác vậy sắp xếp sang tháng sau. Còn nữa, cậu chừng nào thì rảnh rỗi, để cho người đi thăm dò Gia Thành một chút xem có liên quan gì với Tinh Hà."

"Tôi hiểu rồi."

"Đưa tôi đi khách sạn Hương Duyệt." Ô tô thay đổi phương hướng.

Khách sạn Hương Duyệt là sản nghiệp của Hoắc gia, Hoắc Chí Từ là con thứ hai của Hoắc gia, luôn sống phóng túng, năm nay anh trai vì muốn cậu ta tập trung nên cho một khách sạn để kinh doanh, còn đe doạ, nếu làm khách sạn thiệt hại, sẽ tịch thu thẻ ngân hàng của hắn mãi mãi.

May mắn, khách sạn năm sao này đã có các nhân viên làm việc rất tốt, dù do Hoắc Chí Từ làm chủ cũng không trở nên lộn xộn, anh ta mừng rỡ ở chỗ này đầu tư làm một câu lạc bộ, một công đôi việc, vừa có thể chơi vừa có thể che mắt anh trai, vờ như đang làm việc.

Do đã quen biết nhiều năm, nên vừa thấy mặt thì Hoắc Chí Từ đã nhận ra anh đang tức giận.

"Thế nào? Ai đắc tội cậu sao?" Hắn buồn bực hỏi "Ai lại có gan đắc tội cậu chứ?"

"Không có gì" Giản Diệc Thận than khẽ thở ra một hơi, tựa lưng vào ghế ngồi vuốt vuốt huyệt thái dương: "Tối hôm qua ngủ không ngon."

"Không phải là lại cùng bà xã cãi nhau chứ?" Có một giọng nói âm dương quái khí* hỏi.

* Tính tình cổ quái, làm cho người ta không biết đâu mà đoán định. § Cũng nói là: “cổ lí cổ quái”

Giản Diệc Thận xem xét, Trình Tử Hạo đi ra từ đằng sau quán bar, trên cánh tay còn mang theo một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, nhìn chưa tới hai mươi tuổi.

Anh nhìn về phía Hoắc Chí Từ, Hoắc Chí Từ ngượng ngùng sờ lên cái mũi, hạ giọng nói: "Cậu ta gần đây hay chỗ này, tớ cảm thấy cậu ta còn thật có ý tứ..."

Trình Tử Hạo ngồi xuống phía đối diện xuống, vỗ vỗ bả vai người đẹp ra hiệu cô đi chơi.

"Giản Diệc Thận, đừng nhìn tôi giống kẻ thù như vậy, hai chúng ta mặc dù không có tư tưởng giống nhau, nhưng lại thích chung một người phụ nữ." Trình Tử Hạo tiếc nuối, thở dài:"Nếu không phải anh quen biết Tô Tân sớm hơn tôi mấy ngày, nói không chừng sẽ không đến lượt anh."

Sắc mặt Giản Diệc Thận trầm xuống, ánh mắt lạnh lẽo: "Loại hoa hoa công tử như cậu, có biết thích là gì không vậy? Nói thích chính là lăng mạ cô ấy."

"Anh đừng tức giận." Trình Tử Hạo bỗng nhiên nghiêm túc: "Tôi tuyệt đối không có lăng mạ bà xã anh, cô ấy trong lòng tôi là một nữ thần, anh phải đối xử với cô ấy thật tốt, đây là lời thật lòng của tôi."

Giản Diệc Thận khẽ hừ một tiếng: "Chuyện của hai chúng tôi, không tới lượt cậu xen vào."

Hai người anh một câu tôi một câu, một người lời nói sắc bén, châm chọc khiêu khích; một người thì chế giễu lại, không nhượng bộ chút nào, thật vi diệu là cuối cùng mọi chuyện không có ồn ào, chỉ là khổ cho Hoắc Chí Từ, luôn đúng ở giữa, nhiều lúc giúp đỡ Giản Diệc Thận nói lại Trình Tử Hạo, khi Trình Tử Hạo sắp không nhịn được lại tranh thủ thời gian hoà giải, được một lúc còn mệt mỏi hơn cả đánh trận golf.

Lúc sau, cô bạn gái nhỏ của Trình Tử Hạo không vui, quấn lấy Trình Tử Hạo muốn đi ra ngoài dạo phố, Trình Tử Hạo lúc này mới lưu luyến rời đi.

Lúc gần đi, Trình Tử Hạo vẫn không quên khinh bỉ Giản Diệc Thận một câu: "Anh xem đi, đây mới gọi là làm yêu đương, làm bạn gái đau lòng thì phải mua quà, dẫn đi dạo phố, dỗ ngon dỗ ngọt, điện thoại của bà xã mà để trợ lý nhớ kỹ, loại người như anh, về sau bị bà xã bỏ rơi thì anh muốn khóc cũng không biết tìm ai để khóc."

Giản Diệc Thận cười lạnh một tiếng: "Giống như ngươi gặp một người yêu một người mới là đau lòng?"

"Anh nói vậy là không đúng " Trình Tử Hạo dương dương tự đắc* hôn một cái lên mặt cô bạn gái nhỏ: "Ít nhất mỗi một lời tôi nói lúc này đều là sự thật, hành động yêu thương này cũng là thật, đúng không?"

*Chê những kẻ kiêu ngạo lên mặt với thiên hạ.

Cô bạn gái nhỏ trừng mắt liếc cậu ta một cái, trong mắt lại vui vẻ ngọt ngào: "Đáng ghét."

Giản Diệc Thận khịt mũi coi thường lời nói của Trình Tử Hạo.

Anh từ trước đến nay luôn xem thường loại hành vi lưu manh, bẩn này. Đàn ông quan trọng nhất là sự nghiệp có thành tựu, cái cảm giác thành công đứng trên cao sự nghiệp oai phong nhìn thiên hạ kia số với loại tình yêu nam nữ kia đúng là không cách nào so sánh.

Yêu cầu của anh đối với nửa kia, cho tới nay chính là bộ dạng ôn nhu nghe lời, y như là chim non nép vào người, sở dĩ trước kia chán ghét Tô Tân, cũng là bởi vì Tô Tân đem ý nguyện của mình áp đặt tại trên đầu của anh, từ lúc mới bắt đầu liều mạng theo đuổi, về sau ép buộc anh kết hôn.

Ba năm này, Tô Tân ở bên cạnh anh một mực rất ngoan ngoãn nghe lời, anh cũng dần dần thích ứng cuộc sống có cô, cũng không biết vì cái gì, gần bỗng nhiên trở nên kỳ quái.

Thứ hai, cô sẽ đến cục dân chính sao?

Trước kia anh một mực rất chắc chắn, bây giờ lại không quá xác định lên.

Trở lại Giản gia, Tô Tân đã không có ở đây.

Trịnh Mính Tiêu như thường lệ lôi kéo Giản Diệc Thận nói chuyện rất lâu, cái gì con dâu nhà họ Lý đã mang thai, tháng mười hai dự tính ngày sinh, rồi con dâu nhà họ Vương hôm qua dẫn mẹ chồng ra nước ngoài ngắm cảnh, mua một đống quần áo trở về, thật hiếu thuận, còn kèm theo một tiếng thở dài. Giản Diệc Thận nghe mà đau đầu.

Từ khi thời mãn kinh sau khi bắt đầu, Trịnh Mính Tiêu liền đặc biệt yêu những gia trưởng này bên trong ngắn, cũng hay bắt bẻ Tô Tân ra mặt.

"Mẹ, người muốn ra nước ngoài chơi, thì trực tiếp đặt trước vé kêu Tô Tân đi cùng, nếu không thì Diệc Noãn cũng được." Giản Diệc Thận đề nghị "Cũng đâu phải chuyện lớn gì."

"Mẹ nói có gì sai? Các con không nên ghi nhớ những lời này sao?" Trịnh Mính Tiêu tức giận: "Con xem một chút, sáng sớm Tô Tân đã đi, em gái con ngủ đến buổi trưa mới rời giường, bây giờ còn đang trong phòng không biết đang làm chuyện gì, đến cả bóng người cũng không thấy."

Giản Diệc Thận kiếm: "Vậy con đi xem một chút em ấy đang làm gì."

Cuối cùng Trịnh Mính Tiêu lải nhải rời đi, Giản Diệc Thận bước nhanh lên lầu ba. Nói là lầu các, nhưng thật ra là ba tầng dựa vào thang lầu một gian phòng nhỏ, chỗ này là nơi để đồ của hai anh em, xung quanh toàn giấy khen, sách vở.

Đẩy cửa, Giản Diệc Noãn đang ngồi ở trên mặt đất, bên cạnh hai cái hộp lớn được chất đầy, một vài bưu thiếp rơi trên mặt đất và mấy tấm poster được cuộn chặt.

"Em đang tìm cái gì sao?" Giản Diệc Thận buồn bực hỏi.

Giản Diệc Noãn kinh ngạc thiếu chút nữa nhảy dựng lên, tay đưa về phía bưu thiếp che lại, vì sốt ruột nên làm cốc nước bị đổ, trên mặt đất ướt một mảng: "Không có... Không có gì." Cô bối rối: "Anh vào đây làm gì?"

Giản Diệc Thận ánh mắt rơi vào tay Diệc Noãn, các bưu thiếp chồng chất, một bứt thư ố vàng lộ ra một góc.

Giản Diệc Noãn dời sự chú ý đi, che đi giấy viết thư phía trước, gạt ra vẻ tươi cười: "Em... Em đanh xử lý những đồ vật đã cũ, anh mau đi ra, không cho nhìn."

"Lấy ra." Giản Diệc Thận vươn tay ra.

"Cái gì... đây" Giản Diệc Thận ngồi xổm xuống, cầm tay của cô ấy.

Tờ giấy lộ ra bên ngoài, là một bức thứ được trang trí rất đẹp, giống những bức thư Tô Tân từng viết cho anh y như đúc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.