Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 49: Chương 49: Ai rời xa cô thì không thể sống?




Phó Đình Viễn quả thật có thể cảm nhận được tình cảm của Du Ân, tối hôm qua sau khi tỉnh lại từ cơn tức anh đã biết Du Ân nói dối.

Giống như Dịch Thận Chi nói, tình cảm những năm đó của cô, anh có thể cảm nhận được.

Dịch Thận Di rút cái chân dài tiến đến trước bàn, cầm cái thùa ăn một muỗng cháo Thẩm Dao mang đến.

“Dở quá!” Dịch Thận Chi rút khăn tay nhổ ra, sau đó không chút khách sáo mà đánh đánh giá một câu: “Tài nấu nướng của Thẩm đại minh tinh thật sự khác xa với Du Ân.”

Dịch Thận Chi từng ăn đố Du Ân làm, trong những năm mà Phó Đình Viễn và Du Ân kết hôn thỉnh thoảng bọn họ sẽ đến nhà Phó Đình Viễn, đều là Du Ân tự mình xuống bếp nấu, tài nấu ăn của Du Ân có thể nói là ngon tuyệt vời.

Khó trách Phó Đình Viễn không ăn muỗng cháo nào, nhất định là lúc trước đã không ít lần trúng độc của Thẩm Dao rồi.

Dịch Thận Chi tiếp tục gác chân, sau đó hỏi Phó Đình Viễn: “Tôi nói này, bây giờ trong lòng anh đang nghĩ cái gì vậy hả?”

“Để đuổi Thẩm Dao đi, không muốn ở một chỗ với cô ta nên sáng sớm đã bắt tôi tới đây giả bộ có việc nói với cậu?”

Sáng sớm hôm nay, Dịch Thận Chi vẫn còn đang ngủ thì nhận được cuộc gọi của Phó Đình Viễn, Phó Đình Viễn nói trong điện thoại rằng Thẩm Dao muốn tới thăm anh, bảo anh ta nhanh chóng giả bộ đến tìm anh nói chuyện công việc.

Đầu lông mày của Phó Đình Viễn thoáng chút không kiên nhẫn: “Bây giờ tôi gặp ai cũng thấy phiền.”

Dịch Thận Chi chậc chậc: “Bộ dạng này của cậu, sau này khi kết hôn với Thẩm Dao thì phải làm sao?”

Phó Đình Viễn nhíu mày: “Ai nói tôi muốn kết hôn với cô ấy?”

Dịch Thận Chi giang hai tay nói: “Toàn bộ Giang Thành đều biết hai người muốn kết hôn, đừng nói tôi cậu không biết, Thẩm Dao thông báo muốn rợp trời.”

Đương nhiên Phó Đình Viễn biết nhưng anh chưa từng mở miệng nói một câu về quan hệ giữa anh và Thẩm Dao.

Dịch Thận Chi còn nói: “Nếu không muốn kết hôn với cô ta thì vì sao cậu không ngả bài phân rõ giới hạn với cô ta?”

Phó Đình Viễn tức giận: “Cậu tưởng rằng phân rõ giới hạn dễ như vậy sao?”

Dịch Thận Chi bắt đầu cười cảm khái: “Cũng đúng, ông giám đốc ngân hàng Thẩm mà biết chuyện cậu chà đạp con gái yêu của ông ta nhất định sẽ giận tím mặt.”

Gia thế của Thẩm Dao rất tốt, ba Thẩm là ngân hàng đầu từ nước ngoài nổi tiếng, đều có quan hệ làm ăn với tất cả công ty lớn.

Đây cũng là vì sao mà Đổng Văn Huệ thiên vị Thẩm Dao mà không chọn Du Ân, có gia thế của của Thẩm Dao, nhà họ Phó sẽ đẹp mặt.

Du Ân đấy à? Có là cái gì đâu.

Ba và anh trai cô kinh doanh một công ty con, vì ba và anh cô không làm việc đàng hoàng mà mấy năm gần đây đầy rẫy nguy cơ, sau khi Du Ân gả cho nhà họ Phó thì nhà họ Phó suốt ngày tiếp tế cho anh và ba của cô.

Không nói đến chuyện hai người bọn họ làm trò bịp bơm để đòi tiền, còn suốt ngày dùng danh nghĩa của nhà họ Phó ra oai với bên ngoài, Đồng Văn Huệ rất chán ghét.

Thế nên trong ba năm Du Ân gả cho Phó Đình Vân, Đồng Văn Huệ chưa bao giờ nhìn cô hợp mắt.

Phó Đình Viễn quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sỏo, đôi mắt sâu kín nói: “Tôi vốn cảm thấy kết hôn với Thẩm Dao cũng không sao, điều kiện mọi mặt của cô ấy đều tốt cả, người thân cũng vừa lòng với cô ấy...”

Dịch Thận Chi nói tiếp: “Vậy thì bây giờ tính thế nào đây?”

Dịch Thận Chi không kìm được mà trêu chọc anh một câu: “Sau khi ly hôn rồi phát hiện xa vợ không thể sống?”

Phó Đình Viễn tức giận mà hỏi ngược lại: “Ai mẹ nó xa cô ta thì không thể sống?”

Dịch Thận Chi vội vàng xin lỗi: “Được được được, tôi sai rồi, cậu xa cô ấy có thể sống, còn sống rất tốt.”

“Vậy tại sao bây giờ lại không muốn kết hôn với Thẩm Dao nữa?” Dịch Thận Chi lại hỏi.

Phó Đình Viễn suy tư nói: “Cô ấy thay đổi rất nhiều, hoặc so thể nói là trước đây tôi không nhìn thấu cô ấy.”

Dịch Thận Chi sờ cằm: “Cũng đúng, cậu sống cùng với Du Ân ba năm đồng thời cũng rời xa Thẩm Dao ba năm, khẳng định là tình cảm với Thẩm Dao đã phai nhạt đi nhiều.”

Làm bạn tốt, Dịch Thận Chi thật lòng đề nghị: “Tóm lại, không cần biết cậu muốn quyết định thế nào, giải quyết nhanh gọn tốt hơn.”

Phó Đình Viễn mím môi không nói một lời.

Anh cũng muốn giải quyết cho dứt khoát nhưng gia đình của Thẩm Dao và ba mẹ của anh chắc chắn sẽ xảy ra đại chiến.

Ba của Thẩm Dao không dễ chọc, nhất định sẽ muốn làm ầm lên.

Dịch Thận Chi lấy điện thoại di động ra mà nói: “Nếu cậu đã không ăn cháo Thẩm đại minh tinh đưa đến, tôi sẽ gọi người đưa đồ ăn khác đến.

Dịch Thận Chi gọi cho quản lý dưới trướng mình, bữa sáng vừa dinh dưỡng vừa ngon lành nhanh chóng được đưa đến.

Dịch Thận Chi ngồi ăn với Phó Đình Viễn rồi mới đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Phó Đình Viễn gọi anh ta lại: “Về sau không có chuyện gì đừng có trêu chọc Chu Mi, cậu và cô ấy không hợp nhau.”

Tính cách của Chu Mi nội tâm lại thành thật, Dịch Thận Chi trêu chọc cô ta động lòng rồi, cuối cùng người bị tổn thương chỉ có thể là Chu Mi.

Dịch Thận Chi lười biếng hỏi: “Sao cậu biết tôi muốn trêu chọc cô ấy?”

Phó Đình Viễn ghét bỏ nói: “Lúc vừa mới đến cậu còn nở nụ cười hèn mọn bỉ ổi.”

Dịch Thận Chi đã làm bạn với anh nhiều năm, sao anh không biết suy nghĩ của Dịch Thận Chi được.

Hai chị em Chu Mi và Chu Bắc đã ở bên cạnh làm việc với anh vài năm rồi, chẳng biết gần đây Dịch Thận Chi bị gì, thấy Chu Mi là muốn trêu chọc đụng chạm.

Dịch Thận Chi rất giỏi chơi trò tình ái, Chu Mi chơi không lại.

Hai chị em Chu Mi và Chu Bắc trung thành và thật lòng với anh, anh cũng chăm sóc hai người như em trai em gái. Phó Đình Viễn cho rằng anh phải nhắc nhở Dịch Thận Chi.

Dịch Thận Chi trông như tùy ý hỏi: “Sao cậu biết bọn tôi không hợp?”

Phó Đình Viễn giương mắt nhìn anh ta: “Hai người có hợp hay không, cậu không biết sao? Chẳng lẽ muốn cô ấy trở thành Du Ân thứ hai?”

Tốt xấu gì gia đình của Du Ân cũng coi như là thường thường bậc trung, nhưng xuất thân của Chu Mi thì thật đúng là nghèo rớt mồng tơi.

Hoàn cảnh của Dịch Thận Chi trong nhà họ Dịch cơ hơi đặc biệt, nếu anh ta muốn lâu dài với Chu Mi.... không phải khó bình thường đâu.

Phó Đình Viễn lại nói thêm một câu: “Đương nhiên, nếu cậu nói chỉ muốn chơi đùa với Chu Mi thì tôi sẽ không đồng ý, cậu mau tắt hy vọng đi.”

Đôi mắt hoa đào của Dịch Thận Chi híp lại, không biết có nghe lọt lời cảnh cáo của Phó Đình Viễn không.

Sau đó anh ta cười dời đề tài: “Ôi, nhìn không ra đó, thì ra cậu biết rõ Du Ân sau lưng cậu chịu không biết bao nhiêu là ấm ức.”

Phó Đình Viễn không mở mắt, che giấu con ngươi, không nói tiếp.

Đương nhiên anh biết rằng Du Ân chịu rất nhiều ấm ức, mẹ nó không biết ở trước mặt anh hiềm khích Du Ân không biết bao lần, ở trước mặt Du Ân cũng lúng túng không ít.

Nhưng trước kia anh có rất nhiều bất mãn với Du Ân, ho nên chẳng muốn quan tâm đến cảm nhận của cô.

Bây giờ bỗng nhiên nhớ đến những chuyện kia, Phó Đình Vân cảm thấy các giác quan được phóng đại vô hạn, những khó chịu trước kia của Du Ân hiện rõ mồn một trước mặt anh, anh mới phát hiện, lúc trước anh thờ ơ, bạc tình đến cỡ nào.

Dịch Thận Chi cũng quay đầu nhìn về phía cửa sổ, trong đôi mắt hoa đào ẩn chứa rất nhiều cảm xúc.

Hiệu suất công việc của Chu Mi rấ cao, nhanh chóng tổ chức một cuộc họp nhân viên liên quan, địa điểm là tại phòng họp chung đình.

Lần này dưới sự đề nghị của Du Ân, Tô Ngưng cũng được mờ tham gia cuộc họp lần này, với tư cách là nhân vật chính Vương phi.

Tô Ngưng không thể tưởng tượng nổi mà cầm tay Du Ân hỏi: “Cậu thấy tớ có thể diễn kiểu nhân vật xinh đẹp, điềm tĩnh như Vương phi được sao?”

Vẻ ngoài của Tô Ngưng xinh đẹp sinh động, đến giờ luôn diễn rất chân thật, gợi cảm hoặc là nhân vật lạnh lùng mạnh mẽ, Vương phi lại là nhân vật xinh đẹp, điềm tĩnh không tranh quyền thế, tới giờ không ai tìm đến cô ấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.