Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 139: Chương 139: Đạo văn




Sau khi xảy ra việc này, Du Ân cũng không muốn ăn nữa.

Nhưng cô nghĩ lại, tại sao phải tệ bạc với bản thân vì một người không quan trọng chứ?

Cô cần ăn ngon ngủ ngon, như vậy thì mới có đủ tinh thần và thể lực cho buổi phỏng vấn ngày mai.

Vì vậy, cô lại ngồi xuống trước bàn ăn và ăn một hơi thật no.

Không thể không thừa nhận rằng đồ ăn trong khách sạn này thực sự rất ngon, Du Ân ăn đến không thể ngừng lại.

Sau khi ăn no, những cảm xúc tiêu cực vừa rồi đã được tiêu hóa hết, sau khi suy nghĩ xong, cô cầm điện thoại di động lên rồi gửi tin nhắn cho Phó Đình Viễn ở phòng bên: “Anh Phó, anh có muốn ăn gì không?”

Ngày mai họ sẽ cùng nhau đối mặt với cuộc phỏng vấn của Diệp Văn, nếu anh gục ngã vì đau dạ dày, cô sợ rằng mình sẽ không thể tự mình giải quyết hết mọt việc.

Phó Đình Viễn nhanh chóng trả lời cô: “Em quan tâm tới tôi đến vậy sao?”

Du Ân hít một hơi thật sâu và trả lời: “Vì để công việc ngày mai có thể tiến triển suôn sẻ.”

Ngụ ý là, dạ dày anh yếu ớt đến mức nào chính anh cũng không biết sao?

Sau khi Du Ân gửi tin nhắn, Phó Đình Viễn đã nhanh chóng đến gõ cửa phòng cô, Du Ân mở cửa mời anh vào.

Phó Đình Viễn liếc nhìn đồ ăn trên bàn, không nhịn được hỏi: “Em vẫn còn có thể ăn ư?”

“Đúng vậy.” Du Ân thành thật trả lời.

Phó Đình Viễn nghiến răng hừ một tiếng: “Em đúng là ăn rất được!”

Anh tức giận đến không có tâm trạng ăn cơm, vậy mà cô lại có thể ăn được nhiều như vậy?

Mặc dù anh không muốn thừa nhận rằng hiện tại mình không thể ảnh hưởng đến Du Ân, nhưng thực tế đã khiến anh trưởng thành.

Du Ân: “...”

Có lẽ không một cô gái nào muốn nghe câu “em đúng là ăn rất được“.

A, bảo sao anh kết hôn xong lại phải ly hôn, có bạn gái xong lại phải chia tay.

“Anh cứ từ từ ăn.” Không muốn nói chuyện với anh nữa, Du Ân nói xong thì trở về phòng ngủ.

Mắt không thấy tâm không phiền.

Bởi vì không còn sớm nên Phó Đình Viễn ăn xong cũng không ở lại mà đi luôn.

Sáng hôm sau, cả hai cùng đi đến nơi ở của Diệp Văn, tứ hợp viện ở khu vực đắt giá thủ đô.

Đây là lần đầu tiên Du Ân tới nơi như thế này, xung quanh toàn là những ngọn tre cao ngất khiến người ta cảm thấy cao hứng.

Du Ân tò mò nhìn xung quanh, lúc này chợt nghe Phó Đình Viễn ở bên cạnh hỏi cô: “Em muốn có một tứ hợp viện như thế này sao?”

Du Ân nhanh chóng lắc đầu: “Không muốn, không muốn chút nào.”

Cô chỉ thưởng thức chỗ này mà thôi, sao lại muốn nó chứ?

Hơn nữa nếu cô muốn thì cũng phải tự biết thân biết phận, chỗ như tứ hợp viện là chỗ để cô có thể nói muốn sao?

Phó Đình Viễn nhìn cô thật sâu rồi nói: “Không phải em có bạn trai sao? Nếu muốn thì bảo anh ta mua cho em.”

Du Ân tức giận nghiến răng, cô cảm thấy Phó Đình Viễn rõ ràng là đang chế nhạo kinh tế của Chung Văn Thành.

Phó Đình Viễn và nhà họ Phó là người có tiền, muốn mua được một tứ hợp viện như thế này thì không khó, nhưng thực lực kinh tế của Chung Văn Thành chưa đến mức này.

Phó Đình Viễn cảm thấy có tiền thì hơn người sao?

Vì vậy cô đã trả lời anh: “Tiền không thể mua được tất cả.”

Du Ân vốn tưởng rằng Phó Đình Viễn sẽ không thích lời này của cô, nhưng không ngờ anh lại tiếp thu một cách lưu loát: “Đúng là như vậy.”

Du Ân liếc nhìn anh nhưng không nói gì.

Khi cả hai đi theo trợ lý của Diệp Văn đi qua sân trước thì gặp Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường.

Rất rõ ràng, hai người họ gặp Diệp Văn trước bọn họ.

Vẻ mặt của Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường đều rất đắc ý tự mãn, có thể thấy họ trò chuyện với Diệp Văn rất vui vẻ.

Khi bốn người gặp nhau, Thẩm Dao đã chủ động nói chuyện Phó Đình Viễn: “Anh Phó, chúc anh may mắn.”

Phó Đình Viễn thậm chí còn không thèm nhìn cô ta, nhanh chóng đưa Du Ân đi khỏi.

Thẩm Dao nghiến răng, Thôi Thiên Tường ở bên cạnh an ủi cô ta: “Đợi lát nữa chắc chắn bọn họ sẽ khóc, cần gì phải chấp bọn họ.”

Thẩm Dao nghĩ đến những gì Phó Đình Viễn và Du Ân sắp phải đối mặt, đột nhiên cười tự mãn.

Đúng vậy, Phó Đình Viễn có tiền thì sao, Du Ân tài năng thì lại thế nào, bọn họ có thủ đoạn.

Phó Đình Viễn và Du Ân đi qua sân trước đến sân sau, những ngôi nhà ở sân sau đều là cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn sáng sủa, thoạt nhìn đã cho người ta cảm giác bình yên.

Hàng ngày được sống trong một khung cảnh yên tĩnh và đẹp đẽ như vậy, cảm hứng viết lách trong lòng chắc hẳn là vô tận.

Diệp Văn bước ra khỏi phòng để nghênh đón bọn họ, vốn muốn vừa trò chuyện vừa đưa hai người vào.

Nhưng Diệp Văn vẫn luôn trầm ổn vừa nhìn thấy Du Ân đang đứng cùng với Phó Đình Viễn thì cả người hơi sững lại: “Cô…”

Du Ân không để tâm đến sự khác thường của Diệp Văn, cô nghiêm túc cúi đầu chào, sau đó tự giới thiệu: “Xin chào ông Diệp, tôi tên là Du Ân, bút danh là Vi Lương, rất hân hạnh được gặp ông.”

Du Ân giới thiệu bản thân xong cũng đã khiến Diệp Văn định thần lại.

Sau khi nhận thấy mình đã thất thố, ông ấy nhanh chóng bình tĩnh lại và nhẹ nhàng đưa tay về phía Du Ân rồi nói: “Xin chào.”

Sau đó, ông ấy bắt tay với Phó Đình Viễn: “Tổng giám đốc Phó, mời vào.”

Phó Đình Viễn khẽ gật đầu, rồi cùng Du Ân bước vào phòng khách của Diệp Văn.

Du Ân không nhận ra sự thất thố của Diệp Văn vì cô quá phấn khích, nhưng Phó Đình Viễn đã nhận ra điều đó.

Trong ấn tượng của Phó Đình Viễn, Diệp Văn là một người có khả năng kiểm soát cảm xúc rất tốt, sao ông ấy lại thất thố khi nhìn thấy Du Ân?

Nhưng rõ ràng, lúc này không phải là lúc để để ý đến những chuyện đó.

Diệp Văn mời Phó Đình Viễn và Du Ân ngồi xuống ghế sofa, người giúp việc mang trà mới pha tới cho họ.

Diệp Văn không nhịn được, ánh mắt ông ấy lại rơi vào khuôn mặt của cô gái đối diện. . truyện xuyên nhanh

Không biết có phải do mắt ông ấy đã mờ hay không mà ông ấy luôn cảm thấy cô gái đối diện nhìn có chút giống bạn cũ của ông ấy.

“Ông Diệp, chúng ta bắt đầu thôi.” Phó Đình Viễn là người đầu tiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

Mặc dù Diệp Văn là một tiền bối rất được kính trọng nhưng dù sao Diệp Văn cũng là một người đàn ông, ánh mắt ông ấy nhìn về phía Du Ân khiến Phó Đình Viễn cảm thấy rất không vui.

Đừng nói Diệp Văn này bề ngoài giả vờ âu yếm vợ nhưng thực ra lại là một tên cặn bã thích gái trẻ đẹp nhé?

Diệp Văn thu ánh mắt lại và cố gắng tập trung vào công việc.

Khi bắt đầu làm việc, khuôn mặt của Diệp Văn lập tức trở nên nghiêm túc, ông ấy nhìn Phó Đình Viễn và Du Ân nói: “Hai người có thấy Thẩm Dao và Thôi Thiên Tường vừa rời đi không?”

Cả hai gật đầu: “Có.”

Diệp Văn nhìn hai người họ với ánh mắt phức tạp, rồi nói từng chữ: “Thành thật mà nói, bản thảo mà hai người cung cấp giống hệt với bản thảo do hai người kia vừa cung cấp.”

“Cái gì?” Phó Đình Viễn và Du Ân đều nghi ngờ hỏi.

Diệp Văn nói thêm: “Ngoài ra, bản thảo của họ đã được gửi cho tôi sớm hơn hai người nửa tiếng.”

Hàm ý là bản thảo của Du Ân sao chép của Thôi Thiên Tường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.