Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 92: Chương 92: Một nơi thật là thơm




Cuối cùng hai người Du Tùng và Du Thế Quần cũng bị hai người đàn ông vạm vỡ xách ra ngoài, cho dù Du Tùng từng nói một bí mật Phó Đình Viễn không biết, đãi ngộ của bọn họ cũng không tốt hơn.

Hai người đàn ông vạm vỡ kia chẳng những xách bọn họ ra ngoài mà còn tận mắt nhìn thấy bọn họ thu dọn hành lý rồi lại đưa bọn họ rời đi.

Sau khi hai ba con Du Thế Quần bị xách đi, lúc này Dịch Thận Chi mới đút tay vào túi quần, chậm rãi bước vào phòng bao.

Đi đến ngồi xuống bên cạnh Phó Đình Viễn, Dịch Thận Chi nói: “Tôi thật lòng không hiểu bây giờ trong lòng đang nghĩ gì? Nghe nói cậu còn bảo Giang Kính Hàn ra mặt gửi thư luật sư cho vị chủ blog kia?”

Phó Đình Viễn không nói lời nào, Dịch Thận Chi thở dài nói: “Nếu cậu thật sự thích, thế theo đuổi ngay đi.”

Dịch Thận Chi dừng một lát, lại nói thêm: “Mặc dù bên cạnh chúng ta đều chưa có ai theo đuổi vợ trước, nhưng cậu có thể mở đường trước, không phải sao?”

Lời nói này của Dịch Thận Chi chủ yếu là cười trên sự đau khổ của người khác, chọc khiến Phó Đình Viễn cho anh ta một cái liếc mắt.

Nhưng lời này của Dịch Thận Chi cũng đâm sâu vào lòng của Phó Đình Viễn, nếu anh thật sự muốn theo đuổi Du Ân, đoán chừng có thể sẽ bị mấy người Dịch Thận Chi cười nhạo, cũng có thể bị những người biết được anh qua lại với Du Ân chê cười.

Ban đầu là anh không muốn Du Ân, không muốn làm vợ chồng với Du Ân, lúc ly hôn anh còn thầm cảm thấy mình được giải thoát…

Dịch Thận Chi lại nói: “Bây giờ cậu còn cảm thấy, cô ấy tránh cậu như bò cạp là lạt mềm buộc chặt sao?”

Phó Đình Viễn không chút khách sáo dùng gối bên cạnh đập vào gương mặt đẹp trai của Dịch Thận Chi, anh ta có thể mau ngậm miệng lại được không?

Dịch Thận Chi thật sự là nói đến chuyện không nên nói, ban đầu khi Du Ân về nước, anh chắc chắn Du Ân vẫn chưa dứt tình cảm với anh, chắc chắn Du Ân đang chơi trò lạt mềm buộc chặt.

Bây giờ lại la ó, suy nghĩ giữa anh và Du Ân dường như có chút trái ngược nhau.

Dịch Thận Chi cười gập cả người lại, sau khi cười xong lại nghiêm túc nói: “Cá nhân tôi cảm thấy Du Ân thật sự rất tốt, tính cách, phẩm chất, mọi mặt đều tốt hơn ngôi sao Thẩm nhiều.”

“Hơn nữa còn là nhân tài của ngành trung văn, tài nghệ lại có ý vị.” Mặt Dịch Thận Chi tràn đầy hâm mộ nói: “Tôi có thể thấy từ những câu chữ cô ấy đăng lên mạng kia, thật sự là xuất phát từ tiếng lòng.”

“Nếu có cô gái nào cũng vì tôi mà viết những lời tốt đẹp như thế, chắc chắn lòng của tôi đã bị hoà tan từ lâu.”

Phó Đình Viễn cười lạnh với anh ta một tiếng: “Đừng nói tốt về bản thân mình như thế, trước kia lúc còn đi học, mấy cô gái viết thư tình cho cậu còn ít sao, cậu từng tan chảy vì các cô gái lúc nào?”

Dịch Thận Chi: “…”

Sau khi thầm thở dài, Dịch Thận Chi cãi lại cho mình: “Vậy chẳng phải vì khi ấy tuổi còn nhỏ sao? Bây giờ đến tuổi này rồi, sau khi trải qua sóng gió, mới phát hiện có thể có một người yêu mình hết lòng, thật sự không phải chuyện dễ dàng.”

Phó Đình Viễn liếc anh ta một cái: “Hôm nay cậu uống lộn thuốc đấy à? Sao lại xúc động nhiều như thế? Trong tình cảm, không phải cậu luôn làm theo ý mình sao?”

Dịch Thận Chi là một cậu chủ vô cùng mê gái, trong lòng anh ta sẽ không vì bất cứ người phụ nữ nào mà dừng lại, cũng sẽ không vì bất kỳ người phụ nữ nào mà cảm thấy đau lòng, khổ sở.

Dịch Thận Chi ném mình lên ghế sô pha, lười biếng nói: “Đây không phải là hướng về đám cưới trong tương lai sao, cho nên mới xúc động một chút thôi.”

“Chỉ một tờ giấy hôn ước mà thôi cũng có thể ngăn cản cậu thấy sung sướng sao?” Phó Đình Viễn hiểu Dịch Thận Chi hơn bất kỳ ai, cho nên cũng không cho rằng một cuộc hôn nhân sẽ khiến Dịch Thận Chi khổ sở cái gì.

“Ban đầu tôi cũng rất thoải mái.” Dịch Thận Chi thành khẩn nhìn anh một cái: “Nhưng sau khi nhìn thấy biểu hiện gần đây của cậu, tôi có chút chùn bước rồi.”

“Tôi sợ sau khi kết hôn, coi rẻ hôn nhân, sau này cũng sẽ xảy ra chuyện thật thơm.”

Phó Đình Viễn: “…”

Không nhịn được lập tức chửi thề một tiếng: “Con mẹ nó, cậu tới để chọc tức tôi đúng không?”

Dịch Thận Chi bất đắc dĩ giải thích vì mình: “Tôi thật sự không phải.”

Có trời đất chứng giám, anh ta thật sự bị hành động của Phó Đình Viễn khiến cho tự nhiên không đứng lên được, có được không.

Nếu là Dịch Thận Chi, từ trước đến giờ luôn phất tay không mang theo một chút mây mù nào trong chuyện tình cảm.

Anh ta cũng không xem tình cảm ra gì, càng chẳng xem hôn nhân ra gì.

Cùng lắm thì chia tay, cùng lắm thì ly hôn, có thể có gì?

Ngay cả ban đầu khi Phó Đình Viễn ly hôn với Du Ân, Hứa Hàng khuyên Phó Đình Viễn bình tĩnh lại còn anh ta lại đồng ý hai tay.

Dù sao Phó Đình Viễn cũng không yêu Du Ân, dù sao Du Ân cũng là người nói ly hôn, anh ta cảm thấy Phó Đình Viễn quyết định nhanh là rất tốt.

Kết quả bây giờ Phó Đình Viễn lại có thái độ mập mờ không rõ ràng với Du Ân, không chỉ có Phó Đình Viễn bị vả mặt, mặt anh ta cũng bị đánh rất đau.

Anh ta nghiêm túc nghi ngờ cách nhìn của mình về tình yêu và hôn nhân có chính xác hay không, thậm chí anh ta bắt đầu khủng hoảng, nếu lỡ có một ngày anh ta giống như Phó Đình Viễn, không cầm nổi cũng không bỏ được một người phụ nữ, vậy thì phải làm thế nào?

Điều này quá đáng sợ.

Phó Đình Viễn nhìn chằm chằm Dịch Thận Chi một hồi lâu, hoàn toàn hiểu tâm tư của Dịch Thận Chi, giận tới mức anh dứt khoát đứng dậy đi.

“Haiz, làm gì vậy chứ chẳng phải còn chưa ăn cơm sao?” Dịch Thận Chi ở sau lưng Phó Đình Viễn lên tiếng, Phó Đình Viễn cũng không thèm quay đầu lại, để lại cho anh ta một bóng lưng.

Dịch Thận Chi mới ném mình trở lại sô pha, bắt đầu suy tư mình có muốn tiếp nhận đám hỏi do gia tộc sắp xếp không.

Sáng hôm sau, Chu Mi thừa dịp ra ngoài làm việc, đến trung tâm thương mại mua giúp Du Ân một cây bút máy để tặng Phó Đình Viễn, cũng mua thêm một chiếc túi xinh đẹp.

Bên trong túi đựng chiếc thiệp do chính tay Du Ân viết: Tổng giám đốc Phó, cảm ơn lần ra tay tương trợ này của anh, quà tuy nhỏ nhưng tình ý nặng, chúc anh mọi việc đều thuận lợi.

Lúc Chu Mi thấy Du Ân viết tấm thiệp này, vất vả lắm cô ta mới nín cười được.

Du Ân thật sự xem Phó Đình Viễn thành ân nhân, không mang theo chút mập mờ nào.

Sau khi trở lại công ty, Chu Mi lập tức đến phòng làm việc của Phó Đình Viễn, Phó Đình Viễn hơi nhíu mày nhìn chiếc túi đựng quà xinh đẹp Chu Mi đặt trước mặt anh, trong lòng đột nhiên có dự cảm xấu.

“Tổng giám đốc Phó, đây là Du Ân nhờ tôi gửi cho anh…” Chu Mi vừa nói tới chỗ này, chỉ thấy sắc mặt Phó Đình Viễn xám đen.

Chu Mi nhắm mắt vội vàng nói tiếp: “Cô ấy nói để bày tỏ cảm ơn đối với việc anh giúp đỡ cô ấy lần này.”

Chu Mi nói xong cũng nín thở lui sang một bên, cô ta thừa nhận, thời khắc này vẻ mặt Phó Đình Viễn giống như muốn giết người, nhưng cô ta lại buồn cười khó hiểu.

Đương nhiên cô ta cố gắng nhịn cười.

Phó Đình Viễn bị tức gần chết, chớp mắt một cái có lúc anh cũng cảm thấy mình đã muốn hôn mê.

Ngay trước khi Chu Mi bước vào, Hứa Hàng đã gửi cho anh một tin nhắn, nói Du Ân liên lạc mời anh ta ăn cơm, để anh ta quyết định thời gian.

Ý của Hứa Hàng chính là nếu anh có thời gian, bọn họ sẽ cùng nhau.

Kết quả Chu Mi lại đưa cho anh một món quà, hoá ra Du Ân không có ý định mời anh ăn cơm.

Cô cũng có tiêu chuẩn kép nhỉ?

Đều là hỗ trợ như nhau, nhưng đối với anh lại gửi một món quà, ngay cả mặt mũi cũng không thấy, còn đối với Hứa Hàng lại mời dùng cơm.

Bởi vì quá tức giận, lúc này Phó Đình Viễn cũng quên mất, cây bút mắt này đắt tiền hơn một bữa cơm rất nhiều, rất nhiều lần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.