Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 74: Chương 74: Ngược lại bị Du Ân làm cho tức giận ngất đi




“Ai vậy?”

Bên trong quả nhiên có người, hơn nữa giọng nói là của Du Ân, Đổng Văn Huệ cùng Phó Thiến Thiến nhìn nhau cười một cái.

Du Ân sau khi mở cửa nhìn thấy Đổng Văn Huệ và Phó Thiến Thiến đứng ngoài cửa, vẻ mặt hơi kinh ngạc, có điều cô rất đã nhanh bình tĩnh lại.

Thoải mái hào phóng đứng ở cửa chính, cô lễ phép hỏi: “Hai vị có việc gì sao?”

Phó Thiến Thiến trừng mắt nói với cô: “Du Ân, bây giờ cô kiêu ngạo quá nhỉ, lại dám cúp điện thoại của mẹ tôi.”

Du Ân sắc mặt thản nhiên: “Vì sao tôi không được cúp máy? Chẳng lẽ chờ bị mắng chửi sao?”

Đổng Văn Huệ cười lạnh một tiếng: “Mắng cô thì làm sao? Ai bảo cô lại không biết xấu hổ quyến rũ Đình Viễn!”

Du Ân sau khi nghe Đổng Văn Huệ tố cáo thì tức đến bật cười, cô khoanh tay nhìn về phía Đổng Văn Huệ và Phó Thiến Thiến, giọng điệu chán ghét: “Bà Phó, cô Phó, các người nghe cho kỹ.”

“Thứ nhất, sau khi ly hôn, cho tới bây giờ tôi chưa từng chủ động tiếp cận Phó Đình Viễn, cho nên không tồn tại chuyện quyến rũ như các người nói.”

“Thứ hai, quan hệ của tôi và các người hiện tại nửa hào tiền cũng không có, cho nên các người không có tư cách mắng chửi tôi, tôi tự nhiên phải cúp điện thoại.”

“Cô...” Đổng Văn Huệ không nghĩ tới Du Ân lại nhanh mồm nhanh miệng như vậy, hơn nữa khí thế mạnh mẽ như vậy, so với Du Ân trước nghe lời rũ mắt kia quả thực giống như hai người.

Bà ta nhất thời tức giận, giơ tay lên muốn cho Du Ân một cái bạt tai.

Ai biết tay bà ta vừa vươn ra, Du Ân liền trực tiếp chĩa camera điện thoại vào bà ta.

Du Ân lui về phía sau một bước, giơ điện thoại di động bình tĩnh nói với bà ta: “Bà Phó, thứ cho tôi nói thẳng, hiện tại mạng xã hội phát triển như vậy, bà động thủ đánh người, video của tôi chỉ cần vừa phát đi, lập tức hình tượng của bà sẽ mất hết.”

“Nói không chừng còn có thể liên lụy giá cổ phiếu của công ty con trai bà, xin hãy suy nghĩ kỹ trước khi hành động.”

Tay Đổng Văn Huệ bị những lời này của cô làm cho khựng lại, xác thực là bị uy hiếp.

Hung hăng như Đổng Văn Huệ, hoàn toàn không nghĩ tới Du Ân yếu đuối dễ lừa lại có một chiêu này.

Hiện tại, bà ta tiếp tục tiến lên gây khó dễ Du Ân cũng không được, lui về cùng Phó Thiến Thiến xám xịt rời đi cũng không được.

Một lúc lâu sau, lửa giận công tâm, bà ta nâng tay vuốt ngực “Ôi” một tiếng, trước mắt tối sầm ngất đi.

“Mẹ! Mẹ...” Phó Thiến Thiến gào khóc thảm thiết.

Cô ta tiến lên đỡ Đổng Văn Huệ, sau khi đặt Đổng Văn Huệ vào tường xong liều mạng gọi tên Đổng Văn Huệ, nhưng Đổng Văn Huệ không hề phản ứng.

Phó Thiến Thiến lau nước mắt, đứng dậy vọt về phía Du Ân: “Du Ân, đồ tiện nhân, cô làm mẹ tôi tức ngất đi, tôi liều mạng với cô!”

Du Ân mạnh mẽ giáng một cái tát lên mặt Phó Thiến Thiến, giọng nói cao thêm vài phần: “Phó Thiến Thiến, việc bây giờ cô nên làm là nhanh chóng gọi xe cứu thương, cứu mẹ cô!”

Phó Thiến Thiến bị cô tát một cái làm cho phục hồi vài phần tinh thần, lúc này mới nhanh chóng lấy điện thoại di động ra gọi xe cứu thương.

Trong lúc chờ xe cứu thương đến, Phó Thiến Thiến lại gọi điện thoại cho Phó Đình Viễn.

Phó Thiến Thiến ở đầu này cuồng loạn rống lên: “Phó Đình Viễn, Du Ân làm mẹ tức đến ngất đi, anh thấy anh có còn che chở cho cô ta sao!”

So với Phó Thiến Thiến không khống chế được cảm xúc, toàn bộ quá trình Du Ân lại bình tĩnh lý trí, điện thoại di động của cô trước sau vẫn ghi hình.

Bằng không cô sợ dựa theo bản lĩnh của Phó Thiến Thiến, cô sẽ không chứng minh được sự trong sạch của bản thân.

Bởi vì gần đó, cho nên Phó Đình Viễn gần như cùng xe cứu thương chạy tới.

Sau khi bác sĩ nâng Đổng Văn Huệ lên cáng mang đi, Phó Đình Viễn nhíu mày hỏi Du Ân ở bên cạnh: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Du Ân giơ ngón tay chỉ lên đỉnh đầu: “Camera giám sát và video trong điện thoại di động của tôi sẽ nói lên tất cả, những thứ khác tôi không còn lời nào để nói.”

Bởi vì Đổng Văn Huệ cùng Phó Thiến Thiến đến náo loạn như vậy, Du Ân càng thêm bài xích Phó Đình Viễn, cho nên, sau khi cô nói xong liền vòng qua anh rời đi.

Phó Đình Viễn có thể cảm nhận được rõ ràng, cảm giác chán ghét của cô đối với anh, lại tăng lên một bậc.

Chu Mi đi theo anh cùng trở về cảm thấy chuyện này nhất thời cũng khó có thể giải thích rõ ràng, vì thế nói với Phó Đình Viễn: “Phó tổng, ngài đi bệnh viện xem một chút đi.”

Phó Đình Viễn cũng chỉ có thể tạm thời xe rời đi trước.

Sau khi Phó Đình Viễn rời đi, Chu Mi quay lại nhà thăm Du Ân.

Du Ân Châu ngồi trên sô pha, hai tay ôm mình, Chu Mi không xác định được cô có khóc hay không.

Xoay người rót một ly nước ấm, Chu Mi ngồi xuống bên cạnh cô quan tâm hỏi han: “Cô vẫn ổn chứ?”

Du Ân ngẩng đầu lên, sau khi nhận lấy nước thì nhẹ giọng nói: “Cảm ơn.”

Chu Mi nhìn thấy vành mắt cô đỏ ửng, hơn nữa tay cũng một mảng lạnh lẽo, trong lòng nhịn không được khó chịu.

Du Ân uống vài ngụm nước, lúc này mới cảm thấy thân thể ấm dần lên.

Vừa rồi Đổng Văn Huệ ngất xỉu, cô nhìn như trấn định, kì thực cũng sợ đến tay chân lạnh toát.

Nếu Đổng Văn Huệ không có việc gì thì tốt, nếu thật sự có chuyện gì, cô…

Chu Mi an ủi cô: “Chắc là sẽ không có chuyện gì đâu, nghe nói mấy năm nay cơ thể bà ấy vẫn luôn không tốt lắm. Hơn nữa từ sau khi ba của sếp Phó có chuyện, tính tình của bà ấy cũng thay đổi rất nhiều.”

Chồng ngoại tình, người phụ nữ nào có thể không bị kích thích?

Chu Mi lại hỏi Du Ân rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Du Ân bất đắc dĩ nói: “Tôi vốn ở nhà viết kịch bản của mình, nhận được điện thoại của Đổng Văn Huệ, vừa nhận đã mắng tôi, tôi cúp điện thoại.”

“Sau đó bà ấy và Phó Thiến Thiến cũng không biết tại sao lại tìm được chỗ của cô, chúng tôi nói vài câu, nói đến tức giận bà ấy muốn giơ tay đánh tôi, tôi liền mở điện thoại ghi hình lại.”

Du Ân đưa điện thoại di động của mình cho Chu Mi: “Sau đó đều ở trong này”

Chu Mi xem xong video trong điện thoại di động, nhịn không được lắc đầu nói: “Cử chỉ hành vi này của bà Phó, thật sự là không có nửa phần phong thái nên có trong thân phận địa vị của bà ấy.”

Gọi điện thoại mắng người, tới cửa đánh người, làm sao còn có một chút khí chất quý bà?

Có điều mấy năm nay Chu Mi ở bên cạnh Phó Đình Viễn cũng tiếp xúc với rất nhiều phu nhân của xã hội thượng lưu, rất nhiều người trong mắt đều không coi ai ra gì, nhất là khi đối mặt với loại người không có thân phận gia cảnh như cô ta và Du Ân.

Đổng Văn Huệ và Phó Thiến Thiến sẽ đối xử với Du Ân như vậy, thứ nhất là vì khi dễ Du Ân không có gia cảnh thân thế, thứ hai là cảm thấy Du Ân vẫn không dám phản kháng, để bọn họ tùy ý dày vò.

Du Ân tự giễu nói: “Rất khó hiểu không phải sao? Tôi căn bản cũng không biết làm sao lại đắc tội bọn họ.”

Chu Mi trầm tư trong chốc lát, quay đầu nhìn về phía cô nói: “Tôi biết vì sao các bọn họ lại tìm cô gây chuyện”

“Buổi trưa sếp Phó hẹn Phó Thiến Thiến cùng nhau ăn cơm, thông báo cho cô ta muốn đưa cô ta ra nước ngoài.” Là trợ lý đắc lực của Phó Đình Viễn, những chuyện này Chu Mi đều biết rõ.

Nhà hàng hẹn Phó Thiến Thiến ăn cơm là cô giúp Phó Đình Viễn đặt, mà chuyện Phó Thiến Thiến xuất ngoại là Chu Nam đang sắp xếp.

Du Ân kinh ngạc: “Đưa Phó Thiến Thiến ra nước ngoài?”

Chu Mi gật đầu: “Ừ.”

Chu Mi giải thích: “Lần này anh trai cô biết cô sống ở đâu, thật ra là Phó Thiến Thiến làm.”

Du Ân lần nữa kinh ngạc, có điều rất nhanh đã bình tĩnh lại, dựa theo đức hạnh của Phó Thiến Thiến, quả thật sẽ nhắm vào cô như vậy.

Chu Mi nhìn về phía Du Ân, thử nói tốt cho ông chủ nhà mình: “Sếp Phó... Chắc là không muốn cô ta ở lại trong nước tiếp tục gây thêm phiền toái cho cô.”

Tuy rằng Phó Đình Viễn cho tới bây giờ cũng chưa từng nói hiện tại anh đối với Du Ân rốt cuộc là tâm tư gì, nhưng Chu Mi cảm thấy, ông chủ hẳn là muốn lấy lòng Du Ân, bằng không gần đây cũng sẽ không mỗi lần đều đứng về phía Du Ân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.