Sau Ly Hôn, Chồng Cũ Lại Muốn Theo Đuổi Tôi

Chương 73: Chương 73: Tìm Du Ân tính sổ




Phó Thiến Thiến vừa nhìn biểu tình của Đổng Văn Huệ, đã biết Phó Đình Viễn vẫn kiên trì muốn đưa cô ta ra nước ngoài.

Cô ta nhất thời đặt mông ngồi trên sô pha, gào khóc.

“Mẹ, con thật sự không muốn ra nước ngoài...” Phó Thiến Thiến vừa khóc vừa nói: “Con không nỡ rời khỏi mẹ, con sẽ không sống nổi nếu không có mẹ.”

Phó Thiến Thiến biết Đổng Văn Huệ luyến tiếc cô ta, cho nên cố ý nói những lời như vậy làm cho Đổng Văn Huệ đau lòng.

Đổng Văn Huệ bị cô ta khóc đến tan nát cõi lòng, mấy năm nay chồng bà ta ngoại tình, ra nước ngoài, con trai bận sự nghiệp, bà ta chỉ có con gái Phó Thiến Thiến ở bên cạnh.

Cũng bởi vì đứa con gái này, cho nên cuộc sống của bà ta mới không khó khăn như vậy.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao bà ta đối với Phó Thiến Thiến nhiều lần nuông chiều dung túng, bởi vì Phó Thiến Thiến là toàn bộ tinh thần ký thác của bà ta.

Nghĩ tới đây, Đổng Văn Huệ trong lòng chua xót, đỏ mắt cắn răng nói: “Con yên tâm, mẹ sẽ không để cho nó đưa con ra nước ngoài đâu!”

Phó Thiến Thiến lau nước mắt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nhất định lại là Du Ân giở trò! ”

“Mẹ, anh trai con vì Du Ân kia, hiện tại muốn đưa con ra nước ngoài, con nuốt không trôi cục tức này!”

Đổng Văn Huệ khó hiểu: “Sao lại có liên quan tới Du Ân?”

Đổng Văn Huệ thông qua chuyện lần trước Thẩm Dao hãm hại Du Ân, biết Du Ân hiện tại đã về nước.

Nhưng bà ta không cho rằng con trai mình và Du Ân sẽ có dây dưa gì, càng không tin con trai sẽ vì Du Ân mà làm cái gì.

Phó Thiến Thiến vì thế đem chuyện cô ta và Thẩm Dao hợp mưu thông báo cho Du Tùng, nói cho Đổng Văn Huệ, sau đó lại oán hận nói: “Anh con nhất định là biết chuyện này, cho nên muốn đuổi con đi!”

Đổng Văn Huệ không nghĩ như vậy: “Không thể nào! ”

“Anh trai con tuyệt đối sẽ không vì Du Ân mà đối xử với con như vậy, con là em gái ruột của nó, Du Ân kia là vợ cũ của nó, anh con còn có thể che chở một người ngoài mà không để ý đến sống chết của con sao?”

“Không thể nào, không thể nào!”

Phó Thiến Thiến lại khóc lên: “Mẹ! ”

Phó Thiến Thiến chính là cho rằng Phó Đình Viễn vì Du Ân nhắm vào cô ta, bằng không vì sao anh sớm không sớm không muộn đưa cô ta ra nước ngoài, nhất định phải là lúc cô ta tính kế Du Ân mới đưa cô ta đi?

“Du Ân chính là con đ.i.ế.m mưu mô! Phó Thiến Thiến mắng Du Ân: “Bằng không mẹ nói xem vì sao cô ta vừa về nước kịch bản đầu tiên chính là hợp tác với công ty anh con? Bằng không vì sao cô ta lại phải viết kịch bản ám chỉ Dao Dao như vậy?”

Đổng Văn Huệ bị cô ta khóc đến phiền lòng, vì thế hỏi cô ta: “Con có số điện thoại của Du Ân không? ”

“Mẹ gọi điện thoại cho cô ta, mắng cô ta một trận, sao lại không biết xấu hổ như vậy, đã ly hôn hơn một năm, còn quấn lấy anh trai anh không buông!”

Phó Thiến Thiến vừa nghe, tức khắc từ trên ghế salon ngồi dậy, cầm điện thoại di động lấy số điện thoại mới của Du Ân đưa cho Đổng Văn Huệ.

Nếu cô ta có thể tra được chỗ ở của Du Ân, tự nhiên cũng có thể tra được số điện thoại di động của Du Ân.

Đổng Văn Huệ cầm điện thoại di động của mình tới, hùng hổ gọi số điện thoại kia.

Du Ân đang ngồi trước máy tính làm việc, sau khi điện thoại di động vang lên, cô theo tự nhiên bắt máy.

“Du Ân!” Sau khi điện thoại kết nối, bên tai đã truyền đến một tiếng cay nghiệt như vậy.

Du Ân hơi nhíu mày, giọng nói này... Sao nghe có vẻ giống Đổng Văn Huệ vậy?

Với lại, Đổng Văn Huệ tìm cô lại có chuyện gì?

Có điều, cô vẫn lịch sự hỏi: “Xin chào, ngài là ai vậy?”

“Đồ chơi không biết xấu hổ này…” Đổng Văn Huệ ở đầu kia không hề khách sáo mắng mỏ, Du Ân không chút suy nghĩ đã cúp điện thoại, hơn nữa quyết định nhanh chóng kéo số điện thoại này vào danh sách đen.

Hiện tại cô cùng Phó Đình Viễn không có bất kỳ quan hệ gì, Đổng Văn Huệ vừa gọi đã mắng cô, vì sao cô phải chịu đựng?

Hơn nữa, cô không làm bất cứ điều gì có lỗi với họ, dựa vào cái gì để bị mắng chửi?

Đổng Văn Huệ nghẹn một bụng tức giận muốn phát tiết về phía Du Ân, kết quả vừa mới rống một tiếng Du Ân đã cúp điện thoại, Đổng Văn Huệ thiếu chút nữa bị nghẹn chết

Du Ân lại dám vô lý cúp điện thoại của bà ta như vậy?

Đổng Văn Huệ già đầu, lại từ trước đến nay sống an nhàn sung sướng, chả khi nào chịu qua loại uất ức này.

Bà ta tức giận vuốt ngực từng ngụm từng ngụm thở dốc, Phó Thiến Thiến vội vàng đỡ bà ta lên sô pha ngồi xuống.

“Làm sao vậy?” Phó Thiến Thiến không biết đã xảy ra chuyện gì.

Đổng Văn Huệ run rẩy nói: “Cô ta, cô ta vậy mà cúp điện thoại!”

“Cái gì?” Phó Thiến Thiến cũng bị tức giận đến sặc, oán hận nói: “Cô ta thật sự càng ngày càng kiêu ngạo, lần trước còn hắt cà phê vào con.”

“Mẹ, mẹ biết không, cái vẻ mặt đó!” Phó Thiến Thiến nhớ tới chuyện lần trước liền tức muốn chết.

Đổng Văn Huệ lần thứ hai hít sâu, bằng không bà ta sợ sẽ bị Du Ân tức chết.

Du Ân trong ấn tượng của Đổng Văn Huệ, trầm mặc ít nói, yên tĩnh yếu đuối, ba năm đó bà ta không biết đã châm chọc Du Ân bao nhiêu lần, cô chưa bao giờ dám đáp trả một câu.

“Con muốn gọi điện thoại cho anh con, để anh ấy nhìn thấy bộ mặt thật của Du Ân!” Phó Thiến Thiến tức giận không thôi.

Đổng Văn Huệ ngăn cản cô ta: “Được rồi, chẳng lẽ muốn cho nó biết chúng ta không có chuyện gì mà đi mắng cô ta?”

“Mẹ tự mình dạy dỗ cô ta.” Đổng Văn Huệ hừ một tiếng, lúc trước bà ta có thể một tay xé người phụ nữ bên ngoài của Phó Giang, hiện tại lại còn không đối phó được một Du Ân?

Đổng Văn Huệ ổn định tâm tình một chút nói: “Không phải con biết chỗ ở của cô ta sao? Đi, chúng ta sẽ đi tìm cô ta.”

Phó Thiến Thiến cũng chưa kịp phản ứng: “Hả? Bây giờ sao?”

“Ừm.” Đổng Văn Huệ vừa nói vừa đứng dậy: “Hôm nay mẹ không giáo huấn cô một trận, mẹ nuốt không trôi cục tức này.”

Phó Thiến Thiến đương nhiên bằng lòng nhìn thấy Du Ân bị giáo huấn, lúc này đứng dậy lái xe chở Đổng Văn Huệ đến chỗ ở của Du Ân.

Chẳng qua hai người đến gõ cửa, bên trong đều không có ai trả lời.

Vẫn là hàng xóm đối diện đi ra thông báo cho hai người: “Cô bé sống ở đây, đã mấy ngày nay không về rồi.”

Hai người khó hiểu: “Đã xảy ra chuyện gì rồi? ”

Người hàng xóm nói: “Hôm qua có một người đàn ông đến chỗ cô ấy gây náo loạn, cô ấy hình như đã đến ở nhờ nhà một người bạn.”

Phó Thiến Thiến vội vàng hỏi: “Vậy bác có biết bạn cô ấy trông như thế nào không?”

Hàng xóm kia nhìn thấy Du Ân cùng Chu Mi rời đi, vì thế miêu tả một tràng khí chất diện mạo của Chu Mi với hai người.

Phó Thiến Thiến không thể tưởng tượng nổi nói với Đổng Văn Huệ: “Không phải là Chu Mi chứ?”

Chu Mi người đó tính cách lạnh lùng vô cảm, làm sao có thể thu nhận Du Ân? Hơn nữa, cô ta và Du Ân chắc là cũng không thân thiết chứ?

Đổng Văn Huệ thì nói: “Vậy thì đến chỗ ở của Chu Mi xem xem.”

Mặc kệ có phải Chu Mi hay không, Đổng Văn Huệ chỉ muốn tìm được Du Ân.

Chỗ ở của Chu Mi Phó Thiến Thiến biết, bởi vì Thẩm Dao từ lâu đã tìm người đi theo Chu Mi.

Thẩm Dao hoài nghi quan hệ của Chu Mi và Phó Đình Viễn mập mờ, bởi vậy âm thầm muốn xem thử có phải là thật hay không.

Chu Mi tuy rằng xuất thân nghèo khó, nhưng thật lòng mà nói, khuôn mặt Chu Mi đẹp theo kiểu lạnh lùng, khí chất độc đáo, dáng người lại cao gầy, ở trong một đám phụ nữ xem như xuất chúng.

Phó Đình Viễn giữ cô ta ở lại bên người làm tình nhân, cũng không phải không có khả năng.

Chỗ ở của Chu Mi, tuy rằng thuộc về tiểu khu cao cấp, người như Du Tùng không vào được, nhưng Phó Thiến Thiến cùng Đổng Văn Huệ lại có thể dễ dàng tiến vào, bởi vì Phó Thiến Thiến cùng Đổng Văn Huệ cũng có bất động sản ở chỗ này.

Hai người đi thẳng đến chỗ ở của Chu Mi, Phó Thiến Thiến không chút khách sáo liền gõ cửa.

Đổng Văn Huệ thì sửa sang lại quần áo và trang điểm của mình một chút, bày ra dáng vẻ và tư thái cao quý ưu nhã.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.