Siêu Quậy Trường King World

Chương 81: Chương 81




_Mẹ, tụi con tới rồi nè _ Mỹ Hương chạy lại ôm trầm lấy người phụ nữ trung niên, khuôn mặt đẹp nhưng đã điểm nét thời gian, dáng người mảnh khảnh, vận trên người bộ sườn sám màu đen họa tiết hoa văn cầu kì

Nhìn người phụ nữ này ta có thể thấy được nét đẹp kiểu diễm, quý phải của 1 vị quý tộc, 1 phu nhân Triệu Gia- người giàu nhất thế giới nhưng tuyệt nhiên bà lại nhìn Mỹ Hương nhà ta bằng 1 ánh mắt cực hiện hậu như nhìn chính con gái ruột của mình vậy chứ k hề là 1 người phụ nữ gay gắt, khó khăn như vẻ ngoài cao sang của bà….. Gương mặt bà rất giống 1 người… đó chính là chị Băng Băng , có lẽ chị ấy đã thừa hưởng hết nét đẹp từ bà…..

_Con gái ngoan, tới chào ba hả? Con bé này càng lớn càng xinh đẹp à_ Bà mỉm cười hiền vuốt tóc Mỹ Hương

_Hihi, con vừa tới chào ba ạ. Con nhớ mẹ chết đi được ý, nhớ lắm à_ Mỹ Hương nũng nịu dụi đầu vào cổ bà

_haha, cái con bé này ta tưởng con đi du học phải thay đổi cái tính đó đi chứ à! Cứ nhõng nhẽo hoài sao mà lấy được chồng đây để ta còn được ăn mừng chứ? _ Bà đánh yêu vào ng Mỹ Hương

_Đâu có, con lớn rồi mà. Mẹ cần con bưng, bê, rửa, cọ cái gì k để con làm cho, dễ thôi mà hehe_ Mỹ Hương nhìn bà cười toe toét (chém đấy, nó còn bắt con trai mẹ dọn nhà còn mình ngồi dung chân cơ mà ==.)

_ Thôi, tôi xin chị à, chị cứ động vào cái gì là chén đũa nhà tôi cứ k cánh mà bay cả lượt, k cần đâu. Giúp thì giúp ta lên tầng gọi thằng Long nó dậy đi, ta gọi nó từ nãy tới h rồi nó k thèm dạy, mang bố nó ra dọa nó cũng k thèm nghe luôn. Haizzz…. Cái thằng này đúng là chẳng biết giông ai nữa_ Bà lắc đầu nói

_Hơ, thế chẳng nhẽ đêm qua tên đó làm gì ngủ muộn lắm ạ? _ Mỹ Hương nghiêng đầu hỏi

_Nó về nhà từ bấy đến h đều chơi k chứ cha nó có bắt nó làm việc gì ở công ty đâu. Qua 8h nó đã từ nhà con về mặt tự dưng hớn ha hớn hở rồi chui lên phòng ngủ luôm từ lúc đó mà, con với trả cái…._ bà thở dài vì tên con trai bất trị này

_hehe, mẹ để con lên sử đẹp tên đó cho. Cái tội làm mẹ xinh đẹp của con thờ dìa như thế này là k được. mẹ cứ yên tâm đi_ Mỹ Hương cười toét, mặt đầy mưu mô

_ĐƯợc được…. nhờ con cả đó_Bà mỉm cười xoa đầu Mỹ Hương

Rồi nó phóng thẳng lên tầng trên và dừng chân lại trước cửa phòng gỗ cao tới 3m này. Đừng nhín cái cửa, hít 1 hơi thật dai…..hơi này đương nhiên và chắc chắn là k phải để nó lấy tinh thần của 1 đứa con gái gõ cửa phòng bạn trai đâu ạ mà với cá tính của nó đương nhiên là lấy hơi để có sức mà đạp tung cái cánh cửa ấy ra rồi…..

“BỐP…… RẦM……….”

_Con heo rừng kia có mau dậy k thì bảo? _ Mỹ Hương vặn volum miệng to hết mức, sông thẳng tới giường cỡ big size của kia của hắn mà phi cước đá bay hắn ra khỏi giường và đáp đất đầy âu yếm và trừu mến

“RÂM….BỐP……….Á…….”

_Bão…… động đất…….. sóng thần…… ớ….. mà ở đây làm quái gì có cái đó nhỉ?_Long hốt hoảng bò dậy khỏi đóng chăn gối rồi mới ngớ người ra

“Bốp”

_Ngủ lắm quá não có vấn đề à?_ Mỹ Hương ngồi trên thành giường, ánh mắt sát thủ và đôi chân vàng ngọc đạp k thương tiếc lên ngực Long

_Au, đau đó. Vũ phu quá à_ Long ôm ngực ăn vạ

_Chết đâu mà lo, ẻo lả nó vừa thôi. Dậy lẹ đi_ Mỹ Hương hờ hững nói, chẳng mảy may thương sót Long (Hơ, tính cách này thấy giống giống ai ta?)

Long đang định nói gì đó, nhổm người dậy dí sát mặt mình vào mặt Mỹ Hương thì trong đống chăn gối hỗn tạp bị Mỹ Hương đá xuống đất kia có 1 giọng nói yếu ớt vang lên chen vào làm cả hắn với nó cứ ngớ người ra….

_Cứu……cứu với…..

Dạ, người này bị cả đống chăn gối từ cái giường cỡ big size của Long nhà ta đè cho k thoát ra được nên h đang sắp ngạt thở chết tới nơi. Nó với hắn nhanh chóng vứt bớt đống đồ đi để tìm người đó thì khi vừa tìm được thì mặt cả 2 đứa đã tối sầm lại luôn

1 cô bé tóc đen dài ngang lưng, mắt tròn xoe, khuôn mặt baby hơi ngái ngủ, mày dài, nước da trắng ngần và đặc biệt hơn là trên người cô bé chỉ mặc độc có 1 chiếc áo của hắn thôi, chiếc áo dài tới ngang dùi rộng thùng thình

_hixx…. Tý nữa thì chết nghẹt rồi_ Cố gái ôm nhực thở phảo nhẹ nhõm

__Qu…..Quyên Quyên, tại sao em lại ở đây_ Long nhìn cô bé ấp úng nói

_Ớ, em ngủ với anh từ hôm qua mà_ cô bé Quyên Quyên ngây thơ trả lời

_Hả? em nói gì kì vậy? Lúc nào thế? Mà sao lại mặc áo của anh thế này…._Long đổ mồ hôi hột nhìn con bé

_Thì tại….. _ Con bé ngập ngừng đỏ mặt, bẽn lẽn nhìn Long

_Ấy, sao lại…._ Long nhìn con bé bỗng dưng lại lúng túng kia mà hắn lại vừa chẳng hiểu vừa tá hỏa luôn vì sợ nó hiểu ngầm

_Đủ rồi…._ Mỹ Hương đứng phắt dậy

_Mỹ Hương à……k…………k…… phải như vậy đâu, có sự hiểu nhầm thôi, hiểu lầm thôi……_Long vội vã túm lấy tay nó

_Ai nói gì đâu. Xuống nhà đi, mẹ gọi đấy_ Mỹ Hương mặt lạnh như tiền nói với hắn rồi đẩy cái gối đang cầm trong tay vào ng hắn và bước đi ra khỏi phòng

Hắn nhìn nó bước đi mà mặt méo sệch luôn, kiểu này nó k giận cũng thấy lạ à…. Chỉ có 1 ai đó ở phía sau lưng khẽ nhếch môi nở nụ cười đắc thắng

Vội vã đánh răng rửa mặt rồi chạy xuống nhà gặp nó để giải thích thì mẹ hắn lại bảo nó về với anh Thắng rồi và còn nói là mắt nó rất bình thường, vẫn cười tươi như k có truyện gì sảy ra cả. Hắn thấy thế càng k ổn, thà cứ giận ra mặt đi còn hơn là cáu mà cứ mỉm cười vậy thì càng phiền hơn, hấp tấp chạy qua nhà Trương gia tìm nó thì anh Thắng túm áo hắn giật lại k cho vào khi hắn đang định bước vào võ đường,nói:

_Tốt nhất là cậu nên về đi. H gặp nó k hay đâu, nó vừa về đã chui vào phòng tập bắn súng rồi. Nếu cậu muốn chết dưới nòng súng của nó thì cứ vào nhưng tui báo trước là nó đang nổi điên đấy

Thắng đã nói thế thì hắn còn vào thế nào được chứ à. Hắn biết mà, nó mà điên lên thì cái mặt này của hắn cũng sẵn sàng được nó lôi ra làm bia đỡ đạn luôn….. h hắn còn chẳng biết giải thích sao với nó về việc của Quyên Quyên lại ngủ trên giường hắn, mặc áo của hắn nữa vì hắn cũng có biết gì đâu….

* * * * * * * * *

Tối hôm đó, Trương Gia và Triệu Gia cùng mở tiệc tiếp đãi khách khứa và những vị khách này k ái khác chính là tụi nó cùng gia đình nhà Quyên Quyên mới tới chơi….. là 1 bữa tiệc ngoài trời của gia đình

Và ngày hôm nay Mỹ Hương nhà ta còn bị bắt mặc nguyên cả bộ kimono dày cộp, phát ngốt đi chào mọi người bên nhà Triệu Gia với lí do là trưởng nữ của dòng họ khiến cho nó chỉ muốn khóc thét lên luôn. Tụi kia dù k phải vác lên người mình cả bộ kimono nhưng cũng đểu phải mạc yukata cả vì đây là truyền thống bắt buộc nhà Trương Gia rồi ( khổ nhỉ? ==”) nhưng còn đỡ hơn nó phải mặc kimono, vì ít ra yukata mùa hè khá mỏng và mát, lại chỉ có 1 lớp thôi ạ…

_Mỹ Hương, mau tới chào người nha Trương Gia đi, đừng có làm mất mặt cha mẹ đó _ Mẹ Mỹ Hương dục nó k quên dặn dò cô con gái siêu quậy, siêu bắng nhắng của mình

_Dạ _ Mỹ Hương dạ nhẹ 1 tiếng, khẽ gật đầu

Mỹ Hương vận trên mình bộ kimono màu trắng tinh khiết với những hình hoa văn to bản cầu kì màu đỏ được làm rất tỉ mỉ tới từng chi tiết. Mái tóc được búi gọn lên phía trên và cài 1 chiếc châm bạc óng ánh hình con bướm đính đá rất tỉ mỉ để lộ cổ cao, và trắng của mình…. Trông Mỹ Hương nhà ta h chẳng khác gì búp bê Nhật Bản cả…..

_Mỹ Hương _ Long chạy lại túm tay Mỹ Hương trước khi nó đi mất

_Ớ, anh Long _ Giọng nói này tỏ ra khá ngạc nhiên trước hành động nắm tay bất thường của Long

_Hả? Em, Thanh Thanh…. Mỹ Hương đâu sao em lại…._ Long nhíu mày nhìn cô em gái song sinh của Mỹ Hương

_ Ô! Anh nhận ra em hả? Phân biệt được sao? _Thanh Thanh còn ngạc nhiên hơn nữa khi Long phân biệt được 2 chị em khi mà Thanh Thanh đang giả dạng Mỹ Hương

_ 2 người chỉ có cái mặt là giống nhau thôi chứ tính cách thì khác hoàn toàn, nhìn sơ qua là biết liền. Và Mỹ Hương cũng k bao h gọi anh là anh cả đâu _ Long cười, giải thích

_ Hihi, anh siêu thật đó. Đến bố mẹ em còn nhầm hoài à_ Thanh Thanh cười khúc khích

__Thôi k nói chuyện này nữa, Mỹ Hương đâu rồi mà em lại mặc như thế này? _ Long hỏi tay chỉ vào bộ kimono dành cho trưởng nữ mà Thanh Thanh đàn mặc

_Anh cũng biết tính chị hai em đó, đâu có thích học lễ nghĩa đâu nên làm sao tiếp được mấy vị bô lão xuốt ngày phép tắc ở trong nhà được à, vậy nên h em với chị ấy đổi trỗ cho nhau rồi. Còn chị ấy vứt cho em bộ kimono này rồi đi đầu mất từ tối tới h ý_ Thanh Thanh lắc đầu k biết

_Cám ơn em _ Nói rồi Long vội vã bỏ đi

Thanh Thanh nhìn bóng dang hấp tấp, vội vàng đi của Long mà chỉ iết lắc đầu, ánh mắt khẽ nhỉn theo cái bóng dáng nhỏ bé đang dần dần biến mất đó mà khẽ mỉm cười, miệng lẩm bẩm:

_Anh Lòng khờ thật đấy,phân biệt được 2 chị em em mà k nhận ra “cô bé” ngày xưa là ai ư?anh mà k mau nhận ra đi thì sẽ phiền hà lắm đó

Còn Mỹ Hương, sau khi đùn đẩy trách nhiệm vô vàn khó khắn, gian lao , khổ cực cho cô em gái song sinh yêu quý của mình thì h đang lang thang bên hồ sen ở nhà. Nó ngồi vắt vẻo trên chiếc cầu bắt ngang hồ thẫn thờ nhìn trời nhìn ao sen nhìn hư vô mà trong lòng thù cực kì bấn loạn…..

_Hóa ra chị trốn ở đây _ 1 giọng nói đầy mỉa mai vang lên

Mỹ Hương hơi giật mình quay lại thì nhận ra người đó chẳng ai khác hóa ra là cô em họ của tên Long_ Quyên Quyên đang khinh khỉnh nhìn nó

Quyên Quyên khá đẹp và rạng rỡ trong chiếc váy dạ hội tím dài ngang đùi bồng bềnh với bông hồng tím được tết bằng lụa buộc ở eo kết hợp với bèo trông vừa đẹp vừa sang trọng trẻ trung lại còn tôn lên nước da của cô bé….. Trai ngực với cô bé, Mỹ Hương nhà ta rất giản dị trong bộ yukata màu đỏ đơn giản nhưng vẫn có mang nét đẹp và hơi hương của cô gái Nhật bình dị….

_Muốn gì đây?_ Mỹ Hương khẽ nhíu mày, bước xuống đứng đối diện nhỏ trên cầu

_À! K có gì, tôi chỉ muốn nhìn vẻ mặt thảm bại của chị khi thấy tôi và anh Long ngủ với nhau như thế nào thôi _ Cô bé cười đắc trí

_Vậy sao? Vậy thật xin lỗi nhé vì mắc công cô tới tìm tôi mà chỉ nhìn khuôn mặt k biểu cảm này thôi à. Tiếc thật đó_ Giọng nói của Mỹ Hương cực lạnh và xen chút gì đó khinh thường, mỉa mai

_Cô…._Quyên Quyên tức giận

_Hừ, cô quên mất Trương Gia là gì rồi sao? Trương Gia là nơi huấn luyện vệ sĩ cấp cao toàn thế giới đấy. Và tôi nhắc cho cái đầu thiển cận của cô hay và nhớ lấy rằng việc đầu tiên của 1 vệ sĩ phải học đó cính là khống chế cảm xúc cho dù sợ hãi hay đớn đau buồn vui. Và hơn nữa tôi cũng nói cho cô biết rằng dù cho cô có ngủ với Triệu Lý Thiên Long đi nữa cũng chẳng làm cho tôi dao động nổi đâu trừ phi cô và tên đó có con với nhau, hiểu chứ?_ Mỹ Hương nhìn cô bé cười nhạt

_ Cô….Cô….Cô giám nói như vậy với tôi sao?_ Nhỏ trừng mắt lên nhìn Mỹ Hương

_Sao? Cô nghĩ mình là ai vậy hả tiểu thư Quyên Quyên. Cô ở Triệu Gia có thể là cành vàng lá ngọc nhưng bước sang nhà Trương Gia này thì cô chẳng là cái thá gì hết. Biến đi _ Mỹ Hương đẩy nhẹ Quyên Quyên sang 1 bên để bước đi thì cô bé Quyên Quyên đó túm chặt lấy tay nó lại

_Ta chưa xong với nhau đâu, anh Long phải là của tôi _ Quyên Quyên nắm chặt lấy tay Mỹ Hương ép vào người mình

_Làm gì đó? _ Mỹ Hương khẽ nhíu mày

Quyên Quyên k nói gì cả, chỉ hất mặt về phía sau Mỹ Hương. Mỹ Hương quay lại theo hướng đó thì thấy tên Long đang chạy đi tìm hắn và hắn cũng đã nhìn thấy 2 đứa đúng trên cầu này rồi và đang hớt hải chạy tới….

_Á….

Khi nó mới kịp nhận ra Long từ phía xa nhưng nó hoàn toàn chưa hiểu được ý đồ và động cơ của nhỏ Quyên Quyên thì đã thấy nhỏ kéo tay nó dí sát vào ng nhỏ đồng thời tựa người sát vào thành cầu và ngửa người buông mình xuống hồ sen trước ánh mắt ngạc nhiên của nó…..

Lúc Long tới, cánh tượng mà hắn nhìn thấy là nó du Quyên Quyên xuống hồ sen chứ k phải nhỏ tự reo mình xuống…..

“ Á………….Á………..Á………. ẦM……….”

_Quyên Quyên…..

Long chạy lại trừng mắt nhìn nó như k thể tin được nó làm vậy rồi vội vã nhảy xuống hồ cứu Quyên Quyên đang dãy dụa bên dưới. Còn nó sau khi hoàn hồn, hiểu truyện gì đang sảy ra thì vội vàng chạy xuống cạnh hồ đợi hắn lên, nó muốn giải thích với hắn là k phải tại nó….. Nó tuyệt đối k bao h làm vậy…..

1 lúc sau, Long ôm Quyên Quyên trên tay, 1 người đều dính đầy bùn . Quyên Quyên ngắc ngoải vì vị sặc nước còn hắn, hắn bước lên trừng mắt nhìn nó, ánh mắt đầy tia lửa giận giữ, hỏi nó:

_Cô có biết Quyên Quyên k biết bơi k hả?

_Tui….._Mỹ Hương định giải thích thì giọng Quyên Quyên yếu ớt vang lên, cánh tay cô bé bấu chặt lấy tay Long lay lay nói:

_Anh Long đừng trách chị ấy, là em chọc cho chị ấy giận trước

_Cô…._Mỹ Hương đanh mắt nhìn nhỏ

_Mỹ Hương, tôi thật k ngờ cô lại như vậy. Tại sao cô lại làm thế? Tại sao k nghe tôi giải thích, hả? Tại sao? Tại sao cô lại làm như vậy với Quyên Quyên chứ; dù có tức giận đến như thế nào cũng đừng có quá đáng như vậy chứ? Nếu hôm nay tôi k tới kịp thì Quyên Quyên phải làm sao hà? Cô thật là k biết xấu hổ khi làm trò hèn hạ vậy, chẳng nhẽ tình cảm của ta nhạt đến mức k thể để tin tưởng được nhau sao?_ Long quát sối sả vào mặt Mỹ Hương, chẳng để nó nói câu nào

_K phải tôi làm_ Mỹ Hương chỉ nói vậy, giọng nói kiên quyết nhìn thằng vào mắt Long

_Hừ, cô đừng tưởng tôi mù nhé, chính mắt tôi nhìn thấy tay cô đẩy Quyên Quyên xuống hồ. Cô giám làm mà k giám nhận, sao cô hèn vậy?_ Long nhìn Mỹ Hương bằng ánh mắt khinh bỉ,cười nhạt rồi quay bước đi

1 mình nó đứng trôn chân ở đó, nhìn theo bóng dáng hắn mà nó đau nhưng tại sao miệng nó lại mỉm cười_ nụ cười chua chát

1 lúc sao, Mika và Kyu Min khuôn mặt đầy lo lắng chạy tới bên nó; có lẽ mọi người đều biết do hắn bế Quyên Quyên như vậy nên mới tới:

_Mỹ Hương, Có truyện gì vậy? _ Kyu Min lay lay nó

_Mỹ Hương_ Mika k dấu được sợ lo lắng dành cho nó

2 đứa bạn cứ hỏi mãu ,lay Mỹ Hương mãi mà nó chẳng cử động cũng chẳng nói gì, ánh mắt cứ vô hồn nhìn vào khoảng k vô tận đầy bóng đen u buồn trước mặt nhưng tuyệt nhiên k hề nhỏ 1 giọt nước mắt nào

_Mỹ Hương_ Giọng nói ấm áp gọi tên nó,người con trai trong bộ vest trắng bước tới gần bên nó, nhìn nó bằng ánh mắt thân thương

Chỉ mới nghe tới giọng của người đó gọi tên nó mà đã khiến Mỹ Hương nhà ta trở lại, ánh mắt đã có hồ hơn nhưng mất hẳn cái long lanh tuyệt diệu vốn có đó rồi. Nó ngẩng lên nhìn thấy anh mắt, nụ cười ấm áp của anh khiến cho nó bỗng trở nên yếu ớt, nó bước tới ôm trầm lấy anh, dấu khuôn mặt mình vào ngực anh

_Mỹ Hương…._anh nhẹ nhàng gọi tên nó, 1 cánh tay giữ eo nó 1 cánh tay khẽ xoa đầu nó

_ Anh, em mệt quá. Bế em đi_ Giọng Mỹ Hương khàn đục vang lên

Anh k nói gì chỉ nhẹ nhàng, cẩn thận bế nó lên, đặt đầu nó tựa vào vai anh cho thoải mái. Ánh mắt nó nhắm nghiền đầy mệt mỏi, khuôn mặt dù k biểu cảm nhưng có nét mệt mỏi…..


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.