Sư Huynh, Rất Vô Lương

Chương 70: Chương 70: Ngươi nhất định phải nhịn




Nghe được tiếng thét đinh tai nhức óc,mấy người Mạnh Uyển Tình nguyên bản chạy trối chết cả kinh dừng chân, hướng về phía thanh âm nhìn lại, lại nhìn đến Đỗ Ngữ Điệp như diều đứt dây thẳng tắp hướng tới vách núi đen rơi xuống...

Ba người phút chốc miệng mở lớn, vẻ mặt hoảng sợ! Tần Lạc Hàn càng sợ tới mức toàn thân run rẩy.

Đỗ gia là một phương bá chủ ở Sở quốc, Tam hoàng tử lại thập phần sủng ái vị biểu muội này, mà ngày hôm nay...Tuy rằng đi đến núi Nguyệt Vụ không phải chủ ý của nàng,nhưng buổi sáng cũng là tự mình đem các nàng mời tới vương phủ!

Lại tưởng tượng đến hậu quả Đỗ Ngữ Điệp ngã chết...Nàng rốt cuộc chịu không nổi, hai mắt vừa lật,liền ngất xỉu nằm tại chỗ.

Biến dị xích túc phong vuốt cánh, ùa lên...Trong nháy mắt vây trụ đuổi theo Mạnh Uyển Tình cùng Vân Khinh La chích.

Tần Lạc Y cách vách núi đen Đỗ Ngữ Điệp ngã xuống gần nhất, nguyên bản khóe môi hàm chứa một tia cười lạnh hờ hững nhìn nàng,dư quang khóe mắt liếc nhìn đến bóng dáng thị vệ phủ Tam hoàng tử từ dưới núi chạy lên, đột nhiên liền thay đổi chủ ý, hướng về phía Đại Hắc không biết khi nào thì đã đứng phía dưới vách núi giương giọng quát: “Đại Hắc, mau tiếp được Đỗ cô nương!”

Tiếng nói vừa dứt,bóng dáng Đại Hắc mạnh mẽ nhảy dựng lên, ở thời điểm mắt thấy thân mình Đỗ Ngữ Điệp sẽ rơi xuống mặt đất,khó khăn lắm đem nàng tiếp được.

Đỗ Ngữ Điệp sống sót sau tai nạn, lòng còn sợ hãi, tay chân như nhũn ra ghé vào trên lưng Đại Hắc, mở mắt ra, vẻ mặt phức tạp nhìn bóng dáng xanh nhạt đứng trên vách núi đen.

Đại Hắc là sủng vật của nàng, hơn nữa vừa rồi là nàng kêu Đại Hắc đem chính mình tiếp được...Âm thầm cắn răng, càng nghĩ càng không phải tư vị!

“Đại Hắc,rất tốt, ngươi thật lợi hại...Mau, mau đưa Đỗ cô nương lên!” Thân mình Tần Lạc Y hơi hơi hướng về phía trước, ánh mắt tối đen nhìn Đỗ Ngữ Điệp tựa trên lưng Đại Hắc, vẻ mặt rõ ràng không kiên nhẫn,muốn đem nữ nhân kia đẩy ngã xuống khỏi lưng Đại Hắc,nén cười kêu.

“Ngao ô!”

Đại Hắc gật gật đầu, trong mắt lại hiện lên một chút chán ghét nồng đậm,nhưng lời nói của Tần Lạc Y, nó chưa bao giờ vi phạm, “sưu” một tiếng, đã như mũi tên rời cung bình thường, hướng tới trên núi chạy tới.

Tay chân như nhũn ra,Đỗ Ngữ Điệp không hề chuẩn bị tâm lý, thiếu chút nữa bị rơi xuống, trong mắt hiện lên một chút cáu giận, hai tay vừa động,nhanh chóng nhéo bộ lông đen bóng trên người Đại Hắc.

“Ngao ô!”

Chạy băng băng ở trên một sơn đạo nhỏ, Đại Hắc bị ăn đau một lần,trong ánh mắt lớn như chuông đồng hiện lên sát khí âm lãnh, thân mình lệch về một bên, Đỗ Ngữ Điệp trên lưng liền hung hăng hướng về một bên, đánh thật mạnh vào phía trên vách núi.

Đại Hắc dường như không hề có cảm giác, không đợi Đỗ Ngữ Điệp ăn đau kêu lên thảm thiết, thời điểm chạy lần thứ hai dựa vào hướng bên trong,lưng Đỗ Ngữ Điệp hung hăng ở phía trên vách núi xẹt qua.

“A!”

Đau đớn kịch liệt làm cho nàng rốt cuộc nhịn không được, một tiếng kêu thê lương thảm thiết từ trong miệng nàng phát ra.

Súc sinh!

Đỗ Ngữ Điệp choáng váng, nhe răng trợn mắt, khóc không ra nước mắt, trong lòng âm thầm thề, một ngày nào đó, nàng muốn đem con súc sinh này rút gân lột da,hầm canh cho dã cẩu ăn!

Thật vất vả mới đi tới điểm cuối sơn đạo nhỏ hẹp tràn ngập tra tấn,cơ hồ một người không thể thông qua, Đỗ Ngữ Điệp thở dài nhẹ nhõm một hơi, cuống quít từ trên lưng Đại Hắc đi xuống dưới.

Bị nàng lưu lại dưới chân núi,thị vệ trong phủ thấy một màn mạo hiểm kia sớm đã dùng tốc độ bình sinh nhanh nhất chạy đi lên, tiến lên cẩn thận đỡ nàng xuống dưới.

Phía sau lưng cẩm y bạch sắc của Đỗ Ngữ Điệp dính rất nhiều bùn đất, còn có vết máu đỏ tươi chậm rãi thấm ra ngoài.

Một nam tử khuôn mặt chữ điền hẳn là thị vệ đầu lĩnh thập phần kích động nhìn nhìn thân hình Đại Hắc khổng lồ, sau đó cung kính hướng tới Tần Lạc Y vái chào: “Quận chúa, hôm nay đa tạ quận chúa ra tay cứu giúp, tiếp được biểu tiểu thư...” Là bọn hắn hộ tống biểu tiểu thư ra ngoài,nếu biểu tiểu thư thực sự từ trên vách núi đen ngã xuống, hậu quả kia...Bọn họ không dám tưởng tượng!

Tần Lạc Y vội vàng xua tay,dư quang khóe mắt liếc liếc Đỗ Ngữ Điệp suy yếu vô cùng được thị vệ giúp đỡ, trong lòng cười lạnh, trên mặt lại cố tình lo lắng nói: “Đỗ cô nương dường như bị thương, các ngươi nhanh lên tìm đại phu cho nàng nhìn xem đi!”

Sau khi nói xong, cũng không tiếp tục để ý đến nhóm hắn, xoay người hướng phương hướng Tần Lạc Hàn chạy tới.

Không chỉ có thị vệ phủ Tam hoàng tử chạy lên núi, Trấn Nam Vương phủ, phủ Thừa Tướng, còn có thị vệ Mạnh gia cũng chạy đi lên.

Mấy trăm biến dị xích túc phong trong nháy mắt bị những nam tử thân thủ mạnh mẽ toàn bộ chụp chết.

Nàng chạy tới bên người Tần Lạc Hàn hôn mê, Tần Lạc Hàn vẻ mặt đỏ hồng, cũng không biết thời gian một lát, bị bao nhiêu biến dị chích xích túc phong chích qua.

Mạnh Uyển Tình cùng Vân Khinh La được giúp đỡ lại đây, nhìn đến trên mặt Tần Lạc Hàn, lại nâng tay run run sờ sờ trên mặt chính mình , sắc mặt trở nên tái nhợt vô cùng, hai mắt vừa lật,liền hôn mê bất tỉnh.

Mâu quang Tần Lạc Y vô cùng lo lắng, lại cố giữ vững trấn tĩnh đối với đầu lĩnh thị vệ Tưởng Nam của Trấn Nam Vương phủ nói: “Phải nhanh hồi phủ mới phải, Nhị tỷ tỷ bị chích thành cái bộ dáng này, còn có Mạnh cô nương cùng Vân cô nương...Cũng không biết trên người đàn ong này có độc hay không,phải nhanh xuống núi tìm đại phu nhìn xem mới tốt!”

Vẻ mặt Tưởng Nam cùng bọn thị vệ có chút quái dị, há miệng thở dốc, cuối cùng cái gì cũng không nói được.

Sau khi Quận chúa bị đụng phải đầu,chuyện tình mất trí nhớ, bọn họ đều biết đến...Đoàn người rất nhanh xuống núi, sau đó đem ba người hôn mê phân biệt đều bỏ vào xe ngựa từng phủ, xe ngựa đi nhanh hướng bên trong kinh thành chạy tới.

Còn chưa chạy tới vương phủ, Tần Lạc Hàn liền tỉnh...Bất quá nàng không phải tự nhiên tỉnh, mà là do trên mặt ngứa đến mức tỉnh lại. Vừa tỉnh lại, liền mơ mơ màng màng đưa tay hướng đến trên mặt chộp tới.

“Nhị tiểu thư, không thể!”

Nha đầu Tụ Nhi nhìn đến bàn tay nàng cào lên trên mặt, không khỏi khẩn trương, vươn tay ra, gắt gao giữ chặt hai tay của nàng, lo lắng khuyên nhủ: “Nhị tiểu thư, ngài không thể cào lên mặt a,nếu đem mặt cào hỏng rồi,thì phải làm như thế nào a....”

Tần Lạc Y ẩn ở trong góc,trong mắt tối đen hiện lên một chút u quang.Thầm nghĩ,tay chân nha đầu kia thật đúng là nhanh nhẹn!

Đáng tiếc!

Nàng thật muốn nhìn xem bộ dáng Tần Lạc Hàn trên mặt chồng chất vết máu!

Nữ nhân này tâm địa ác độc vô cùng,lại trưởng thành một bộ dáng xinh đẹp vô cùng,gương mặt lừa gạt thế nhân...Thật sự là quá không xứng đôi!

Nha đầu Tuyết Nhi kia thông minh,vết thương trên người rõ ràng đã tốt lắm, nhưng vì không muốn làm cho Tần Lạc Hàn cùng Chu Mai hoài nghi, nàng còn giả trang bệnh, hôm nay đi ra ngoài theo Tần Lạc Hàn là một nha đầu khác kêu Tụ Nhi.

Tần Lạc Hàn từ trong mơ hồ hồi thần lại, cả kinh, rốt cục nhớ tới chuyện tình ở núi Nguyệt Vụ bị biến dị xích túc phong truy kích. Hai mắt hoảng sợ trợn to, hai tay lại hướng trên mặt sờ soạng: “Mặt của ta,mặt của ta...”

“Nhị tiểu thư, mặt người không có việc gì!Người nhất định nhịn được, trăm ngàn lần đừng cào lên trên mặt,cho dù ngứa cũng phải chịu đựng!” Tụ Nhi vội vàng xông đến, lại bắt được tay nàng.

Biến dị xích túc phong lợi hại, vừa rồi thị vệ Tưởng Nam đã nói cho nàng, còn rặn nàng nhất định phải hầu hạ Nhị tiểu thư tốt.Hiện tại vội vã ngóng trông nhanh trở lại vương phủ, nếu là ở trên đường Nhị tiểu thư cào lên mặt...Sau khi trở lại vương phủ, Nhị phu nhân khẳng định sẽ không tha cho nàng!

Tần Lạc Y từ trong một góc đứng thẳng dậy, hơi hơi nghiêng thân mình, nhìn Tần Lạc Hàn vẻ mặt bối rối, trên mặt lại ngứa vô cùng,nhưng không thể không mạnh mẽ thống khổ chịu đựng, trong mắt hiện lên một chút kỳ dị u lãnh: “Đúng vậy, Nhị tỷ tỷ,cho dù ngứa...Ngươi cũng phải chịu đựng,hiện tại trên mặt ngươi không có việc gì,nhưng nếu cào lên...Về sau chỉ sợ cũng giống như ta vậy!”

Vừa nói chuyện, một bên còn ý vị thâm trường đưa tay xoa nhẹ khăn che mặt trên mặt chính mình.

“Không! Ta không cần!” Tần Lạc Hàn nhìn nàng, liền như nhìn đến quỷ hét lên một tiếng, mạnh mẽ thối lui về phía sau,thẳng đến khi sát vách tường xe,không thể lui lại được nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.